Trần Tri Diễn v**t v* những ngón tay lạnh ngắt của Giang Dục, bao trọn trong lòng bàn tay để sưởi ấm.
Giọng hắn trầm thấp: "Em nhất định phải đồng ý."
"... Được rồi, tôi đồng ý là được chứ gì."
Nhìn thấy Trần Tri Diễn định đứng dậy, Giang Dục liền một tay túm lấy cổ áo hắn: "Anh gấp gáp như đang chạy sô vậy. Có ai cầu hôn nhanh như anh không? Hôn một cái trước đã."
Dứt lời, cậu cúi đầu hôn mạnh lên môi Trần Tri Diễn một cái, phát ra một tiếng chụt rõ to.
Bầu trời bỗng nhiên đổ một trận tuyết nhẹ, những bông tuyết rơi trên đỉnh đầu hai người, cực quang màu hồng cũng đột ngột xuất hiện, uốn lượn xuyên qua làn tuyết rơi lả tả.
Hứa Tri Nhạc dùng khuỷu tay huých Lý Hành, Lý Hành vội vàng lôi loa ra bắt đầu bật nhạc.
Trong khi đó, Hứa Tri Nhạc thì chụp ảnh và quay video rồi gửi cho Giang Dục.
Lâm Cánh Dao ngồi trên lưng một cậu chàng ra sức vỗ tay bôm bốp.
Tóm lại, Giang Dục được Trần Tri Diễn bế kiểu công chúa đưa về phòng trong tiếng chúc phúc và tiếng vỗ tay rộn rã.
Cửa phòng vừa mới đóng lại, Giang Dục đã không bận tâm nổi điều gì nữa mà lao vào hôn Trần Tri Diễn.
Chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, hai người bọn họ đã hôn nhau không biết bao nhiêu lần rồi. Đột nhiên, Giang Dục vùi đầu vào hõm cổ Trần Tri Diễn, hơi thở nóng hổi phả hết lên mạn cổ hắn. Không ai nói lời nào, cả hai đều đang bình ổn lại cảm xúc.
Trần Tri Diễn tựa lưng vào cửa, khẽ cúi đầu nhìn Giang Dục với nụ cười bên môi.
Mà hơi thở của Giang Dục thì ngày càng nặng nề.
Khi cảm nhận được hơi ấm rơi xuống xương quai xanh mình, hắn siết chặt người trong lòng hơn.
"Đừng khóc..."
"Trần Tri Diễn, em đã đeo nhẫn của anh rồi. Sau này dù anh thấy em phiền cũng không đuổi em đi được nữa đâu."
"Nhẫn này vốn là mua cho em mà, không chê phiền, sao anh lại chê em phiền được chứ, yêu thương em còn không kịp nữa là."
Hốc mắt Giang Dục càng nóng hơn.
Cậu cảm thấy mình quá đa cảm nên hơi xấu hổ.
Bèn lén lau nước mắt lên vai Trần Tri Diễn.
Cậu định mở miệng nói thêm điều gì đó, nhưng vừa mới hé môi đã nghẹn ngào, Cuối cùng đành bất chấp nói: "Không được cười em."
Làm sao Trần Tri Diễn có thể cười nhạo Giang Dục được.
Hắn ôm cậu ngồi xuống sofa.
Định đặt bó hoa trong tay cậu lên bàn, nhưng cậu giữ khư khư không buông: "Của em."
"Ừ."
Trần Tri Diễn cởi áo khoác của cả hai, kéo chiếc chăn bên cạnh bọc kín người Giang Dục, trùm lên đầu cậu rồi bảo: "Em cứ trốn trong này khóc đi, anh không nhìn thấy đâu."
Thế là Giang Dục thật sự lén khóc, khóc đến mức mắt sưng húp lên, cả người run rẩy nấc nghẹn.
Lòng bàn tay cậu ướt đẫm mồ hôi, làm ướt cả dải ruy băng ren buộc bó hoa.
Cậu đưa hoa cho Trần Tri Diễn, đợi hắn đặt lên bàn xong liền ôm lấy eo hắn.
Cảm thấy tư thế này không thoải mái, cậu bèn xoay người cưỡi lên đùi hắn.
Trần Tri Diễn khẽ vỗ nhẹ lên lưng Giang Dục: "Không khóc nữa nào, bé ngoan."
"Em cảm thấy... thật ra... em không muốn khóc... nhưng lại... không nhịn được..."
Giang Dục dùng mặt cọ cọ vào má Trần Tri Diễn: "Ôm em chặt một chút."
"Được, ôm chặt."
Trần Tri Diễn hỏi: "Tiểu Bảo thấy mất mặt à?"
"Không. Chắc là... vì quá vui thôi."
Từ nay về sau cậu đã có một người vô cùng yêu thương mình, có thể ghi nhớ mọi sở thích của cậu, bao dung cho những tính khí nhỏ nhen của cậu.
"Trần Tri Diễn."
"Anh đây."
"Trần Tri Diễn..."
"Ừm."
"Anh mua nhẫn từ bao giờ thế? Sao cái gì cũng giấu em vậy?"
"Vì đây là bất ngờ mà, bé ngoan."
"Được rồi..."
Giang Dục chìa tay ra, trên chiếc nhẫn đó có một hình chú cá nhỏ, cậu bảo: "Em rất thích chiếc nhẫn này."
Lại nói thêm: "Em cũng rất thích anh. Thích siêu cấp vô địch luôn."
Khi bầu không khí đã đạt đến độ chín muồi, nụ hôn trở thành lời tỏ tình cảm động nhất.
Mỗi một cái chạm khẽ khàng gợi lên sự run rẩy, đều giống như một sự nhiệt tình không thành tiếng.
Trên lớp tấm lót dùng một lần của đệm sofa, chân Giang Dục gác lên cánh tay Trần Tri Diễn, cậu dung túng đáp lại nụ hôn của hắn.
Trần Tri Diễn vén những sợi tóc đẫm mồ hôi của Giang Dục ra sau tai, lúc bế cậu lên, hắn cảm nhận được sự căng thẳng của cậu liền nói: "Bé ngoan thật giỏi, đều ra hết rồi."
Sau đó, Trần Tri Diễn ôm Giang Dục từ phía sau cùng soi gương, hắn tắt đèn phòng để ngắm cực quang xuyên qua rèm cửa.
Hắn sẽ cố ý điều chỉnh vị trí của Giang Dục để những dải sáng đổ đầy lên người cậu, rồi lại cúi đầu hôn lên, xấu xa ghé tai cậu thì thầm hỏi: "Bé ngoan đoán xem chỗ này có cực quang không?"
Giang Dục lần nào cũng đoán là có.
Bởi vì dù đoán đúng hay đoán sai thì cậu cũng đều nhận được nụ hôn của Trần Tri Diễn.
Thậm chí mỗi khi đến chặng cuối cùng, Trần Tri Diễn đều sẽ khen cậu một câu——
"Bé ngoan ngoan lắm."
Trước đây khi nghe các bậc phụ huynh khác khen con cái mình như vậy, Giang Dục thấy chẳng có vấn đề gì.
Nhưng thân phận của cậu và Trần Tri Diễn không giống thế, Trần Tri Diễn khen cậu như vậy, chẳng khác nào đang tán tỉnh trêu hoa ghẹo nguyệt.
Nửa đêm.
Trần Tri Diễn cầm điện thoại của Giang Dục để đăng lên vòng bạn bè.
Những bức ảnh hắn đăng đều là do Hứa Tri Nhạc chụp, góc nào cũng đẹp như được chăm chút kỹ lưỡng.
Giang Dục mệt lả vươn tay qua, giọng khàn đặc: "Anh đang làm gì thế?"
Trần Tri Diễn giữ chắc lấy tay Giang Dục, với lấy hộp nhẫn, đặt chiếc nhẫn còn lại lên đầu ngón tay cậu, điều khiển tay cậu để đeo vào cho mình.
Sau đó, tách, bức ảnh được định khung và tiếp tục đăng lên vòng bạn bè.
Lúc này, Hứa Tri Nhạc đang trùm chăn lén đọc tiểu thuyết là người đầu tiên ấn nút thích.
Ánh mắt cậu ta dán chặt vào hai bàn tay đó không thể rời ra được, mắt trợn tròn như hai quả nho.
Hít hà.
Những đường gân xanh này.
Lớp mồ hôi này.
Những ngón tay thon dài này.
Cả chiếc nhẫn này nữa... Cho nên hiện tại họ đang làm cái gì thế?
Đeo nhẫn thế có bị cấn không nhỉ... À à à à ngừng suy nghĩ ngay!
Tính cả ngày hôm nay, nhóm Giang Dục lại ở đây ngắm cực quang thêm hai ngày nữa mới rời đi.
Hứa Tri Nhạc đã chụp được không ít ảnh, đương nhiên cũng vẽ được kha khá truyện tranh.
Cậu ta lập một tài khoản mới, tắt tính năng gợi ý bạn bè trong danh bạ cũng như cài đặt không thể tìm kiếm qua số điện thoại.
Lượng người theo dõi càng ít, cậu ta lại càng to gan phóng túng đăng những thứ mình thích.
Giang Dục ở bên Trần Tri Diễn lâu ngày nên da mặt cũng dày lên trông thấy.
Thậm chí có đôi khi hắn nói mấy lời mập mờ đen tối, cậu vẫn có thể đốp chát lại một hai câu.
Nhưng hậu quả thường thấy là cậu sẽ bị Trần Tri Diễn đè ra hôn, cậu không phục liền húc đầu huých vào ngực hắn như gà con mổ thóc, tóc tai bù xù lên cũng không chịu dừng lại.
Trần Tri Diễn bị cái sự nhột nhột này làm cho bật cười, thường sẽ vô cùng hưởng thụ mà mặc cho Giang Dục làm loạn chứ không hề ngăn cản.
Chiếc nhẫn kia Giang Dục ngày nào cũng đeo, buổi tối còn phải tháo ra rửa thật sạch sẽ.
Sau đó, cậu dùng sợi dây chuyền Trần Tri Diễn tặng để xỏ nhẫn vào rồi đeo lên cổ, cậu thấy như vậy rất đẹp.
Buổi sáng lúc mặc quần áo cậu sẽ đứng trước gương ngắm nghía, Trần Tri Diễn liền mặt dày đứng sau lưng cậu, dùng tay khều khều chiếc nhẫn, động tác thì lả lơi, ánh mắt thì... lưu manh!
Đầu tháng, Trần Tri Diễn lại tổ chức một buổi cầu hôn nữa với Giang Dục.
Trần Ảnh An đã mời rất nhiều đối tác làm ăn, Sở Thanh Tư cũng vậy, sự long trọng của nó khiến Giang Dục có cảm giác như mình đang thực sự kết hôn vậy.
Lúc đi mời rượu, tay cậu cứ run bần bật không ngừng, rượu bắn cả ra ngoài.
Lý Hành bảo: "Vẫn là anh Giang thông minh, nghĩ ra được cái bài né rượu đỉnh thật đấy!"
Vì có Trần Ảnh An ở đó nên những người kia đều không dám ép Trần Tri Diễn và Giang Dục uống rượu.
Giang Vân Đình cũng tới, Sở Thanh Tư đứng bên cạnh giám sát ông ta, không cho ông ta uống lấy một giọt rượu nào vì sợ ông ta lại bày ra cái trò con bò gì làm hỏng tâm trạng của Giang Dục.
Sau khi tiễn hết khách khứa ra về, Trần Tri Diễn đưa Giang Dục về nhà.
Căn nhà này chính là phòng tân hôn mà Mộ Sơ Hạ đã chuẩn bị sẵn cho Trần Tri Diễn từ trước, Giang Dục mới chỉ tới đây đúng một lần.
Trần Tri Diễn đặt Giang Dục lên giường, đi vào phòng tắm thấm ướt khăn mặt định lau mặt cho cậu.
Vừa quay người lại, cậu đã đi đến đứng ngay trước cửa phòng tắm, đang nghiêng nghiêng đầu nhìn hắn: "Ông... xã?"
"Ừm, lại đây."
Giang Dục lạch bạch chạy qua, giọng điệu hớn hở: "Anh trai."
Cậu nhìn chiếc khăn mặt trên tay Trần Tri Diễn, ngửa đầu nhắm mắt lại, sau khi chuẩn bị sẵn sàng mới bảo: "Anh trai lau mặt cho bé ngoan đi."
Trần Tri Diễn bị chọc cười.
Sau khi lau sạch mặt cho Giang Dục, Giang Dục kiễng chân xáp lại gần hắn: "Bé ngoan có thơm không?"
Trần Tri Diễn cụp mắt hôn lên khuôn mặt nhỏ của cậu: "Rất thơm."
"Có thích không?"
"Thích."
Trần Tri Diễn đặt chiếc khăn mặt dưới vòi nước để giặt sạch. Giang Dục chắp hai tay sau lưng quay người đi về phía tủ quần áo, lầm bầm lầu bầu bảo tiếp theo là đến giờ đi tắm rồi.
Cậu kéo tủ ra, ném hai bộ đồ ngủ bên trong lên giường, ngơ ngác nhìn một hồi, sau đó dùng ngón tay nhấc hai sợi dây quai mảnh mai của chiếc váy hai dây lên ướm thử trước người, quay sang hỏi Trần Tri Diễn——
"Cái này mặc kiểu gì thế hả anh trai?"