"Cái đm? Trần Tri Diễn, mẹ nó cậu có bệnh à! Ông đây sống từng này tuổi đầu rồi còn chưa từng bị ai vỗ kiểu đó đâu nhé, cậu chết chắc rồi!"
Giang Dục vừa dứt lời lại muốn ưỡn eo vươn lên. Cậu ôm tâm lý cá chết lưới rách, hung hăng húc đầu lao về phía đối phương.
Nhưng vùng bụng eo của cậu đã bị Trần Tri Diễn ghì chặt, hoàn toàn bất động: "Không cần cảm ơn."
"...Cái thằng ngu này, mồm mép độc địa thế, chúc cậu sau này cô độc đến già."
"Ồ."
Kiểu trả lời hờ hững không mặn không nhạt này thực sự khiến Giang Dục tức điên người.
Đúng lúc đó, bên tai vang lên tiếng gõ cửa.
Trần Tri Diễn khựng lại hai giây, Giang Dục liền chớp thời cơ húc tới, lật ngược tình thế từ kẻ bị đè chuyển thành người ở trên.
Cậu còn chưa kịp mở miệng nói câu nào thì đã bị Trần Tri Diễn dùng chiếc chăn mỏng trùm kín mít từ đầu đến chân.
"Ưm."
Giang Dục kéo chăn xuống dưới, vừa mới thò được cái mặt ra thì Trần Tri Diễn đã bám vào thanh chắn giường ngồi dậy.
Hai người mặt đối mặt, đầu Giang Dục hơi ngửa ra sau, một lần nữa tích lực chuẩn bị húc đầu về phía trước. Kết quả là cậu vừa vào tư thế, trên cổ đã bị một bàn tay bóp chặt, siết tới mức cậu suýt nữa thì nôn khan.
"Anh Giang! Hai người lén lút làm cái gì trong ký túc xá thế này?!"
Tư thế này...
Động tác này...
Lại còn nửa bờ vai đang lộ ra ngoài của Giang Dục nữa.
Vãi chưởng.
Nửa thân trên không mặc quần áo.
Lý Hành kinh hãi đến mức mồm há hốc không ngậm lại được.
Khi ánh mắt của hai bên chạm nhau, cậu ta vội vàng bịt miệng mình lại: "Thảo nào tối qua anh đã bảo bọn em sáng nay ra ngoài mua đồ ăn sáng, hóa ra là muốn hú hí với anh Trần! Sao không nói sớm chứ! Đâu cần phải đi một vòng lớn như vậy!"
Hứa Tri Nhạc sợ người ngoài hành lang đi ngang nhìn thấy, bèn đẩy Lý Hành vào trong rồi đóng cửa lại.
Cậu ta đặt hết đồ ăn sáng trong tay lên bàn, bày ra vẻ mặt "ra là thế" rồi nói: "Bình thường hai người đánh nhau kịch liệt như vậy, bọn em còn tưởng thật sự giống trên mạng nói là kẻ thù không đội trời chung, hóa ra là đang liếc mắt đưa tình! Thế này chẳng phải biến thành trò cười rồi sao!"
"..."
"..."
Giang Dục tức đến mức răng muốn nghiến nát vụn. Cậu phóng ánh mắt sắc như dao găm đầy sát khí qua: "Ông đây với Trần Tri Diễn liếc mắt đưa tình á?"
Bàn tay dưới chăn của cậu dùng lực bấu chặt vào vai Trần Tri Diễn, thò một bàn tay ra khỏi khe hở.
Những ngón tay thon dài trắng muốt chụm lại, khẽ ngoắc ngoắc Lý Hành hai cái, cười như không cười nói: "Cậu lại đây, tôi bảo cái này."
Lý Hành hoàn toàn không có chút phòng bị nào bước tới: "Chuyện gì thế —— Á á á đau!"
Giang Dục túm lấy tai cậu ta vặn một vòng, rất nhanh đã buông ra để quay lại kiềm chế Trần Tri Diễn: "Có bệnh về mắt thì mau đi khám khoa mắt đi, đừng để tí nữa bác sĩ người ta tan làm mất!"
"..."
Hứa Tri Nhạc kéo Lý Hành đi ra ngoài, trong miệng còn lẩm bẩm cái gì mà ——
"Anh Giang đang ngại thôi. Bình thường anh ấy sĩ diện hão nhất cậu không biết à. Hơn nữa đây là ký túc xá nam, chắc chắn họ ngại để người khác biết. Tình yêu không được thế tục công nhận thật chẳng dễ dàng gì, mau đi thôi, sau này ngủ sớm dậy sớm, tinh ý một chút, đừng làm phiền người ta."
"Hứa Tri Nhạc! Mẹ nó cậu cút về đây cho ông! Cái gì mà tình yêu không được thế tục công nhận! Giữa tôi và cậu ta chỉ có quyết tâm muốn b*p ch*t đối phương thôi!!"
Cạch.
Cửa đóng lại rồi.
Nhưng câu nói "Cậu còn chẳng nỡ leo xuống khỏi người anh Trần kìa" của Hứa Tri Nhạc đã chọc cho Giang Dục nổi trận lôi đình.
Cậu đấm một cú vào thái dương của Trần Tri Diễn, nhưng bị Trần Tri Diễn đỡ lấy một cách vững vàng.
Ba phút sau.
Chiếc chăn mỏng kia đã quấn Giang Dục thành một xác ướp. Cậu nằm trên giường lăn qua lộn lại, nhìn thấy Trần Tri Diễn đang dùng nước rửa tay sát khuẩn, liền nghiến răng mắng mỏ: "Đm cậu! Ông đây thơm tho lắm nhé!"
Trần Tri Diễn đến đầu cũng không thèm ngẩng lên, trở tay đóng cửa phòng vệ sinh lại.
Cách biệt hoàn toàn giọng nói của Giang Dục ở bên ngoài.
Buổi sáng ngày hôm đó, Giang Dục đã đi học muộn thành công, tất cả đều nhờ ơn huệ của Trần Tri Diễn ban cho.
Có điều trước khi đi, cậu đã lăn lộn mấy vòng trên giường của Trần Tri Diễn, làm cho chiếc ga giường được vuốt phẳng phiu của hắn nhăn nhúm hết cả lên, chăn màn được gấp gọn gàng cũng bị tung ra hết.
Nói chung là bày bừa vô cùng lộn xộn, cơn giận trong lòng coi như cũng tiêu tan được một chút.
Trong giờ ra chơi, người trong lớp hầu như đều đã ra ngoài.
Giang Dục ngồi ở dãy cuối cùng, gọi điện thoại cho mẹ của Trần Tri Diễn là Mộ Sơ Hạ.
Gót chân cậu chống lên mặt bàn khẽ đung đưa, cả người toát ra vẻ lười biếng.
Khi nói chuyện, đuôi mắt cậu rủ xuống, trông vô cùng ngoan ngoãn, giọng điệu cũng mềm mại hẳn đi.
Thật ra chỉ có những lúc mách lẻo cậu mới như thế này thôi, chứ bình thường chính là một tên tiểu bá vương, từ sợi tóc cho đến ngón chân đều tràn ngập các tế bào nghịch ngợm xấu tính.
Lúc này cậu lại càng ra tay trước để chiếm thế thượng phong: "Mẹ nuôi, Trần Tri Diễn đánh mông con, còn siết cổ tay con đau lắm. Quá đáng hơn là cậu ta dùng chăn của con quấn con lại, làm con bị muộn học, đã thế còn chê con bẩn nữa! Năm hai đại học là học kỳ quan trọng như vậy mà cậu ta lại hại con bị trừ điểm chuyên cần, đáng ghét chết đi được!"
"Lại có chuyện như vậy sao, Tiểu Tri đâu rồi, bảo nó nghe điện thoại!"
"Con không biết cậu ta lại đi quyến rũ con gái nhà ai rồi. Trần Tri Diễn dạo này cứ như con công xòe đuôi ấy, lắm hoa đào vô cùng, thư tình nhận đến mỏi cả tay. Cậu ta chính là một tên trai đểu bắt cá nhiều tay, vác cái bản mặt cấm dục... khụ, vác cái bản mặt liệt kia, chỉ biết nhận chứ không biết từ chối ——"
"Anh Giang ơi."
Một nữ sinh cầm chiếc phong bì màu hồng đứng sau lưng Giang Dục, giọng nói nũng nịu ngọt sớt.
Giang Dục dời điện thoại ra xa, bật chế độ im lặng, nở nụ cười mỉm quen thuộc một cách điêu luyện: "Xin lỗi em nhé, hiện tại anh chưa có ý định yêu đương."
"Dạ..."
"Nhưng chắc là em đã viết rất lâu đúng không, anh có thể nhận trước, cảm ơn em nhé."
"Hức anh Giang ơi, anh tốt quá, chẳng giống những gì họ nói là anh xấu tính chút nào, em thực sự thích anh lắm."
Giang Dục đưa cho nữ sinh một gói khăn giấy: "Nín đi nào, nước mắt là trân châu đấy."
Lý Hành: ...
Hứa Tri Lạc: ...
Trần Tri Diễn ở cách đó không xa: ...
Nữ sinh đi rồi, Giang Dục tùy tiện nhét bức thư tình vào hộc bàn, nhìn Trần Tri Diễn với ánh mắt khiêu khích.
Khuỷu tay dựng trên lưng ghế, đầu ngón tay lười nhác đặt nơi đuôi mày. Cậu đưa điện thoại về phía trước một chút. "Mẹ nuôi muốn nói chuyện với cậu đấy, đừng có lề mề."
Nói xong cậu mới tắt chế độ im lặng.
"..."
Ánh mắt Trần Tri Diễn lạnh tanh, dứt khoát ấn nút ngắt cuộc gọi.
"Cậu giỏi lắm." Giang Dục giơ ngón tay cái lên, lại gọi lại lần nữa: "Mẹ nuôi ơi, Trần Tri Diễn không thèm nói chuyện với mẹ, vừa nãy trực tiếp cúp máy luôn rồi kìa. Cậu ta cũng không xin lỗi con, cổ tay con đau chết đi được."
"Đợi tối nay nó về, xem mẹ xử lý nó thế nào!" Mộ Sơ Hạ nói: "Bảo bối à, tối nay con đến nhà mẹ ngủ nhé, mẹ tích cho con một đống đồ ăn ngon rồi."
"Dạ được ạ!" Giang Dục cười toe toét đồng ý.
Trần Tri Diễn bảo cậu là đồ lừa đảo nhỏ, còn nói trong miệng cậu không có lấy một câu thật lòng.
Giang Dục sau khi mách lẻo thành công liền cười híp mắt nói: "Sao lại không có câu thật lòng chứ? Chẳng lẽ cậu không nhỏ à?"
Mắt Lý Hành trợn ngược lên: "Anh Giang! Cái cái cái cái này mà cũng nói ra được hả!"
Hứa Tri Nhạc cũng trợn tròn mắt: "Đỉnh vãi."
Mặt Trần Tri Diễn đen xì như sắp rỉ ra nước. Hắn bước đến bên cạnh Giang Dục, cúi người vác phắt cậu lên vai: "Bây giờ đi so luôn."
"Cái đm, cậu có bệnh à, ai thèm so với cậu chứ! Thả ông đây xuống!" Giang Dục vừa xấu hổ vừa tức giận muốn chết, cậu ra sức cắn mấy phát vào vai Trần Tri Diễn.
Chiếc áo thun trong lúc giãy giụa bị cuộn ngược lên một đoạn, lộ ra vòng eo trắng trẻo thon thả.
Tầm mắt Trần Tri Diễn hạ xuống tấm lưng của Giang Dục, đầu ngón tay khẽ vân vê. Thấy Giang Dục cứ như một con heo sắp bị làm thịt đang giãy giụa loạn xạ, hắn giơ tay ấn lên eo cậu, vừa vặn che khuất phần da thịt bị lộ ra ngoài.
"...Đồ còi."
"?" Giang Dục bùng nổ: "Cậu mới là đồ còi. Không chỉ ngắn, mà còn nhỏ!"
Trần Tri Diễn nhìn những ánh mắt đang đổ dồn về phía này, thản nhiên nói: "Thẹn quá hóa giận chỉ khiến người khác tưởng cậu đang tự nói chính mình thôi."
"Mẹ kiếp, ông đây thề không đội trời chung với cậu!"
Giang Dục bị Trần Tri Diễn vác ra ngoài. Lúc đến cửa, cậu bám chặt lấy khung cửa, chạm phải ánh mắt của những người xung quanh, tức đến mức mặt càng đỏ hơn: "Cả lũ nghĩ bậy bạ cái gì đấy, ông đây với cậu ta là kẻ thù không đội trời chung!"
Bạn học 1: Ồ, không tin, bây giờ cũng chỉ đang liếc mắt đưa tình thôi mà, tụi này hiểu hết.
Bạn học 2: Oài, tính chiếm hữu của anh Trần mạnh quá đi mất, tay cũng to nữa, trực tiếp ôm trọn cả eo của tiểu bá vương luôn kìa, mlem mlem, tôi mê cái này quá đi!
Bạn học 3: Đừng tưởng tôi không biết, hai người chính là mượn danh nghĩa kẻ thù để ngày ngày phát cơm chó. Ôm ôm ấp ấp mọi lúc mọi nơi, sau lưng còn chẳng biết đã hôn nhau bao nhiêu lần rồi!"
Bạn học 4: Loại người này là khôn nhất, để vợ không đi đánh nhau cãi cọ với người khác, toàn là tự mình ra tay thôi.
Bạn học 5: Hồi nhỏ thì đánh nhau như kẻ thù, lớn lên rồi thì bị kẻ thù "đánh". Đừng nhìn tiểu bá vương gào thét hung hăng như vậy, đến buổi tối thì cũng khóc y chang thôi!