Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 44: Cẩn thận với Thôi Nhiên

 

Buổi lựa chọn rung động tối thứ Tư bị hủy.

Điều này cũng nằm trong dự đoán. Dù sao hôm nay cũng đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Buổi lựa chọn được dời sang tối mai.

Sau khi ăn cơm xong, Mộc Tê lên tầng hai nằm nghỉ một lúc.

Lư Sơ Đồng cũng ở tầng hai.

Hai người ngồi trò chuyện trong khu vườn trên tầng hai.

"Tên của chị rất có phong cách cổ điển đấy." Mộc Tê nói. "Giống tên nữ chính trong phim cổ trang."

"Đúng vậy." Lư Sơ Đồng cười.

"Ba mẹ chị lấy từ thơ của Tô Thức."

"Trăng khuyết treo trên cành ngô đồng thưa, đêm khuya tĩnh lặng khi tiếng nước nhỏ giọt vừa ngừng. Ý thơ rất đẹp, nhưng không hợp với chị."

"Tại sao?"

"Nghe là biết tên của một cô gái thục nữ." Lư Sơ Đồng kéo chiếc chăn đang đắp trên người Mộc Tê về phía mình một chút.

"Từ nhỏ ba mẹ đã muốn nuôi chị thành một tiểu thư dịu dàng. Đáng tiếc chị không phải. Từ bé đã trèo mái leo tường, không chọc ba mẹ tức chết đã là may rồi."

Mộc Tê ngáp một cái. Không nói gì. Rõ ràng là đồng ý.

"Tên La Tương Tuần cũng là do ba mẹ chị đặt." Lư Sơ Đồng đột nhiên nói.

Mộc Tê tò mò: "Ba mẹ hai người thân nhau vậy sao? Đến tên con cũng để ba mẹ chị đặt?"

"Đúng vậy. Rất thân. Ba mẹ bọn chị quen nhau từ thời còn đi học, nhà cũng ở gần nhau. Ba mẹ cậu ấy nhờ ba mẹ chị đặt tên, chắc là vì cảm thấy ba mẹ chị có học thức hơn." Lư Sơ Đồng nói xong còn hơi tự hào.

Mộc Tê: "...Ồ."

"Để chị nghĩ xem là câu thơ nào." Lư Sơ Đồng cố nhớ lại. "Là thơ của Bạch Cư Dị. Ồn thanh đôi ngả bước, mười dặm biệt mười ngày."

"Lần đầu nghe tên hai người tôi đã thấy rất cổ phong. Sau này biết hai người là thanh mai trúc mã thì cũng chẳng lạ nữa. Hóa ra ngay cả tên cũng do cùng một cặp ba mẹ đặt."

Lư Sơ Đồng ngồi thẳng dậy.

Cô ấy cúi đầu nhìn Mộc Tê đang nằm bên cạnh chẳng khác gì một con cá mặn.

"Mộc Tê, La Tương Tuần chắc là có chút cảm tình với em đấy."

Lời này nói quá đột ngột.

Mộc Tê ngẩn người. "Hả? Sao tự nhiên lại nói với em chuyện này?"

Cô nhìn Lư Sơ Đồng. "Chắc là chị nhìn nhầm rồi."

"Nếu là em thì em thấy anh ấy có cảm tình với Vu Nhiễm Nhi."

Lư Sơ Đồng ghé sát lại. "Chị thấy cậu ấy hẳn là thích em. Con người cậu ấy ấy mà... rất khù khờ. Có lúc chị cũng không hiểu nổi cậu ấy nhưng tính cách của cậu ấy thì chị vẫn hiểu. Đầu tiên, cậu ấy là kiểu người tốt bụng đến mức không biết từ chối người khác."

Lời này còn chưa nói xong đã bị Mộc Tê phản bác. "Nhưng em bảo anh ấy đừng tham gia thi đấu, anh ấy đã từ chối em mà."

Lư Sơ Đồng vội vàng bổ sung: "Là trong trường hợp không chạm đến giới hạn cuối cùng của cậu ấy."

Giới hạn cuối cùng của anh ấy chính là sự nghiệp.

"Còn việc tại sao Vu Nhiễm Nhi đột nhiên thích anh ấy thì chị không biết. Nhưng mấy ngày nay cô ấy đột nhiên tấn công dữ dội, cứ xem như là yêu từ cái nhìn đầu tiên đi. Mà La Tương Tuần lại không biết từ chối, nên mới tạo cho chúng ta cảm giác rằng cậu ấy thích Vu Nhiễm Nhi."

Mộc Tê vỗ tay cho cô ấy. "Phân tích rất hay, nhưng không thuyết phục được em. Em thấy anh ấy thích Vu Nhiễm Nhi. Ngay ngày đầu tiên, nghe nói cô ấy chưa ăn gì, anh ấy đã đi nấu đồ ăn cho cô ấy. Chẳng phải đó chính là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?"

"Đó là vì cậu ấy tốt bụng thôi, đúng chuẩn một người siêu lương thiện!" Lư Sơ Đồng nhớ lại ngày đầu tiên, nghĩ đến cảnh tượng hôm đó mà ngứa cả răng. "La Tương Tuần chỉ đơn giản là quá tốt bụng, tốt đến mức quá đáng."

"Vu Nhiễm Nhi nói cô ấy chưa ăn gì, cậu ấy hiền lành như vậy, lập tức đi chuẩn bị đồ ăn cho cô ấy chẳng phải rất bình thường sao? Điều đó thể hiện cậu ấy chu đáo với khách mời, chứng minh cậu ấy là một người vừa chu đáo vừa lương thiện." Lư Sơ Đồng kéo vạt áo của Mộc Tê. "Hơn nữa đâu phải cậu ấy chỉ nấu cho Vu Nhiễm Nhi. Cậu ấy cũng nấu cho Địch Cảnh mà. Lúc mới đến còn chủ động xung phong nấu cơm cho chúng ta nữa."

Mộc Tê: "...Vậy thì sao? Chị muốn nói gì?"

"Ý là cậu ấy không phải thích Vu Nhiễm Nhi. Chỉ đơn giản vì cậu ấy quá tốt bụng."

"Vậy thì em cũng có thể nghĩ như thế. Chị cho rằng anh ấy thích em cũng chỉ là ảo giác của chị thôi. Chẳng qua vì anh ấy tốt bụng."

Lư Sơ Đồng: "..."

Một lúc lâu sau cô ấy mới nói: "Em không hiểu đâu. Chị và cậu ấy là thanh mai trúc mã, chị hiểu cậu ấy."

Mộc Tê cười nhạo: "Vừa nãy chẳng phải chị còn nói có lúc chị cũng không hiểu anh ấy sao?"

"Ôi trời, Mộc Tê." Lư Sơ Đồng giật mạnh chiếc chăn trên người cô.

Người Mộc Tê lập tức trống một khoảng, cô ngẩng đầu nhìn cô ấy với vẻ kinh ngạc. "Chị làm gì vậy?"

"Em đúng là ngốc quá. Em vẫn chưa nhìn ra sao? Cả chị lẫn Chi Chi đều nhìn ra rồi."

"Hôm trước lúc ở vịnh Hải Nguyệt cô không có mặt, La Tương Tuần còn chẳng có tâm trạng chơi nữa."

Mộc Tê đứng dậy định rời đi, nhưng bị Lư Sơ Đồng kéo lại.

"Đừng chạy mà. CHị không có ý gì khác, chị cũng không định tác hợp em với La Tương Tuần. Chị chỉ muốn hỏi em nghĩ thế nào thôi."

"Em... không có suy nghĩ gì cả."

Đối với Mộc Tê, La Tương Tuần chỉ là một người lương thiện.

Rất tốt. Ít nói. Trông đáng tin. Thích hợp làm bạn.

"Lần đầu tiên hai người hẹn hò... em không có cảm giác gì sao? Ừm... kiểu như rung động chẳng hạn?"

"Thật sự không có." Mộc Tê bất lực. "Chúng em chỉ hợp làm bạn thôi."

"Được rồi, coi như chị chưa nói." Lư Sơ Đồng nhìn ra vẻ không vui trên mặt Mộc Tê.

"Thực ra ch từng nói với La Tương Tuần rồi. Con người cậu ấy không biết từ chối người khác, cũng chẳng có chủ kiến gì. Nếu Chi Chi muốn hẹn hò với cậu ấy thì cậu ấy cũng sẽ đồng ý."

"Ờ... Em thấy như vậy không phải chuyện tốt. Hơi giống... máy điều hòa trung tâm." Mộc Tê thành thật đưa ra nhận xét.

"Cho nên mới nói là người tốt quá mức mà." Lư Sơ Đồng thở dài. "Cái tính chó chết đó của cậu ấy. Nhưng Mộc Tê à, cậu ấy đã liên tục chọn em mấy ngày liền. Chưa từng thay đổi lựa chọn. Lúc nào cũng là em."

...

Mộc Tê bước xuống cầu thang, chuẩn bị trở về phòng.

Đúng lúc nhìn thấy La Tương Tuần từ ngoài cửa kính sát đất bước vào.

"Mộc Tê." Nhìn thấy cô, La Tương Tuần gọi tên cô.

Mộc Tê gật đầu với anh.

La Tương Tuần đã thay đồ thường.

Hôm nay bận cả ngày nên vẻ mặt có chút mệt mỏi.

Vừa nhìn thấy anh ấy, Mộc Tê liền nhớ đến những lời Lư Sơ Đồng vừa nói.

Cô nghĩ, nếu La Tương Tuần thật sự có thiện cảm với mình, vậy thì cô phải để anh ấy hiểu rõ rằng mình không có ý đó.

Vì thế giọng điệu của cô cũng trở nên lạnh nhạt hơn đôi chút.

"Chuyện hôm trước... xin lỗi." La Tương Tuần đứng trước mặt cô, nghiêm túc nói.

"Ý anh là chuyện xem bói sao?"

"Ừ."

Mộc Tê thở dài. "Không có gì đâu. Anh không sao là được rồi. Vu Nhiễm Nhi đâu?"

Cô nhìn phía sau anh ấy nhưng không thấy bóng dáng Vu Nhiễm Nhi.

"Cô ấy lát nữa mới về. Người đại diện của cô ấy đang ở bệnh viện, lát sẽ đưa cô ấy sang."

"Ừm."

"Cô ấy không sao chứ?"

"Tâm trạng đã khá hơn nhiều rồi."

"Vậy thì tốt." Mộc Tê mỉm cười. "Thế em về nghỉ trước đây. Trong bếp Địch Cảnh có để lại ít đồ ăn, anh cũng nghỉ ngơi sớm nhé."

"Được." La Tương Tuần gật đầu.

Nhưng thân hình cao lớn ấy vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Mộc Tê thấy lạ, tưởng anh ấy còn muốn nói gì.

Thế nhưng đợi mấy giây anh ấy vẫn không mở miệng.

Cô chỉ đành cười, đi ngang qua anh ấy rồi mở cửa phòng mình.

Cô cảm thấy phía sau vẫn luôn có một ánh mắt đuổi theo mình.

Cô rất ghét cảm giác đó. Chỉ nhìn mà không nói.

Rốt cuộc anh ấy muốn làm gì?

Thật khó hiểu.

Đến khi Mộc Tê đóng cửa phòng lại, cắt đứt tầm mắt của anh ấy, cô mới thấy dễ chịu hơn nhiều.

"Mộc Tê." Tô Chi Chi vừa tắm xong bước ra, trên đầu vẫn quấn khăn trùm tóc. "Chị có chuyện muốn nói với em."

"Chuyện gì thế?" Mộc Tê ngồi xuống trước bàn trang điểm bắt đầu tẩy trang.

"Lúc nãy Địch Cảnh nhắc chị một câu. Bảo chị nên cẩn thận với Thôi Nhiên."

Mộc Tê hơi sững người. "Tại sao?"

"Chị cũng không biết. Anh ấy chỉ bảo chị chú ý một chút thôi."

Mộc Tê cầm bông tẩy trang lau lớp trang điểm mắt.

Nghe vậy cô bật cười. "Anh Thôi Nhiên là thú dữ hay sao mà phải cẩn thận?"

Nhưng ngay sau đó cô chợt khựng lại, nhớ tới lời Địch Cảnh từng nói với cô lần trước.

"Chỉ cần không phải Thôi Nhiên thì đều được."