Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 47: Ghép đôi thành công

 

"Em có thời gian mở quán cà phê sao? Công việc chắc sẽ rất bận."

Một lúc sau, Địch Cảnh mới ý thức được vấn đề này.

Anh không hiểu rõ nghề nghiệp của Mộc Tê.

Chỉ biết đại khái cô là người mẫu bán thời gian, blogger các kiểu.

Thường xuyên chia sẻ nội dung lên mạng. Tần suất đăng bài rất cao. Nội dung cũng rất đa dạng.

Từ làm đẹp, thời trang đến ẩm thực, du lịch.

Cô thường xuyên đến nhiều nơi để check-in.

Vậy thì cũng sẽ phải đi công tác khắp nơi.

Hơn nữa sau khi chương trình phát sóng, độ nổi tiếng tăng lên.

Với điều kiện ngoại hình của Mộc Tê, chắc chắn sẽ có nhiều nhãn hàng tìm đến hợp tác.

Đến lúc đó sẽ càng bận hơn.

Nếu mở quán cà phê... Chắc chắn cô sẽ không có thời gian tự mình quản lý.

Một khi bận lên thì căn bản chẳng còn thời gian trông nom quán.

Bay đi bay lại khắp nơi.

Cuối cùng vẫn phải thuê người.

"Đến lúc đó thì sẽ không bận nữa."

Mộc Tê lấy điện thoại ra, chụp lại tác phẩm đầu tiên thành công của mình để lưu giữ.

Hoàn toàn không ngờ Địch Cảnh lại nghĩ đến chuyện tương lai của cô.

"Đến lúc đó?"

Mộc Tê cười. "Đúng vậy. Đến lúc đó em sẽ bắt đầu cuộc sống tươi đẹp của mình."

...

Mấy ngày nay Vu Nhiễm Nhi hơi sa sút, cũng ít nói hơn hẳn.

Lo cô ta quá để tâm đến vết thương trên trán dẫn đến vấn đề tâm lý, ê-kíp chương trình chu đáo mời hẳn một chuyên gia tư vấn tâm lý riêng đến giúp cô ta giải tỏa.

Nhưng Mộc Tê cảm thấy... Đó rõ ràng không phải nguyên nhân chính.

Bởi vì trước khi đi hẹn hò vào thứ Sáu, tâm trạng của Vu Nhiễm Nhi vẫn rất tốt.

Nhưng sau khi trở về thì rõ ràng cô ta trở nên chán nản.

Suốt hai ngày cuối tuần đều không ra ngoài. Cả ngày ở trong phòng. Chỉ xuống tầng khi đến giờ ăn.

Chuyên gia tâm lý cũng trực tiếp tư vấn cho cô ta ngay tại biệt thự.

Nhưng có vẻ chẳng có mấy tác dụng.

Đối phương còn bảo nên để cô ta ở một mình một lúc, đừng quấy rầy cô ta.

Ngay cả Lư Sơ Đồng, người ở cùng phòng với cô ta, cũng không dám về phòng.

Chỉ tối đến lúc ngủ mới quay về.

Ban ngày thì hoặc ngồi ở phòng khách, hoặc sang phòng Mộc Tê và Tô Chi Chi tán gẫu.

"Hai người cãi nhau à?"

Tối Chủ nhật, mọi người cùng xem phim ở phòng khách.

La Tương Tuần vừa hay ngồi cạnh Mộc Tê.

Cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà hỏi.

"Không."

Không chỉ Mộc Tê hỏi.

Ngay tối thứ Sáu sau khi hai người trở về cũng đã có người hỏi liệu họ có cãi nhau không.

La Tương Tuần vẫn trả lời y hệt.

"Thế thì lạ thật, em nhớ trước khi đi hôm thứ Sáu cô ấy vẫn rất vui mà."

Lư Sơ Đồng cũng nói: "Đúng vậy. Từ lúc trở về đến giờ cô ấy hầu như chẳng nói gì, cứ ở trong phòng nghịch điện thoại."

Vu Nhiễm Nhi bị thương.

La Tương Tuần không dám đưa cô ta đi nhiều nơi.

Hai người chỉ đi dạo bên bờ biển, uống trà chiều rồi trở về.

"Tớ cũng không rõ, lúc về thì tự nhiên cô ấy thành như vậy." Ngay cả La Tương Tuần cũng đầy vẻ khó hiểu.

Anh ấy thật sự không biết vì sao Vu Nhiễm Nhi lại đột nhiên như thế.

Mộc Tê cảm thấy... Với tư duy thẳng như ruột ngựa của La Tương Tuần thì chắc chắn không nhìn ra điều gì.

Có khi hai người đang cãi nhau mà anh ấy còn chẳng nhận ra đó là cãi nhau.

Lư Sơ Đồng thì nhanh chóng hiểu ra.

Cô ấy cảm thấy lần lựa chọn rung động trước, La Tương Tuần và Vu Nhiễm Nhi có thể ghép đôi thành công...

Là vì La Tương Tuần cảm thấy có lỗi, muốn bù đắp cho Vu Nhiễm Nhi.

Có lẽ trong quá trình ở bên nhau, anh ấy lại khiến Vu Nhiễm Nhi cảm thấy mình bị đối xử hời hợt. Cho nên tâm trạng cô ta mới sa sút.

"La Tương Tuần." Lư Sơ Đồng nghiêm túc nói với anh ấy. "Đừng làm người quá tệ."

La Tương Tuân nhíu mày nhìn cô ấy. Rõ ràng không hiểu câu đó có ý gì.

"Ý tớ là... Làm người đừng đứng núi này trông núi nọ."

"Tớ không phải kiểu người như vậy." La Tương Tuần nhỏ giọng đáp.

"Tớ biết cậu không phải. Nhưng cậu sẽ khiến người khác nghĩ cậu là kiểu người như thế."

Mộc Tê nhìn hai thanh mai trúc mã một người một câu.

Nghe được một lúc thì cũng không để tâm nữa.

Dù sao cũng chẳng liên quan đến cô. Cô chuyển ánh mắt về màn hình TV. Chăm chú xem phim.

Nhưng suy nghĩ vẫn không thể tập trung được.

Thực ra hôm nay Vu Nhiễm Nhi đã tìm cô.

Cô ta nhắn tin cho Mộc Tê, muốn Mộc Tê lên lầu xem Tarot cho mình.

Cũng không phải muốn xem đường tình duyên hay sự nghiệp gì cả.

Chỉ đơn giản là muốn bói một quẻ, còn bói nội dung gì thì để Mộc Tê quyết định.

Mộc Tê cảm thấy cô ta chỉ đơn thuần muốn tìm người trò chuyện.

Nhưng sau hành động quá khích lần trước của Vu Nhiễm Nhi, Mộc Tê không còn muốn sử dụng năng lực tiên tri của mình nữa.

Thế nên cô chỉ qua loa cho xong, bảo khi nào có thời gian sẽ bói cho cô ta.

Cô vừa mới từ vịnh Hải Nguyệt trở về, về đến nơi lại bị Địch Cảnh kéo đi luyện vẽ latte.

Lý do quá đầy đủ, Vu Nhiễm Nhi cũng không thể ép cô lên lầu xem Tarot cho mình.

Sau sự cố ở trường đua, tất cả mọi người, kể cả La Tương Tuần, người vốn không tin vào Tarot cũng bắt đầu tin tưởng năng lực bói bài của cô.

Mộc Hạ cũng liên tục bảo cô xem cho mình.

Nhưng Mộc Tê thật sự lực bất tòng tâm.

Bởi vì cô sợ sẽ lại xuất hiện kết quả giống như của La Tương Tuần.

Nếu vậy... Cô lại phải lo lắng thêm một lần nữa.

Dù sao mấy ngày nay cô cũng không định đụng đến bộ bài Tarot nữa.

Năng lực tiên tri đã trải nghiệm rồi, cũng chẳng còn thấy mới mẻ.

Lại chẳng thể tiên tri cho chính mình.

Mà chuy..ện của người khác... Cô cũng không hứng thú.

.

Tối thứ Hai, đến lượt lựa chọn rung động.

Sau khi lựa chọn xong, đúng nửa đêm mọi người nhận được tin nhắn.

Mộc Tê bình tĩnh mở tin nhắn ra.

Lần này nội dung không ngoài dự đoán.

Lại là ghép đôi thất bại.

Nhưng ngay khoảnh khắc mở tin nhắn...

Cô chết lặng.

Nhất thời không biết nên nói gì.

Suýt nữa thì ngã luôn khỏi giường.

Đúng là càng sợ cái gì thì cái đó càng tới.

Cô không ngờ trò vặt của mình lại bại lộ nhanh đến vậy.

Nếu biết kết quả sẽ thành thế này...

Mộc Tê nhất định sẽ quay về vài tiếng trước để ngăn cản chính mình tìm đường chết.

Vài tiếng trước.

Như thường lệ, sau bữa tối, ê-kíp chương trình gửi tin nhắn bảo mọi người tiến hành vòng lựa chọn rung động tiếp theo.

Lần trước Tô Chi Chi chọn cô chỉ là để thử.

Sau khi ghép đôi thất bại, vòng này chắc chắn sẽ không chọn cô nữa.

Nếu Mộc Tê vẫn chọn Lư Sơ Đồng hoặc Tô Chi Chi như trước...

Thì mọi chuyện đã trôi qua êm đẹp.

Nhưng cô thì không. Nhất quyết không.

Cô cứ thích tự tìm đường chết.

Rõ ràng chỉ muốn đổi đối tượng để chơi thử.

Kết quả tự chơi chết chính mình.

Cô chọn Vu Nhiễm Nhi.

Thực ra cũng chẳng có gì. Chỉ là chọn bừa thôi.

Đơn giản vì rảnh quá sinh nông nổi.

Điều khiến người ta nổi da gà là...

Cô ghép đôi thành công.

Vu Nhiễm Nhi lại cũng chọn cô.

Mộc Tê có thể tưởng tượng được tâm trạng của Vu Nhiễm Nhi lúc nhận được tin nhắn.

Chắc cũng giống hệt cô.

"Đệt?"

Mộc Tê dám khẳng định Vu Nhiễm Nhi chọn mình là vì ngày mai không muốn ra ngoài. Muốn chọn đại một người cho xong chuyện.

Ai ngờ lại trúng.

Có ai ngờ Mộc Tê cũng dùng đúng chiêu đó đâu.

Diễn biến này thật sự khiến người ta không kịp trở tay.

Lúc ấy Lư Sơ Đồng vẫn còn ở phòng bọn họ, chưa lên tầng.

Cô ấy nhận được tin nhắn ghép đôi thành công.

Cô ấy và Mộc Hạ chọn lẫn nhau.

Bề ngoài thì ngày nào cũng cãi cọ, chọc ghẹo nhau. Nhưng ngoài ý muốn lại rất hợp.

Dù Lư Sơ Đồng luôn nói mình không thích Mộc Hạ, chỉ cảm thấy hai người chơi hợp nhau.

Nhưng thực tế thế nào chỉ có chính họ biết.

Xem xong tin nhắn, Lư Sơ Đồng định lên lầu ngủ.

Vừa quay đầu đã thấy Mộc Tê nằm dang rộng thành hình chữ "Đại (大)", như một con cá mặn nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Trong mắt không còn chút cảm xúc nào.

Giống như linh hồn đã bị ai rút mất.

"Sao thế? Ghép đôi thành công hay thất bại? Sao phản ứng kỳ vậy?"

Lư Sơ Đồng nhìn Mộc Tê rồi lại nhìn Tô Chi Chi.

Tô Chi Chi liếc cô ấy một cái rồi cúi xuống nhìn điện thoại. "Chắc là thành công rồi. Nếu thất bại thì cô ấy đâu có ủ rũ thế."

Nói xong, tay cô ấy bỗng run lên. Cô ấy vui mừng nhìn Mộc Tê. "Trời ơi! Em ghép đôi thành công rồi!"