Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 81: Ở bên người mình yêu

 

Còn một tháng nữa mới đến kỳ thi.

Dù có hơi sớm, nhưng để chắc chắn giành được học bổng, Mộc Tê bắt đầu mỗi sáng đều đến thư viện học.

Một hôm, đài truyền hình đến quay chương trình tạp kỹ, tạm thời sử dụng một số địa điểm trong trường, trong đó có cả thư viện.

Hôm ấy trường đông chưa từng thấy.

Trên sân vận động người chen kín như nêm cối. Chính giữa lại chừa một khoảng đất trống rất lớn, nơi bảy, tám nghệ sĩ đang đứng trước máy quay vừa nói vừa cười đùa.

Ngô Phi Phi vẫn còn nằm viện.

Hai người bạn cùng phòng còn lại vốn chẳng mấy khi ở trường, hôm nay cũng đặc biệt chạy về xem người nổi tiếng.

Thư viện bị phong tỏa tạm thời.

Mộc Tê chưa từng gặp minh tinh ngoài đời, ban đầu cũng muốn đi xem thử. Nhưng nhìn biển người đông nghịt trước mắt, cô lập tức từ bỏ.

Với dáng người nhỏ bé của mình, dù có chen lên cũng chẳng nhìn thấy gì.

Thà học còn hơn.

Trong ký túc xá chỉ có mình cô, nhưng cách âm quá kém. Ngay cả tiếng giường tầng dưới ở phòng bên cạnh cũng nghe rõ.

Đúng lúc khu giảng đường lại rất vắng.

Cô bèn tùy ý chọn một phòng học trống để ôn bài.

Học được một lúc, Mộc Tê bắt đầu thấy khó chịu.

Tối qua ngủ không ngon, nhìn đống công thức dày đặc mà đau cả đầu.

Đang ngửa mặt nhỏ thuốc mắt, cô vô tình liếc thấy một bóng người ngoài cửa sổ.

Đúng là âm hồn bất tán.

Nếu cậu đàn em này chịu đem sự nhiệt tình ấy dùng vào việc khác, có khi đã làm nên chuyện từ lâu rồi.

Điều khiến Mộc Tê bất ngờ là...

Trong ký ức quá khứ của Địch Cảnh, cô lại nhìn thấy chính mình.

Cả Trần Khải Chi nữa.

Cô thấy mình một lần nữa từ chối cậu ta, gương mặt lạnh nhạt quay vào lớp thu dọn sách rồi rời đi.

Cảnh tượng ấy cô vẫn nhớ rất rõ.

Lúc ấy cô còn thầm chê Trần Khải Chi diễn quá sâu.

Vẻ mặt đau khổ của cậu ta khiến ai nhìn vào cũng tưởng cô vừa làm chuyện gì tàn nhẫn lắm.

Trần Khải Chi đứng nguyên tại chỗ, thất thần nhìn theo bóng lưng cô.

Nhưng Mộc Tê chưa từng ngoảnh đầu.

Đúng lúc ấy...

Trần Khải Chi bỗng quay đầu nhìn về phía "ống kính".

Mộc Tê thấy người cậu ta khựng lại.

Rõ ràng là bị giật mình.

Cậu ta đã nhìn thấy Địch Cảnh.

Vẻ mặt lập tức chuyển từ thất vọng sang xấu hổ rồi kinh ngạc.

Cậu ta bước về phía Địch Cảnh một bước, nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy chiếc máy quay phía sau anh.

Thế là dừng chân.

Hai người dường như có nói gì đó.

Nhưng Mộc Tê không nghe rõ.

Khung cảnh ấy nhanh chóng tan biến như bọt nước.

Cô còn chưa kịp nhìn tiếp thì cảnh tượng kế tiếp đã tràn vào.

...

Lần này...

Người xuất hiện vẫn là cô.

Khung cảnh giống như một phòng khách sạn.

Địch Cảnh mặc bộ đồ thể thao màu xám, co người trên sofa.

Trên bàn đặt một chiếc máy tính bảng cùng vài chai nước và đồ ăn vặt.

Anh ôm chiếc gối dựa, chăm chú nhìn màn hình, gần như không hề chớp mắt.

Mộc Tê cũng nhìn theo.

Dù góc hình rất nhỏ, cô vẫn lập tức nhận ra.

Đó là video livestream của cô năm đầu tiên sau khi tốt nghiệp, khi vừa bước chân vào xã hội.

Khi ấy lượng người theo dõi còn rất ít.

Vậy mà tên "Bạch bóc lột" đã ép cô livestream bán hàng, mong cô nhanh chóng kiếm tiền cho công ty.

Ban đầu phòng livestream gần như chẳng có ai.

Cô chỉ biết tự nói chuyện với chính mình, ngượng đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Bình luận ít đến đáng thương.

Thỉnh thoảng Ngô Phi Phi rảnh sẽ vào cổ vũ, gửi vài món quà.

Nhưng ngay cả cô ấy cũng không chịu nổi những buổi livestream ấy.

Quá... ngượng.

Nói trước ống kính thì lắp bắp.

Động tác tay chân thì cứng ngắc.

Khoảng thời gian ấy chính là lịch sử đen tối mà cô không bao giờ muốn nhớ lại.

Khổ nỗi, fan lại rất thích "đào mộ" quá khứ.

Đào xong còn tiện tay @ chính chủ.

Đối với Mộc Tê, vừa mở trang cá nhân đã nhìn thấy lịch sử đen tối của mình là chuyện như cơm bữa.

Dù bây giờ cô đã có thể thoải mái trò chuyện trước ống kính, cô vẫn không đủ dũng khí xem lại những video ngày ấy.

Vậy mà...

Địch Cảnh lại xem say mê đến thế.

Trong lòng Mộc Tê bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp.

Khoan...

Hình như...

Anh vừa cười?

Nghe giọng nói ngượng ngùng của chính mình vang lên, Mộc Tê xấu hổ đến mức ngón chân co quắp.

Đúng lúc cô định dời mắt đi...

Địch Cảnh cầm điện thoại lên.

Ngón tay anh lướt vài lần trên màn hình.

Ngay sau đó...

Giọng nói đầy phấn khích của cô vang lên.

"Cảm ơn chị rất nhiều! Thật sự cảm ơn chị đã ủng hộ em!"

Niềm vui trong giọng nói ấy rõ ràng đến mức ai cũng có thể cảm nhận được.

"Chị ơi, cảm ơn chị lắm. Nhưng... chị có đặt nhầm không ạ? Sao chị lại mua hơn hai trăm cái thế?"

...

Là chiếc băng đô.

Mộc Tê nhớ ra rồi.

Đó chính là sản phẩm đầu tiên công ty bắt cô bán trong livestream.

Một chiếc băng đô nhựa không thương hiệu.

Có rất nhiều màu.

Nhưng màu nào cũng lệch tông.

Cô còn phải cầm chiếc băng đô vàng khè như nghệ mà giới thiệu với khách là "màu vàng tươi sáng rực rỡ", đến chính bản thân cũng thấy cắn rứt lương tâm.

May mà chất lượng không tệ.

Đến tận bây giờ, trong căn hộ thuê ở Bắc Kinh, cô vẫn còn chất hơn chục chiếc.

Một chiếc giá 9,9 tệ.

Ngày ấy cô còn thấy đắt.

Nhưng...

Người đặt hơn hai trăm chiếc...

Lại là Địch Cảnh.

Cô tận mắt nhìn thấy anh nhấn nút thanh toán.

Đó là đơn hàng đầu tiên của cô.

Là vị khách đầu tiên của cô.

Suốt bao năm...

Cô vẫn luôn nghĩ đó là một chị gái tốt bụng, nhìn thấy cô lúng túng tự độc thoại nên muốn cổ vũ người mới.

Không ngờ...

Người ấy lại là Địch Cảnh.

Dù số tiền không nhiều.

Dù phần lớn doanh thu đều thuộc về công ty.

Nhưng sự cổ vũ ấy đã trở thành tia sáng đầu tiên trong quãng thời gian cô loay hoay giữa bóng tối.

Trong lòng Mộc Tê dâng lên một dòng nước ấm.

Vừa cảm động...

Lại vừa thấy khó hiểu.

Họ...

Từng quen nhau sao?

Nếu chưa từng quen...

Vì sao anh lại giúp cô?

Những hình ảnh sau đó lướt qua quá nhanh.

Cô muốn nhìn rõ.

Nhưng đầu óc chỉ còn một mảnh hỗn độn.

Điều duy nhất cô nhớ...

Là về sau...

Trong những ký ức của Địch Cảnh...

Đã không còn xuất hiện cô nữa.

Quả nhiên...

Chương trình thực tế vẫn chỉ là chương trình thực tế.

Sau khi kết thúc ghi hình...

Họ sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.

Anh vẫn là ngôi sao rực rỡ đứng trên cao.

Còn cô...

Vẫn chỉ là một người qua đường đứng dưới trạm xe buýt, lặng lẽ ngước nhìn tấm áp phích mang hình anh.

Vừa rồi, lời tỏ tình của Địch Cảnh Rốt cuộc cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ.

Sau khi chương trình kết thúc, e rằng ngoài chính cô ra, sẽ chẳng còn ai nhớ đến đoạn nhạc đệm ấy nữa.

Đã đến lúc cất đi những rung động âm thầm trong lòng rồi.

Trong tương lai của anh không hề có cô.

Vậy cô còn mong chờ điều gì nữa?

"Em sao vậy?"

Đợi một lúc vẫn không thấy cô lên tiếng, Địch Cảnh khẽ hỏi.

Mộc Tê im lặng rất lâu.

Lần đầu tiên xem bói cho anh, cô cũng từng trầm mặc như vậy, xét theo lẽ thường thì đây vốn là một phần của quá trình bói toán.

Thế nhưng không hiểu vì sao, trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác bất an.

Ba lá bài được lật lên.

Ngón tay Mộc Tê dừng trên lá bài đại diện cho tương lai.

Mười Ly (Ten of Cups).

Cô khẽ c*n m** d***.

"Kết quả... không tốt sao?"

Mộc Tê hoàn hồn, chạm phải ánh mắt của anh, lúng túng vuốt tóc. "Không... khá tốt."

"Tương lai của anh sẽ rất hạnh phúc."

"Gia đình viên mãn."

"Thật sao?"

Khóe môi Địch Cảnh khẽ cong lên. "Vậy... người ấy là ai?"

"Một người phụ nữ."

Địch Cảnh: "..."

Anh nghẹn lời.

"Là ai?"

"Em không biết cô ấy là ai."

Mộc Tê gãi cằm.

"Chỉ nhớ cô ấy rất cao, rất gầy, cực kỳ xinh đẹp theo kiểu quyến rũ. Là kiểu con gái đến phụ nữ cũng phải thích. Có lẽ sau này sẽ biết thôi. Chỉ nhìn bóng lưng cũng thấy giống minh tinh..."

"Em cứ bịa tiếp đi." Chưa đợi cô nói hết, Địch Cảnh đã cắt ngang.

Anh vô cùng chắc chắn.

Mộc Tê đang nói dối.

"Em không có..."

Giọng cô hơi chột dạ.

Nói là nói dối cũng không hẳn.

Nửa thật nửa giả.

Quả thật cô đã nhìn thấy trong tương lai của Địch Cảnh có một người phụ nữ.

Chỉ là cô không nhìn thấy gương mặt.

Cũng không phải hoàn toàn không nhìn thấy.

Mà là...

Chính cô cố tình tránh đi.

Ngay khi thấy hai người ngồi sát bên nhau, cô đã theo bản năng kháng cự.

Đặc biệt là lúc nhìn thấy Địch Cảnh cười với cô gái ấy vui vẻ đến vậy...

Cô không muốn nhìn tiếp nữa.

Nhưng bóng lưng của người phụ nữ kia thì cô nhớ rất rõ.

Mái tóc vàng óng nổi bật.

Chiếc váy xanh lam.

Cổ tay và đôi chân trắng đến phát sáng.

Chỉ nhìn từ phía sau cũng biết là một mỹ nhân.

Hai người tựa sát vào nhau.

Địch Cảnh vòng tay ôm lấy eo cô ấy.

Họ thì thầm điều gì đó.

Không biết nói đến chuyện gì thú vị, cô gái trong lòng anh cười đến run cả người.

Phía xa là biển cả.

Ánh mặt trời rơi xuống mặt nước như vô số mảnh bạc vụn lấp lánh.

Một khung cảnh đẹp đến nao lòng.

Chỉ tiếc đó là câu chuyện tình yêu của người khác.

Trong giới giải trí có không ít nữ minh tinh nhuộm tóc vàng.

Cũng có thể là người nước ngoài hoặc cũng có thể chỉ là người bình thường.

Hay biết đâu sau này mới nhuộm tóc vàng.

Có quá nhiều khả năng.

Dù nhìn thấy tương lai...

Nhưng cô không thể biết chính xác nó xảy ra vào thời điểm nào.

Có thể là một năm sau.

Cũng có thể là năm năm sau.

Tương lai vốn có thể thay đổi.

Nhưng nếu người trong cuộc không đưa ra lựa chọn nào đủ lớn để thay đổi cuộc đời thì hướng đi tổng thể sẽ không khác nhiều.

Mộc Tê cũng không mong Địch Cảnh thay đổi.

Bởi trong khung cảnh ấy...

Anh hạnh phúc biết bao. Ánh mắt anh nhìn người phụ nữ kia ngập tràn ý cười.

"Em thật sự không lừa anh."

"Chỉ là... em không nhìn rõ mặt cô ấy..."

Mộc Tê lấy lại tinh thần, nghiêm túc giải thích.

"Là kiểu đẹp quyến rũ?" Đột nhiên Địch Cảnh hỏi.

"..."

Mộc Tê nghẹn họng.

Biết vậy cô đã không thêm câu đó.

"Em nghĩ chắc chắn là một người rất đẹp. Anh nên tin trực giác của phụ nữ."

Cô cố gắng giải thích. "Với lại... em cũng muốn anh có thêm niềm tin vào tương lai. Lần trước em xem cho anh, tiền đồ đã rất sáng lạn rồi. Bây giờ lại thấy sau này anh còn cưới được người mình yêu. Đúng là song hỷ lâm môn."

"Hừ." Địch Cảnh cười khẩy. "Mộc Tê. Nếu không thích anh... Em cứ từ chối thẳng. Không cần phải mượn xem bói để nói dối anh."

Không khí lập tức đông cứng.

"Em thật sự không lừa anh..."

Mộc Tê cảm thấy vô cùng tủi thân.

Rõ ràng tương lai của anh rất tốt.

Sự nghiệp còn tiến xa hơn.

Lại còn gặp được người mình thật lòng yêu thương.

Ngay cả cô nhìn vào cũng thấy ghen tị.

Đúng chuẩn kịch bản của một người chiến thắng trong cuộc đời.

Vậy mà người chiến thắng ấy lại lạnh mặt như thể cô vừa nói điều gì không thể tha thứ.

...

Mười Ly vốn là một lá bài cực kỳ tốt.

Đặc biệt là trong phương diện tình cảm.

Trên lá bài là hình ảnh một đôi vợ chồng ôm lấy nhau, cùng giơ tay hướng về cầu vồng được kết thành từ mười chiếc cốc.

Hai đứa trẻ nắm tay nhau nhảy múa.

Phía xa là một ngôi nhà.

Ngay khi nhìn thấy lá bài này...

Trong đầu Mộc Tê chỉ hiện lên một từ.

Gia đình.

Địch Cảnh lại hỏi về vận tình duyên.

Đây rõ ràng là một lá bài đại cát.

Thế nhưng sự chú ý của anh hoàn toàn không đặt trên lá bài.

Anh đan hai tay vào nhau. Lặng lẽ chờ cô giải thích.

"Em thật sự không nhìn rõ mặt. Hai người ngồi sát nhau. Em chỉ nhìn thấy bóng lưng thôi."

Không gian bỗng im bặt.

Mộc Tê hé môi.

Trong đầu không ngừng nghĩ xem mình vừa nói sai điều gì.

"Thật ra..."

Địch Cảnh hắng giọng. "Có một chuyện anh muốn hỏi từ lâu rồi. Lúc em xem bói... Em thật sự nhìn thấy tương lai của anh sao?"

"...Đúng."

"Bằng mắt?"

Mộc Tê chợt hiểu. "Không phải đâu. Em đâu phải thần tiên. Chỉ là trình độ xem bói của em quá cao. Em có sự đồng điệu rất tốt với vũ trụ. Nhưng nếu giải thích kỹ thì anh cũng không hiểu đâu. Nên em mới dùng cách dễ hiểu hơn để nói."

Thật ra...

Chính cô cũng chẳng hiểu mình vừa nói gì.

Vừa nói xong, cô vội đưa lá Mười Ly cho anh.

"Anh nhìn đi. Đây là lá bài rất đẹp. Nó cho thấy sau này anh và cô gái tóc vàng ấy sẽ có kết cục viên mãn. Lập nên một gia đình hạnh phúc."

Địch Cảnh chỉ liếc qua lá bài một cái.

Rồi tiện tay đặt sang một bên.

"Trình độ bói toán rất cao?"

Khóe môi anh dần hiện lên ý cười.

Mộc Tê thấy khó hiểu.

"Đúng vậy. Tỷ lệ chính xác một trăm phần trăm."

Cô có bàn tay vàng.

Làm sao có thể sai được?

Đầu ngón tay Địch Cảnh khẽ gõ lên lá bài.

Khóe môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt.

Anh chậm rãi nói: "Xem ra... Em phải kiểm tra lại trình độ của mình rồi. Cô gái tóc vàng gì chứ... Toàn là nói bừa."