Khóe môi ta cong lên:
"Đường Nguyên, ngươi tự do rồi, có thể trở về Dương Châu."
Đường Nguyên không nói gì, chỉ cúi đầu, có lẽ vì đi đường động đến vết thương nên đau đến hít ngược một hơi lạnh.
Ta và Gậy Gộc không hẹn mà cùng bước chậm lại.
Gậy Gộc cười hì hì:
"Đã chuộc một người thì cũng là chuộc, chuộc hai người cũng là chuộc. Cô nương, hay chuộc luôn cả ta đi, ta chân tay nhanh nhẹn, có thể đến quán ăn của cô nương làm tiểu nhị chạy bàn."
Ta liếc hắn một cái:
"Ta mặc kệ ngươi."
Gậy Gộc giả vờ gào khóc:
"Cô nương chỉ lo cho Đường Nguyên, thiên vị quá."
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng lúc ra khỏi phủ, ta vẫn tìm quản sự, chuộc cả Gậy Gộc ra.
Lúc trở về thì đã là buổi chiều.
Ánh chiều tà nhuộm đỏ con đường dài, tựa như từng mảnh vàng vụn rải khắp mặt đất.
Gậy Gộc chân cẳng nhanh nhẹn, đi mời đại phu.
Đường Nguyên nằm trong xe, còn ta ở bên ngoài kéo xe.
"Cô nương."
Đường Nguyên che miệng ho khẽ, vén rèm xe lên nhìn ta:
"Ta thật vô dụng, sao có thể để cô nương kéo xe cho ta như vậy."
"Có gì đâu."
Ta cười nói: "Trước kia ngươi cũng từng kéo xe cho ta mà."
Mặt Đường Nguyên đỏ bừng:
"Cái đó... cô nương... ta... ta có thể ở lại không?"
"Hả?"
Nhất thời ta chưa hiểu ý hắn.
Đường Nguyên cuống đến mức nói lắp:
"Ta... ta không phải muốn ăn bám cô nương, chỉ là... chỉ là muốn giúp cô nương. Không đúng... ta muốn tìm một công việc. Cái đó... ta không cần tiền công, chỉ cần cho ta một bữa cơm là được. Được không cô nương? Ta xin cô."
Đôi mắt hắn ươn ướt, sáng long lanh, tràn đầy vẻ mong chờ.
"Không được."
Ta mở miệng.
Đường Nguyên lập tức thất vọng, cúi gằm đầu.
Ta bật cười: "Không được là giả."
Đường Nguyên lập tức ngẩng phắt đầu lên, kích động đến mức định đứng dậy, nào ngờ vì cao quá nên đầu đập mạnh vào mui xe.
"Á!"
Đường Nguyên ôm đầu, đau đến nhe răng nhăn mặt.
Ta lắc đầu bật cười nhìn tên ngốc ấy:
"Ngoan ngoãn ngồi yên đi, đừng để thêm vết thương mới."
"Vâng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đường Nguyên ngượng ngùng thè lưỡi, vịn thành xe rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.
Đường Nguyên dưỡng thương được năm ngày thì nhất quyết không chịu nằm nữa, nói gì cũng đòi dậy giúp ta trông coi việc làm ăn.
Phải nói rằng hắn vốn theo hầu Tam gia đọc sách, biết chữ nghĩa, lại từng xuất thân từ gia đình buôn bán nên rất có thiên phú kinh doanh.
Hắn thức trắng nhiều đêm, sắp xếp lại toàn bộ sổ sách ta ghi chép lộn xộn, rồi từng khoản từng khoản giải thích cho ta nghe, lại dạy ta học chữ và ghi sổ.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Không chỉ vậy, hắn còn rất cẩn thận, hết lần này đến lần khác chạy khắp các chợ, không ngừng so sánh giá cả rau củ, rượu thịt của từng nhà, rồi đưa ra ý kiến cho những lần nhập hàng sau.
Còn Gậy Gộc thì hoạt bát lanh lợi, miệng lưỡi khéo léo như nở hoa sen, mỗi ngày đón khách tiễn khách, liên tục kéo thêm khách mới vào quán.
Ta chỉ chuyên tâm ở sau bếp, nấu thật tốt từng món ăn.
Việc làm ăn của quán ngày càng phát đạt, về sau ta thật sự bận không xuể nên thuê thêm một đầu bếp và hai tiểu nhị.
Có lẽ vì áy náy chuyện trước kia, Tiêu Diễn cũng từng ghé quán mấy lần, còn dẫn không ít bằng hữu tới ủng hộ.
Ta và Đường Nguyên đều rất khách sáo cảm tạ hắn.
Ta vẫn còn nhớ ánh mắt hắn khi nhìn hai chúng ta có chút kỳ lạ, sau đó chỉ khẽ thở dài rồi xoay người rời đi.
Đêm rằm tháng Tám, quán nghỉ bán.
Đầu bếp làm cả một bàn đầy thức ăn, mọi người ngồi quây quần cùng nhau ăn uống.
Mơ hồ trong lúc ấy, ta như nhìn thấy bóng dáng Tiêu bá bá lướt qua rồi biến mất.
Ta đặt đũa xuống, vội vàng đuổi theo ra ngoài, nhưng không tìm thấy người.
Đường Nguyên và Gậy Gộc cũng chạy ra hỏi ta có chuyện gì.
Ta đáp: "Ta hình như vừa nhìn thấy Tiêu bá bá."
Đường Nguyên nhìn quanh một vòng rồi lắc đầu với ta, khẽ thở dài:
"Lão gia gần đây nhiều việc, e rằng không có thời gian đến đây."
Điều ấy ta cũng biết.
Bây giờ ta mở quán ăn, tiếp đãi khách khứa bốn phương, thỉnh thoảng cũng nghe được không ít chuyện.
Đương kim bệ hạ khởi nghiệp từ tạo phản. Những huynh đệ từng cùng người dựng nghiệp năm xưa đều đã được phong hầu bái tướng, trong đó có cả Tiêu bá bá.
Bảy năm trước, bệ hạ bắt đầu thanh trừng công thần, lập Bắc Trấn Phủ Ty, lấy tội mưu phản xử t.ử cả nhà Vạn Thừa tướng, liên lụy hơn một vạn người.
Vạn Thừa tướng và Tiêu bá bá là đồng hương, giao tình rất sâu. Mọi người đều nói sớm muộn gì cũng sẽ đến lượt Tiêu bá bá.
Nhưng nhiều năm trôi qua, bệ hạ vẫn chưa ra tay. Chỉ là gần đây Cẩm Y Vệ thường xuyên ra vào Tiêu phủ, khiến lòng người vô cùng hoang mang.
Ta dần dần hiểu ra vài điều. Khi trước vì sao Tiêu bá bá lại cố chấp muốn "báo ân", nhất quyết để Tam gia cưới ta, và cũng vì sao khi ta kiên quyết rời khỏi Tiêu gia, người lại nói ra câu nói đầy hàm ý ấy.
Những lúc không có ai, Đường Nguyên từng nói với ta rằng, Tiêu bá bá đại khái là muốn bày tỏ lòng trung thành với Thánh thượng.
Con dâu của người xuất thân nơi thôn dã, người sẽ không kết giao với quyền quý, chịu một giọt nước thì đáp lại bằng cả dòng suối, tấm lòng ấy đủ để nhật nguyệt chứng giám.
Chỉ tiếc...
Chỉ tiếc khi ấy Tiêu Diễn thà c.h.ế.t cũng không chịu cưới ta.
Hiện giờ việc làm ăn không còn thuận lợi như trước, ai ai cũng có thể cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm đang bao trùm bên ngoài.
Trên đường lớn, những Cẩm y vệ khoác phi ngư phục thúc ngựa qua lại, ngày nào cũng có người bị tố giác, nha môn bắt người đến nỗi nhà lao cũng sắp giam không nổi.
Nghe nói, Quốc Công phủ đã bị khám xét một lần.
Ta lo lắng cho Tiêu bá bá, bèn cùng Đường Nguyên đến Quốc Công phủ rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị quản sự đuổi ra ngoài.
Tiêu bá bá đã sớm dặn dò rằng Quốc Công phủ không còn nửa phần quan hệ với ta, cũng không muốn gặp ta.
Đến cuối năm, biên quan truyền tin khẩn cấp, Tiêu gia một lần nữa được thánh thượng trọng dụng.
Tiêu bá bá tuổi đã cao, lại mang bệnh nặng, không thể ra chiến trường, vì vậy đại gia phụng mệnh xuất chinh.
Đến tháng ba, chiến báo thất bại liên tiếp được đưa tới trước mặt thánh thượng, mà đúng lúc ấy lại có một tin dữ còn chí mạng hơn truyền về.
"Đường Nguyên, ngươi tự do rồi, có thể trở về Dương Châu."
Đường Nguyên không nói gì, chỉ cúi đầu, có lẽ vì đi đường động đến vết thương nên đau đến hít ngược một hơi lạnh.
Ta và Gậy Gộc không hẹn mà cùng bước chậm lại.
Gậy Gộc cười hì hì:
"Đã chuộc một người thì cũng là chuộc, chuộc hai người cũng là chuộc. Cô nương, hay chuộc luôn cả ta đi, ta chân tay nhanh nhẹn, có thể đến quán ăn của cô nương làm tiểu nhị chạy bàn."
Ta liếc hắn một cái:
"Ta mặc kệ ngươi."
Gậy Gộc giả vờ gào khóc:
"Cô nương chỉ lo cho Đường Nguyên, thiên vị quá."
Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng lúc ra khỏi phủ, ta vẫn tìm quản sự, chuộc cả Gậy Gộc ra.
Lúc trở về thì đã là buổi chiều.
Ánh chiều tà nhuộm đỏ con đường dài, tựa như từng mảnh vàng vụn rải khắp mặt đất.
Gậy Gộc chân cẳng nhanh nhẹn, đi mời đại phu.
Đường Nguyên nằm trong xe, còn ta ở bên ngoài kéo xe.
"Cô nương."
Đường Nguyên che miệng ho khẽ, vén rèm xe lên nhìn ta:
"Ta thật vô dụng, sao có thể để cô nương kéo xe cho ta như vậy."
"Có gì đâu."
Ta cười nói: "Trước kia ngươi cũng từng kéo xe cho ta mà."
Mặt Đường Nguyên đỏ bừng:
"Cái đó... cô nương... ta... ta có thể ở lại không?"
"Hả?"
Nhất thời ta chưa hiểu ý hắn.
Đường Nguyên cuống đến mức nói lắp:
"Ta... ta không phải muốn ăn bám cô nương, chỉ là... chỉ là muốn giúp cô nương. Không đúng... ta muốn tìm một công việc. Cái đó... ta không cần tiền công, chỉ cần cho ta một bữa cơm là được. Được không cô nương? Ta xin cô."
Đôi mắt hắn ươn ướt, sáng long lanh, tràn đầy vẻ mong chờ.
"Không được."
Ta mở miệng.
Đường Nguyên lập tức thất vọng, cúi gằm đầu.
Ta bật cười: "Không được là giả."
Đường Nguyên lập tức ngẩng phắt đầu lên, kích động đến mức định đứng dậy, nào ngờ vì cao quá nên đầu đập mạnh vào mui xe.
"Á!"
Đường Nguyên ôm đầu, đau đến nhe răng nhăn mặt.
Ta lắc đầu bật cười nhìn tên ngốc ấy:
"Ngoan ngoãn ngồi yên đi, đừng để thêm vết thương mới."
"Vâng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đường Nguyên ngượng ngùng thè lưỡi, vịn thành xe rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.
Đường Nguyên dưỡng thương được năm ngày thì nhất quyết không chịu nằm nữa, nói gì cũng đòi dậy giúp ta trông coi việc làm ăn.
Phải nói rằng hắn vốn theo hầu Tam gia đọc sách, biết chữ nghĩa, lại từng xuất thân từ gia đình buôn bán nên rất có thiên phú kinh doanh.
Hắn thức trắng nhiều đêm, sắp xếp lại toàn bộ sổ sách ta ghi chép lộn xộn, rồi từng khoản từng khoản giải thích cho ta nghe, lại dạy ta học chữ và ghi sổ.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Không chỉ vậy, hắn còn rất cẩn thận, hết lần này đến lần khác chạy khắp các chợ, không ngừng so sánh giá cả rau củ, rượu thịt của từng nhà, rồi đưa ra ý kiến cho những lần nhập hàng sau.
Còn Gậy Gộc thì hoạt bát lanh lợi, miệng lưỡi khéo léo như nở hoa sen, mỗi ngày đón khách tiễn khách, liên tục kéo thêm khách mới vào quán.
Ta chỉ chuyên tâm ở sau bếp, nấu thật tốt từng món ăn.
Việc làm ăn của quán ngày càng phát đạt, về sau ta thật sự bận không xuể nên thuê thêm một đầu bếp và hai tiểu nhị.
Có lẽ vì áy náy chuyện trước kia, Tiêu Diễn cũng từng ghé quán mấy lần, còn dẫn không ít bằng hữu tới ủng hộ.
Ta và Đường Nguyên đều rất khách sáo cảm tạ hắn.
Ta vẫn còn nhớ ánh mắt hắn khi nhìn hai chúng ta có chút kỳ lạ, sau đó chỉ khẽ thở dài rồi xoay người rời đi.
Đêm rằm tháng Tám, quán nghỉ bán.
Đầu bếp làm cả một bàn đầy thức ăn, mọi người ngồi quây quần cùng nhau ăn uống.
Mơ hồ trong lúc ấy, ta như nhìn thấy bóng dáng Tiêu bá bá lướt qua rồi biến mất.
Ta đặt đũa xuống, vội vàng đuổi theo ra ngoài, nhưng không tìm thấy người.
Đường Nguyên và Gậy Gộc cũng chạy ra hỏi ta có chuyện gì.
Ta đáp: "Ta hình như vừa nhìn thấy Tiêu bá bá."
Đường Nguyên nhìn quanh một vòng rồi lắc đầu với ta, khẽ thở dài:
"Lão gia gần đây nhiều việc, e rằng không có thời gian đến đây."
Điều ấy ta cũng biết.
Bây giờ ta mở quán ăn, tiếp đãi khách khứa bốn phương, thỉnh thoảng cũng nghe được không ít chuyện.
Đương kim bệ hạ khởi nghiệp từ tạo phản. Những huynh đệ từng cùng người dựng nghiệp năm xưa đều đã được phong hầu bái tướng, trong đó có cả Tiêu bá bá.
Bảy năm trước, bệ hạ bắt đầu thanh trừng công thần, lập Bắc Trấn Phủ Ty, lấy tội mưu phản xử t.ử cả nhà Vạn Thừa tướng, liên lụy hơn một vạn người.
Vạn Thừa tướng và Tiêu bá bá là đồng hương, giao tình rất sâu. Mọi người đều nói sớm muộn gì cũng sẽ đến lượt Tiêu bá bá.
Nhưng nhiều năm trôi qua, bệ hạ vẫn chưa ra tay. Chỉ là gần đây Cẩm Y Vệ thường xuyên ra vào Tiêu phủ, khiến lòng người vô cùng hoang mang.
Ta dần dần hiểu ra vài điều. Khi trước vì sao Tiêu bá bá lại cố chấp muốn "báo ân", nhất quyết để Tam gia cưới ta, và cũng vì sao khi ta kiên quyết rời khỏi Tiêu gia, người lại nói ra câu nói đầy hàm ý ấy.
Những lúc không có ai, Đường Nguyên từng nói với ta rằng, Tiêu bá bá đại khái là muốn bày tỏ lòng trung thành với Thánh thượng.
Con dâu của người xuất thân nơi thôn dã, người sẽ không kết giao với quyền quý, chịu một giọt nước thì đáp lại bằng cả dòng suối, tấm lòng ấy đủ để nhật nguyệt chứng giám.
Chỉ tiếc...
Chỉ tiếc khi ấy Tiêu Diễn thà c.h.ế.t cũng không chịu cưới ta.
Hiện giờ việc làm ăn không còn thuận lợi như trước, ai ai cũng có thể cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm đang bao trùm bên ngoài.
Trên đường lớn, những Cẩm y vệ khoác phi ngư phục thúc ngựa qua lại, ngày nào cũng có người bị tố giác, nha môn bắt người đến nỗi nhà lao cũng sắp giam không nổi.
Nghe nói, Quốc Công phủ đã bị khám xét một lần.
Ta lo lắng cho Tiêu bá bá, bèn cùng Đường Nguyên đến Quốc Công phủ rất nhiều lần, nhưng lần nào cũng bị quản sự đuổi ra ngoài.
Tiêu bá bá đã sớm dặn dò rằng Quốc Công phủ không còn nửa phần quan hệ với ta, cũng không muốn gặp ta.
Đến cuối năm, biên quan truyền tin khẩn cấp, Tiêu gia một lần nữa được thánh thượng trọng dụng.
Tiêu bá bá tuổi đã cao, lại mang bệnh nặng, không thể ra chiến trường, vì vậy đại gia phụng mệnh xuất chinh.
Đến tháng ba, chiến báo thất bại liên tiếp được đưa tới trước mặt thánh thượng, mà đúng lúc ấy lại có một tin dữ còn chí mạng hơn truyền về.