Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 102

"Anh mặc cho bé ngoan xem."

"... Ông đây bảo rồi, anh đúng là đồ b**n th**."

Trần Tri Diễn hào phóng thừa nhận: "Ừm."

Hắn nói tiếp: "b**n th** bây giờ đang muốn làm bé ngoan."

"!" Giang Dục vỗ một phát vào mặt hắn: "Cút xéo cho tôi, ban ngày ban mặt mà nói cái thứ ngôn ngữ gì thế hả."

Trần Tri Diễn như thể đang dư vị, lấy đầu lưỡi đẩy đẩy phần thịt mềm bên trong má trái: "Biết rồi, để chiều tính tiếp."

"... Chiều cũng không được."

"Thế thì buổi tối."

"... Không được, bao nhiêu ngày rồi tôi có được giấc ngủ nào ngon đâu? Anh không được bóc lột ép uổng tôi, bằng không tôi trả nhẫn lại cho anh đấy——"

Lời còn chưa dứt, cậu đã bị Trần Tri Diễn đẩy eo ngã ngửa ra sau.

Hắn thuận thế áp sát người xuống, chặn đứng bờ môi cậu: "Ưm... anh làm gì thế, ưm... tôi... nói... nói sai rồi mà... Trần Tri Diễn anh cút, cút ra... ưm..."

Giang Dục bị hôn đến mức nổ đom đóm mắt.

Trần Tri Diễn cắn nhẹ vào làn môi mọng của cậu: "Còn dám nói mấy lời như thế nữa không?"

"... Không nói nữa."

"Ngoan lắm."

"......"

Hai giờ rưỡi chiều.

Giang Dục ngồi trước bàn học, dưới sự kèm cặp của Trần Tri Diễn để viết luận văn.

Sau khi Trần Tri Diễn đi ra ghế sofa xử lý công việc riêng, cậu liền đờ đẫn dán chặt mắt vào màn hình, cứ ngồi bất động như thế suốt mười mấy phút.

Trong lúc đó, cậu len lén giấu chiếc điện thoại ra sau máy tính bảng, nhắn tin cho Lâm Cánh Dao hỏi xem chân cẳng cậu ta thế nào rồi.

Lâm Cánh Dao: Anh ơi, anh đúng là anh trai ruột của em, vẫn là anh quan tâm em nhất.

J: Viết luận văn chưa?

Lâm Cánh Dao: Đừng nhắc đến nữa, toàn là nước mắt thôi.

J: Viết hay chưa?

Lâm Cánh Dao: Tất nhiên là viết rồi!

J: Check trùng lặp chưa?

Lâm Cánh Dao: Check rồi. Em nói anh nghe, anh trai em đúng là không phải con người mà. Em què chân rồi mà anh ấy vẫn bắt em ngồi xe lăn viết luận văn, còn kiểm tra hộ em tận hai lần, đúng là cũng kiên nhẫn thật đấy.

J: Gửi qua đây tôi xem thử.

Lâm Cánh Dao: ... Chẳng lẽ anh muốn chép bài của em?

Lâm Cánh Dao: Không được đâu nhé.

J: Sao tôi có thể chép của cậu được! Lâm Cánh Dao, cậu không tin tôi, chúng ta tuyệt giao đi.

Lâm Cánh Dao: ... Anh có tiền án tiền sự rồi, bảo em làm sao tin anh được đây?

J: Hình ảnh đấm vỡ alo.jpg

"Giang Tiểu Dục."

"Á, hả?" Giang Dục tắt phụt màn hình điện thoại, giả vờ giả vịt định hỏi có chuyện gì.

Nhưng giây tiếp theo, Trần Tri Diễn đã bước tới tịch thu luôn chiếc điện thoại của cậu, chỉ để lại một câu: "Mắt kính bị phản quang kìa."

Giang Dục im lặng hai giây, liền tháo kính ra.

Mẹ nó.

Biết thế đã không học theo Trần Tri Diễn đeo kính làm màu.

"Tập trung vào." Trần Tri Diễn cầm máy tính xách tay ngồi xuống phía đối diện Giang Dục.

Giang Dục bảo: "... Anh ngồi ở đây tôi không có cảm hứng."

"Thế anh ngồi bên cạnh em."

"... Vẫn không có cảm hứng."

Trần Tri Diễn gập máy tính của mình lại, bước đến bên cạnh Giang Dục, bế bổng cậu lên rồi tự mình ngồi vào vị trí đó, sau đó đặt cậu ngồi lên đùi mình.

Hắn tựa cằm vào vai cậu, cầm tay chỉ việc dạy cậu gõ từng phím một: "Như thế này thì sao?"

"Càng-không-được!" Giang Dục nghiến răng.

Trần Tri Diễn khẽ mỉm cười hôn lên vùng da ửng hồng sau tai cậu, từ trong túi áo móc ra một thứ.

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Giang Dục, hắn lên tiếng hỏi: "Cho nên là em cần một chút k*ch th*ch đúng không?"

......

"Mẹ nó, Trần Tri Diễn anh... mẹ nó, cút ra..." Mặt Giang Dục lập tức đỏ bừng lên, hai tay run rẩy bấu chặt vào mặt bàn.

Trần Tri Diễn giữ lấy eo cậu vì sợ cậu ngã, bắt cậu phải ngồi thật vững ở đó.

Hắn cầm chiếc mắt kính bên cạnh máy tính đeo lại lên mặt cho Giang Dục, biểu cảm vô cùng nghiêm túc, không có chút thay đổi nào, cứ như thể việc Giang Dục đang ngồi trên đùi mình chỉ là một chuyện hết sức bình thường vậy.

Thì đúng là rất bình thường thật.

Dù sao thì Giang Dục cũng thường xuyên ngồi trên đùi hắn để hôn nhau mà.

"Nhìn chỗ này này, sai mất một chữ rồi."

Bàn tay Trần Tri Diễn bao bọc lấy mu bàn tay Giang Dục, điều khiển và dẫn dắt cậu gõ phím.

Khi một chữ cái bị gõ sai, hắn khẽ "chậc" một tiếng, nhíu mày bảo: "Sao lại mất tập trung thế này? Xem ra anh trai phải phạt em rồi."

"Phạt cái tổ tông anh... ưm... a..."

Giang Dục quơ lấy bàn phím định ném phăng đi.

Trần Tri Diễn dùng giọng điệu nhạt nhẽo: "Em dám."

Giang Dục là loại người không chịu nổi một chút đe dọa nào, cậu thẳng tay đập luôn bàn phím.

Giây tiếp theo, cậu liền bị hắn sốc nách kéo đứng dậy.

"... Anh cút xéo cho ông... Trần Tri Diễn đồ b**n th**, đồ ngốc... ưm... cái thứ... thứ tồi tệ..." Giang Dục chẳng còn chút sức lực nào, câu cuối cùng cậu mắng Trần Tri Diễn là đồ súc sinh.

Giọng nói của Trần Tri Diễn vẫn dửng dưng như không, nhưng dường như lại ẩn giấu một trận cuồng phong bão táp, hắn vặn hỏi: "Em nói cái gì cơ?"

Giang Dục tự bản thân cũng biết vừa rồi mình mắng hơi quá lời, nhưng thấy cái giọng điệu này của Trần Tri Diễn, cậu bướng bỉnh lặp lại một lần nữa, và rồi——

"A a a a a... ưm..."

Đôi mắt long lanh ngấn nước.

"Em sai rồi, anh trai..."

"Còn mắng nữa không?"

"... Không mắng nữa."

"Ừ."

"... Thế anh buông tôi ra đi chứ." Giang Dục cuống quýt: "Mẹ nó, tôi là vợ anh đấy, anh phải nghe lời tôi."

"Đang nghe rồi đây."

"... Anh nghe cái gì cơ?"

"Làm."

Bảy giờ tối.

Ăn cơm.

Trần Tri Diễn định bế Giang Dục ngồi lên đùi mình, cậu liền cầm chiếc nĩa chĩa thẳng vào động mạch cổ của, biểu thị tinh thần thà chết chứ không chịu khuất phục.

Trần Tri Diễn tỏ ra vô tội: "Anh chỉ là muốn đút cho em ăn thôi mà."

Sau đó, cả hai đều được đút cho "no nê".

Chín giờ tối.

Hàng ship tới.

Trần Tri Diễn ra mở cửa, Giang Dục vội chạy về phòng ngủ chốt cửa lại, không cho Trần Tri Diễn vào.

Cậu còn định đem đống đồ trong ngăn kéo vứt đi, nhưng vừa kéo ra thì thấy bên trong chỉ còn trơ trọi đúng một cái.

Cậu do dự một lúc rồi đóng ngăn kéo lại.

Thôi vậy.

Một lần thì một lần.

Dù sao thì ngày hôm sau Trần Tri Diễn cũng sẽ tẩm bổ lại cho cậu thôi.

Cốc cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Giang Dục chống nạnh, ra bộ giương nanh múa vuốt nói lớn: "Tôi cứ không mở đấy, cái đồ suốt ngày bắt nạt tôi, tôi phải đi mách với mẹ nuôi——"

Cạch.

Cửa mở ra.

Trần Tri Diễn tựa người vào khung cửa, đầu ngón tay xoay xoay chiếc chìa khóa dự phòng, nhướn mày hỏi: "Có cần anh dạy em cách mách lẻo thế nào cho đúng không?"

Hắn ném chiếc váy lên giường, vừa cởi cúc áo vừa sầm sập bước về phía Giang Dục, nói tiếp: "Cứ bảo là anh trai dạy em viết luận văn, hiệu quả vô cùng rõ rệt."

"... Câm miệng."

"Hơn nữa em còn rất thích."

"... Câm miệng."

"Chỉ là tay cứ run bần bật suốt thôi."

Giang Dục ném chiếc gối vào người hắn, vừa xấu hổ vừa giận dữ quát: "Câm! miệng!"

Trần Tri Diễn tùy tiện ném bộ đồ ngủ qua một bên, chống gối quỳ bên mép giường, nhấc một chiếc váy nhỏ lên đưa cho Giang Dục.

Thấy Giang Dục không thèm đón lấy, hắn liền bảo: "Chính em đã nói là mình sẽ mặc mà, bây giờ... định quỵt nợ sao? Hừ, anh biết ngay em sẽ không giữ lời mà—"

"Mẹ nó ông đây bảo không mặc bao giờ!" Giang Dục giật phắt lấy chiếc váy, l*t s*ch quần áo trên người ra rồi thay vào.

Đây là một chiếc váy liền chiết eo dài đến đùi, cổ vuông nhỏ, còn có viền ren và thêu mấy chú bướm nhỏ xinh, đi kèm theo bộ là một chiếc bờm tai mèo.

Giang Dục nói thế nào cũng nhất quyết không chịu đeo bờm.

Trần Tri Diễn thở dài: "Thế thì thôi vậy, anh trai cũng đâu thể ép em."

"... Những chuyện anh cưỡng ép tôi còn ít chắc?"

"Cũng không ít."

Trần Tri Diễn tiến lại gần Giang Dục, siết lấy vòng eo của cậu rồi bảo: "Gầy quá."

Giang Dục cúi đầu nhìn xuống.

Mu bàn tay Trần Tri Diễn nổi rõ những đường gân xanh, chỉ cần đặt hờ lên eo cậu thôi là đã toát ra một sự vạm vỡ đầy sức hút, đặc biệt là vô cùng gợi tình.

Cậu ngẩng đầu nhìn Trần Tri Diễn, bảo: "Tôi đã béo lên tận mười mấy cân rồi đấy."

"Thế tại sao eo vẫn nhỏ thế này?"

"... Không biết."

Trần Tri Diễn hôn lên xương quai xanh của Giang Dục, ngậm lấy một mảng da thịt mỏng manh nơi đó khẽ m*t mát, rồi lại chuyển sang cọ cọ vào hõm cổ cậu: "Tuy nhỏ, nhưng lại có thể chứa được rất nhiều thứ."

Giang Dục nghe đến đây liền vung tay tặng cho hắn một bạt tai.

Trần Tri Diễn nghiêng mặt đi, cảm nhận lực đạo nhẹ hẫng như gãi ngứa kia, khẽ mỉm cười nhìn cậu: "Anh đang bảo là mỗi bữa bảo bối có thể ăn liền tù tì hai bát cơm lớn mà."

"... Ồ."

"Vừa nãy em đánh anh, đau lắm đấy."

"... Đừng có ngậm máu phun người, tôi còn chưa dùng lực cơ mà."

"Tóm lại là đau."

"... Anh muốn làm cái gì?"

"Xoay một vòng xem nào."

Giang Dục đẩy Trần Tri Diễn ra, khoanh hai tay trước ngực, hếch mũi lên trời, tỏ vẻ kiêu ngạo đáp: "Muốn xem thì lên mạng mà tra, tôi mới không thèm xoay——"

"Anh xin em đấy bà xã."

"......"

Giang Dục xoay một vòng, vành tai đỏ ửng lên, mất kiên nhẫn bảo: "Được rồi chứ gì."

"Vẫn chưa được lắm."

"?"

Trước chiếc gương lớn chạm đất.

Trần Tri Diễn đứng ở phía sau Giang Dục, một cánh tay hắn ôm chặt lấy vòng eo cậu, bàn tay còn lại bóp lấy cằm cậu, ép cậu phải ngẩng đầu lên: "Bảo bối sao lại không mở mắt ra thế."

Giang Dục cứ nhất quyết không mở mắt.

Nhưng không sao.

Trần Tri Diễn có cách.

Hắn đeo chiếc bờm tai mèo lên đầu Giang Dục, luôn miệng khen cậu thật xinh đẹp, thật ngoan, thật đáng yêu, thậm chí còn học theo cái câu cậu dùng để trêu chọc hắn lúc trước: "Đúng là đứa trẻ ngoan."

"Á... váy bị móc rách một đường rồi, phải làm sao bây giờ hả bé ngoan?"