Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 33: Xứng đôi

 

"Không có tâm trạng." Mộc Tê liếc anh một cái.

Địch Cảnh nhìn cô, cúi đầu cười: "Giận rồi à?"

Con gái đúng là chẳng biết che giấu cảm xúc thật của mình.

Mọi thứ đều viết hết lên mặt.

Không hiểu sao Địch Cảnh hơi lo cho cô.

Nếu sau này cô muốn đi theo con đường diễn xuất thì e là sẽ khá khó khăn.

Ngoại hình Mộc Tê thuộc kiểu đáng yêu, khuôn mặt tròn đầy sức sống. Cô khéo tay, biết trang điểm phối đồ, cũng biết phát hiện ưu điểm ngoại hình của mình rồi làm nổi bật chúng lên.

Đợi sau này nổi tiếng hơn, được xây dựng hình tượng một chút thì hoàn toàn có thể đóng nữ chính phim ngôn tình ngọt ngào.

Nhưng chí hướng của Mộc Tê lại không nằm ở đó.

"Ai bảo anh lừa em." Mộc Tê tựa vào lưng sofa, lười biếng nói.

"Vậy coi như bồi thường, anh có thể nói cho em biết anh đã chọn ai."

"Xin lỗi." Mộc Tê cười lạnh một tiếng. "Em không hứng thú."

Địch Cảnh: "..."

Mộc Tê thấy khóe miệng anh giật giật, trông như có lời muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn nuốt ngược trở vào.

"Em có thể xem bói cho anh." Mộc Tê đổi ý.

Dù sao bây giờ cũng chẳng có việc gì làm.

Ban đầu cô định dọn phòng khách, nhưng phòng khách vốn đã khá gọn gàng rồi.

Vậy thì thử lại năng lực "hack" của mình vậy.

Đã cách hai ngày, lần này dùng năng lực tiên tri chắc sẽ không còn đau đầu nữa.

"Anh muốn xem gì?"

Địch Cảnh đan hai tay sau gáy, dáng vẻ vô cùng thả lỏng. "Em tự xem mà chọn."

"Được thôi, vậy em tự chọn." Tinh thần Mộc Tê lập tức phấn chấn.

Cô về phòng lấy bộ bài Tarot. Lúc đi ra vừa khéo gặp La Tương Tuần và Vu Nhiễm Nhi trở về. Hai người đi từ cửa chính vào, vừa bước vào phòng khách thì chạm mặt cô.

"Chị Mộc Tê, chị dậy rồi à." Vu Nhiễm Nhi đặt đồ xuống, liếc nhìn bộ bài Tarot trong tay cô. "Chị định đi xem bói cho anh Địch Cảnh sao?"

"Đúng vậy. Hai người không có ở nhà, hai bọn chị chán quá." Mộc Tê vừa bước lên được một bậc cầu thang đã bị Vu Nhiễm Nhi kéo xuống.

La Tương Tuần xách hết đồ vừa mua vào phòng ăn, đặt lên bàn. Thấy anh ấy không chú ý bên này, Vu Nhiễm Nhi ghé sát tai Mộc Tê, nhỏ giọng hỏi: "Chị Mộc Tê, em có thể biết chị đã chọn ai không?"

Mộc Tê: "..."

Hết người này đến người kia, sao ai cũng để ý đến lựa chọn của cô thế.

"Em cứ yên tâm, chị không chọn La Tương Tuần. Đương nhiên em biết chị không chọn anh Tương Tuần. Nếu không thì hai người đã đi hẹn hò rồi."

Vu Nhiễm Nhi hơi cụp mắt. "Hình như anh Tương Tuần vẫn còn thích chị."

"Chưa chắc đâu." Mộc Tê vội phủ nhận.

"Thông thường, trong số những người còn chưa thân, lần lựa chọn thứ hai mọi người sẽ tiếp tục chọn người ở lần đầu. Bởi vì đã có lần tiếp xúc đầu tiên, cũng đã hiểu đối phương hơn rồi. Nếu lần thứ hai lại chọn người khác thì phải bắt đầu tìm hiểu lại từ đầu, chẳng phải rất phiền sao? Thế nên đa số đều sẽ chọn người mình đã quen, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều bước ban đầu."

La Tương Tuần có phải như vậy hay không thì cô không biết.

Nhưng cô thì đúng là như thế.

Sau khi đi làm, càng ngày càng khó kết giao được bạn thân thật sự.

Nhìn thì có vẻ cô có rất nhiều bạn bè, nhưng chính cô hiểu rõ, người thật sự tri kỷ cũng chỉ có một hai người.

Ngô Phi Phi chính là vùng an toàn của cô, với cô ấy cô có thể nói mọi chuyện.

Vì tính chất công việc, cô buộc phải mở rộng các mối quan hệ, phải đi kết bạn với những người mới.

Cô vẫn sẽ đi, nhưng trong lòng... vẫn luôn kháng cự.

Cô chưa bao giờ cho rằng trong giới này sẽ có bạn bè thật lòng.

Lớp bọt bong bóng của sự thân thiện chỉ cần chọc vỡ là bên trong toàn là quan hệ lợi ích.

"Ý chị là anh Tương Tuần và chị có buổi hẹn đầu tiên rất vui, nên lần thứ hai anh ấy mới tiếp tục chọn chị?"

"Không phải ý đó." Mộc Tê thật sự khâm phục khả năng lý giải của Vu Nhiễm Nhi.

"Chẳng phải là vậy sao? Chỉ khi ở cạnh chị thấy vui thì mới chọn chị. Nếu sau buổi hẹn mà chẳng có cảm giác rung động thì sao lần hai còn chọn chị được?"

"Em tưởng người ta là cái gì vậy, nói rung động là rung động ngay được sao? Bọn chị quen nhau còn chưa bao lâu, hơn nữa bây giờ mới là ngày thứ tư thôi, còn nhiều thời gian lắm."

Đúng vậy. Bây giờ mới chỉ là ngày thứ tư.

Sao cô lại có cảm giác như đã trôi qua rất lâu rồi.

"Tóm lại em đừng nghĩ phức tạp như vậy. Em cứ yên tâm, hai người cứ từ từ tìm hiểu nhau đi, đừng để ý đến chị, cứ xem chị như người vô hình là được." Mộc Tê nhỏ giọng nói.

Nói xong cô lại đi lên lầu, nhưng lần nữa bị Vu Nhiễm Nhi kéo lại.

Mộc Tê: "... Lại sao nữa?"

"Vậy chị cũng không chọn anh Địch Cảnh đúng không?"

Mộc Tê: "..."

"Xin em đừng đoán nữa. Tổ chương trình đã nói khách mời có quyền không nói lựa chọn của mình cho người khác."

Mấy người đúng là một đám chuyên phá luật.

"Được rồi, chắc là không chọn."

Vu Nhiễm Nhi buông tay cô ra.

Mộc Tê thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng người này cũng chịu tha cho cô rồi.

Nhưng cô còn chưa bước lên được mấy bậc cầu thang thì lại bị giữ lấy cánh tay.

Lần này cô thật sự sắp nổi giận rồi.

"Chị Mộc Tê, em thấy chị có thể thử với anh Mộc Hạ." Vu Nhiễm Nhi ghé sát tai cô thì thầm. "Em thấy hai người rất xứng đôi. Lần lựa chọn người mình rung động tiếp theo chị có thể thử chọn anh Mộc Hạ, đừng chọn anh Thôi Nhiên nữa. Anh Thôi Nhiên chắc là đã xác định chị Chi Chi rồi, hai lần lựa chọn của họ đều ghép cặp thành công."

Mộc Tê: "?"

Ngọn lửa giận vừa bùng lên lập tức tắt ngấm.

Thay vào đó là sự cạn lời sâu sắc.

Không được.

Cô không thể tiếp tục nói chuyện với Vu Nhiễm Nhi nữa.

"Sao còn chưa lên đây?"

Giọng nói từ trên lầu lúc này chẳng khác nào Đức Mẹ Maria giáng thế, cứu vớt Mộc Tê đang mù mờ không hiểu gì.

"Hai người đang nói gì thế? Thân thiết vậy à." Địch Cảnh liếc Mộc Tê một cái.

Biểu cảm của cô có vẻ rất kỳ lạ.

"Thì thầm chuyện gì vậy? Cho tôi nghe với."

"Chào buổi sáng, anh Địch Cảnh." Vu Nhiễm Nhi vẫy tay với người đàn ông trên lầu.

Cô ta khẽ đẩy Mộc Tê lên trên.

"Chị Mộc Tê, em nói thật đấy, chị cân nhắc thử đi, em thấy hai người rất hợp." Giọng cô ta rất nhỏ, Địch Cảnh không nghe thấy.

"Em thấy anh Mộc Hạ hình như cũng khá có hứng thú với chị. Em có ý tốt nên mới nhắc chị, chị Mộc Tê, chị thật sự có thể thử với anh ấy."

"Vu Nhiễm Nhi." Mộc Tê đi được nửa cầu thang thì quay đầu lại nhìn cô. "Chị thấy em nên đi khám mắt."

Hai người họ rất xứng đôi? Xứng? Thử xem?

Mộc Hạ với Lư Sơ Đồng đều đã ghép cặp thành công rồi, thế mà cô ta còn bảo cô đi thử.

Không biết trong đầu cô ta đang nghĩ gì nữa.

Mộc Tê vừa thấy buồn cười, vừa thấy bực bội.

Thôi vậy. Chấp nhặt với một cô gái nhỏ tuổi hơn mình làm gì.

Cứ coi như chưa từng nghe thấy.

Xem lời cô ta nói đều là mây khói là được.

...

"Vu Nhiễm Nhi nói gì với em mà sắc mặt khó coi thế?"

Mộc Tê đang bày bài.

Chiếc sofa ở tầng hai không chỉ dài mà còn rất rộng, nếu không có tay vịn thì hoàn toàn có thể coi như một chiếc giường lớn.

Cô lấy tấm chăn làm nền.

Nghe Địch Cảnh hỏi, cô bật cười. "Nghe được vài chuyện rất buồn cười."

"Nhiễm Nhi đôi khi nói chuyện không suy nghĩ, em đừng để bụng."

"Nhìn là biết." Mộc Tê bày xong trận bài rồi nói: "Cô ấy tham gia chương trình hẹn hò lúc này có phải hơi sớm không? Công ty các anh nghĩ gì vậy?"

Địch Cảnh như nhớ tới chuyện gì không vui, khẽ nhíu mày. "Tôi cũng không rõ."

"Anh cũng thế." Mộc Tê nhớ lời Vu Nhiễm Nhi từng nói nên tò mò hỏi: "Em nghe Nhiễm Nhi bảo anh bị quản lý lừa tới đây. Lạ thật đấy, anh hoàn toàn không biết mình sẽ tham gia chương trình này sao?"

"Ừ." Địch Cảnh gật đầu.

"Quản lý của anh đúng là có bản lĩnh thật, có thể lừa anh từ xa đến tận Hải Thị."

"Đúng vậy." Địch Cảnh cười lạnh. "Cậu ta đúng là rất có bản lĩnh."

Mộc Tê ngồi thẳng người.

"Em sẽ xem sự nghiệp cho anh. Nào, rút hai lá ở đây đi."

"Tại sao chỉ rút hai lá?" Địch Cảnh chưa từng tiếp xúc với mấy thứ này nên tò mò hỏi.

"Hai lá, một lá tượng trưng cho quá khứ, một lá tượng trưng cho hiện tại. Còn một lá đại diện cho tương lai thì để em rút." Mộc Tê giải thích đơn giản.

"Trông cũng ra dáng đấy." Địch Cảnh nhìn những lá bài rồi suy nghĩ.

"Tôi cứ tùy ý rút à?"

"Anh hãy thầm nghĩ đến điều mình muốn xem, rồi làm theo sự dẫn dắt trong lòng để tìm lá bài mình muốn."

Địch Cảnh rút một lá, rất nhanh đã định lật lên.

Mộc Tê vội giữ tay anh lại. "Rút xong rồi hãy lật."

"Được, tuân lệnh." Trông anh vô cùng nhàn nhã, hoàn toàn coi lần xem bói này như một trò chơi.