Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù
Chương 104: Ngoại truyện (1)
Ngủ đến trưa thì không ngại.
Nhưng ngày cưới mà ngủ đến tận trưa thì rất ngại, nhất là khi chân chẳng còn chút sức lực nào.
Hôm qua kết hôn đúng là quá mệt. Giang Dục chỉ muốn có một hôn lễ trọn vẹn, ai ngờ Trần Tri Diễn lại còn dư nhiều sức đến thế.
Trẻ tuổi đúng là tốt.
Mà có sức cũng thật biết dùng.
Trần Tri Diễn bảo Giang Dục cứ nằm trên giường nghỉ ngơi, để hắn xuống lầu lấy chút đồ ăn cho cậu.
Giang Dục hỏi: "Có khi nào mẹ nuôi sẽ——"
Còn chưa dứt lời, Mộ Sơ Hạ đã xuất hiện ở cửa phòng, ho một tiếng nhắc nhở: "Phải đổi cách xưng hô rồi đấy."
Trần Tri Diễn khẽ mỉm cười trêu chọc: "Ý của bé ngoan là tiền đổi khẩu của mẹ đưa chưa đủ ạ."
Giang Dục: ??
Cậu đá Trần Tri Diễn một cái, xấu hổ đến đỏ chín mặt, nói với Mộ Sơ Hạ: "Con tuyệt đối không có ý đó, chỉ là... quen miệng rồi thôi..."
"Không sao cả, gọi thế nào cũng được. Chân con có đau lắm không? Hay là để mẹ bưng cơm lên đây cho con nhé." Mộ Sơ Hạ vừa nói vừa quay người đi xuống lầu: "Để mẹ bưng lên cho."
"Không cần đâu ạ! Chân con không—— ưm..."
Trần Tri Diễn ấn Giang Dục ngã trở lại giường: "Nằm đợi đi."
Bữa này tính là bữa trưa.
Trước bữa ăn mặt đỏ, sau bữa ăn mặt vẫn đỏ, đến mức chẳng dám ngẩng đầu lên.
Ba ngày sau là ngày về nhà ngoại, cậu cố tình chọn đúng lúc Giang Vân Đình không có nhà.
Sở Thanh Tư nắm chặt tay Giang Dục, hỏi mấy ngày nay cậu ngủ có ngon không, rồi lại tự tát vào miệng mình một cái, bảo: "Con ở nhà Tiểu Tri chắc chắn là sống thoải mái hơn ở đây rồi..."
Bà còn bảo sau này hãy về sống cùng bà, nhưng thủ tục ly hôn vẫn chưa làm xong, mà Giang Dục cũng đã kết hôn với Trần Tri Diễn rồi.
Thời gian sao mà trôi nhanh thế không biết, chớp mắt một cái Giang Dục đã lớn thế này rồi.
Trước khi hai đứa ra về, Sở Thanh Tư dặn: "Lúc nào nhớ mẹ thì gọi điện cho mẹ nhé."
Đã kết hôn rồi, giờ quay lại nhà mẹ đẻ thì lại thành ra đi thăm họ hàng mất rồi.
"Vâng ạ, tối nay con sẽ gọi video cho mẹ ngay, mẹ không được chê con phiền đâu đấy."
Sau khi trở về, Giang Dục ủ rũ nằm gục bên bậu cửa sổ, Trần Tri Diễn ngồi xuống cạnh cậu: "Sao thế em?"
"Sao mẹ em cứ khóc hoài thế. Em chỉ kết hôn thôi mà, lại còn ở gần như thế... Có phải Giang Vân Đình bắt nạt mẹ không? Mẹ nó chứ! Em biết ngay mà!"
Giang Dục bật dậy cái rụp, Trần Tri Diễn liền kéo cậu vào lòng, áp má cọ cọ vào mặt cậu giải thích: "Là vì mẹ không nỡ xa em thôi."
Giang Dục hỏi: "Ở gần như thế này thì có gì mà không nỡ chứ?"
"Có lẽ là vì... sau này thời gian em ở nhà anh là nhiều nhất chăng?" Trần Tri Diễn xoa tóc Giang Dục: "Mẹ chưa thích nghi được với chuyện này thôi."
Giang Dục lầm bầm: "Em vẫn không hiểu. Trước đây em ở nhà anh, mẹ... à không, mẹ chúng ta cũng đâu có ngày nào vành mắt cũng đỏ hoe thế này đâu. Cứ như thế này làm em lại muốn dọn về ở cùng bầu bạn với mẹ rồi."
Vừa nghe vậy, Trần Tri Diễn nghiêng đầu cắn nhẹ vành tai cậu. "Em đi rồi thì anh biết làm sao? Tiểu Bảo, em biết mà, không có em anh ngủ không được."
Giang Dục nhột quá liền né ra, cậu ngửa đầu lên, vô tình lại tạo cơ hội cho Trần Tri Diễn thừa cơ xông tới.
Yết hầu bị hắn m*t mát vài cái, cậu liền vỗ bành bành vào mặt hắn: "Không được cắn."
"Không phải cắn, là hôn."
"Không được hôn."
"Không nghe." Trần Tri Diễn đỡ lấy một bên chân Giang Dục, bắt cậu cưỡi lên đùi mình.
Một tay hắn ôm chặt eo cậu, tay còn lại áp vào lưng cậu, há miệng ngậm lấy làn môi mọng m*t mát hai cái rồi bảo: "Em là vợ anh, anh muốn làm gì thì làm, hợp pháp hợp lệ."
"... Em không muốn làm vợ anh nữa."
Ngón tay Trần Tri Diễn siết lại.
Hắn giữ eo Giang Dục, ép cậu sát vào người mình hơn, giọng điệu nhẹ bẫng:
"Em vừa nói gì? Nói lại lần nữa xem."
... Có thể nói lại sao?
Hậu quả thì ai cũng rõ.
Nhưng Giang Dục vốn thích chống đối.
"Em không muốn làm vợ anh nữa."
Trong cổ họng Trần Tri Diễn bật ra một tiếng cười khẽ.
Hắn chặn môi Giang Dục, hôn đến mức cậu chẳng thốt nổi nửa chữ, chỉ biết "ưm ưm" né tránh.
Nhưng cằm lại bị Trần Tri Diễn bóp chặt nên không tài nào né được, cậu đành nắm lấy cổ tay hắn, ngoan ngoãn hôn đáp trả.
Nhận thấy Trần Tri Diễn không những không dừng lại mà ngày càng trở nên càn quấy phóng túng hơn, cậu liền thẳng tay tặng cho hắn một bạt tai.
Rất nhanh sau đó, Trần Tri Diễn chủ động kết thúc nụ hôn này.
Nhìn Giang Dục đang thở hổn hển, hắn khẽ mỉm cười nghiêng mặt đi, chỉ tay vào bên má chưa bị tát bảo: "Bên này cũng muốn."
Giang Dục: "... Bị bệnh à."
Trần Tri Diễn khẽ nắm ngón tay cậu, giữ cổ tay rồi nâng lên, đặt lên mặt mình.
Giọng nói cố tình hạ thấp, mang theo chút khàn khàn bị khơi dậy d*c v*ng, nghe vô cùng mập mờ:
"Ừm, anh mắc một căn bệnh."
"Một ngày không bị em tát là cả người khó chịu."
"Tiểu Bảo có muốn giúp anh chữa bệnh không?"