Lưu Mị xoa xoa thái dương.
Lo lắng quá mức khiến đầu cô ấy đau âm ỉ từng cơn.
"Đến tối nay bọn chị mới phát hiện có vấn đề. Thiết bị trong phòng khách cũng đã bị chuyển đi hết rồi..."
"Còn tầng hai thì sao?" Mộc Tê hỏi.
Chính Thôi Nhiên đã gọi cô ở tầng hai. Nếu camera ghi lại được thì sẽ là một bằng chứng rất quan trọng.
"Để chị xem... chắc cũng chuyển đi rồi. Nếu không tổ quay phim đã trích xuất được rồi."
Lưu Mị đứng dậy. "Chị ra ngoài một lát."
Cửa khẽ khép lại.
Ngay khi cánh cửa đóng lại, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên mập mờ khó tả.
Mộc Tê chỉ mong Lưu Mị ở lại thêm một chút.
Đáng tiếc, đạo diễn Lưu hoàn toàn không nhận ra ánh mắt cầu cứu của cô, cứ thế mở cửa bước ra ngoài.
"Đừng nhìn nữa." Địch Cảnh đưa tay quơ nhẹ trước mắt cô. "Vẫn còn sức chứ?"
"À... còn."
"Tờ giấy đó là em viết đúng không?" Địch Cảnh tiến sát lại.
Gần đến mức Mộc Tê có thể đếm rõ từng sợi lông mi của anh.
Lông mi anh rất dài, từng sợi rõ ràng.
Mộc Tê bỗng luống cuống.
"Gần quá..." Cô lúng túng lên tiếng.
Địch Cảnh khựng lại.
Rồi nhìn gương mặt cô đang dần đỏ bừng.
Ý cười tràn ngập trong đáy mắt anh.
"Em thích anh, đúng không?"
Làm gì có ai hỏi thẳng như vậy chứ.
Khóe môi Địch Cảnh cong lên đầy tự tin, vẻ như nắm chắc phần thắng khiến Mộc Tê thoáng thấy không phục.
Nhưng cảm giác ấy nhanh chóng tan biến.
Bởi cô nhìn thấy vành tai anh đỏ bừng với tốc độ mắt thường cũng nhận ra.
Thì ra anh cũng đang rất căng thẳng.
Mộc Tê chủ động nắm lấy tay anh.
Địch Cảnh nhìn cô đầy kinh ngạc, rồi lập tức siết chặt bàn tay ấy.
Những ngón tay đan xen vào kẽ tay cô.
Mười ngón tay đan chặt.
"Thích." Mộc Tê mỉm cười đáp.
Địch Cảnh nhất thời chẳng biết phải nói gì.
Đôi môi anh khẽ run, mở rồi lại khép, khép rồi lại mở.
Cuối cùng vẫn không thốt nổi một câu. Anh chỉ siết chặt tay cô hơn nữa.
Mộc Tê cũng không rút ra.
Cô lặng lẽ nhìn anh, chờ anh lên tiếng.
"Anh..."
"Có rồi, có rồi! Tầng hai còn một camera! May quá! Ha ha! May mà vẫn chưa dỡ đi!"
Tiếng cười đầy phấn khích của Lưu Mị bất ngờ vang lên.
Cô ấy sốt ruột mở cửa, định chia sẻ tin vui với hai người trong phòng.
Nếu biết bên trong đang là khung cảnh này...
Có lẽ cô ấy đã chẳng mở cửa.
"Ha ha ha... hai đứa cứ tiếp tục đi."
Nụ cười của Lưu Mị cứng đờ trên mặt.
Cô ấy đang định lặng lẽ khép cửa lại thì bị Mộc Tê gọi.
Mộc Tê bất lực nhìn cô ấy, đồng thời rút tay mình khỏi tay Địch Cảnh.
"Camera tầng hai có ghi được gì không?"
"Không." Lưu Mị bước vào.
"Nhưng ghi được giọng nói của em và Thôi Nhiên. Lát nữa Địch Cảnh đi với chị xem thử."
Địch Cảnh đứng dậy. "Được."
Đúng lúc đó, một nhân viên gõ cửa.
Lưu Mị bảo Địch Cảnh đi trước, còn mình ở lại với Mộc Tê một lúc.
Địch Cảnh tuy hơi khó hiểu nhưng cũng chỉ nhìn cô ấy một cái rồi theo nhân viên rời đi.
"Em có thấy không?"
Vừa đợi Địch Cảnh khuất bóng, Lưu Mị liền ngồi xuống đúng chỗ anh vừa ngồi.
"Cái ánh mắt cậu ấy nhìn chị cứ như chị vừa phá hỏng chuyện gì quan trọng lắm vậy."
Mộc Tê bật cười. "Đâu có, em không thấy."
"Em còn giả vờ."
Lưu Mị chống mạnh tay xuống cạnh má cô, làm cô giật cả mình. "Hai đứa thành đôi rồi đúng không?"
Mộc Tê: "..."
Trời ơi.
Suýt nữa cô còn tưởng mình sắp bị tát.
"Vừa rồi hai đứa nói gì thế? Đừng bảo với chị là chẳng nói gì nhé. Chị nhìn rõ lắm đấy, hai đứa nắm tay chặt đến thế cơ mà."
Nói đến đây, Lưu Mị bỗng tiếc nuối thở dài. "Đáng tiếc thật... hình như thiết bị quay trong phòng em đều đã mang đi hết rồi. Nếu không thì..."
Đúng là một cảnh quay tuyệt hảo.
Trong căn phòng ấy, bầu không khí ngập tràn những bong bóng màu hồng của tình yêu.
Vậy mà lại chẳng ghi được một khung hình nào.
Mộc Tê nhìn là biết ngay Lưu Mị đang tiếc điều gì.
"Vẫn chưa thành đâu." Cô mỉm cười. "Vừa rồi... bọn em chỉ nói với nhau vài câu thôi."
"Đã xác nhận tình cảm với nhau rồi?" Lưu Mị kéo dài âm cuối đầy ngạc nhiên.
Mộc Tê nghiêng đầu sang phải, tránh ánh mắt của cô ấy, lí nhí đáp: "Thì... cũng gần như vậy."
"Ôi trời ơi, chị đã biết ngay hai đứa có khả năng mà." Lưu Mị cười tươi rói. "Được lắm, Mộc Tê. Chị còn tưởng em thật sự xem chương trình của chị như chuyến du lịch nghỉ dưỡng cơ..." Nói đến đây, cô ấy cúi xuống nhìn cái chân đang bị thương của Mộc Tê.
"Du lịch nghỉ dưỡng gì chứ..."
Mộc Tê tủi thân. Cô chống khuỷu tay lên nệm, định ngồi dậy. "Em suýt mất mạng luôn rồi. Chị Mị, chị nhất định phải giúp em tìm được Thôi Nhiên."
"Chắc chắn rồi." Lưu Mị đáp không chút do dự, đưa tay đỡ Mộc Tê ngồi dậy, để lưng cô tựa vào đầu giường.
Mộc Tê bỗng thắc mắc: "Chị Mị này, nếu thật sự là Thôi Nhiên muốn hại em... vậy chương trình của chị còn phát sóng được nữa không?"
Dù chỉ quay trong một tháng, nhưng tất cả mọi người đều đã bỏ ra biết bao công sức.
Chỉ vì một người...
Mọi tâm huyết đều có thể tan thành mây khói.
Miệng Lưu Mị khẽ há ra thành hình bầu dục.
"..."
Được rồi.
Chắc là... không phát sóng được nữa.
Mộc Tê thấy vậy liền muốn an ủi cô ấy.
Vì chương trình này, Lưu Mị đã đầu tư rất nhiều vào quảng bá, bỏ ra vô số công sức, giai đoạn đầu còn đốt không ít tiền.
Kết quả bây giờ lại không thể lên sóng.
Mộc Tê hoàn toàn hiểu được tâm trạng ấy.
Giống như hồi cô đi thực tập, một bản thiết kế phải sửa hơn năm mươi lần. Cuối cùng khách hàng vô cùng hài lòng với bản hoàn thiện, thế mà vừa lấy được file thì... biến mất luôn.
Cảm giác sụp đổ ấy...
Có đem thủ phạm ra băm vằm ngàn lần cũng chưa hả giận.
Huống hồ một chương trình như của Lưu Mị còn kéo theo biết bao thứ phía sau.
Nhưng...
Không phải là không có cách.
Hai mắt Mộc Tê sáng lên.
"Chúng ta có thể cắt dựng lại mà!"
"Hả?"
Lưu Mị nhíu mày.
"Em đang nói gì vậy? Chương trình đã lên sóng rồi, em không biết sao?"
"Hả?" Lần này đến lượt miệng Mộc Tê há tròn. "Không phải cuối tuần mới phát sao? Hôm nay mới thứ Sáu mà!"
Lưu Mị thở dài. "Rốt cuộc mấy đứa có chịu nghe chị nói không vậy? Trước đó chị đã báo là sẽ phát sóng sớm rồi. Ban đầu còn định tổ chức để cả nhóm cùng xem, ai ngờ lại có hai người rút lui giữa chừng, khiến cả ekip bận đến quay cuồng."
Nhắc đến đây, Lưu Mị càng tức. "Một đống việc đổ dồn lại. Đã thế chủ căn biệt thự này còn đột nhiên bảo nhất định ngày mai chúng ta phải dọn đi. Rõ ràng ban đầu đã thỏa thuận xong xuôi, trả thêm tiền họ cũng không chịu. Đợi quay xong chương trình, chị nhất định phải điều tra xem rốt cuộc vì sao họ lại sốt ruột đuổi chúng ta như vậy."
Mộc Tê ngạc nhiên. "Vậy... chuyển sang khu nghỉ dưỡng là quyết định được đưa ra vào phút chót sao?"
Đồng tử Lưu Mị lập tức mở to. "Là Thôi Nhiên đề nghị."
Một tia chớp lóe lên.
Ngay sau đó là tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Lồng ngực Mộc Tê như cũng run lên theo.
"Trời..."
Cô khẽ cảm thán.
Toàn thân nổi hết da gà.
Để giết cô...
Thôi Nhiên đúng là đã hao tâm tổn trí.
Lưu Mị đứng dậy.
"Chị ra ngoài xem tình hình. Em nghỉ ngơi đi."
"Chị Mị... bây giờ chương trình đang phát thật sao?"
Mộc Tê vẫn chưa dám tin.
"Đúng vậy." Lưu Mị gãi gãi sống mũi. "Giờ này thì... phát được khá lâu rồi. Em mở điện thoại lên xem đi."
Mộc Tê nhìn chiếc điện thoại đang cắm sạc.
Trong lòng gào thét điên cuồng.
Cô còn chưa chuẩn bị tâm lý...
Sao chương trình đã phát rồi?
Thôi vậy.
Đã phát thì cứ phát thôi.
Tâm trạng cô lúc này chẳng khác gì tàu lượn siêu tốc, lên xuống liên tục.
"Việc chương trình phát sóng cũng là chuyện tốt, không phải vì lợi ích của chương trình."
Lưu Mị đã đứng trước cửa, tay vịn khung cửa.
"Thôi Nhiên không trốn được đâu, đúng chứ? Nếu anh ta thật sự có bản lĩnh thì chỉ còn cách cả đời không lộ mặt."
Nói xong, cô ấy rời đi.
Mộc Tê ngồi lặng suy nghĩ.
Bên ngoài, mưa mỗi lúc một nặng hạt.
...
"Mưa lớn thật."
Tô Chi Chi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn về phía dãy núi phía xa.
Lúc mới đến, ngọn núi ấy trông rất bình thường.
Nhưng giờ đây, dưới màn mưa xối xả, đoạn núi nhô cao ở giữa đã biến thành một thác nước nhỏ.
"Xem ra hôm nay em không về được rồi." Lư Sơ Đồng ngả người xuống ghế sofa.
"Đêm nay em ngủ với chị nhé."
Tổ chương trình sắp xếp cho mỗi người ở một căn nhà gỗ riêng.
Lư Sơ Đồng chỉ định sang tìm Tô Chi Chi trò chuyện.
Ai ngờ nói mãi nói mãi, đến lúc muốn về thì trời đã mưa lớn.
Nhà của cô ấy lại cách đây khá xa.
Thế nên cô ấy quyết định ở lại luôn.
"Tùy em." Tô Chi Chi nói. "Nếu thật sự muốn về thì gọi Mộc Hạ đến đón."
"Thôi, đừng làm phiền anh ấy." Lư Sơ Đồng lật người nằm nghiêng.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Chị Mị vội vàng như thế, hỏi thì chỉ bảo bọn mình đừng lo. Càng làm mình tò mò muốn chết."
Tô Chi Chi ngồi xuống cạnh cô ấy.
"Chị cũng không biết. Gọi điện cho cả ba người mà chẳng ai nghe máy, lo thật."
"Không chừng Mộc Tê ngủ rồi?" Lư Sơ Đồng ngồi bật dậy.
"Cũng có thể." Tô Chi Chi sốt ruột. "Nhưng cả ba người đều không nghe máy thì trùng hợp quá."
"Lát nữa chị gọi lại."
Đúng lúc ấy...
Đinh đoong.
Tiếng chuông cửa vang lên khắp căn nhà gỗ.
Tô Chi Chi chạy ra mở cửa.
Bên ngoài là Mộc Hạ đang gập chiếc ô.
Nửa người anh đã bị mưa làm ướt, cả người lạnh đến mức run lên.
"Sao tự nhiên em đến vậy?"
Tô Chi Chi đưa anh vào nhà, lấy khăn sạch đưa cho anh.
Mộc Hạ vừa lau tóc vừa nhìn Lư Sơ Đồng.
"Em sang tìm cô ấy, nhưng không thấy người. Nghĩ hai người chắc chắn ở cùng nhau nên sang đây."
Tô Chi Chi bĩu môi. "Ôi chao, cặp đôi yêu nhau đúng là một ngày cũng không rời nhau được ha?"
"Không phải." Mộc Hạ cười.
"Em đến rủ hai người xem chương trình. Chẳng phải đã phát sóng rồi."
Vừa nói anh vừa ngồi xuống cạnh Lư Sơ Đồng.
"Anh còn mang cả máy tính bảng."
Ngay sau đó anh ấy lấy từ trong áo khoác ra một chiếc tablet đặt lên bàn.
Trong nhà gỗ không có tivi. Đành phải tự tạo điều kiện vậy.
"Đã phát rồi?" Lư Sơ Đồng bật dậy. "Sao em không biết?"
Tô Chi Chi ngồi xuống tấm thảm. "Không phải mai mới phát sao?"
"Hình như được chiếu sớm." Mộc Hạ vừa mở máy vừa đáp.
"Anh cũng vừa thấy trên Weibo mới biết."
"Đúng là đánh úp người ta." Lư Sơ Đồng ôm gối, xích lại gần. "Tự nhiên thấy hồi hộp ghê."
"Ở đây này!"
Tô Chi Chi chỉ vào màn hình.
Ứng dụng video còn chưa mở thì quảng cáo khởi động đã hiện lên.
《Không còn khoảng cách giữa chúgn ta》
Tập 1 đã chính thức lên sóng.
Chương trình mở đầu bằng ca khúc chủ đề do một ca sĩ nổi tiếng thể hiện.
Máy quay lần lượt giới thiệu vị trí của khu nhà hẹn hò tại Hải Thị, khung cảnh bên trong biệt thự, xen kẽ là những hình ảnh tuyệt đẹp của Vịnh Lạc Nguyệt, nhấn mạnh hòn đảo này đẹp đến nhường nào, thích hợp cho một cuộc hẹn rung động ra sao.
Lư Sơ Đồng mất kiên nhẫn.
Cô ấy kéo thẳng thanh thời gian về sau.
Tô Chi Chi: "..."
Mộc Hạ: "..."
Không ai phản đối.
Nhân vật đầu tiên chậm rãi bước xuống từ xe.
Là một mỹ nhân.
Cô gái búi tóc cao, để lộ chiếc cổ trắng như tuyết.
Chiếc váy denim liền thân tôn lên đôi chân vừa thon vừa trắng.
Làn da trắng đến mức gần như phát sáng.
"Lúc chụp cô ấy, điện thoại chị còn phải giảm phơi sáng." Tô Chi Chi nhận xét. "Nhưng cũng quá đáng thật. Gần một tháng ở đây mà chẳng hề đen đi chút nào."
Mộc Hạ cười. "Chị có bao giờ thấy cô ấy chịu ra nắng đâu?"
"Cũng đúng..."
Mỹ nhân ngáp một cái.
Ngay sau đó bị ánh mặt trời chiếu vào khiến cô nhíu mày.
"Sao mà nóng thế này?"