Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 10

Giang Dục giật mình trước giọng nói bất ngờ của Trần Tri Diễn, sau khi nghe rõ thì ngỡ ngàng ngước đầu lên: "Nhân duyên?"

"Đây là Nguyệt Lão à?"

"Mẹ nó."

Giang Dục vỗ vỗ đầu gối đứng dậy, nhớ lại việc mình là người kéo Trần Tri Diễn đến chùa, giờ lại bị hắn bắt gặp đang bái Nguyệt Lão, cậu vội vàng giải thích: "Cậu đừng có suy nghĩ lung tung, tôi bái nhầm đấy."

"Suy nghĩ lung tung chuyện gì?"

"Tất nhiên là việc tôi đang cầu nhân duyên cho hai chúng ta rồi."

Trần Tri Diễn đột ngột ngước mắt lên, rồi lùi lại một bước: "Giang Dục, tôi không thích cậu."

"Mẹ nó, nói cứ như ông đây thích cậu không bằng! Bái nhầm là bái nhầm! Cậu có hiểu tiếng người không hả!"

Giang Dục chỉ vào mình: "Đời này, kiếp sau, kiếp sau nữa tôi cũng không bao giờ thích cậu."

"Thế thì tốt, tôi yên tâm rồi, hy vọng cậu sẽ không nuốt lời."

"...Cạn lời."

Trưa nay không ngủ trưa, Giang Dục vừa lên xe đã bắt đầu buồn ngủ.

Trần Tri Diễn nói cậu là con heo quả không sai, vì cậu ngủ rất sâu, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Dù có gọi tỉnh thì chỉ hai giây sau lại ngủ thiếp đi, có khi còn tiếp tục được cả giấc mơ trước đó.

Trần Tri Diễn đứng bên cửa xe, đẩy vai Giang Dục, cũng chẳng thu bớt lực.

Đẩy đến mức người cậu nghiêng ngả.

Lần cuối cùng còn ngã luôn sang ghế lái.

May mà bị dây an toàn giữ lại nên không đập vào đâu.

Mộ Sơ Hạ thấy trong xe lộ ra nửa người, liền hỏi là ai.

Trần Tri Diễn đáp: "Giang Dục ạ."

Hắn mở khóa dây an toàn, nhìn Giang Dục mồ hôi nhễ nhại, tóc tai bù xù. Căn bệnh sạch sẽ của hắn tái phát, chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Vừa định gọi bảo vệ thì Mộ Sơ Hạ đã nói: "Con không bế nổi Tiểu Bảo à?"

"...Quá bẩn, không muốn bế."

"Bẩn chỗ nào?" Mộ Sơ Hạ lại gần nhìn, thấy Giang Dục đầy mồ hôi, tay áo dính bụi, trên người còn thoang thoảng mùi trầm hương: "Hai đứa đi chùa à?"

"Vâng."

"Đi chùa làm gì?"

"Hốt phân."

"..."

"..."

Cuối cùng Trần Tri Diễn vẫn gọi bảo vệ.

Nhưng vừa thấy bảo vệ đi tới, hắn đã ngửi được mùi mồ hôi khá nặng trên người đối phương.

Thế là tự mình cúi xuống bế Giang Dục lên.

Lách qua bảo vệ rồi đi thẳng.

Bảo vệ ngơ ngác đầy khó hiểu.

"Đưa xe vào gara đi." Mộ Sơ Hạ nói xong liền đi theo Trần Tri Diễn, thấy hắn ném Giang Dục lên giường thì bất mãn giáo huấn: "Không thể nhẹ nhàng một chút sao? Nhỡ đập trúng nó thì sao?"

"Không đâu."

Sẽ không đập trúng.

Hắn đã chú ý rồi.

Mộ Sơ Hạ thấy tư thế ngủ của Giang Dục không thoải mái, liền bảo Trần Tri Diễn: "Hay là con c** q**n áo cho Tiểu Bảo đi, bế nó vào phòng tắm rửa qua một chút. Người đầy mồ hôi thế này ngủ sẽ khó chịu đấy."

"...Mộ phu nhân, có cần con nhắc lại chuyện Giang Dục bình thường đối xử với con như thế nào không?"

Chăm sóc Giang Dục chu đáo thế này, hắn điên à?

"Ôi dào, đó chỉ là chuyện trẻ con đùa nghịch với nhau thôi, chúng ta đều là người một nhà mà."

Trần Tri Diễn vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh, nhìn Mộ Sơ Hạ rồi nhường chỗ: "Mẹ làm đi."

"Mẹ cởi cho nó?"

"Vâng."

"..."

Cuối cùng Giang Dục vẫn mặc nguyên bộ quần áo bẩn đi ngủ.

Khi tỉnh lại đã là hơn 10 giờ đêm, không biết ai đã đắp chăn kín mít cho cậu, giờ người cậu đầy mồ hôi, nhớp nháp khó chịu.

Nói về bệnh sạch sẽ của Trần Tri Diễn, cậu ở với hắn 20 năm, ít nhiều cũng bị lây.

Giờ mặc quần áo bẩn nằm trên giường, bộ ga gối này chắc chắn phải thay.

Giang Dục lại quá lười, nên tối nay——

Cậu lại phải sang phòng Trần Tri Diễn ngủ.

Tức chết cậu mà.

Giang Dục cởi áo định đi tắm, kết quả cửa bị đẩy ra, chạm mắt với Trần Tri Diễn.

Không khí im lặng mất mấy giây, vẫn là Trần Tri Diễn lên tiếng trước: "Tối nay ăn gì?"

Giang Dục túm áo che ngực, tay kia cầm gối ném qua, mặt đỏ bừng: "Con mẹ nó cậu nhìn cái gì đấy!"

Trần Tri Diễn dùng một tay bắt lấy cái gối, ném lại lên giường, ánh mắt không chút gợn sóng nhưng lại nhìn chằm chằm đầy táo bạo và càn rỡ lên làn da trắng nõn đang lộ ra của Giang Dục: "Muốn ăn gì?"

"Ăn ông nội cậu!" Giang Dục chửi bới đi vào phòng tắm, sau lưng truyền đến một câu——

"Eo thon thế, lúc đánh nhau với người ta thì chú ý một chút, đừng để gãy đấy."

"..."

Mười phút sau.

Giang Dục sảng khoái bước ra trong chiếc áo choàng tắm, sấy tóc qua loa rồi thay quần áo, xuống lầu bảo đầu bếp làm hai bát mì.

Ăn xong, cậu đi gõ cửa phòng Trần Tri Diễn.

Cộc cộc.

Cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc cộc!

"Trần Tri Diễn, tôi tìm cậu có việc!"

Trần Tri Diễn không mở cửa, Giang Dục sang tìm Mộ Sơ Hạ lấy chìa khóa.

Cậu làm bộ bưng khay trái cây, nhưng vừa cắm chìa vào ổ khóa, một cảm giác khó tả và vô cùng quen thuộc ập đến khiến eo cậu đột nhiên mềm nhũn, tai đỏ bừng.

Động tác mở khóa ngày càng gấp gáp, cậu hận không thể đâm nát ổ khóa, miệng lầm bầm chửi Trần Tri Diễn, mỗi câu mỗi chữ đều không trùng lặp.

Vất vả lắm mới mở được cửa, Giang Dục nhanh chóng vào trong rồi khóa trái, chìa khóa vứt bừa bãi, đĩa trái cây để trên bàn, đứng trước cửa phòng tắm đập cửa: "Cậu đang làm cái gì thế!"

Tóc mái Trần Tri Diễn ướt đẫm mồ hôi, bị năm ngón tay vuốt ngược lên.

Nhưng vì động tác nên vẫn có vài sợi rơi xuống.

Rủ bên khóe mắt.

Nhìn vừa tùy ý vừa lười biếng.

Trong đôi mắt vốn luôn bình tĩnh giờ lại nhiều thêm vài phần ửng đỏ.

Hắn ngửa cổ ra sau.

Môi mỏng khẽ mím.

Bị giọng nói bất ngờ của Giang Dục dọa cho nhíu mày, các đốt ngón tay cuộn chặt, Giang Dục trực tiếp quỳ rạp xuống đất: "Mẹ nó..."

"Có việc gì?" Giọng Trần Tri Diễn khàn đặc, bị hơi nước trong phòng tắm làm cho trầm đục, lẫn chút không vui.

Hắn rất không hài lòng vì Giang Dục tự ý xông vào phòng.

Giang Dục nghe mà hỏa bốc tận đầu.

"Tất nhiên là có!"

"Chuyện gì?"

"Cậu... cậu ra ngoài trước đi, tôi nói cậu nghe một bí mật."

"Không muốn nghe."

"Bí mật này không ai biết đâu..." Giang Dục bấu chặt ngón tay vào thảm.

Trần Tri Diễn bị bệnh à, cậu còn đang ở đây mà hắn lại... Đúng là đồ ngoài lạnh trong nóng.

Giang Dục hít một hơi thật sâu, há miệng nhưng không nói được gì, mặt đỏ như ráng chiều, gắng gượng đứng dậy rồi đập cửa bỏ đi.

Khi Trần Tri Diễn bước ra, bên ngoài chẳng có lấy một bóng người.

Hắn bưng đĩa trái cây đi rửa lại lần nữa mới bắt đầu ăn.

Khi tắm rửa xong bước ra, trên giường có thêm một cục.

Hắn lạnh mặt lại gần, phát hiện Giang Dục đang lạnh lùng nhìn hắn.

"Cái giường này, ông đây ngủ."

"..." Trần Tri Diễn hất chăn: "Ra ngoài."

Giang Dục nói: "Mặt dày thật, không biết xấu hổ, đồ b**n th**."

Trần Tri Diễn kéo cổ chân Giang Dục, cậu không phản kháng mà chỉ kéo chăn che bụng, tiếp tục: "Cậu đúng là đồ chó, tôi ghét cậu."

"...Ghét tôi mà còn nằm trên giường tôi, trong miệng cậu có được mấy câu thật lòng?"

"Đây chính là thật lòng, ông đây ghét cậu nhất."

"Vậy thì cút ra ngoài."

Trần Tri Diễn vác Giang Dục ném ra ngoài cửa, khóa trái lại, sau đó thay ga gối, khử khuẩn, bận rộn mất nửa tiếng.

Cuối cùng cũng đến giờ đi ngủ, đèn vừa tắt thì ngoài cửa truyền đến tiếng mở khóa.

Giang Dục lại vào được rồi, còn quay lưng đứng bên giường rồi ngả người ra sau, trực tiếp thực hiện chiêu "Thái Sơn áp đỉnh" với Trần Tri Diễn, nói: "Đồ mặt dày."

Trần Tri Diễn hừ một tiếng, đẩy Giang Dục ra, đứng dậy bật đèn đầu giường, nhíu mày kiên nhẫn hỏi: "Rốt cuộc cậu muốn làm cái gì?"

"Đồ mặt dày."

Hắn tức cười: "Cậu kéo tôi đi bái Nguyệt Lão, rốt cuộc là ai mặt dày?"

"Ông đây nói là bái nhầm rồi, Trần Tri Diễn, cậu mới tí tuổi đã bị lú lẫn tuổi già rồi à? Không nhớ nổi câu này sao?"

Giọng Giang Dục đậm mùi thuốc súng: "Chính là cậu mặt dày!"

"...Bình thường cậu ngủ như con lợn chết, tôi cũng không biết lúc đó cậu tỉnh lại. Thân hình như con chó nhỏ, ai thèm xem."

Giang Dục bị hai chữ "chó nhỏ" k*ch th*ch mà đứng phắt dậy, vung tay múa chân lao vào Trần Tri Diễn, túm tóc hắn, giọng hung dữ: "Không thèm xem mà nhìn lâu thế à, cậu b**n th** à."

Sắc mặt Trần Tri Diễn thay đổi ngay lập tức, hắn túm lấy cổ tay Giang Dục: "Buông ra."

"Không buông! Có giỏi thì đánh một trận!" Giang Dục khiêu khích kéo mạnh, hoàn toàn quên mất mình và Trần Tri Diễn đang cộng cảm.

Cho đến khi da đầu đau nhói, cậu vội vàng buông tay, chuyển sang túm lấy cổ áo Trần Tri Diễn.

Cậu đang cưỡi trên đùi Trần Tri Diễn, chưa ngồi xuống hẳn, nên góc độ này vừa cúi đầu xuống là nhìn thấy hết. Có cơ ngực, có cơ bụng, quả thực thân hình đẹp hơn cậu.

Trần Tri Diễn dùng hai tay nắm eo Giang Dục kéo ra, Giang Dục không chịu thua kém, kéo cổ áo hắn rộng ra đến biến dạng, xương quai xanh cũng bị cậu cào vài vết đỏ.

"Xuy."

Đau thật.

Giang Dục nghĩ, sau này đánh nhau, đánh lên người hắn mình đau, đánh lên người Trần Tri Diễn mình cũng đau.

Mẹ kiếp, sao không để Trần Tri Diễn cộng cảm đơn phương với mình?

Không công bằng chút nào, mấy vị Phật hôm nay cũng chẳng giải quyết được chuyện cho cậu.

Trong đầu đang suy nghĩ lung tung, đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, tiếp đó là rơi vào tấm đệm mềm mại.

Hai cổ tay bị Trần Tri Diễn dùng một tay giữ chặt trên đỉnh đầu, không thể động đậy, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.

Giang Dục giãy hai cái nhưng không thoát.

Bèn hỏi: "Cậu muốn biết bí mật lúc nãy không?"