"Chị Mộc Tê. Vu Nhiễm Nhi búng tay một cái.
Mộc Tê lập tức hoàn hồn.
"Em phát hiện lúc chị xem bói ấy, chị thường xuyên thất thần."
"Đó không phải thất thần, đó là chị đang giao lưu với vũ trụ." Mộc Tê liếc cô ta một cái. "Em cắt ngang cuộc giao lưu giữa chị và vũ trụ. Cho nên nội dung em muốn biết. Có lẽ chị không thể nói cho em được nữa."
Vu Nhiễm Nhi: "..."
Cô ta chần chừ một lát, yếu ớt lên tiếng.
"Chị Mộc Tê... Chị còn chưa lật bài mà."
Mộc Tê: "..."
Cô cười gượng mấy tiếng.
Rồi lật ba lá bài lên.
Điều Vu Nhiễm Nhi muốn xem là liệu cô ta và La Tương Tuần có tương lai hay không.
Liệu sau này cô ta có thay lòng hay không.
Sau khi xem xong quá khứ của Vu Nhiễm Nhi.
Mộc Tê có thể đưa ra một câu trả lời khẳng định.
Sẽ thay lòng. Nhưng cũng có thể sẽ không.
Giống như Vu Nhiễm Nhi đã nói.
Chỉ là cảm giác thích sẽ từ từ nhạt đi.
Mặc dù cô ta và La Tương Tuần có tiềm năng phát triển thành người yêu.
Nhưng chỉ cần Vu Nhiễm Nhi thay lòng thì sẽ không còn nữa.
"Lá bài tương lai có ý nghĩa gì?"
Vu Nhiễm Nhi chỉ vào lá bài thứ ba hỏi.
Lá bài tương lai đại diện cho khả năng giữa cô ta và La Tương Tuần.
Cho nên cô ta đặc biệt quan tâm.
Mộc Tê cầm lá bài thứ ba lên.
Lá Moon xuôi.
Trên hình lá bài. Trên trời có một vầng trăng rất giống mặt trời.
Bên trong có một khuôn mặt người. Xa xa là một ngọn núi màu xanh. Hai bên trái phải đều có một tòa tháp cao.
Gần đó có một con sói và một con chó. Đang hướng lên bầu trời mà tru.
Bên mép hồ có một con tôm hùm đang chuẩn bị bò lên bờ.
"Là tốt hay không tốt vậy?"
Vu Nhiễm Nhi nhìn lá bài với vẻ khó hiểu.
"Lá Moon xuôi không được tốt lắm."
Trong xã hội hiện đại. Mặt trăng tượng trưng cho đoàn viên, cho sự lãng mạn.
Nhưng trong Tarot lại không phải vậy.
Ngược lại.
Nó đại diện cho một loại nỗi sợ vô thức của con người.
Mộc Tê nhìn hình lá bài.
Cảm thấy rất phù hợp với tâm trạng hiện tại của Vu Nhiễm Nhi.
"Em nhìn lá bài này lần đầu tiên, cảm giác đầu tiên là gì?"
Nghe Mộc Tê nói không được tốt, khuôn mặt Vu Nhiễm Nhi lập tức xị xuống, uể oải nói:
"Em đã bảo mà. Phản ứng đầu tiên của em là. Bức hình này hơi âm u. Khuôn mặt người kia nhìn buồn quá. Bên dưới lại còn có chó với tôm hùm. Nói chị nghe nhé. Em ghét chó nhất."
Mộc Tê: "..."
Nhất thời cô không biết phải tiếp lời thế nào.
Cô lại nhìn lá bài thêm vài phút.
Sau đó bắt đầu màn biểu diễn của mình.
"Chúng ta xem về tình cảm. Cho nên sẽ giải thích theo phương diện tình cảm. Khả năng tương lai em và La Tương Tuần có thể ở bên nhau. Trước hết. Giống như lần trước chị đã nói. Hai người có tiềm năng phát triển. Muốn ở bên nhau. Hai người sẽ phải trải qua một số khó khăn. Một trong số đó, chính là bản thân em."
"Em?" Vu Nhiễm Nhi chỉ vào mình, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Chẳng lẽ sau này em lại thay lòng?"
"Là vấn đề về tâm cảnh của chính em. Em nhìn bối cảnh này đi. Mặt trăng này. Nó có thể tượng trưng cho ban đêm. Mà ban đêm, thông thường che giấu những mối đe dọa chưa biết. Sẽ mang đến cho con người cảm giác bất an. Vừa rồi em cũng nói rồi. Ấn tượng đầu tiên khi nhìn lá bài là cảm thấy âm u."
"Em mang trong lòng nỗi sợ đối với mối quan hệ này. Sợ mình sẽ thay lòng. Không có lòng tin vào mối quan hệ này."
Nhưng nói những lời này thì vẫn còn quá sớm.
Hai người còn chưa ở bên nhau.
Vu Nhiễm Nhi lo lắng hơi quá sớm.
Nhưng nếu sau này họ thật sự ở bên nhau.
Kết quả có lẽ cũng sẽ như vậy.
"Sau đó em lại không chịu chấp nhận kết quả như thế. Cho nên em có thể sẽ làm ra một vài hành vi không lý trí."
Ví dụ như lại bắt đầu tìm kiếm một nam thần cao lãnh khác.
Yêu đương nối tiếp không chút khoảng trống.
Nói đến đây.
Mộc Tê hỏi: "Có phải em thường không khống chế được tính khí của mình không?"
Cô nhớ đến lần trước xem bói cho Vu Nhiễm Nhi.
Vu Nhiễm Nhi dùng tay không nhặt mảnh kính vỡ.
Sau khi cảm xúc mất khống chế, còn bóp cổ Lư Sơ Đồng.
Hình ảnh đó quá chấn động.
Đến giờ Mộc Tê vẫn còn nhớ.
Vu Nhiễm Nhi lập tức phủ nhận.
"Đâu có. Tính khí em tốt lắm mà."
Mộc Tê cứng họng.
Cô cũng không thể nói với cô ta rằng.
Mình từng nhìn thấy dáng vẻ cô ta mất lý trí.
"Sau này em sẽ vì mối quan hệ này mà mơ hồ. Cảm thấy bất an. Đại khái là vậy. Khi yêu em thiếu cảm giác an toàn. Cho nên chị đề nghị..."
Mộc Tê cầm ly thủy tinh, nhấp một ngụm nước ấm. Sau đó chân thành khuyên nhủ:
"Hay là em đừng yêu đương nữa. Chuyên tâm phát triển sự nghiệp đi."
Cô thật sự không hề đùa.
Không yêu đương. Đối với Vu Nhiễm Nhi. Đối với những người cô ta nhắm tới để yêu đều là chuyện tốt.
Mộc Tê nghi ngờ Vu Nhiễm Nhi thật sự từng thích Địch Cảnh.
Nhưng vì về sau cảm giác thích nhạt dần.
Lại thêm xuất hiện một nam thần cao lãnh đúng gu lý tưởng của cô ta.
Cho nên mới đổi mục tiêu nhanh như vậy.
Nếu cô ta thích người khác nhanh như thế. Mà không thích cũng nhanh như thế.
Nghĩ thôi cũng thấy người được cô thích có hơi xui xẻo.
Nghe vậy, Vu Nhiễm Nhi cuống lên.
"... Đừng mà, chị Mộc Tê. Chị xem thêm giúp em đi. Có phải chỗ nào không đúng không?"
"Em có biết mình bị lithromantic không?"
Vu Nhiễm Nhi trả lời rất nhanh: "Em từng tìm hiểu rồi. Em cảm thấy có thể đúng cũng có thể không."
"Chị Mộc Tê: "?"
"Bởi vì em thấy những người khác mắc chứng lithromantic thì đều có người mình rất thích, nhưng sau khi ở bên người mình thích thì sẽ bắt đầu cảm thấy ghê tởm, sau đó muốn tránh xa. Nhưng em thì khác, em chỉ là đột nhiên không còn thích nữa, không có cảm giác ghê tởm như bọn họ."
"Vậy thì em là người trăng hoa." Mộc Tê nhướng mày.
Vu Nhiễm Nhi: "... Em nghĩ chắc không phải đâu. Nếu vậy thì em cũng quá tệ rồi nhỉ. Chị Mộc Tê, lúc yêu đương em thật sự định sẽ đi tiếp với người đó, nhưng sau khi ở bên nhau, cảm giác thích ấy cứ từ từ nhạt đi."
"Vậy thì là chứng lithromantic mức độ nhẹ." Mộc Tê cảm thấy mình kết luận quá nhanh có hơi qua loa, bèn hỏi: "Hay là em đi gặp bác sĩ tâm lý thử xem? Còn vị chuyên gia tư vấn tâm lý kia thì sao? Chắc bà ấy vẫn chưa rời khỏi Hải Thị đâu, có thể tìm bà ấy nói chuyện về chuyện này."
"Em không thích vị bác sĩ tâm lý đó." Vu Nhiễm Nhi nói. "Em cũng chẳng nói chuyện với bà ấy được bao lâu thì đã bảo bà ấy đi rồi. Chỉ vì một vết sẹo mà buồn, em đâu phải loại người như thế."
"Chị thấy hình như em đã thay đổi rồi, hay là trước đây chị không hiểu em lắm nhỉ." Mộc Tê có chút ngạc nhiên.
Cô nói thẳng không hề kiêng dè: "Trước đây chị còn thấy em hơi có bệnh công chúa. Nhưng sau khi thấy em ngăn La Tương Tuần lại, chị lại thay đổi cách nhìn. Chị cảm thấy sâu trong cốt lõi của em có sự điên cuồng, là một người có nội tâm rất mạnh."
"Bệnh công chúa à, đúng là đôi khi em rất coi trọng cảm nhận của bản thân. Dù sao cũng không thể để bản thân mình chịu thiệt được mà."
Mộc Tê: "..."
Cảm giác... Hình như vẫn chẳng thay đổi.
"Chị Mộc Tê, em nghĩ lại rồi. Vừa rồi chị hỏi em có phải thường xuyên không khống chế được tính khí của mình không..." Vu Nhiễm Nhi do dự một lúc rồi nói: "Đôi khi có lẽ là có. Đôi khi em không khống chế được bản thân, lúc tâm trạng bực bội còn làm ra những hành vi làm tổn thương chính mình. Ví dụ như vết thương trên trán, thật ra lúc em ngăn anh Tương Tuần lại vốn không định làm vậy, chỉ là đầu óc nhất thời nóng lên..."
Sau đó cô ta nói: "Nhưng phần lớn thời gian em vẫn có thể khống chế được tính khí của mình."
Mộc Tê thu dọn lại các lá bài.
"Chị thấy em nên tìm một nhà trị liệu để điều trị một chút, đừng quá bài xích bác sĩ tâm lý."
"Đây là bệnh sao?"
"Chắc cũng không hẳn." Mộc Tê nghĩ một lúc, cảm thấy dùng từ "bệnh" không được thích hợp lắm.
"Chỉ là tâm lý có chút vấn đề, không có ai giúp em can thiệp thôi."
Vấn đề của Vu Nhiễm Nhi còn nghiêm trọng hơn cô tưởng.
Nhưng cô không phải bác sĩ tâm lý, không thể đưa ra câu trả lời khách quan, cũng không thể chữa trị cho cô ta.
Vu Nhiễm Nhi cũng đã hơn hai mươi tuổi rồi.
Ở độ tuổi này rất khó điều chỉnh tính cách bên trong, tính cách đã định hình. Muốn thay đổi thì cần tiếp nhận trị liệu từ chuyên gia tâm lý.
May mà hiện tại vấn đề vẫn chưa quá lớn.
Cô ta vẫn còn có thể khống chế cảm xúc của mình.
KG Music cũng vậy. Tổ chương trình cũng vậy.
Đưa người lên chương trình mà cũng không điều tra kỹ.
Lỡ trong chương trình xảy ra chuyện thì biết ăn nói thế nào.
Nhưng cũng có thể là cô gái này che giấu quá sâu.
Mọi người đều không nhìn ra.
"Chị Mộc Tê, nếu em thật sự là lithromantic thì cả đời này em sẽ không cảm nhận được tình yêu nữa." Vu Nhiễm Nhi nói với vẻ bi quan.
Đến cả chiếc mũ cô ta cũng tháo xuống. Cảm thấy không còn cần phải che giấu nữa.
"Vậy thì phải xem định nghĩa của em về tình yêu là gì." Mộc Tê nghĩ một lúc rồi nói: "Có lẽ em nghĩ tình yêu chính là tình yêu nam nữ. Nhưng trên thế giới này còn rất nhiều loại yêu khác. Tình bạn này. Tình cảm của fan dành cho em này. Dù sao cũng có rất nhiều. Đâu nhất thiết chỉ có tình yêu nam nữ mới gọi là yêu."
Mộc Tê cảm thấy Vu Nhiễm Nhi không thích hợp để yêu đương.
Ít nhất là hiện tại không thích hợp.
Cô ta thích hợp phát triển sự nghiệp hơn.
Có lúc xem video. Nhìn thấy cô ta tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu.
Rồi lại nhìn thấy cô ta ở trong bếp xoay quanh La Tương Tuần.
Luôn cảm thấy như hai con người hoàn toàn khác nhau.
Hơn nữa cô ta còn cần tiếp nhận trị liệu tâm lý.
Điều này, xuất phát từ thiện ý, cô phải nói với Địch Cảnh một tiếng.
Nếu Vu Nhiễm Nhi bài xích trị liệu tâm lý.
Vậy thì với tư cách đàn anh. Anh phải giúp một chút chứ. Sau đó thì không còn việc của cô nữa.
"Được rồi, chị Mộc Tê, vậy em với anh Tương Tuần phải làm sao?" Vu Nhiễm Nhi đội mũ trở lại.
"Em hỏi chị à?" Mộc Tê vẻ mặt đầy khó hiểu. "Thì tùy em chứ, chị sao biết được. Nhưng chị góp ý nhé. Trạng thái hiện tại của em không thích hợp để yêu đương. Em cũng nói rồi, La Tương Tuần là người rất tốt. Đừng để anh ấy giống như mấy người yêu trước của em..."
Mộc Tê dừng đúng lúc.
"Đương nhiên đây là lời khuyên chị dành cho em ngoài chương trình. Còn trong chương trình thì hai người thế nào cũng được. Dù sao đây cũng là chương trình hẹn hò. Ừm... Chị thấy em đừng vội nhắm đến mục tiêu nhất định phải yêu đương. Trước tiên cứ làm bạn với nhau thử xem. Biết đâu cảm giác thích sẽ không nhạt nhanh như vậy."
"Nhưng nếu thấy không ổn thì em vẫn nên tập trung phát triển sự nghiệp đi. Tạm thời đừng yêu. Đi gặp bác sĩ tâm lý trước. Điều trị một chút. Điều trị xong biết đâu sẽ thấy cuộc đời bỗng trở nên rộng mở." Cuối cùng Mộc Tê tổng kết.
"Được rồi." Vu Nhiễm Nhi đáp một tiếng.
Cô ta cúi đầu khuấy ly cà phê trong tay.
Không biết là đã nghe lọt tai hay chưa.
Nhưng mặc kệ cô ta. Dù sao điều cần nói cô cũng đã nói hết rồi.
Mệt quá.
Làm chuyên gia tư vấn tình cảm kiêm tư vấn tâm lý cả một ngày.
Nhưng sau khi biết được quá khứ của Vu Nhiễm Nhi.
Đột nhiên cảm thấy cô gái này cũng không đáng ghét như vậy nữa.
Chẳng qua chỉ là một người vẫn đang không ngừng mò mẫm cuộc đời mà thôi.
Nhưng vẫn là người của một thế giới khác với cô.
Mộc Tê cúi đầu nhìn điện thoại. Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới.
Địch Cảnh gửi cho cô mấy tin nhắn.
Ở giữa còn gọi cho cô một cuộc.
Nhưng vừa rồi Mộc Tê đã bật chế độ im lặng nên không nghe thấy.
【Địch Cảnh: Ý em là sao? Hai người đang ở đâu?】
【Địch Cảnh: Bao giờ về?】
【Địch Cảnh: Nói chuyện vui lắm à? Đến cả thời gian xem điện thoại cũng không có sao?】
Mộc Tê: "... Vu Nhiễm Nhi, Địch Cảnh có nhắn tin cho em không?"
Vu Nhiễm Nhi đang xem tin nhắn trong điện thoại, nghe vậy thì gật đầu.
"Có chứ. Anh ấy hỏi em đã làm gì chị rồi." Cô ấy nhíu mày, mãi mới phản ứng lại. "Sao nghe cứ như em bắt cóc chị vậy."
p/s: mỗi ngày 3 chương ạ