Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 67: Tại sao cậu lại thích tôi

 

Sao rèm cửa ban công đều bị kéo kín hết rồi?

Mộc Tê đang thấy lạ thì nhìn xuống tầng dưới.

Dưới tầng không có ai. TV cũng đã tắt. Cửa phòng đối diện mở toang.

Mộc Tê gõ cửa.

Trong phòng không ai đáp lại.

Cô thò đầu vào nhìn, cũng không thấy người.

"Chuyện gì vậy? Mọi người đều ra ngoài hết rồi sao?"

Lại có thêm một tin nhắn hiện lên.

Mộc Tê mở ra xem.

Lại là tin nhắn của Thôi Nhiên.

Cô kéo lên trên.

Phát hiện Thôi Nhiên đã gửi cho cô hơn chục tin nhắn.

Hiếm thật.

Đọc xong, Mộc Tê chỉ biết cạn lời.

Địch Cảnh đã khóa anh ta ở ngoài cửa. Mộc Tê kéo rèm ra, mở khóa rồi mở cửa.

"Anh Thôi Nhiên, anh cứ gọi điện cho em là được. Anh nhắn tin em không nhìn thấy."

Lưng Thôi Nhiên đã ướt đẫm.

Sau khi bước vào, nhiệt độ trong phòng khiến anh ta như được sống lại.

Lập tức cảm thấy dễ chịu.

"Anh còn tưởng em ngủ rồi."

Thấy Mộc Tê không hề có dấu hiệu vừa ngủ dậy, tinh thần cũng rất tốt.

Anh ta hỏi: "Không phải em thông đồng với Địch Cảnh đấy chứ?"

"Không có. Em đang gọi điện với bạn nên không nhìn thấy tin nhắn của anh."

Thôi Nhiên rút một tờ giấy trên bàn lau mồ hôi trên trán. "Thằng nhóc đó."

Anh ta nhìn xuống tầng dưới một cái.

Không thấy ai.

"Em cũng không biết, chắc ra ngoài rồi."

"Thật đúng là... lớn từng này rồi mà vẫn ấu trĩ." Thôi Nhiên ngồi xuống sofa, tận hưởng nhiệt độ mát mẻ trong phòng.

Nghe câu đó, Mộc Tê cảm thấy hơi kỳ lạ.

Nhưng nghĩ đến tuổi của Thôi Nhiên thì thấy anh ta nói vậy hình như cũng không có vấn đề gì.

Dù thật ra cũng chẳng lớn hơn bao nhiêu.

Vừa ngồi xuống, Mộc Tê đã ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt từ trên người anh ta.

Lại hút thuốc ở ngoài rồi.

May mà Thôi Nhiên chỉ ngồi một lát đã thấy người mình không thoải mái.

Anh ta nói muốn đi tắm. Rồi đi vào phòng.

Mộc Tê chậm rãi bước xuống cầu thang.

Cô cảm thấy Địch Cảnh hẳn chưa ra ngoài.

Bởi điều hòa trong nhà vẫn đang bật.

Cô vào bếp rót một cốc nước.

Rồi nghe thấy ngoài vườn có chút tiếng động.

Cô đi đến gần cửa kính sát đất.

Liền nhìn thấy Địch Cảnh dựa trên sofa, ung dung xem điện thoại.

Chiếc quạt đứng trong nhà đã bị anh chuyển ra ngoài.

Ngoài sân có ổ cắm điện.

Anh cắm quạt ngay cạnh sofa, để quạt thổi thẳng vào mặt mình.

Mái tóc bị thổi tung, mái trước đều hất ngược lên.

Tiếng động vừa rồi là tiếng người phát ra từ WeChat để loa ngoài.

Có lẽ anh đang trò chuyện với ai đó.

Nghe thấy động tĩnh. Anh ngẩng đầu lên.

Thấy Mộc Tê mở cửa kính sát đất.

"Em thả anh ta vào rồi à?"

"Ừ." Mộc Tê dựa vào cửa. "Hà tất phải thế? Sao anh không vào nhà bật điều hòa?"

"Ảnh của anh phải chụp lại. PD bảo anh đợi ở đây."

Anh chậm rãi ngồi thẳng dậy. "Với lại sofa ngoài này còn thoải mái hơn trong kia. Nhiệt độ cũng không cao lắm nên anh không vào."

"Thế à." Mộc Tê mặt không cảm xúc. "Nhiệt độ không cao, thế mà người trên kia sắp nóng chết rồi."

Địch Cảnh: "......"

"Sao anh lại khóa anh ta ở ngoài?" Mộc Tê hỏi.

Đến chính anh cũng không rõ. Chỉ là muốn khóa anh ta ở ngoài thôi.

"Anh ta hút thuốc ở ngoài. Để anh ta bay bớt mùi rồi mới vào. Em cũng biết mà, anh rất nhạy cảm với mùi."

"Thế à?" Mộc Tê vẫn mặt không cảm xúc. "Vườn sân thượng ở ngay phía trên. Anh ở ngay dưới anh ta. Hai người đều ở ngoài trời. Anh ta hút thuốc trên tầng hai thì mùi thuốc chẳng phải sẽ bay xuống dưới sao?"

"Ờ..."

"Em thì không ngửi thấy." Thấy Địch Cảnh hơi lúng túng đưa tay sờ tóc mai, Mộc Tê cũng không hỏi tiếp.

Cô vốn cũng không để tâm chuyện đó.

Quay lại chuyện chính.

"Ban đầu em còn định bảo anh đàn cho em nghe. Nhưng nếu anh phải đi chụp ảnh thì đành chịu."

Hay là đợi Tô Chi Chi về vậy. Để trà sữa của cô ấy chữa lành tâm hồn.

"Sao thế?" Địch Cảnh lập tức hứng thú. "Tâm trạng không tốt à?"

Anh rất nhạy bén nhận ra cảm xúc của Mộc Tê. "Lúc xem bói với Thôi Nhiên... xảy ra chuyện gì sao?"

Nói đến câu sau, giọng anh càng lúc càng nhỏ.

Như sợ Mộc Tê nghe thấy vậy.

Mộc Tê bật cười nhìn anh.

Địch Cảnh vẫn nói tiếp: "Tại sao kết thúc nhanh vậy? Tại sao..."

Nhưng vừa nhìn thấy biểu cảm của Mộc Tê.

Giọng anh đột nhiên khựng lại.

Mộc Tê khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy ý trêu chọc nhìn anh.

"Tại sao anh lại tò mò như vậy?"

Không nhận được câu trả lời.

Địch Cảnh đưa tay sờ sau gáy.

Mộc Tê cảm thấy bầu không khí đột nhiên trở nên hơi ngượng ngùng.

Cô vốn tưởng Địch Cảnh sẽ châm chọc cô vài câu.

Không ngờ người này đột nhiên im bặt.

Chính cô là người khiến bầu không khí trở nên ngượng thế này.

Trong đầu cô cố nghĩ sang chủ đề khác để cứu vãn tình hình.

Nhưng nhất thời chẳng nghĩ ra được gì.

Cuối cùng định hỏi anh tối nay muốn ăn gì.

May mà đúng lúc nhìn thấy nhân viên công tác đẩy cửa bước vào.

"Có người tới rồi, chắc là gọi anh đi chụp ảnh."

Đúng là thời điểm hoàn hảo. Cảm ơn người đó đã cứu vớt bầu không khí ngượng ngùng đến thế này.

Địch Cảnh đứng dậy tắt quạt. "Có bánh ngọt trong tủ lạnh, nếu đói thì em lấy ra ăn."

"Được." Mộc Tê gật đầu, rồi nhìn theo Địch Cảnh rời đi.

Tô Chi Chi xách túi trà sữa xuất hiện ở cửa, vừa hay chạm mặt Địch Cảnh.

"Đi đâu vậy?" Tô Chi Chi xách túi trà sữa, nhìn Địch Cảnh và một nhân viên công tác.

"Đi chụp ảnh bên căn nhà cạnh, tôi phải chụp lại."

"Sao lại phải chụp lại, lần trước chụp chẳng phải rất đẹp rồi sao?"

"Họ bảo phải định lại một hình tượng mới, ảnh phải phù hợp với hình tượng nhân vật."

"Phiền thế. Anh còn cần hình tượng gì nữa chứ, nổi tiếng thế này ai cũng biết anh rồi." Nói xong, Tô Chi Chi cúi đầu nhìn túi trà sữa.

"Tôi còn tưởng mọi người ra ngoài rồi, nên chỉ mua phần của Mộc Tê."

"Không sao. Nhưng chẳng phải cô nói đến giờ ăn mới về à?"

"Mộc Tê bảo ở trong nhà chán quá, gọi tôi về uống trà chiều với em ấy."

Tô Chi Chi cười nói: "Cũng buồn cười thật, rõ ràng em ấy và Thôi Nhiên ghép đôi thành công, kết quả hai người lại chẳng khác gì ngày thường."

"Cô còn không hiểu cô ấy sao?" Địch Cảnh bật cười bất lực.

Không nhắc chắc cô còn chẳng biết mình đang quay chương trình hẹn hò.

Tô Chi Chi vào nhà.

Địch Cảnh cùng nhân viên công tác men theo lối nhỏ đi đến căn nhà phỏng vấn lần trước để chụp ảnh.

Nhân viên công tác giải thích với anh một số yêu cầu.

Địch Cảnh thấy sao cũng được.

Cái gọi là hình tượng nhân vật của chương trình chẳng qua là thêm vào một đống mỹ từ hoa mỹ phóng đại.

Ví dụ như của Tô Chi Chi là "mãi mãi mang cảm giác thiếu nữ", "quả bom ngọt ngào mộng mơ", "ngọt đến nổ tung trái tim bạn".

Toàn những từ khoa trương đến mức ai nhìn cũng sẽ lộ ra biểu cảm "ông già tàu điện ngầm nhìn điện thoại".

Sau đó phối hợp với những mỹ từ ấy để chọn trang phục chụp ảnh.

Ảnh chụp xong sẽ được làm thành poster giới thiệu nhân vật, còn những mỹ từ ấy sẽ được photoshop to đùng bên cạnh.

Ban đầu Địch Cảnh thấy rất khoa trương.

Có lẽ vì gần đây anh ít tham gia chương trình quá nên không theo kịp xu hướng phát triển của các show tạp kỹ hiện nay.

Nhưng sau đó cũng chấp nhận. Mọi người đều chấp nhận được.

Anh cũng có thể.

Chỉ là càng nhớ Dư Kiêu Sùng hơn.

Nhân viên công tác vẫn đang giải thích bên cạnh.

Địch Cảnh ngoài miệng đáp lời nhưng suy nghĩ đã bay đi mất.

Trong đầu hiện lên hình ảnh vừa rồi Mộc Tê dựa vào khung cửa.

Cô khoanh tay trước ngực, vẻ mặt trêu chọc nói: "Tại sao anh lại tò mò như vậy?"

Giống hệt năm đó.

Cô dựa vào cửa lớp học, khoanh tay trước ngực, nói với một cậu con trai khác: "Tại sao cậu lại thích tôi?"

Anh không tin Mộc Tê không nhận ra tình cảm của anh dành cho cô.