"Cái gì?"
Giang Dục nghe không hiểu, mất hai giây mới phản ứng lại, cậu rủ mắt khựng lại, sau đó hai mắt bốc hỏa, giơ Lý Tiểu Hoa lên bắt nó đòi Trần Tri Diễn cho bú.
Dù sao Trần Tri Diễn ngày nào cũng tập luyện, cơ ngực đã phát triển đến mức phải mua áo ba lỗ bó sát rồi.
Lý Hành đi ra cửa hứng một cốc nước ấm đem vào để pha sữa bột cho Lý Tiểu Hoa, thấy Giang Dục ấn đầu con mèo vào ngực Trần Tri Diễn liền vội vàng lao lên giải cứu nó.
"Đm anh Giang! Anh định để Lý Tiểu Hoa chết chìm trong vòng tay nóng bỏng của anh Trần à?!"
Trần Tri Diễn: ......
Giang Dục cảm thấy bản thân sớm muộn gì cũng có ngày tức đến u uất mất, cậu lườm Trần Tri Diễn, "Dạo này cậu đúng là chọc tôi điên rồi. Sau này nếu tôi còn nói với cậu thêm một câu nào nữa, tôi làm bố cậu luôn!"
"......"
Sau khi buông lời đe dọa, Giang Dục đi về chỗ ngồi của mình.
Lý Hành mặc kệ chuyện ngoài cửa sổ, chuyên tâm cho mèo uống sữa. Thấy nó dùng hai cái chân nhỏ ôm bình sữa, tim cậu ta sắp tan chảy luôn rồi.
Hứa Tri Nhạc giơ một chiếc gương lên, bên trái soi Giang Dục, bên phải soi Trần Tri Diễn.
Sau đó đặt xuống.
Buổi trưa lúc đi đến nhà ăn ăn cơm, bên cạnh Trần Tri Diễn vẫn là cô gái đó. Giang Dục bưng khay thức ăn đi ngang qua bỏ lại một câu, "Mẹ nó, mùa xuân của cậu đến rồi cơ đấy."
Hứa Tri Nhạc đi ở phía sau Giang Dục, nghe kiểu gì cũng thấy nồng nặc mùi giấm chua.
Lý Hành đi ở phía sau Hứa Tri Nhạc, cậu ta hỏi, "Anh Trần, đây là......"
"Em họ."
"Hơ, đầu tiên là em gái, sau đó là em họ, cuối cùng biến thành người có thể nắm tay, Trần Tri Diễn, cậu đúng là đồ tra nam." Giang Dục nhìn cô gái kia, lời khuyên can còn chưa kịp thốt ra thì đã nghe thấy cô ấy gọi, "Anh Tiểu Bảo."
"...Trần Song?"
"Ờ, là em đây." Trần Song cười gượng gạo.
"Không phải em ra nước ngoài rồi à? Sao giờ trắng thế? Lại còn có mắt hai mí nữa, sống mũi cũng cao lên."
Đây là đi phẫu thuật thẩm mỹ à?
Mấy lời phía sau Giang Dục không nói ra khỏi miệng, không thể khiến người ta mất mặt giữa chốn đông người được.
Cậu đâu có vô duyên như Trần Tri Diễn.
Lý Hành chớp chớp đôi mắt trong veo, cười hì hì nhìn Trần Song, nói, "Hóa ra em là em gái Trần Song, anh Giang thường xuyên kể với bọn anh hồi trước em vừa đen vừa xấu, giống như cái hột dưa ấy——"
Rõ ràng, cậu ta mới là kẻ thiếu tinh tế nhất ở đây.
Bốp!
Giang Dục: "Đừng có vu khống tao."
Trần Song: ......
Mấy người họ ngồi xuống ăn cơm cùng nhau, sau khi ra khỏi nhà ăn, Giang Dục tiễn Trần Song về.
Dọc đường còn dặn dò: "Lo mà học hành cho tốt, không được yêu đương gì hết, đàn ông chẳng có ai tốt đẹp cả."
Trần Song gật đầu.
Cô biết đàn ông không có ai tốt đẹp cả.
Đặc biệt là Giang Dục.
Trước cửa lớp học, Trần Song đem túi đồ ăn vặt mà Trần Tri Diễn mua tặng hết cho Giang Dục, bởi vì cô đang giảm cân, không thể chỉ ăn mấy thứ đồ ăn rác rưởi này, bằng không mặt sẽ nổi đầy mụn.
Giang Dục tựa vào khung cửa, thò tay bới bới bên trong, toàn là những món cậu thích ăn.
Trần Tri Diễn mua một đống đồ cậu thích ăn đem tặng cho người khác, rõ ràng là đang khiêu khích cậu, đúng là quá đáng ghét.
Giang Dục xách đống đồ ăn vặt này về lớp, ngay trước mặt Trần Tri Diễn bóc một gói khoai tây chiên, nhai rôm rốp rồi bảo, "Song Nhi ghét nhất là ăn đồ cậu mua. Chỉ là ngại từ chối thôi. Cậu là đàn ông mà cứ cố nhét cho người ta, mặt dày thật."
"......" Được lợi mà còn khoe mẽ, được đằng chân lân đằng đầu, xem ra vẫn cần phải tẩn cho một trận mới chịu ngoan ngoãn.
"Anh Giang, hay là anh quay mặt sang hướng kia ăn đi, Tiểu Hoa nhìn mà thèm nhỏ dãi rồi kìa."
Giang Dục lấy khớp ngón tay đẩy đẩy cằm Lý Tiểu Hoa, bảo, "Đồ không có tiền đồ."
Nói xong cậu lại tiếp tục ăn, rồi bảo thêm, "Đây là thử thách tao dành cho mày."
Lý Hành: ......
Không biết có phải vì đống đồ ăn vặt này là do Trần Tri Diễn mua tặng người khác rồi lại chuyển tay sang cho Giang Dục hay không, nên cậu ăn mà chẳng thấy có chút gánh nặng nào, còn cố tình phát ra tiếng động một cách cực kỳ ấu trĩ.
Đợi đến khi Trần Tri Diễn nhìn qua, cậu liền lắc đầu quầy quậy trêu tức hắn.
"...Ăn ít thôi, coi chừng đầy bụng."
"Tôi không thích đấy."
Hậu quả của việc buông thả bản thân đúng như những gì Trần Tri Diễn đã nói, Giang Dục cảm thấy khó chịu trong người, lại sợ Trần Tri Diễn cười nhạo mình nên đành bấm bụng giả vờ như không có gì bất ổn.
Vừa đến giờ ra chơi, Giang Dục thấy Trần Tri Diễn đi ra ngoài liền nằm gục xuống đó xoa bụng. Khoảng năm sáu phút sau, cậu mở mắt ra thì trên bàn đã có thêm một hộp thuốc tiêu hóa.
"?"
Bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc, "Mỗi lần uống ba viên."
Giang Dục ngượng ngùng vùi mặt vào khuỷu tay, giọng điệu có chút nghẹn ngào, "Đừng tưởng làm vậy là tôi sẽ tha thứ cho cậu."
"Ừ." Trần Tri Diễn mím môi nói, "Đống đồ ăn vặt đó vốn dĩ là mua cho cậu."
Giang Dục đột ngột ngẩng đầu, "Mua cho tôi sao cậu không đưa tôi. Đệt, cậu phiền chết đi được."
"......"
Thôi xong.
Lại chọc người ta tức giận nữa rồi.
Chỉ hy vọng tối nay dưới gầm giường sẽ không xuất hiện đồng hồ báo thức nữa.
Tối nay dưới gầm giường quả thực không xuất hiện đồng hồ báo thức, nhưng tối nay trên giường sẽ xuất hiện Giang Dục.
Buổi chiều Giang Dục đi tán gái, phá lệ mở thư tình ra rồi kết bạn với một người trong số đó, kết quả còn chưa kịp nói câu nào thì đã bị xóa liên lạc, đối phương chỉ để lại một câu——
"Xin lỗi anh Giang, chúc hai người hạnh phúc."
Giang Dục: ?
Chúc ai hạnh phúc cơ? Hạnh phúc cái nỗi gì? Lại là cậu và Trần Tri Diễn á? Đúng là một lũ mù dở hết cả rồi!
Tám giờ tối, Giang Dục đang ngồi xổm trong nhà vệ sinh vò q**n l*t thì cảm giác quen thuộc ập đến, khiến chân cậu bủn rủn quỳ sụp xuống đất, đầu cắm phập vào trong chậu, sặc ngay mấy ngụm nước giặt q**n l*t.
"Mẹ nó Trần Tri Diễn nhà cậu......"
Vốn đang tức Trần Tri Diễn mà chưa tìm được cơ hội xả, bây giờ chuyện này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Giang Dục bỏ luôn việc giặt đồ. Đội nguyên đầu đầy bọt xà phòng, khoác áo choàng tắm xông thẳng vào phòng Trần Tri Diễn.
Nghe thấy động tĩnh. d*c v*ng trong mắt Trần Tri Diễn thoáng tan đi đôi chút.
"Ông đây giúp cậu xả giận, cậu lấy tư cách gì mà dạy dỗ ông đây?!"
Trần Tri Diễn nhíu mày nói, "Tôi đã nói xin lỗi với cậu rồi."
Giang Dục bảo, "Cậu ra đây trước đã!"
Trần Tri Diễn rủ mắt nhìn một cái, bên eo quấn chiếc áo choàng tắm mở cửa ra, khoanh tay bảo, "Bây giờ tôi đang có việc."
"Cậu thì có việc—— đệt, đồ không biết xấu hổ!" Giang Dục vội che mắt lại.
"Thế còn cậu? Bày ra cái bộ dạng này đến tìm tôi, thì là biết xấu hổ chắc?"
Nghe thấy lời này, tay Giang Dục bỗng chốc dịch xuống dưới, mặt đỏ bừng như thể bôi nhầm thuốc nhuộm, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời.
Cậu giả vờ giả vịt tiến lên một bước ngửi ngửi người Trần Tri Diễn. Như tìm được lý do rồi mới mắng hắn lại đ*ng d*c.
Trần Tri Diễn nhớ tới lần trước Giang Dục cũng đột nhiên xuất hiện rồi bảo hắn... ph*t t*nh, hắn quay đầu nhìn lại một cái, hỏi Giang Dục, "Cậu lắp camera giám sát trong phòng tắm của tôi à?"
"Ông đây có b**n th** đến mức đó không hả?"
"Cho nên cậu hăm hở lao qua đây là muốn cùng tôi sao?"
"Đm cậu, cậu đang phát ngôn cái kiểu sấm sét gì thế hả, tởm lợm vcl——"
Tiếng oẹ khan còn chưa kịp phát ra khỏi miệng thì cả người cậu đã bị Trần Tri Diễn lôi tuột vào trong.
Tấm lưng trần đập mạnh vào lớp gạch men sứ, chiếc áo choàng tắm trên người Giang Dục bị kéo tuột xuống đất, dính nước ướt sũng một mảng lớn.
Hai cổ tay bị siết chặt ghì chặt l*n đ*nh đầu, cậu hét lên, "Cậu làm cái gì thế!"
Trong mắt Trần Tri Diễn không có quá nhiều cảm xúc, hắn vô cùng khó hiểu hỏi, "Tôi đã nói xin lỗi rồi, sao cậu vẫn còn tức giận?"