"Muộn rồi, chúng ta đi ngủ thôi. Ngày mai ai có hẹn còn phải dậy sớm."
Lư Sơ Đồng đứng dậy, vứt luôn ý định nhất định phải quay trúng Mộc Tê ra sau đầu.
"Chi Chi, em về phòng đánh răng rửa mặt trước nhé."
Bước chân cô ấy nhẹ tênh, rời khỏi phòng khách.
"Tâm trạng thay đổi nhanh thật." Tô Chi Chi nhìn theo bóng lưng vui vẻ của cô ấy rồi nói.
"Vừa nãy còn cau mày ôm chặt lon bia, chỉ nhận được một tin nhắn thôi mà lập tức giãn mày, cười tươi như hoa."
"Hai người họ chắc thành rồi." La Tương Tuần nói.
"Vậy tôi cũng về phòng đây." Thôi Nhiên cất điện thoại rồi đứng dậy.
"Anh Thôi Nhiên, anh không xem tin nhắn à?" Vu Nhiễm Nhi thấy anh ta đi thẳng liền hỏi.
"Không có gì đáng xem." Thôi Nhiên cười. "Chắc là không ghép đôi thành công."
Nghe vậy, Vu Nhiễm Nhi nhìn sang Tô Chi Chi. Tô Chi Chi đang dọn dẹp đồ trên bàn, không để ý đến cuộc nói chuyện của họ. Thấy hai người bên trái vẫn không có động tĩnh, Địch Cảnh tựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, còn Mộc Tê quay lưng về phía anh, cũng nằm úp trên sofa, không nhìn thấy biểu cảm, trông như đã ngủ rồi.
Tô Chi Chi đang định gọi Mộc Tê.
"Hình như ngủ rồi." Vu Nhiễm Nhi khẽ nói.
Tô Chi Chi: "......"
Vu Nhiễm Nhi: "Mọi người không xem điện thoại à?" Cô ấy thấy lạ. Tổ chương trình vừa gửi tin nhắn mà chỉ có cô, Lư Sơ Đồng và La Tương Tuần xem.
Những người khác hoàn toàn chẳng để ý.
"Không có gì đáng xem." Tô Chi Chi đáp.
Sao ai cũng cùng một câu trả lời vậy? Vu Nhiễm Nhi thấy hơi chán.
Ánh mắt Tô Chi Chi đảo qua lại giữa Vu Nhiễm Nhi và La Tương Tuần.
"Hai người ghép đôi thành công rồi à?"
Vu Nhiễm Nhi: "Ừm."
La Tương Tuân gật đầu.
Tô Chi Chi ngẩn ra.
"Sao cảm giác hai người chẳng vui lắm vậy?"
"Đâu có, em vui mà." Vu Nhiễm Nhi miễn cưỡng cong khóe môi. Cô ấy đứng dậy, khẽ chạm vai Mộc Tê.
"Chị Mộc Tê, lên lầu thôi."
Mộc Tê mơ mơ màng màng đáp một tiếng.
"Vậy em lên tắm trước đây."
Mộc Tê: "Ừm."
Nghe được Mộc Tê đáp lại, Vu Nhiễm Nhi liền lên lầu.
"Mộc Tê, xem tin nhắn đi." Thấy Mộc Tê đã tỉnh, Tô Chi Chi tò mò nói.
Nhưng không nhận được phản hồi.
Tô Chi Chi: "......"
Xem ra người vẫn chưa tỉnh hẳn.
"Vậy Địch Cảnh, anh xem tin nhắn của anh đi." Không biết từ lúc nào Địch Cảnh đã mở mắt, Tô Chi Chi quay sang hỏi.
"Không có gì đáng xem." Địch Cảnh chống người dậy, giúp Tô Chi Chi và La Tương Tuần dọn dẹp bàn.
"Ba người các cậu đúng là trả lời y hệt nhau." La Tương Tuần bật cười.
"Đúng vậy." Tô Chi Chi thở dài. "Chắc Mộc Tê tỉnh dậy cũng sẽ trả lời như thế."
Ba người dọn dẹp xong bàn, thấy Mộc Tê vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh.
"Thế này không ổn." Địch Cảnh lắc vai Mộc Tê, lần này mạnh tay hơn một chút. Chiếc điện thoại đặt trên đầu gối cô trượt xuống.
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
《Không còn khoảng cách giữa chúng ta》
Còn có tin nhắn của Ngô Phi Phi.
Địch Cảnh nhặt điện thoại đặt lên bàn, liếc nhìn một cái rồi không nhìn nữa.
"Xem ra say thật rồi." Tô Chi Chi hơi lo lắng.
La Tương Tuần đứng dậy.
"Để tôi cõng cô ấy lên."
Địch Cảnh: "Không cần."
Thấy La Tương Tuần còn định nói gì, Địch Cảnh nói tiếp: "Tôi cõng cô ấy lên, tiện đường về phòng luôn. Cậu lên không tiện."
"Không sao, chỉ vài phút thôi."
"Không cần."
Tô Chi Chi: "......"
Cô ấy nhìn La Tương Tuần rồi khuyên:
"Cậu về phòng trước đi. Ngày mai chẳng phải cậu có hẹn với Vu Nhiễm Nhi sao? Về nghỉ sớm đi."
"Được."
Tô Chi Chi đã nói vậy, La Tương Tuần cũng không tiện nói thêm. Anh ấy đóng hết cửa nẻo, cẩn thận kéo rèm cửa rồi mới trở về phòng.
...
"Ánh mắt lúc nãy của anh đáng sợ thật đấy."
Đợi La Tương Tuần vào phòng, Tô Chi Chi mới dám nói.
"Có sao?" Địch Cảnh cười.
Thấy Mộc Tê vẫn chưa tỉnh, Địch Cảnh khoác tay cô qua vai mình. Tô Chi Chi giúp anh đặt Mộc Tê lên lưng.
"Sao lại không? Đáng sợ lắm luôn. Đợi chương trình phát sóng đến đoạn này, anh nhớ tự xem lại đi."
"Xem cái gì?"
Trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, Mộc Tê cảm thấy cơ thể mình bị người khác tùy ý điều khiển.
Mở mắt ra, cô phát hiện mình đang nằm trên lưng Địch Cảnh, hai tay còn ôm lấy cổ anh.
Lần này cô tỉnh hẳn.
"Trời ơi." Mộc Tê vội vàng tuột khỏi lưng Địch Cảnh.
"Vừa nãy chị và Địch Cảnh gọi em mãi mà em không phản ứng, nên bọn chị định cõng em về phòng."
"Em tỉnh rồi." Mộc Tê vò vò tóc.
May mà cô tỉnh.
May quá.
"Em ngủ bao lâu rồi?"
Định thần lại, cô mới phát hiện phòng khách chỉ còn ba người họ.
Ngoài ngọn đèn trong phòng khách, tất cả đèn khác đều đã tắt.
"Không lâu lắm, khoảng hơn mười phút." Địch Cảnh nhìn đồng hồ.
"Hơn mười phút? Em cứ tưởng mình ngủ rất lâu rồi."
Tô Chi Chi: "Đúng vậy, chị thấy em ngủ sâu luôn rồi. Lắc mãi mà không tỉnh. Vừa nãy Vu Nhiễm Nhi gọi em, em còn đáp lại một tiếng, em có nhớ không?"
Mộc Tê lắc đầu.
Cô chống tay lên bàn đứng dậy rồi lại ngả người xuống sofa.
"Hoàn toàn không có ấn tượng."
"Về phòng ngủ đi, không thì lát nữa em lại ngủ gục ở đây mà chẳng biết gì."
Mộc Tê: "Sao có thể chứ? Hả? Điện thoại em đâu?"
Cô sờ quanh người mà không thấy điện thoại.
"Nhìn xa thêm chút nữa." Địch Cảnh thở dài, đưa điện thoại trên bàn cho cô.
"Lát nữa lên cầu thang phải có người đỡ em. Không thì tôi sợ em nhìn không rõ đường, bước hụt rồi ngã."
"Đúng đúng." Tô Chi Chi phụ họa.
"Vậy lát nữa Địch Cảnh đỡ em ấy lên nhé."
"Coi em còn là trẻ con à."
Mộc Tê ngáp một cái.
Vuốt màn hình điện thoại.
Điện thoại nhận diện khuôn mặt.
Mở khóa.
Thông báo trên màn hình khóa tự động hiện lên.
【Không còn khoảng cách giữa chúng ta: Chúc mừng bạn đã ghép đôi thành công.】
Địch Cảnh ngồi dưới sàn, tựa vào sofa.
Mộc Tê nằm trên sofa xem điện thoại.
Mắt anh rất tinh, chỉ cần nghiêng đầu đã nhìn thấy dòng thông báo ấy.
Tim anh đập mạnh.
Mộc Tê nhìn 82 tin nhắn Ngô Phi Phi gửi tới, đau cả đầu.
Lười trả lời.
Mí mắt cô lại trĩu xuống.
Lúc này cô chỉ muốn nằm dài trên giường nghỉ ngơi.
"Em về phòng trước đây."
Cô nhét điện thoại vào túi, đứng dậy nhưng đứng không vững, lại ngã xuống.
Địch Cảnh: "......"
Tô Chi Chi: "......"
Mộc Tê: "Không sao, em làm được. Chẳng phải chỉ là leo cầu thang thôi sao."
Mộc Tê lại đứng dậy.
Có lẽ đứng quá nhanh nên đầu hơi choáng.
Địch Cảnh nhanh tay đỡ lấy lưng cô, mới không để cô ngã.
"Em không nên uống nhiều rượu như vậy." Mộc Tê hối hận.
"Tửu lượng của em, một ly cũng đã là nhiều rồi, thế mà còn mở chai thứ hai."
Địch Cảnh giữ lấy cô.
Mộc Tê không từ chối.
Vì cô đã đứng không vững nữa rồi.
Dù rất buồn ngủ, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, biết mình đang đi.
Địch Cảnh dìu cô từng bậc từng bậc lên cầu thang.
Tô Chi Chi đi phía sau, vừa nhìn vừa lắc đầu.
"Khung cảnh này giống hệt con trai đang dìu bà nội vậy, ấm áp thật."
Địch Cảnh: "......"
Mộc Tê: "Em chỗ nào giống bà nội chứ?"
Nói xong còn cố đứng thẳng lưng, suýt nữa bước hụt.
"Em đúng là..." Địch Cảnh nhanh tay ôm lấy cô mới không để cô ngã xuống.
"Này, hai người cẩn thận chút." Tô Chi Chi không yên tâm, đi theo họ lên cầu thang.
Lên đến sảnh tầng hai thì Mộc Hạ vừa từ khu vườn ngoài trời đi vào.
Vừa nhìn thấy Mộc Tê, anh đã nghiến răng ngứa ngáy.
"Mặt trời nhỏ! Sao em lại nói ra chứ! Mau cho anh một lời giải thích!"
Anh ấy tức giận lao thẳng tới.
Địch Cảnh đưa tay chặn anh ấy lại.
"Mặt trời nhỏ bây giờ không rảnh để ý đến cậu."
"Sao lại không rảnh?"
"Đầu óc cô ấy không tỉnh táo." Vừa dứt lời, Địch Cảnh khẽ rên một tiếng.
Mộc Hạ lùi lại một bước.
"Mặt trời nhỏ, sao em lại đánh người chứ?"
"Ai nói đầu óc em không tỉnh táo?" Mộc Tê bực bội.
"Đầu óc em tỉnh táo lắm nhé! Em không say!"
"Vừa nãy còn nói hối hận vì uống nhiều, bây giờ lại bảo mình không say." Địch Cảnh cảm thấy mình không nên tranh cãi với người say.
Anh giao Mộc Tê cho Tô Chi Chi.
"Đưa cô ấy vào phòng đi."
...
"Anh Địch Cảnh, bị đánh mà anh còn cười vui thế à?"
Địch Cảnh và Mộc Hạ ngồi trên sofa ở sảnh tầng hai trò chuyện.
Địch Cảnh đang xem tin nhắn của mình.
Tin nhắn ghép đôi thành công bị anh mở ra xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.
Thấy anh cứ vuốt lên vuốt xuống mãi, Mộc Hạ thật sự cạn lời, không nhịn được lên tiếng:
"Anh thích Mộc Tê quá rồi đấy."
"Cũng không hẳn."
"Không hẳn?" Mộc Hạ cao giọng. "Đùa à?"
Anh ấy trợn trắng mắt.
"Không thể hiểu nổi luôn. Có ai từ đầu đến cuối chỉ kiên định chọn đúng một người, tổ chương trình khuyên đổi đối tượng cũng không chịu. Vừa nãy bị đánh còn cười, bây giờ lại ngồi nhìn tin nhắn mà cười ngốc."
Địch Cảnh: "......"
"Ghép đôi thành công rồi?" Lúc này Mộc Hạ mới chợt nhận ra điều gì đó.
Nếu không ghép đôi thành công thì Địch Cảnh cũng không thể cứ nhìn chằm chằm vào màn hình tin nhắn rồi cười ngốc mãi được.
"Ừm." Cuối cùng Địch Cảnh cũng rời mắt khỏi điện thoại. Anh vươn vai một cái, nhưng khóe môi vẫn không giấu nổi ý cười.
"Cuối cùng cũng được rồi!" Mộc Hạ vỗ tay thật mạnh. "Em thật sự mừng cho anh đó."
"Nhưng anh vẫn có chút bất an." Địch Cảnh nói.
"Tại sao?"
"Anh sợ cô ấy chọn bừa, hơn nữa hôm nay cô ấy không được tỉnh táo lắm, anh sợ ngày mai tỉnh dậy cô ấy sẽ hối hận."
"Lúc lựa chọn rung động thì còn chưa uống rượu mà, chứng tỏ Mộc Tê chọn anh trong trạng thái tỉnh táo."
"Cũng đúng." Sự bất an của Địch Cảnh vơi đi đôi chút.
Mộc Hạ: "Nhưng cũng có khả năng chọn bừa... Anh nghĩ xem, lần trước cô ấy còn chọn Vu Nhiễm Nhi."
Một gáo nước lạnh lập tức dội xuống.
Địch Cảnh: "..."
Cửa phòng của Mộc Tê bỗng mở ra, Tô Chi Chi từ bên trong bước ra, lặng lẽ khép cửa lại.
"Thế nào rồi?" Địch Cảnh hỏi.
"Ngủ say như chết rồi." Tô Chi Chi bật cười. "Tôi tẩy trang cho em ấy xong mới ra, trong suốt quá trình đó em ấy ngủ say không hề nhúc nhích. À đúng rồi, sau này khi anh ra ngoài chơi với Mộc Tê thì tuyệt đối đừng để em ấy uống rượu nữa." Cô nhìn Địch Cảnh nói.
"Tôi thấy tin nhắn trong điện thoại của Mộc Tê rồi, chắc hai người ghép đôi thành công đúng không?"
"Đúng vậy, vừa rồi anh Địch Cảnh nhìn chằm chằm điện thoại cười ngốc cả nửa ngày." Mộc Hạ không chút do dự bán đứng Địch Cảnh. "Sau đó lại lo Mộc Tê có phải chọn bừa không, em chỉ nói một câu là có khả năng thôi, giờ anh ấy bắt đầu ủ rũ rồi."
Địch Cảnh: "..."