Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 27

"Cậu mà dám vứt đi thì tôi sẽ đăng lên bảng tỏ tình là đêm qua cậu đái dầm đấy!"

Trần Tri Diễn nhìn Giang Dục đang cáo mượn oai hùm, bỗng thấy buồn cười, và hắn thực sự không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Giang Dục thấy hắn cứ nhìn chằm chằm mình thì chột dạ đến mức lông mi cũng run rẩy, hoàn toàn quên mất trong phòng có camera giám sát.

Nhưng ngay cả khi có camera, Trần Tri Diễn cũng chẳng có ý định đi kiểm tra làm gì.

Giang Dục kiêu ngạo như vậy, nếu cậu ấy biết hắn đã rõ chân tướng, ước chừng sau này sẽ trốn biệt tăm biệt tích rồi ngó lơ hắn luôn mất.

"Không giặt."

"Cậu thử xem."

Giang Dục bảo không giặt thì sẽ tẩn Trần Tri Diễn một trận, còn cố tình ngồi xổm một bên giám sát lúc hắn giặt ga trải giường, thẳng tay ném quần áo của mình vào trong, cứ hễ chạm mắt là lại lườm nguýt người ta.

Trần Tri Diễn: ...Vẫn là không hiểu nổi sao Giang Dục lại có thể tự lừa dối bản thân giỏi đến thế.

Mộ Sơ Hạ đi lên gõ cửa, nhìn thấy Giang Dục xuất hiện ở đây thì có chút ngạc nhiên, bởi vì cô hoàn toàn không biết Giang Dục đến từ lúc nào.

Nghe thấy tiếng máy giặt kêu, cô hỏi sao sáng sớm ra đã bắt đầu giặt giũ rồi.

Giang Dục thuận miệng đáp, "Giặt ga trải giường ạ."

"Ga trải giường... chẳng phải tối qua mới thay sao?"

Sáng nay lại thay tiếp?

Mộ Sơ Hạ nhìn nhìn Giang Dục, rồi lại nhìn nhìn Trần Tri Diễn, thấy giữa hai đứa chỉ có lửa giận đùng đùng chứ chẳng có tí bong bóng màu hồng nào, cô liền nhanh chóng gạt phắt cái ý nghĩ vừa chợt lóe lên kia đi, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hôm nay là thứ Sáu, buổi chiều vẫn có tiết thể dục như cũ.

Giang Dục cảm thấy bản thân không thể nhìn thẳng vào Trần Tri Diễn được nữa, bằng không kiểu gì cũng nghĩ đến chuyện ở phòng tắm.

Ngay cả cái đai đo nhịp tim cậu cũng phải lén chui vào nhà vệ sinh ký túc xá đeo chỉnh tề xong xuôi mới chịu đi ra.

Đến lúc đo đạc số liệu thực nghiệm, kết quả xuất hiện sai số rõ rệt so với lần trước.

Trần Tri Diễn ra hiệu tạm dừng, sải bước đi về phía Giang Dục đang nằm ườn trên đệm nhảy cao.

Cậu mệt đến mức thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng lên xuống, thấy Trần Tri Diễn đi tới liền nhìn hắn bằng ánh mắt đầy cảnh giác.

"...Cậu đeo không đúng cách rồi."

"Cái gì không đúng cách?"

"Đai đo nhịp tim."

"Không đúng chỗ nào hả?" Giang Dục vặn lại, "Tôi đeo chặt lắm rồi, vận động lâu như thế còn chẳng thèm tuột, mẹ nó có phải cậu cố tình kiếm chuyện không đấy?"

Trần Tri Diễn vừa nghe thấy hai chữ "chặt lắm" đã trực tiếp kéo xốc Giang Dục đứng dậy.

"Làm cái gì thế?"

"Vào nhà vệ sinh, tôi xem cậu đeo kiểu gì."

"Đm, bị bệnh à, ai mượn cậu xem chứ, cậu thích xem của ai thì đi mà xem, ông đây không rảnh! Buông ra!"

"Đai đo nhịp tim không được thắt quá chặt." Trần Tri Diễn vác Giang Dục đi thẳng.

Có lẽ vì đã hoàn toàn hiểu rõ tính cách khẩu xà tâm phật của Giang Dục, hoặc giả là do bị mắng nhiều quá nên đâm ra chai lì nghịch ngợm, hắn cứ thế bỏ ngoài tai tất cả những lời này của cậu.

Lý Hành: Thế này có đúng không nhỉ?

Hứa Tri Nhạc: Thế này thực sự đúng hả trời?

Nhà vệ sinh.

Sau khi khóa trái cửa, Trần Tri Diễn đặt Giang Dục ngồi lên bệ rửa tay, hai tay túm lấy vạt áo bên hông cậu vén ngược lên trên.

Giang Dục "ây ây" hai tiếng chộp lấy tay Trần Tri Diễn, cáu bẳn quát, "Lên cơn điên gì đấy!"

Trần Tri Diễn kiên nhẫn giải thích, "Đai đo nhịp tim không được thắt quá chặt."

"Liên quan gì đến cậu, đừng có động vào tôi."

"Sao lần nào nói lý lẽ với cậu cũng không thông thế nhỉ. Cậu đeo sai cách, không chỉ bản thân cậu khó chịu mà số liệu thực nghiệm cũng sẽ bị ảnh hưởng——"

"Nói đi nói lại thì vẫn là vì cái đống số liệu thực nghiệm chết tiệt của cậu chứ gì, được, ông đây cho cậu xem!" Giang Dục là kiểu người chỉ cần châm lửa là bùng nổ. Cậu trực tiếp cởi phăng áo khoác ngoài ra giống hệt như lần trước.

Trần Tri Diễn cởi đai đo nhịp tim ra, vùng da bên dưới bị siết đến mức trắng bệch, hằn sâu một vệt lõm vào trong.

Đầu ngón tay hắn vừa mới chạm nhẹ vào hai phát, Giang Dục đã run lên một cái.

Hắn trầm giọng hỏi, "Còn bướng với tôi nữa không?"

"...Cậu mới bướng ấy." Giang Dục cúi đầu sờ sờ vệt lằn đang dần đỏ ửng lên, nhíu mày, "Hơi ngứa, tính sao giờ?"

"Không nghiêm trọng lắm, chỉ là do ra mồ hôi rồi bị bí lâu quá thôi, nhịn một lát đi."

"......" Đây là lời con người nói à?

"Đừng đeo cho tôi nữa."

"Ừ." Trần Tri Diễn hỏi, "Cậu khó chịu lắm à?"

"Nói nhảm!"

"Mặc áo vào đi, về ký túc xá dùng túi đá chườm."

Giang Dục chỉ vào vệt lằn nguyên một vòng quanh ngực mình, "Chỗ nào cũng phải chườm á?"

Cậu xỏ chiếc áo tay ngắn vào, "Tôi không rảnh rỗi thế đâu, kệ đi, lát nữa là nó tự lặn xuống thôi."

"Vậy để tôi xoa cho cậu."

"...Cút ngay nhé, bằng không tôi vả chết cậu đấy."

"......"

Lời hắn vừa nói có vấn đề gì sao? Đau thì xoa xoa, bình thường chẳng phải đều như thế à?

Hay là, muốn hắn dùng miệng thổi phù phù cho mới chịu?

Không được.

Giang Dục quay lưng về phía Trần Tri Diễn đứng thẳng để chỉnh đốn lại trang phục, cậu vạch cổ áo ra ngó vào trong một cái, lầm bầm lầu bầu, "Lần sau đừng có hở tí là vác tôi vào đây, người không biết lại tưởng hai đứa mình sắp sửa tẩn nhau đến nơi."

"Họ sẽ không nghĩ tụi mình sắp tẩn nhau đâu, họ chỉ nghĩ tụi mình sắp..."

"Sắp cái gì?"

"Cậu nói xem?"

Không thể nhịn nổi nữa.

Giang Dục đấm một cú vào vai Trần Tri Diễn, cảm nhận được bả vai mình cũng truyền đến cảm giác đau nhức, cậu mắng, "Miệng chó không mọc nổi ngà voi. Ra ngoài nhét cỏ vào miệng đi rồi câm luôn. Sau này nhớ dùng mông mà nói chuyện!"

Ra khỏi nhà vệ sinh, Giang Dục đi thẳng về ký túc xá tắm rửa, đây đã là tiết học cuối cùng của buổi chiều rồi.

Cậu định đánh một giấc trước, sau đó sẽ kéo Lý Hành và Hứa Tri Nhạc đi làm vài ly rượu nhỏ.

Cậu vừa mới dội sạch vết mồ hôi trên người, tóc còn chưa kịp lau thì đã nhìn thấy một bài đăng như thế này trên bảng tỏ tình——

[Cá Nhỏ Sùng Sục: Lúc nam thần trường vác tiểu bá vương đi trông nam tính ngời ngời luôn á, tay ấn trên thắt lưng tiểu bá vương làm cậu ấy không cựa quậy nổi, chỉ còn hai cái bắp chân vừa dài vừa rõ đường nét cơ bắp đung đưa giữa không trung, bổ mắt xỉu, mlem mlem quá đi mất ˵⎻⩊⎻˵ ]

[Cô Giáo Viết Truyện Đừng Để Chúng Em Đói: Không ai thấy lúc Tiểu Bá Vương chạy ra khỏi nhà vệ sinh rất đáng yêu à? Cậu ấy còn kéo cổ áo trước ngực. Chẳng lẽ bị trấn áp mạnh tay rồi?]

[Mèo Nhỏ Kiêu Kỳ Nên Được Chăn Nuôi Bằng Cỏ: Không đến mức đâu. Vừa vào đã chạy ra, chẳng lẽ nam thần trường yếu thế?]

[Cô Giáo Viết Truyện Đừng Để Chúng Em Đói:...Đáng sợ thật, vậy mà còn dám nói năng cuồng vọng hơn cả tôi. ]

[Mỗi Ngày Một Hộp: Ước gì tôi có năng lực tàng hình rồi tối chui xuống gầm giường hai người họ ngủ. Ông trời ơi khi nào mới ban cho con siêu năng lực này đây. ]

[Công 1 Ngồi Trên Đùi Thụ 0 Khóc: Khoan đã khoan đã, sao cậu chắc họ ngủ chung?]

[Mỗi Ngày Một Hộp: Không chắc lắm, nhưng trên người nam thần trường có vương mùi của tiểu bá vương á.]

......

Giang Dục hận không thể lôi từng đứa một ra tẩn cho một trận, tụi nó đang phun ra cái thứ ngôn ngữ gì thế này?

Trong đầu toàn là phế thải đen tối, thậm chí có một tài khoản còn để ảnh nền trang cá nhân là hình cậu và Trần Tri Diễn đang khóa môi nhau nữa chứ, điên rồi chắc!

Kiếm đâu ra cái ảnh đó không biết!

Cậu thẳng tay nhấn nút báo cáo, chụp màn hình lại đống đối thoại này rồi gửi thẳng vào hòm thư của hiệu trưởng với tiêu đề "tâm trí không đặt vào việc học tập".

Mỗi một bức ảnh đều được cắt xén rõ mồn một ảnh đại diện và biệt danh của mấy tài khoản đó, đảm bảo tìm một phát là trúng ngay chóc.

Trước đây cậu chẳng mấy khi vào cái mini app này lướt xem, hôm nay đúng là càng xem càng thấy nhiều, càng xem lửa giận càng bốc lên ngùn ngụt, suýt chút nữa là nhồi máu cơ tim.

Cậu phải lao sang giường Trần Tri Diễn lăn lộn vật vã một trận mới coi như nguôi giận được đôi chút.

Lúc ba người bọn họ trở về, Giang Dục đã leo ngược trở lại giường của mình, trên tay đang cầm một thanh đồ chơi hình chuột, Trần Tri Diễn vừa mới bước chân vào cửa là cậu đã vung tay phát bành bạch vào món đồ chơi đó, "Cho mày cái tội miệng mồm điêu ngoa này, cho mày cái tội tay chân táy máy này, cho mày cái tội con người đê tiện này, cho mày cái tội tự mình chuốc vạ này!"

Lý Hành nhìn mà cơ mặt rúm ró hết cả lại, cậu ta vội che mắt Lý Tiểu Hoa, ba chân bốn cẳng chạy tót về chỗ ngồi của mình, "Anh Giang, chẳng phải anh với anh Trần làm hòa rồi sao?"

"Ông đây làm hòa với cậu ta lúc nào? Cả đời này không đội trời chung!"

"Thế mà... buổi chiều hai người còn tương thân tương ái..."

"Mẹ nó cậu mới tương thân tương ái với cậu ta!"

Trần Tri Diễn khẽ hạ lông mày.

Nhìn con chuột đồ chơi đẹp trai sáng sủa trong tay Giang Dục.

Bình tĩnh hỏi: "Vậy tối qua vẫn chưa đủ tương thân tương ái à?"