Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 31: Hotsearch

 

Mặt Trời Nhỏ sao có thể chọn anh ấy được.

Lư Sơ Đồng cười khan một tiếng.

"Biểu cảm gì thế? Em biết gì à? Chia sẻ chút đi."

Thấy nét mặt Lư Sơ Đồng không đúng, Mộc Hạ ghé sát lại hỏi nhỏ.

Lư Sơ Đồng đập bốp vào đầu anh ta. "Không có. Mau quyết định mai đi đâu đi, em còn chuẩn bị đi ngủ nữa. Muộn quá mai không dậy nổi đâu!"

"Dữ dằn thật."

Thôi Nhiên đang đóng cửa kính sát đất.

Anh ấy bấm công tắc bên cạnh rèm cửa, cánh cửa kính từ từ khép lại.

Quay đầu nhìn hai người vẫn đang bàn luận sôi nổi phía sau, anh ấy bình luận: "Hai người đâu phải hẹn hò, rõ ràng chỉ đang bàn xem mai đi đâu chơi."

Trông chẳng khác nào hai cô bạn thân đang bàn mai đi dạo phố.

"Anh Thôi Nhiên, anh ghép đôi thành công à?" Mộc Hạ hỏi.

"Ừ, thành công." Thôi Nhiên trả lời rất ngắn gọn.

"Anh chọn Mặt Trời Nhỏ sao?"

"Không."

Thôi Nhiên đi tới ngồi xuống sofa. "Sao lại hỏi vậy?"

"Anh hỏi gì kỳ vậy?" Lư Sơ Đồng nhìn Mộc Hạ. "Anh nghĩ Mộc Tê chọn anh Thôi Nhiên à?"

"Mộc Tê không chọn La Tương Tuần, cũng không chọn anh Cảnh, vậy thì chỉ còn anh với anh Thôi Nhiên thôi." Mộc Hạ khoác vai Thôi Nhiên. "Đầu tiên là Mặt Trời Nhỏ chắc chắn không chọn em, vậy chỉ có thể là chọn anh Thôi Nhiên."

Lư Sơ Đồng cười. "Anh cũng biết tự lượng sức mình đấy."

"Này, anh thì sao?"

Dù biết Mộc Tê sẽ không chọn mình, nhưng người khác nói thẳng ra như vậy thì không được rồi.

"Anh có chỗ nào không tốt? Nói thử xem. Có ngoại hình, có vóc dáng, còn có một tâm hồn thú vị."

Lư Sơ Đồng bất lực. "Fan của anh có biết tính cách thật của anh không?"

"Tất nhiên là biết." Mộc Hạ đầy tự hào.

"Yên tâm đi, anh phân biệt rất rõ công việc và đời sống. Nhân vật là nhân vật, còn anh là anh."

"Cả chuyện tự luyến cũng biết luôn à?"

Mộc Hạ: "..."

Anh ta uống một ngụm nước rồi nói tiếp: "Nếu anh không tốt thì sao em lại chọn anh?"

"Chẳng phải lúc nãy ăn BBQ anh cứ than chán, muốn ra ngoài chơi, lại còn nói chẳng ai chọn cậu sao? Thấy anh đáng thương nên em mới chọn. Ai ngờ lại ghép đôi thành công." Lư Sơ Đồng hờ hững nói ra những lời như dao cứa vào tim Mộc Hạ.

Mộc Hạ: "..."

"Tự nhiên anh muốn khóc quá."

"Đừng cãi nhau nữa." Thôi Nhiên bật cười vì màn đối đáp trẻ con của hai người. "Mai đều được đi chơi rồi, đừng cãi nhau nữa."

Mộc Hạ ủ rũ.

"Anh Thôi Nhiên không hiểu nỗi buồn của em đâu. Anh nổi tiếng như vậy, còn được hẹn hò hai lần rồi..."

Nói đến đây mắt anh ta lại sáng lên. "Lại là chị Chi Chi đúng không? Hai người khá đấy. Có khi cặp đôi đầu tiên của chương trình mình sắp xuất hiện rồi."

Thôi Nhiên cười. "Đừng hóng chuyện nữa."

"Tất nhiên không rồi. Anh tưởng em là phóng viên săn tin à? Chỉ là tự nhiên thấy hơi cẩu huyết thôi."

Mộc Hạ vỗ vai Thôi Nhiên.

Thôi Nhiên nhìn anh ta đầy khó hiểu.

"Lại sao nữa?" Lư Sơ Đồng cũng nhíu mày.

"Đang yên đang lành tự nhiên nói cẩu huyết gì?"

"Nhìn xem."

"Mặt Trời Nhỏ chọn anh Thôi Nhiên, chị Chi Chi cũng chọn anh Thôi Nhiên, mà hai người họ còn ở chung một phòng. Không thấy rất cẩu huyết à?"

Mộc Hạ nghĩ một lúc rồi tự trả lời: "Đúng là rất cẩu huyết."

Người mình thích, cậu cũng thích.

"Đừng mang mấy cốt truyện máu chó trong game của anh vào đây." Lư Sơ Đồng nổi hết da gà. "Mộc Tê không như vậy đâu. Theo em thì cô ấy chỉ đơn giản muốn ở nhà thôi. Chọn anh Thôi Nhiên là vì biết chị Chi Chi và anh ấy từng hẹn hò rồi, nên nghĩ lần này hai người họ cũng sẽ chọn nhau. Cô ấy chọn anh Thôi Nhiên thì đương nhiên sẽ được ở lại."

"Đừng xem thường sức hút của anh Thôi Nhiên." Mộc Hạ lại khoác vai Thôi Nhiên, hai người trông vô cùng thân thiết.

"Thế nếu Mộc Tê mù mắt mà chọn anh thì sao?"

"Này, cái gì mà mù mắt?" Mộc Hạ nghiến răng. "Anh cũng rất ưu tú được không?"

"Đừng cãi nữa." Thôi Nhiên bị hai người làm cho đau cả đầu. "Mai đi đâu quyết định xong chưa?"

"Anh với Chi Chi quyết định rồi à?" Lư Sơ Đồng hỏi. "Anh Thôi Nhiên, có chỗ nào đáng để giới thiệu không? Có nơi nào ít người một chút không?"

"Ừm... không có. Chi Chi ngủ rồi, mai bọn anh mới quyết định đi đâu."

Đúng lúc ấy, La Tương Tuần từ phòng ăn bước ra, nhìn mọi người rồi nói: "Tôi về phòng trước."

Ba người gật đầu, nhìn theo bóng lưng anh ấy.

Khi anh ấy đi đến chân cầu thang, Vu Nhiễm Nhi từ tầng hai gọi xuống, bảo anh ấy lên sân thượng tầng hai, nói rằng có chuyện muốn nói với anh ấy.

"Để mai đi, hôm nay anh hơi mệt."

La Tương Tuần nghiêng đầu nhìn cô ta một cái, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi.

Nói xong, anh ấy đi thẳng vào phòng.

Đợi đến khi tiếng đóng cửa vang lên, Mộc Hạ mới nói:

"Giờ thì anh cũng nhìn ra cậu ấy tâm trạng không tốt thật."

Lư Sơ Đồng ngáp một cái.

"Hóa ra cậu ấy vẫn chọn Mộc Tê. Em cứ tưởng cậu ấy đổi sang chọn Vu Nhiễm Nhi rồi chứ. Nhưng... người ta không chọn cậu ấy cũng là chuyện bình thường thôi."

"Ồ? Sao lại nói vậy? Đại sư có thể khai sáng cho bọn tôi được không?" Mộc Hạ ghé sát tai cô ấy.

"Thôi bớt hóng hớt đi." Lư Sơ Đồng bất lực đến mức còn lộ cả giọng Đông Bắc. "Mau quyết định đi đâu đi, em còn phải ngủ nữa!"

Cô ấy lại ngáp thêm một cái, mắt rơm rớm nước.

"Anh Thôi Nhiên, sao anh còn chưa lên nghỉ?"

Thôi Nhiên chỉnh lại vạt áo sơ mi. "Đợi cho bay bớt mùi thuốc lá. Vừa hút xong. Người trên kia khứu giác như chó ấy, giờ mà lên chắc lại bày mặt khó chịu với anh."

"Lại nữa à? Không đến mức chứ? Em thấy anh Địch Cảnh tốt tính mà. À đúng rồi, anh Thôi Nhiên, em vẫn luôn muốn hỏi, anh với anh Địch Cảnh quen nhau từ trước à?"

Thôi Nhiên gật đầu.

"Em biết ngay mà."

Mộc Hạ tiếp lời: "Em cũng thấy quan hệ giữa hai người có gì đó rất kỳ lạ."

"Hai người quen nhau thế nào vậy?" Lư Sơ Đồng tò mò hỏi.

Thôi Nhiên do dự. "Ừm..."

"Có thể kể không?" Anh ấy lắc đầu. "Không phải ký ức gì tốt đẹp."

"Hả?" Hai người đều sững lại.

Thôi Nhiên đứng dậy. "Nhưng bây giờ chắc cũng không sao nữa rồi... anh nghĩ vậy. "Cũng muộn rồi, anh lên nghỉ trước đây. Hai người cũng ngủ sớm nhé. Ngủ ngon."

Nói xong, anh ấy rời đi. Trước khi lên lầu còn chu đáo tắt luôn đèn ngoài vườn.

"Ngủ ngon nhé, anh Thôi Nhiên."

Sau đó, hai người lại tiếp tục bàn xem ngày mai đi đâu. Mãi nửa tiếng sau mới quyết định xong.

Mộc Hạ vươn vai, tựa lưng vào ghế sofa. "Cuối cùng cũng xong. Anh lên đây. Buồn ngủ quá rồi, chắc lên nằm là ngủ luôn."

Lúc này đã một giờ sáng.

"Đi ngủ đi, mai gặp. Em cũng chuẩn bị ngủ đây." Lư Sơ Đồng vừa bước được nửa cầu thang thì bị Mộc Hạ gọi lại.

"Mau xem hot search trên Weibo đi!"

...

Đêm đó, Tô Chi Chi ngủ chẳng yên chút nào.

Chiếc điện thoại bên cạnh cứ rung liên tục, chắc là thông báo tin nhắn.

Thế nhưng chủ nhân của nó lại ngủ say như chết.

Không chịu nổi nữa, Tô Chi Chi đẩy Mộc Tê tỉnh dậy.

"Ưm?"

Mộc Tê còn ngái ngủ, mơ màng nhìn cô ấy.

"Em xem điện thoại đi, biết đâu có ai có việc gấp tìm em."

Nói xong, Tô Chi Chi ngáp một cái rồi xoay người ngủ tiếp.

Mộc Tê vẫn nhắm mắt, chỉ đưa tay lần mò trên tủ đầu giường.

Cuối cùng cũng sờ được điện thoại.

Vừa mở màn hình, ánh sáng chói khiến mắt cô đau nhói.

Đến khi mở mắt hẳn ra, cô thấy Ngô Phi Phi gửi tới ba mươi tin nhắn.

Mà cô ấy vẫn còn đang gửi tiếp.

Mộc Hạ chỉ xem tin nhắn mới nhất, chưa kéo lên trên.

Toàn là meme nhảm.

Cô cạn lời.

Xoa xoa mắt, Mộc Tê nghĩ chắc Ngô Phi Phi lại đang than phiền chuyện công việc như mọi lần.

Hồi còn ở New York, nửa đêm mất ngủ cô ấy cũng thường làm vậy.

Nếu thật sự có chuyện gấp thì đã gọi điện rồi.

Nghĩ vậy, Mộc Tê chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi tiếp tục ngủ.

...

Hôm sau

Mộc Tê ngủ đến khi tự tỉnh.

Nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ sáng.

Tô Chi Chi đã đi từ lâu.

Lần này cô ấy không kéo toang rèm cửa như trước, còn đi rất nhẹ nhàng, đến mức Mộc Hạ chẳng hề hay biết.

Nằm thêm một lúc cho tỉnh hẳn, Mộc Tê mới mở tin nhắn Ngô Phi Phi gửi tối qua.

Vừa xem tin đầu tiên... Cô lập tức chết lặng.