Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 57: Thích Thôi Nhiên

 

Bên ngoài có chút ồn ào, chắc là có người trở về.

Mộc Tê từ trên giường bước xuống, mở cửa phòng.

Cô còn chưa kịp đi ra thì đã thấy Tô Chi Chi đứng ngay ngoài cửa.

"Mới ngủ dậy à?" Tô Chi Chi ôm một đống đồ đi vào. "Sao em về sớm thế?"

"Em không ngủ, chỉ nằm một lúc thôi." Mộc Tê nhìn đống đồ trên tay cô ấy. "Chị lại đi mua sắm ở đâu vậy?"

"Ra chợ ven biển dạo một vòng, mua mấy món đồ nhỏ." Tô Chi Chi đưa cho Mộc Tê một khuôn đá hình hoa hồng.

"Cái này tặng em. Gần đây chẳng phải em đang học pha cà phê sao? Lúc làm cà phê đá dùng đá hình này sẽ rất có cảm giác."

"Cảm ơn nhé." Mộc Tê nhận lấy khuôn đá, ngắm nghía một lúc rồi cảm thấy món quà này hợp tặng Địch Cảnh hơn.

"À đúng rồi." Tô Chi Chi quay đầu hỏi: "Người ở ngoài kia là ai vậy? Trông ra vẻ lắm."

"Ra vẻ?"

"Đúng thế. Vừa nhìn thấy Thôi Nhiên là nhiệt tình hẳn lên. Chị đứng bên cạnh chào cô ta mà cô ta chẳng thèm để ý, thế là chị về phòng luôn."

"Vậy à? Lúc nãy em thấy chị ta khá nhiệt tình mà, cười suốt, còn hỏi tuổi với hỏi công ty của em nữa." Mộc Tê nghĩ một lúc rồi hỏi: "Chị về cùng Thôi Nhiên à?"

"Ừ. Anh ấy hỏi chị đang ở đâu, rồi phát hiện hai người ở gần nhau nên tiện lái xe đón chị về luôn."

Tuần này chương trình đã chuẩn bị ba chiếc SUV cho nhà chung, khách mời có thể tự do sử dụng.

"Thế thì không lạ." Mộc Tê nói.

"Chị ta bảo là bạn của Thôi Nhiên, nhìn hai người họ có vẻ rất thân."

Thân đến mức nào thì cô không biết.

Nhưng sau khi Thôi Nhiên gia nhập LK, Mạc Lan lập tức rời KG, bỏ lại tất cả thành quả do chính tay mình gây dựng, chuyển thẳng sang làm việc tại LK Entertainment.

Chắc chắn không chỉ là bạn bình thường.

"Có lẽ lâu rồi không gặp nên quá kích động, thành ra không để ý đến chị." Ngừng một chút, Mộc Tê bổ sung: "Chị ta còn là quản lý cũ của Địch Cảnh."

"Mạc Lan?" Nhắc đến quản lý cũ là Tô Chi Chi lập tức nhớ ra. "Thảo nào chị thấy quen mắt. Mấy năm trước cô ta từng tham gia một chương trình quan sát, chuyên đào tạo quản lý nghệ sĩ."

Hình như đúng là có chương trình đó.

Mộc Tê cũng có chút ấn tượng.

Chỉ là chương trình không nổi lắm, cũng chẳng có gì đặc sắc.

"Giữa chị ta và Địch Cảnh có chút mâu thuẫn."

"Nếu chị không về thì không biết đâu. Vừa rồi đáng lẽ chị nên đứng cạnh em mà xem, hai người họ cười tươi rói rồi đâm nhau từng câu từng chữ."

"Có mâu thuẫn?" Tô Chi Chi khó hiểu. "Chị lại thấy Thôi Nhiên mới là người có mâu thuẫn với cô ta. Quan hệ giữa Địch Cảnh và chị ta nhìn còn tốt hơn."

Mộc Tê ngơ ngác: "Hả?"

"Mặt Thôi Nhiên lạnh như băng."

"Lúc trên xe bọn chị còn nói chuyện rất bình thường. Vừa xuống xe nhìn thấy cô ta..." Tô Chi Chi làm động tác đổi sắc mặt. "Biểu cảm thay đổi ngay lập tức, không hề phóng đại. Ngược lại Địch Cảnh thì cười suốt. So với Thôi Nhiên, cô ta trông giống bạn của Địch Cảnh hơn."

Mộc Tê bất lực: "Thì em mới bảo là vừa cười vừa đâm nhau đấy..."

"Em định ra ngoài à?" Tô Chi Chi thấy cô vẫn đứng ở cửa. "Tạm thời đừng ra, đợi bầu không khí dịu xuống rồi hẵng đi."

"Sao vậy? Họ cãi nhau à?"

Nghe Tô Chi Chi kể, Mộc Tê còn tưởng Thôi Nhiên và Mạc Lan cãi nhau.

Nhưng bên ngoài lại không hề có tiếng cãi vã.

"Không đến mức đó." Tô Chi Chi nói. "Chỉ là rất ngượng ngùng. Em nói xem chương trình nghĩ gì vậy? Sắp xếp bạn bè lên đây mà cũng không báo trước cho khách mời. Muốn làm tiệc bất ngờ à? Chị thấy Thôi Nhiên chẳng có vẻ gì là bất ngờ cả. Mạc Lan thật sự là bạn của anh ấy sao?"

Mộc Tê ngồi lại lên giường. "Chị ta tự lái xe lên đây, đi theo sau bọn em. Chương trình cũng không biết. Lúc PD Lưu vừa biết còn sợ chết khiếp, chỉ lo địa điểm quay bị lộ."

"Đúng là hơi đột ngột. Chắc cô ta tự muốn đến tìm Thôi Nhiên. Nhưng nếu không có chuyện gì gấp thì sao không đợi chương trình kết thúc rồi gặp?" Tô Chi Chi khó hiểu.

"Show đời thường thì chị còn hiểu được. Đây là show hẹn hò, cô ta lên đây làm gì?"

"Cái đó thì em không biết." Mộc Tê nghịch khuôn đá hình hoa hồng Tô Chi Chi tặng, định sáng mai pha Americano đá sẽ dùng thử một viên.

"Sao tự nhiên chị tức giận thế?" Mộc Tê hỏi.

"Chị tức giận?" Tô Chi Chi vuốt mái tóc uốn xoăn.

"Rõ ràng luôn ấy. Cuối câu của chị đều lên giọng, rõ là đang kích động."

Tô Chi Chi: "..."

Cô ấy hít sâu điều chỉnh lại cảm xúc. "Đúng vậy. Chị có ý kiến với cô ta.Lúc xuống xe, bọn chị rõ ràng nhìn thấy nhau. Chị còn mỉm cười nữa. Kết quả cô ta lập tức dời mắt đi, chỉ nhìn mỗi Thôi Nhiên. Chị chào mà cô ta giả vờ như không nghe thấy."

Mộc Tê bỗng thấy cảnh này rất quen.

"Chẳng phải giống hệt Vu Nhiễm Nhi ngày đầu tiên của chương trình sao?"

Lúc này Tô Chi Chi chẳng khác gì Lư Sơ Đồng hôm đó đến than phiền với cô.

"Ác ý của cô ta viết hết lên mặt rồi. Chị nói cho em biết, dựa vào trực giác của chị, cô ta chắc chắn thích Thôi Nhiên."

Mộc Tê há hốc miệng.

Hình như có vài chuyện bỗng nhiên thông suốt.

Mạc Lan thích Thôi Nhiên.

Cho nên cô ta mới có thể dứt khoát rời KG, sang làm việc tại LK nơi Thôi Nhiên đang ở.

"Rồi thấy chị và Thôi Nhiên cùng xuống xe nên mới có ác ý với chị." Tô Chi Chi trợn mắt. "Quản lý kim bài gì chứ, cũng chỉ đến thế thôi. Nhìn người mà đối xử. Ghê tởm thật."

"Hình như đúng là vậy..." Mộc Tê nhớ lại.

Lúc mới về đến nhà chung, Mạc Lan còn cười rất tươi với cô.

Sau khi biết nghề nghiệp và công ty của cô thì không nói thêm câu nào nữa.

Đến lúc cô mời Mạc Lan ngồi, Mạc Lan cũng không thèm để ý.

Đúng là nhìn người mà đối xử...

Mộc Tê lập tức mất thiện cảm.

Vốn đã hơi mất thiện cảm rồi. Giờ thì tụt xuống tận đáy.

"Cô ta sẽ ở đây mấy ngày?"

"Không biết, lát nữa chắc sẽ nói."

"Cầu mong cô ta lát nữa đi luôn." Tô Chi Chi thở dài.

Mộc Tê đổi chủ đề: "Chị với Thôi Nhiên nói chuyện gì trên xe vậy?"

"Không có gì. Chỉ nói chuyện phiếm thôi. À đúng rồi, có nhắc đến em."

"Nhắc đến em?" Mộc Tê khá bất ngờ. "Nhắc em làm gì?"

"Nói chuyện em với Vu Nhiễm Nhi chọn nhau ấy. Cười chết mất. Nói hai người đều muốn lười, không muốn ra ngoài hẹn hò. Tưởng mình sẽ bị lẻ nên chọn bừa. Kết quả hai người lại ghép đôi thành công."

Mộc Tê: "..."

Tô Chi Chi tiếp tục: "Thôi Nhiên bảo lúc về muốn tìm em xem bói. Nhưng với tình hình bây giờ chắc xem không được rồi."

"Sao tự nhiên anh ta lại muốn tìm em xem bói?"

"Thật ra anh ấy luôn có ý đó. Với lại chị cứ liên tục giới thiệu em với anh ấy. Nói kỹ thuật của em giỏi vô cùng."

Mộc Tê: "... Xin chị đấy, đừng giới thiệu khắp nơi nữa."

"À còn nữa, anh ấy hỏi chị vì sao không chọn anh ấy nữa." Tô Chi Chi nói. "Ngượng chết đi được. Mấy lần hẹn hò trước anh ấy đều nhận ra chị thích anh ấy. Giờ thay đổi nhanh như vậy, chị đâu dám nói là vì thấy anh ấy quá đào hoa nên mới không chọn nữa."

"Thế chị trả lời sao?"

"Chị nói thẳng luôn, chị không có ý với anh ấy nữa."

Mộc Tê giơ ngón cái. "Ngầu."

"Nhưng thay đổi nhanh quá. Sau đó anh ấy cứ hỏi chị mình đã làm sai chỗ nào. Đến lượt chị hỏi anh ấy có thích chị không thì anh ấy lại lảng sang chuyện khác."

"Nghe hơi kỳ nhỉ."

"Đúng không!" Tô Chi Chi như tìm được tri kỷ. "Cho nên chị thấy Địch Cảnh nhắc nhở chị là đúng. Cộng thêm quẻ bói của em. Chị thấy anh ấy không phải người thích hợp. Có lẽ chỉ muốn chơi đùa với chị. Đợi chương trình kết thúc là cắt liên lạc hoàn toàn. Nhưng như vậy quá lãng phí thời gian của chị. Nếu sau này không có tương lai thì ngay từ đầu đừng phát triển nữa. Lỡ như chị thật sự động lòng thì phiền lắm. Đến lúc đó anh ấy rút lui nguyên vẹn, còn chị thì khóc chết mất."

Tô Chi Chi vốn đã rất khó thoát vai sau khi đóng phim. Nếu thật sự yêu ai đó thì càng khó bước ra hơn.

"Đúng vậy." Mộc Tê hơi yên tâm. "Vẫn phải giữ lý trí. Sau này chị nhớ nhé. Đừng vì bị mẹ gây áp lực mà vội vàng tìm người kết hôn."

"Bây giờ thì tất nhiên là không rồi. Chỉ cần chị sống vui là được. Cũng nhờ Địch Cảnh, may mà anh ấy đã nhắc chị. Chị thấy Mạc Lan kia có lẽ chính là một đóa đào hoa của Thôi Nhiên. Đúng là người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Cứ tưởng anh ấy là người chính trực, chẳng có chút tin đồn tình ái nào, hóa ra chỉ là giấu quá kỹ thôi."

"Làm bạn với anh Thôi Nhiên thì còn được, anh ta khá dịu dàng, có chuyện cũng giúp đỡ người khác. Nhưng làm người yêu thì thôi khỏi." Mộc Tê nói.

"Làm bạn chắc cũng không ổn đâu, cẩn thận bị mấy đóa đào hoa bên cạnh anh ta vạ lây." Tô Chi Chi tức tối nói.

Mộc Tê: "..."

Không biết Tô Chi Chi là bị Mạc Lan chọc tức hay bị thái độ qua loa của Thôi Nhiên làm tổn thương.

Tô Chi Chi ngồi trước bàn trang điểm, dặm lại lớp trang điểm.

Lát nữa sẽ ăn tối rồi, cô ấy phải đẹp áp đảo cái cô Mạc Lan kia.

Giọng cô ấy cũng không hề hạ thấp, chắc chắn micro được bố trí trong phòng đã thu hết những lời này. Nhưng Mộc Tê và Tô Chi Chi cũng chẳng còn để ý nữa. Dù gì cũng không phải phát sóng trực tiếp, chương trình còn phải biên tập.

Đoạn vừa rồi chắc chắn tổ chương trình không dám phát. Nếu phát ra, hình tượng của Thôi Nhiên chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, hình tượng của Tô Chi Chi cũng có thể bị ảnh hưởng. Nhưng cô ấy đã không còn quan tâm nữa, dù sao sớm muộn gì cũng sẽ bị ảnh hưởng thôi.

Vừa dặm phấn nước, cô ấy vừa thở dài.

"Sau khi chương trình kết thúc, chị còn rất nhiều chuyện phải xử lý."

"Đã đến thì cứ thuận theo tự nhiên thôi. Chị cứ ở chương trình này mà thư giãn đi." Mộc Tê biết cô ấy đang muốn nói với công ty về chuyện tuổi tác, mà công ty chắc chắn sẽ không đồng ý, nên cô ấy sẽ phải tốn rất nhiều công sức.

"Nói thật đi, hôm nay em với Vu Nhiễm Nhi đi đâu làm gì vậy?"

"Có làm gì đâu, bói một quẻ thôi." Mộc Tê nói rồi lấy bộ bài Tarot trong túi ra. "Nhiễm Nhi có chút vấn đề về tâm lý, nên phải đi gặp bác sĩ tâm lý."

Nghe vậy, Tô Chi Chi quay đầu lại. "Nghiêm trọng không?"

"Không nghiêm trọng. Chị nhìn cô ấy bây giờ cũng bình thường mà. Nhưng vẫn nên đi gặp bác sĩ tâm lý, vì chuyện đó xảy ra quá đột ngột. Cô ấy nói lúc chạy đi cản La Tương Tuần không phải do bản thân thật sự muốn làm, chắc là cảm xúc kích động quá mức nên không khống chế được."

"Hôm nay mới biết à?"

"Chắc vậy."

"Hoàn toàn không nhìn ra luôn. Bình thường cô ấy cũng khá hoạt bát, chỉ là gần đây hơi sa sút một thời gian." Tô Chi Chi nói rồi tự thuyết phục mình. "Nhưng cũng đúng, có những người bị trầm cảm mà người ngoài cũng chẳng nhìn ra."

Mộc Tê đứng dậy vươn vai. Cô ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn nên định đi ra ngoài giúp mọi người.

"Đúng rồi." Tô Chi Chi gọi cô lại. "Suýt nữa quên nói với em."

"Sơ Đồng muốn đổi phòng."