Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 78: Nghiêm túc

 

Kết quả, lại còn bị một hệ thống không biết từ đâu xuất hiện nói cho biết rằng thật ra cô đã chết một lần rồi.

Nếu không có bàn tay vàng, thì cả đời này, ngoài công việc khác với trước, kết cục vẫn như cũ.

Đều là chết.

Nếu hệ thống không cho cô bàn tay vàng, Mộc Tê thật sự đã muốn treo cổ rồi.

Có bàn tay vàng thì ít ra cô còn có chút hy vọng về tương lai.

Nhưng bản thân cô lại không dùng được năng lực này.

Biết quá khứ và tương lai của người khác thì có ích gì?

Ngay cả tương lai của chính mình sống hay chết cô còn không biết.

Nhưng nếu hệ thống nói cô chết vì làm việc quá sức.

Vậy thì cô sẽ tránh tất cả những nguyên nhân có thể khiến mình chết vì lao lực.

Công việc à...

Cô nghỉ việc luôn.

Không còn công việc phải trực 24/24 nữa.

Chắc cái mạng nhỏ này của cô giữ được rồi nhỉ?

Ừm...

Cô chắc sẽ không vì mở cửa hàng mà làm việc đến chết đâu nhỉ.

...

Tầng một của biệt thự chương trình hẹn hò.

Mộc Tê ngồi bên quầy bar trong bếp.

Trên bàn đặt hai cốc cà phê Địch Cảnh vừa pha.

Mộc Tê nhấp thử một ngụm Americano nóng.

Đắng đến mức cô chép miệng, gương mặt đầy đau khổ.

Đúng là không nên tò mò đòi uống thử.

Mộc Tê không hiểu vì sao Địch Cảnh lại thích uống Americano nóng.

Mộc Hạ nói đúng.

Uống chẳng khác gì thuốc Bắc.

Theo cô, khác biệt giữa Americano nóng và thuốc Bắc là...

Thuốc Bắc còn được bảo hiểm y tế thanh toán.

Địch Cảnh uống hết cả cốc mà mắt không chớp lấy một cái.

Sau đó cau mày nhìn Mộc Tê lặng lẽ đẩy cốc Americano nóng ra xa.

"Sao em cũng sĩ diện như Mộc Hạ vậy? Không uống quen mà còn cố thử."

"Em giỏi hơn anh ấy nhiều." Mộc Tê lập tức đáp trả.

Lần trước Mộc Hạ gọi Americano đá.

Americano đá thì Mộc Tê còn uống được.

Nhưng Americano nóng thì không phải ai cũng nuốt nổi.

"Anh chắc chắn thức khuya rồi." Mộc Tê liếc cốc của Địch Cảnh.

Cà phê đã uống gần hết.

Hai người mới ngồi xuống chưa được bao lâu.

Lần này Địch Cảnh không phủ nhận.

"Em đã bảo mà, làm gì có chuyện hai mắt đều đập trúng khóe mắt được." Mộc Tê cười. "Em có kinh nghiệm. Trước đây có lần em thức trắng một đêm, quầng thâm nặng lắm. Nhưng kỹ thuật che khuyết điểm của em chuyên nghiệp hơn anh nhiều."

Địch Cảnh: "..."

Đây là đang chê anh che không khéo sao?

"Mau uống đi. Đừng như lần trước, nhân lúc anh không để ý lại lén đổ đi."

Địch Cảnh đẩy cốc Americano nóng mà cô vừa đẩy ra xa trở lại trước mặt cô.

"Lần trước em đổ là vì đó là sản phẩm thất bại."

"Không quan trọng."

"Hả?"

"Uống hết đi."

"Em biết rồi, em sẽ uống hết mà. Ngồi thêm chút nữa đi, mình nói chuyện thêm một lúc."

Mộc Tê vừa nói vừa lặng lẽ dùng ngón trỏ đẩy cốc ra xa thêm lần nữa.

"Không cần. Uống hết cốc này rồi bói cho anh."

Mộc Tê ngơ ngác. "Hả? Lúc nãy anh chẳng phải còn nói không hứng thú sao? Sao giờ lại..."

"Vì ở nhà cũng chẳng biết làm gì, vậy thì bói toán đi, giết thời gian."

Địch Cảnh đứng dậy khỏi ghế, tựa vào ghế bar.

Chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy hết mọi động tác lén lút của Mộc Tê.

"Uống hết đi. Ngay bây giờ."

Mộc Tê: "... Nóng."

"Đâu có bắt em uống một hơi." Địch Cảnh sờ thành cốc. "Không nóng nữa rồi."

"Đợi đã."

Mộc Tê hơi ngạc nhiên.

Hơn nữa cô còn cảm thấy tâm trạng Địch Cảnh có vẻ không tốt.

"Sao anh vội vậy? Em còn rất nhiều thời gian để bói cho anh mà, đâu cần gấp lúc này. Với lại... sao anh giận rồi? Em chọc gì anh à?"

Địch Cảnh nghẹn lời.

Anh mím môi.

Rồi rất nhanh thay bằng một nụ cười, dùng giọng điệu thoải mái nói:

"Anh thức trắng cả đêm, rất căng thẳng vì buổi hẹn hôm nay. Còn em..."

Lại hoàn toàn không coi đó là chuyện gì quan trọng.

Tuy giọng Địch Cảnh rất ôn hòa, lời còn chưa nói hết.

Nhưng cảm giác áy náy trong lòng Mộc Tê lập tức tăng vọt.

Đúng vậy.

Hôm nay Địch Cảnh đẹp trai như thế.

Lại còn lần đầu tiên ghép đôi thành công.

Chắc chắn muốn ra ngoài hẹn hò.

Vậy mà cô lại nói ở nhà.

Nếu đổi lại là cô, đã mất công ăn mặc đẹp rồi mà đối phương cho leo cây, chắc chắn ít nhiều cũng sẽ oán trách.

Trời ơi.

Tự nhiên cô thấy đầy cảm giác có lỗi.

"Em uống."

Mộc Tê mặc kệ vị đắng, uống liền hai ba ngụm hết sạch cốc Americano nóng.

Mặt nhăn hết cả lại.

Chưa kịp hoàn hồn đã nói với Địch Cảnh:

"Anh đợi em, em lên lầu lấy bài."

Nói xong liền ba bước thành hai chạy về phía cầu thang.

Địch Cảnh nhìn theo bóng lưng cô.

Đến khi cô lên lầu rồi, anh mới quay người lại.

Anh ngẩng đầu, đưa tay che mắt, khẽ thở dài.

Rốt cuộc cô ấy có hiểu hay không đây!

Tô Chi Chi bước ra khỏi phòng, đi ngang phòng khách thì nhìn thấy Địch Cảnh.

"Hai người vẫn chưa ra ngoài à?"

"Bọn em không ra ngoài, Mộc Tê nói sẽ xem tarot cho em."

"Đang yên đang lành một buổi hẹn hò mà lại thành thế này." Tô Chi Chi vừa buồn cười vừa bất lực. Cô ấy đánh giá Địch Cảnh từ trên xuống dưới rồi nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Hôm nay đẹp trai đấy, cố tình ăn diện đúng không?"

"Cũng chẳng có tác dụng gì." Địch Cảnh cười.

"Sao lại không? Sắc đẹp chính là vũ khí mạnh nhất." Tô Chi Chi vừa mang giày ở huyền quan vừa chuẩn bị ra ngoài dạo chơi.

"Cho anh một mẹo nhỏ nhé. Đừng có chơi kiểu tạo bầu không khí lãng mạn với Mộc Tê, cũng đừng làm mấy hành động nhỏ khiến cô ấy cảm thấy anh thích cô ấy. Cô ấy không hiểu đâu. Đối với Mộc Tê thì phải trực tiếp."

"Biết rồi, cảm ơn." Địch Cảnh vuốt tóc, bật cười.

"CP thứ hai thành hay không là trông cậy vào hai người đó!"

Tô Chi Chi giơ nắm đấm làm động tác cổ vũ với anh, rồi rời khỏi biệt thự.

...

Mộc Tê ở trên lầu đã nghe hết toàn bộ cuộc trò chuyện của hai người.

Bộ bài ở trong ngăn kéo bàn trang điểm, cô lấy xong là chuẩn bị ra ngoài ngay.

Đúng lúc định xuống lầu thì nghe thấy giọng của Tô Chi Chi.

Dưới tầng một chỉ có hai người họ.

Trong không gian yên tĩnh, dù giọng nói không lớn, từng câu vẫn nghe rất rõ.

Hơn nữa huyền quan lại rất gần cầu thang.

Những lời Tô Chi Chi nói gần như không sót một chữ nào lọt hết vào tai Mộc Tê.

Mộc Tê cứng đờ tựa vào tường, nhất thời không biết có nên xuống hay không.

Mãi đến khi nghe thấy tiếng Tô Chi Chi đóng cửa rời đi, cô mới động đậy.

Cô siết chặt nắm tay.

Tô Chi Chi vừa nói với anh đối với Mộc Tê phải trực tiếp.

Đừng làm mấy hành động nhỏ.

Đừng chơi trò tạo bầu không khí.

Mà anh còn đáp "Biết rồi, cảm ơn."

Cảm ơn...

Địch Cảnh...

Không phải là nghiêm túc chứ?

Bây giờ cô thật sự hoảng rồi.

Anh là ca sĩ hàng đầu.

Ra đường chỉ cần lộ mặt là sẽ bị nhận ra.

Cho dù có người chưa từng gặp anh, chưa từng nghe tên anh, thì cũng từng nghe vài bài hát nổi tiếng của anh, người qua đường nghe thấy còn có thể ngân nga theo.

Còn cô chỉ là một KOL nhỏ bé.

Danh tiếng hoàn toàn không thể so sánh với anh.

Đến cả chuyện cô và Địch Cảnh cùng tham gia chương trình hẹn hò này...

Fan của anh cũng khó mà chấp nhận được.

Tại sao Địch Cảnh lại thích cô?

Yêu từ cái nhìn đầu tiên?

Không đúng.

Ba nữ khách mời còn lại cũng đều rất xinh đẹp.

Hơn nữa anh ở trong giới nhiều năm như vậy.

Người đẹp nào mà chưa từng gặp?

Con gái đẹp hơn cô còn rất nhiều.

Ngô Phi Phi còn nói anh chậm nhiệt, là kiểu đẹp trai nhưng sợ giao tiếp.

Trước đây Mộc Tê chưa từng quan tâm Địch Cảnh, cũng không biết tính cách anh thế nào.

Nhưng nghe Ngô Phi Phi nói anh chậm nhiệt, hướng nội...

Mộc Tê lại thấy hơi buồn cười.

Hoàn toàn không thể.

Theo những gì cô thấy hiện tại...

Anh rõ ràng khá hòa đồng.

Lúc đầu tuy ít nói.

Nhưng chưa đến một ngày sau đã bắt đầu trêu đùa, nói chuyện với mọi người.

Vậy nên rất có thể đó chỉ là hình tượng được xây dựng.

Nhưng Ngô Phi Phi là fan.

Chắc chắn hiểu tính cách thật của Địch Cảnh hơn cô.

Hay là...

Địch Cảnh vì hiệu quả chương trình mà chủ động đổi tính cách?

Điều này cũng không phải không thể.

Trong show thực tế mà không nói chuyện, ít nói thì thường chẳng có mấy cảnh quay.

Giống như La Tương Tuần...

Ước chừng sẽ chẳng có bao nhiêu thời lượng lên hình.

Nhưng Địch Cảnh...

Anh đâu cần.

Anh cần cảnh quay để làm gì?

Anh lên chương trình này vốn là bị quản lý lừa tới.

Anh hoàn toàn không cần thông qua chương trình để "thể hiện bản thân", cũng không giống Mộc Tê trước đây, xem chương trình này như bàn đạp.

Trời ạ.

Mộc Tê c*n m** d***.

Không phải anh...

Thật sự nghiêm túc muốn yêu đương trong chương trình này đấy chứ...

Nhưng tại sao lại là cô?

Cô rất chắc chắn trước đây mình chưa từng gặp Địch Cảnh.

Ngoài tấm poster quảng cáo trên tòa nhà văn phòng.

Và những bài hát phát trong cửa hàng khi đi mua sắm.

Ngoài những thứ đó giữa cô và Địch Cảnh hoàn toàn không có bất kỳ điểm giao nhau nào.

Quan hệ giữa hai người chỉ là một ngôi sao lớn và một người bình thường.

Cho dù Ngô Phi Phi nói năm ba Địch Cảnh từng đến trường họ quay chương trình.

Mộc Tê cũng chắc chắn mình chưa từng gặp anh.

Sự yêu thích của anh đến thật khó hiểu.

Mộc Tê có thích Địch Cảnh.

Nhưng chỉ dừng ở mức có thiện cảm.

Địch Cảnh đối xử với cô rất tốt.

Nhắc cô ăn cơm.

Hâm nóng bữa trưa cho cô.

Dạy cô pha cà phê.

Chu đáo đến mức khiến người ta không thể không có cảm tình.

Đến cả bố cô cũng chưa từng chăm sóc cô như vậy.

Nhưng cũng chỉ dừng ở mức có thiện cảm mà thôi.

Cô hiểu rất rõ.

Giữa cô và Địch Cảnh hoàn toàn không có khả năng.

Cho dù đang ở trong chương trình hẹn hò.

Cô cũng không muốn diễn trò tình cảm với anh.

Một tình yêu không có kết quả.

Cô căn bản không muốn bắt đầu.

Cho dù chỉ là diễn cho người khác xem.

Cô không muốn có bất kỳ dây dưa tình cảm nào với bất cứ khách mời nam nào trong chương trình.

Trước khi nhớ lại ký ức kiếp trước.

Kế hoạch của cô vốn là bình yên ghi hình.

Làm người ngoài lề.

Thỉnh thoảng ké chút độ nổi tiếng của các khách mời khác.

Rồi lặng lẽ quay xong chương trình.

Bây giờ...

Cô hơi sợ.

Sợ mình thật sự sẽ để tâm đến Địch Cảnh.

Thiện cảm thì vẫn chỉ là thiện cảm.

Còn chưa đến mức yêu.

Cô cảm thấy Địch Cảnh là một người bạn rất tốt.

Nhưng nếu thật sự yêu anh thì sao?

Mộc Tê nhìn bộ bài Tarot trong tay.

Đột nhiên hoàn hồn.

Cô chợt thấy dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ mấy chuyện này của mình thật buồn cười.

Có gì mà phải nghĩ.

Dù sao...

Cũng chẳng thể làm gì được.

Cô và anh chỉ là một lần gặp gỡ ngắn ngủi.

Sau này sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.

...

"Em ở trên đó làm gì vậy?"

Đợi rất lâu vẫn không thấy Mộc Tê xuống.

Địch Cảnh chuẩn bị lên lầu xem.

Vừa đi đến cầu thang ngẩng đầu nhìn lên.

Anh nhìn thấy một góc vạt áo lộ ra ở chỗ rẽ tầng hai.

"Sao không xuống?"

"Đợi một chút!"

Giọng nói bất ngờ của Địch Cảnh khiến Mộc Tê giật bắn mình.

"Em đang đếm bài Tarot, hình như thiếu một lá."

Cô bắt đầu bịa lý do.

"Thiếu một lá?"

Địch Cảnh nghe vậy liền đi lên.

"Có cần anh giúp..."

Anh còn chưa nói xong.

Mộc Tê đã đi xuống.

Cô xuống rất nhanh.

Lướt qua người anh.

"Không có đâu, do em bất cẩn thôi. Em đếm nhầm, không thiếu lá nào cả. Giờ không sao rồi, chúng ta xuống bói đi."

Địch Cảnh nhìn cô đầy nghi hoặc.

Ánh mắt rơi vào vành tai đỏ bừng của cô.

"Em..."

Mộc Tê né tránh ánh mắt anh.

Cô nhìn về phía khu vườn.

"Hay là ra vườn bói đi. Bây giờ bên ngoài cũng không nóng. Với cả lát nữa anh Thôi Nhiên xuống, nghe được nội dung bói của anh thì không hay."

Cô rất tự nhiên chuyển chủ đề.

"Được."

Địch Cảnh chậm rãi đi xuống cầu thang.

Theo sau cô bước ra ngoài.

Mộc Tê có gì đó không đúng.

Anh nhìn bóng lưng cô.

Chắc là cô ấy đã nghe thấy rồi.

Anh nghĩ.