Sau khi cúp máy, Mộc Tê lại buồn ngủ.
Cô đặt báo thức nửa tiếng, nếu không sợ mình ngủ một mạch đến tận chiều.
Khi chuông báo thức vang lên, cô đau khổ tắt điện thoại, liếc sang bên cạnh thì Tô Chi Chi đã không còn trong phòng.
Sau khi rửa mặt, thay quần áo xong rồi ra ngoài, vừa mở cửa phòng cô đã ngửi thấy mùi cà phê thơm nức.
"Chào buổi sáng, Địch Cảnh."
Những ngày đầu ghi hình cô còn gọi là "anh Địch Cảnh", nhưng sau khi nói chuyện với Vu Nhiễm Nhi thì không gọi như vậy được nữa.
Địch Cảnh cũng chẳng để ý, với anh cách xưng hô không quan trọng.
"Cho em một ly latte, loại thật đậm nhé."
Dưới tầng một chỉ có Mộc Hạ và Địch Cảnh.
Địch Cảnh đang pha Americano cho Mộc Hạ.
Mộc Hạ ngồi bên bàn ăn, đeo kính, trông rất nho nhã, đang đọc tờ báo sáng.
Nghe thấy tiếng Mộc Tê, anh ta đặt báo xuống.
"Sao không chào anh?"
"Lúc nãy nhất thời không nhận ra thôi." Mộc Tê nhìn anh ta từ trên xuống dưới rồi giơ ngón cái.
"Ôi chà, mặt trời mọc đằng tây rồi à? Hôm nay ăn mặc khác hẳn. Đúng là người đẹp vì lụa, mặc vào trông cao sang hẳn."
Hôm nay Mộc Hạ mặc vest.
Không quá trang trọng, áo vest đen mặc mở, bên trong là áo thun đen, cổ đeo dây chuyền, chân đi giày thể thao đen trắng. Bộ vest cũng là kiểu rộng nên nhìn rất thoải mái.
"Mặt Trời Nhỏ, có ai từng nói em hơi độc miệng không?"
Mộc Hạ bị ánh mắt đánh giá thẳng thừng của Mộc Tê làm ngượng ngùng, khẽ chỉnh lại cổ áo.
"Có chứ. Nhưng em đâu có độc miệng?" Cô ngạc nhiên. "Em đang khen anh mà. Khí chất cao sang."
"'Người đẹp vì lụa' là ý gì? Ý em là trước đây anh không ra dáng người? Không cao sang?"
Mộc Tê lập tức chuyển chủ đề. "Ờm... cà phê của anh tới rồi."
Địch Cảnh đưa Americano cho Mộc Hạ, lau tay bằng khăn rồi nhìn Mộc Tê.
Chỉ liếc một cái đã thấy quầng thâm dưới mắt cô.
"Thức khuya à?"
"Rõ lắm sao?" Mộc Tê mở camera selfie nhìn quầng thâm.
Da cô vốn trắng nên chỉ cần có chút gì trên mặt cũng rất dễ thấy.
"Cũng không đến nỗi."
Thức khuya vốn là chuyện thường ngày với cô, lát nữa trang điểm che thêm là được.
"Đâu chỉ không đến nỗi, giống gấu trúc luôn ấy." Mộc Hạ uống một ngụm Americano rồi suýt nữa bị vị đắng làm nghẹn. "Anh Địch Cảnh, đắng quá!"
"Americano vốn dĩ đắng mà. Lần đầu uống à?"
"Thôi bỏ đi, sau này em vẫn uống matcha latte thì hơn." Anh ta đẩy ly cà phê sang Mộc Tê. "Mặt Trời Nhỏ, em uống đi, đừng lãng phí."
Mộc Tê cạn lời: "...Anh bị bệnh à? Không thích uống thì đẩy cho em? Em là thùng rác tái chế chắc?"
Địch Cảnh bắt đầu pha latte cho Mộc Tê, vừa tạo hình latte art vừa nói với Mộc Hạ: "Uống hết cho tôi."
Mộc Hạ nhăn mặt. "Nhưng nó thật sự có vị như thuốc Bắc."
"Loại hạt cà phê này đắt lắm đấy. Anh vẫn nên uống hết đi, đừng lãng phí."
Mộc Tê cầm ly Americano lên giả vờ định đổ vào miệng anh ta.
"Đừng đừng đừng! Anh tự uống! Tự uống!"
Bị khí thế của cô dọa sợ, Mộc Hạ lập tức kéo ly cà phê về trước mặt.
"Anh sẽ uống hết, thật đấy."
Mộc Tê chỉ đùa thôi.
Cô ngoan ngoãn ngồi nhìn Địch Cảnh tạo hình latte.
Địch Cảnh làm rất đẹp, sau đó đặt trước mặt cô ly cà phê cùng một phần bữa sáng gồm bánh mì nướng và thịt xông khói.
"Miếng bánh mì của cô ấy còn đẹp hơn của em." Mộc Hạ cố tình đổi sang giọng nữ nũng nịu nói với Địch Cảnh.
Khả năng lồng tiếng chuyên nghiệp đúng là quá đáng sợ.
Mộc Tê nổi hết cả da gà.
Địch Cảnh đấm nhẹ anh ta một cái. "Nói chuyện bình thường."
"Rõ ràng là thiên vị. Cà phê của cô ấy còn đẹp như vậy nữa." Mộc Hạ liếc ly latte của Mộc Tê.
Địch Cảnh đã vẽ một chiếc lá cực kỳ đẹp trên mặt ly.
"Anh có gọi latte nóng đâu." Mộc Tê thuận miệng đổi đề tài. "Mà hôm nay ăn mặc đẹp trai thế này, đi hẹn hò với ai vậy?"
"Bí mật."
Mộc Hạ hừ một tiếng, liếc cô.
Anh ta vốn muốn Mộc Tê năn nỉ mình, nếu không sẽ không nói.
Mộc Tê bình thản đáp: "Thật ra em cũng không tò mò lắm."
Mộc Hạ: "Haiz, Mặt Trời Nhỏ, nhiều lúc em thật sự cụt hứng."
"Em cụt hứng chỗ nào? Rõ ràng là anh không chịu nói." Mộc Tê bắt đầu ăn sáng, chẳng buồn nhìn anh ta nữa.
Địch Cảnh ngồi xuống bên phải cô.
"Thế sao cậu còn chưa đi?" Anh hỏi Mộc Hạ.
"Chiều mới đi. Sơ Đồng vẫn còn ngủ trên lầu."
Mộc Hạ ngẩng đầu nhìn lên tầng hai. Phía trên yên tĩnh, không có chút động tĩnh nào.
"Anh Địch Cảnh, mấy ngày nay anh đang sáng tác à? Em thấy ngày nào anh cũng ôm đàn guitar trong phòng, thỉnh thoảng còn nghe tiếng nhạc vọng ra. Không liên tục, cứ đàn một lúc rồi dừng. Hôm qua cửa phòng anh không đóng, em liếc vào còn thấy anh vừa ôm guitar vừa viết gì đó trên bàn."
"Ừ." Địch Cảnh gật đầu. "Chỉ nghịch chút thôi."
"Đâu phải chỉ nghịch." Mộc Hạ nói. "Em nghe nói anh sắp phát hành album rồi."
"Nghe ở đâu thế? Còn sớm lắm."
"Ơ? Thế tin trên mạng là giả à? Em thấy họ bảo năm nay anh sẽ phát hành một album tự mình sản xuất."
"Đúng vậy."
"Hửm?" Địch Cảnh nhìn Mộc Tê rồi bật cười. "Chính tôi còn chưa trả lời, sao em lại trả lời thay tôi rồi?"
"Năm nay chắc chắn sẽ phát hành." Mộc Tê mỉm cười.
"Yên tâm đi. Anh còn nhớ lần trước em xem Tarot cho anh không?"
Cô nhấp một ngụm cà phê, lau lớp bọt sữa nơi khóe môi rồi nghiêm túc nói: "Cố vượt qua giai đoạn này thì phía trước sẽ là một tương lai tươi đẹp."
Năm nay có ra hay không thì cô không biết.
Dù sao cũng là nửa cuối năm nay hoặc năm sau, sẽ không quá lâu.
"Đúng nhỉ." Địch Cảnh cười. "Ở đây chúng ta có một nhà tiên tri Tarot rất lợi hại."
Anh chợt thấy miếng thịt xông khói trên đĩa của Mộc Tê bị cô gạt sang một bên.
Anh chỉ vào đó. "Đừng kén ăn. Ăn hết đi."
"Đâu có kén ăn, chỉ là để lát nữa ăn thôi."
Mộc Hạ cầm ly Americano khó nuốt của mình, nhìn Mộc Tê bằng ánh mắt đầy oán niệm. "Mặt Trời Nhỏ, bao giờ mới xem bói cho anh đây?"
"Để lần sau đi, lần sau nhé." Mộc Tê thở dài. "Anh không thể học theo Sơ Đồng được à? Câu cô ấy nói ngầu biết bao 'Cuộc đời phải tự mình khám phá.'"
"Nhỡ đâu lại giống La Tương..."
Mộc Hạ còn chưa nói hết đã bị Mộc Tê cắt ngang.
"Đừng nói nữa, đừng nói nữa. Chuyện qua rồi."
"Thôi, không nói với hai người nữa. Em phải chuẩn bị một chút, lát còn ra ngoài." Mộc Tê uống cạn ly cà phê.
Cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất.
Ly latte siêu đậm do Địch Cảnh pha quả nhiên rất hiệu quả, đầu óc cô lúc này tỉnh táo vô cùng.
"Đi đâu thế? Hẹn hò à?" Mộc Hạ tò mò hỏi.
"Ừ." Mộc Tê chợt thấy có gì đó không đúng. "Lư Sơ Đồng không nói với hai người sao?"
Tối qua, sau khi nhận chỉ thị từ Tô Chi Chi, cô ấy đã đi gõ cửa từng phòng để thu thập tin tức.
"Không nói em đi hẹn hò. Cô ấy chỉ sang phòng bọn anh hỏi ai ghép đôi thành công thôi, ngoài ra chẳng nói gì cả rồi đi luôn." Mộc Hạ vừa nói vừa khuấy đá trong ly.
Mộc Tê: "?"
Vậy chẳng phải cô tự khai luôn rồi sao?
"Em đi hẹn hò với ai?" Mộc Tê nhìn rõ vẻ kinh ngạc trong mắt Địch Cảnh.
"Hiện tại đã biết, ngoài Mộc Hạ ra thì tôi, La Tương Tuần và Thôi Nhiên đều không ghép đôi thành công."
"Đúng đấy, em đi với ai?"
Mộc Tê đáp: "Vu Nhiễm Nhi."
Địch Cảnh: "..."
Mộc Hạ: "...Là Vu Nhiễm Nhi mà anh đang nghĩ tới đó sao?"
Mộc Tê gật đầu. "Không thì còn ai nữa? Trong căn nhà này còn ai tên Vu Nhiễm Nhi sao?"
Cô trả lời rất dứt khoát.
Dù sao sớm muộn mọi người cũng sẽ biết.
Hai nam khách mời ngồi hai bên cô đều đổi sắc mặt.
Sau khi nghe xong, Mộc Hạ im bặt.
Đối mắt với Mộc Tê xong lập tức quay đầu nhìn ra khu vườn ngoài cửa sổ.
Còn sắc mặt Địch Cảnh thì tối sầm lại.
Mộc Tê rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ bên phải mình giảm xuống vài độ.
Cô bắt đầu muốn chạy về phòng.
"Làm gì mà biểu cảm như thế? Hai người đang kỳ thị đó!"
"Không, anh không kỳ thị." Mộc Hạ vội biện minh. "Chỉ là... quá bất ngờ, nhất thời anh không biết phải phản ứng thế nào."
Anh ta ngập ngừng một lúc rồi nói: "Chúc mừng em... ghép đôi thành công?"
Mộc Tê miễn cưỡng nở nụ cười. "Cảm ơn nhé."
Thôi.
Nói với hai người họ làm gì.
Về phòng chuẩn bị thì hơn.
"Em lên phòng trước đây."
Mộc Tê đứng dậy, cầm chiếc đĩa định đi thì cổ tay phải bị Địch Cảnh nắm lại.
"Khoan đã." Anh dùng ánh mắt ra hiệu cô nhìn chiếc đĩa.
Miếng thịt xông khói vẫn còn nguyên.
Mộc Tê: "..."
...
Sau khi cửa phòng Mộc Tê đóng lại,
Mộc Hạ lập tức ngồi sát sang cạnh Địch Cảnh.
"Chuyện gì vậy? Chương trình này còn cho phép ghép đôi đồng tính nữa à? Sao em chưa từng nghe?"
"Cô ấy đùa thôi." Biểu cảm của Địch Cảnh đã trở lại bình thường.
Người vừa rồi còn mặt nặng mày nhẹ như chưa từng tồn tại.
"Không đâu." Mộc Hạ lắc đầu. "Em thấy vẻ mặt cô ấy không giống đang đùa. Cô ấy còn đặc biệt lên phòng chuẩn bị cho buổi hẹn nữa."
"Cậu thử nghĩ xem." Địch Cảnh đứng dậy bắt đầu dọn bếp. "Mộc Tê và Vu Nhiễm Nhi sao có thể đứng chung trong một khung hình được."
Mộc Tê tuy lúc nào cũng rất tùy duyên, có vẻ hòa hợp với tất cả mọi người, nhưng đồng thời cũng dựng lên một hàng rào vô hình.
Không phải ai cũng có thể bước vào thế giới nội tâm của cô.
Cách cô đối xử với những người thật sự được cô xem là bạn...
Địch Cảnh từng thấy rồi.
Dù Lư Sơ Đồng và Tô Chi Chi trông như chuyện gì cũng có thể nói với cô, nhưng anh nhìn ra được, Mộc Tê vẫn chưa thực sự mở lòng với họ.
Giữa họ vẫn luôn tồn tại một khoảng cách.
Cho nên chỉ trong mười mấy ngày ngắn ngủi mà Mộc Tê đã rung động với Vu Nhiễm Nhi?
Địch Cảnh không tin. Chắc chắn là chọn bừa. Lại còn ghép đôi thành công? Không thể nào.
"Anh Địch Cảnh, anh lạc quan lên chút đi."
"Sao cơ? Tâm trạng tôi rất tốt mà." Địch Cảnh mở vòi nước rửa cốc, mỉm cười nói: "Americano đá của cậu sao còn chưa uống?"
Còn bảo tâm trạng tốt.
Đến Mộc Hạ cũng cảm nhận được bầu không khí áp thấp.
"Em uống, em uống." Anh ta nhăn nhó uống một ngụm rồi nói: "Anh Địch Cảnh... có phải vì Mặt Trời Nhỏ chọn bừa, chọn Vu Nhiễm Nhi mà không chọn anh nên anh mới..."
Nhìn nụ cười "rực rỡ" của Địch Cảnh,
Mộc Hạ lập tức nuốt nửa câu còn lại. "Sao cậu biết anh chọn Mộc Tê?"
Địch Cảnh chống tay lên bàn bếp hỏi.
"Đoán thôi, em đoán." Mộc Hạ ôm ly Americano, lập tức chuyển chủ đề.
"Anh nói cũng đúng. Mặt Trời Nhỏ chắc chắn đùa thôi. Em thấy cô ấy đau đầu vì Vu Nhiễm Nhi lắm, sao có thể chọn cô ấy được. Đúng không anh Địch Cảnh? Ha ha ha..."
Anh ta cười gượng vài tiếng.
Đúng lúc đó ngoài khu vườn lộ thiên có tiếng động, phá tan bầu không khí ngượng ngập.
Mộc Hạ chạy ra mở cửa kính.
Vu Nhiễm Nhi ôm mấy bó hoa tươi bước vào.
"Về rồi à?"
"Vâng, chào buổi sáng anh Mộc Hạ."
Vu Nhiễm Nhi mặc đồ thể thao, đội chiếc mũ chống nắng rất to.
Vừa mới tập thể dục xong, tiện ghé đâu đó mua vài bông hoa.
Cô ta đưa hoa cho Địch Cảnh.
"Anh Địch Cảnh, giúp em cắt tỉa nhé. Em thấy mấy bông này đẹp lắm, đặt giữa bàn ăn chắc hợp nên mua về."
"Được." Địch Cảnh nhận lấy hoa. "Bác sĩ dặn cô đừng vận động mạnh."
"Em đâu có vận động mạnh, chỉ đi bộ với tập vài động tác thôi. Yên tâm, vết thương không nứt đâu."
Nói xong cô ta đã đi tới cầu thang.
Hôm nay Vu Nhiễm Nhi tâm trạng cực kỳ tốt.
So với mấy ngày trước thì đúng là như biến thành người khác.
Giống hệt trạng thái trước kia.
"Hôm nay vui thế?" Mộc Hạ hỏi.
"Vì lát nữa em đi hẹn hò, em lên thay đồ trước." Đi được nửa cầu thang, cô ta đột nhiên dừng lại.
"Chị Mộc Tê dậy chưa?"
Mộc Hạ: "...Ý em là sao?"
Địch Cảnh cầm bó hoa, đứng sững tại chỗ.
"Chị ấy còn chưa dậy à? Vậy em phải lên gọi chị ấy mới được." Nói xong định quay xuống.
"Cô ấy dậy rồi, nói là về phòng chuẩn bị."
"Vậy thì tốt."
"Hửm? Hai anh sao thế?"
Vu Nhiễm Nhi vịn lan can, nhìn hai người đàn ông đứng như tượng nhìn mình.
"Anh Mộc Hạ, hôm nay mặc đẹp ghê, khác hẳn bình thường." Nhìn thấy bộ đồ của Mộc Hạ, cô ta thuận miệng khen.
Nhưng Mộc Hạ chẳng còn tâm trí để ý lời khen. Toàn bộ sự chú ý của anh ta đều nằm ở câu vừa rồi.
"Nhiễm Nhi... em định... đi hẹn hò với Mộc Tê sao?"
"Đúng vậy." Vu Nhiễm Nhi chợt nhớ ra. "À đúng rồi, chắc hai anh chưa biết nhỉ. Em và chị Mộc Tê chọn nhau, bọn em là đối tượng rung động của nhau."
Cô ta còn cố ý nhấn mạnh lần nữa.
"Là... chọn lẫn nhau."
Địch Cảnh: "..."
Bó hoa trong tay anh trượt xuống, rơi mất một bông.
Anh cúi người nhặt lên.
"Hả?" Mộc Hạ phản ứng cực lớn.
Anh t alập tức quay sang Địch Cảnh.
"Anh nghe chưa? Anh Địch Cảnh, hai người họ thật sự ghép đôi thành công rồi! Không phải đùa!"
"Anh biết rồi." Địch Cảnh khẽ cười lạnh.
"Đối tượng rung động đó! Em đã bảo Mặt Trời Nhỏ không đùa mà!"
"Anh biết rồi." Địch Cảnh cuối cùng cũng không giấu nổi cảm xúc trên mặt.
Anh dùng tay đẩy khuôn mặt Mộc Hạ đang càng lúc càng dí sát lại.
"Đừng nói với anh nữa."
Hôm nay đúng là một ngày thích hợp để sáng tác những bản nhạc buồn.
Lát nữa anh sẽ về phòng thử viết một bài.