Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 26: Vây kín

 

Mộc Tê cầm ly cà phê bằng tay phải, ung dung nhìn đám đông bên ngoài.

"Bên ngoài có chuyện gì vậy? Đông vui thế."

Quán vừa mở cửa.

Trong quán chỉ có một mình Mộc Tê.

Nhân viên đều rất rảnh.

Một cô nhân viên đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài rồi hỏi đồng nghiệp.

"Người kia là minh tinh à?"

"Minh tinh á? Để tôi xem." Người còn lại vội lau tay còn hơi ướt vào tạp dề.

Ba bước thành hai bước chạy đến cửa kính.

Hai người nhìn mãi vẫn không thấy mặt Địch Cảnh.

Một người nói: "Không nhìn rõ."

"Đông người quá."

"Đợi chút, tôi ra ngoài xem."

"Đó là Địch Cảnh." Thấy hai cô định chạy ra, Mộc Tê tốt bụng nói luôn đáp án.

"Thật hả?!"

Hai cô lập tức mừng rỡ.

Quên luôn cả trông quán.

Mở cửa chạy thẳng ra ngoài.

"Đừng đi lâu quá nhé!" Chủ quán vội gọi với theo.

Trong quán chỉ còn lại chủ quán và Mộc Tê.

Cô tiếp tục thong thả uống cà phê.

Cho đến khi cô phát hiện... Tình hình dường như đang trở nên nghiêm trọng.

"Đông thế này... Anh ấy có ra nổi không?" Mộc Tê đặt ly cà phê xuống.

Lo lắng nhìn đám người càng lúc càng đông.

Lúc này phần lớn cửa hàng trong chợ đều đã mở cửa.

Khách cũng nhiều hơn ban nãy.

Điện thoại rung lên, là Tô Chi Chi gọi tới.

Mộc Tê vừa bắt máy đã nghe thấy giọng nói đầy sốt ruột.

"Mộc Tê! Đông người quá, chị không dám ra ngoài."

Cũng đúng.

Nếu Tô Chi Chi xuất hiện thì chắc đám đông còn chen kín hơn nữa.

"Chị đừng ra."

"Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy? Tự nhiên đông người thế. Em với Địch Cảnh đang ở quán cà phê à?"

"Người đang bị vây chính là anh ấy. Rất nhiều người nhận ra anh ấy. Em thấy anh ấy muốn tự thoát ra cũng khó. Hai bên đều kín người." Mộc Tê lại nhấp một ngụm cà phê.

Cô đã biết mà.

Lúc ra ngoài cô còn hỏi hai người có nên cải trang không. Ít nhất cũng đeo khẩu trang.

Tô Chi Chi bảo hôm qua chẳng ai nhận ra mình.

Không cần làm quá.

Còn cố tình che kín lại càng dễ gây chú ý.

Địch Cảnh thì nói sáng sớm bãi biển ít người. Không cần.

Mộc Tê thật sự cạn lời.

Chỉ đeo cái khẩu trang với đội cái mũ thôi mà.

Hai người này chẳng có chút tự giác nào về độ nổi tiếng của mình.

Giờ thì hay rồi. Muốn về cũng phiền phức.

"Để em hỏi tổ chương trình. Chị cứ ở yên trong cửa hàng nhé." Mộc Tê cúp máy.

Đang mở WeChat tìm khung chat của PD Lưu Mị.

Chưa kịp tìm thấy...

Một chiếc máy quay đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt khiến cô giật mình.

"Ơ... Anh quay phim..." Mộc Tê lặng lẽ lùi về sau.

Nhìn người quay phim quen thuộc.

"Đừng quay em nữa. Anh đi cứu người ngoài kia đi."

"Tôi biết." Anh quay phim ngồi xuống đối diện cô. "Mộc Tê à... Cô đi đưa bọn họ ra ngoài đi."

Mộc Tê: "?"

Tại sao lại bảo cô đi đưa người chứ? Cô đưa kiểu gì đây?

Mộc Tê lại nhìn đám đông một lần nữa rồi vội vàng xua tay.

"Chương trình cần được giữ bí mật, không thể để người khác biết bọn tôi đang ghi hình. Đội quay phim đã rút hết rồi, chỉ còn mình tôi ở lại. Ban đầu tôi định đi đưa cậu ấy ra, nhưng nếu người ta chụp được tôi thì mọi người sẽ biết ngay là chương trình Không còn khoảng cách giữa chúng ta đang quay."

Mộc Tê: "..."

Anh ấy nổi tiếng lắm à?

Thấy vẻ mặt khó hiểu của cô, anh quay phim giải thích:

"Tôi là VJ hạng vàng của Đài truyền hình Kinh Thị."

"Ồ." Mộc Tê ngơ ngác đáp một tiếng, trong đầu lại đang nghĩ...

VJ là cái gì vậy?

"Mọi người đều biết gần đây tôi tham gia tổ quay của Không còn khoảng cách giữa chúng ta. Chỉ cần điều tra một chút là sẽ biết. Nếu ai đó nhìn thấy tôi đưa Địch Cảnh và Tô Chi Chi đi, rồi chụp được ảnh chúng tôi thì sẽ biết những ai đang tham gia chương trình."

"Nhưng nếu tôi đưa anh ấy đi rồi bị chụp thì cũng không ổn mà."

Ở ngoài kia có biết bao người đang giơ điện thoại quay phim.

Dù cô chỉ là một blogger nhỏ, nhưng nếu video được đăng lên mạng thì vẫn sẽ có người nhận ra cô.

"Tôi tin cô, cô rất biết ứng biến. Chỉ cần máy quay không xuất hiện thì việc cô xuất hiện sẽ không khiến mọi người nghĩ đây là đang ghi hình." Anh quay phim đứng dậy.

"Chỉ cần đưa họ tới con hẻm bên cạnh cửa hàng Văn Sáng An Nhiên là được. Ra khỏi hẻm sẽ có một con đường lớn, xe bảo mẫu đã chờ sẵn ở đó. Tài xế sẽ đưa mọi người về biệt thự. À đúng rồi, cuối tuần đừng đi cầu thang trên núi nữa, cẩn thận lộ địa chỉ nơi ở."

Lộ trình được sắp xếp vô cùng chi tiết.

Có cảm giác như tổ chương trình đã sớm dự liệu sẽ xảy ra tình huống này.

Độ nổi tiếng của các khách mời đều rất cao, nên chắc hẳn ê-kíp cũng đã chuẩn bị sẵn phương án ứng phó.

"Giao cho cô nhé, Mộc Tê."

"...Được thôi."

Nghe hướng dẫn chi tiết như vậy, cô cảm thấy mình làm được.

Giải quyết càng sớm càng tốt. Cô cũng muốn mau về nghỉ.

Ông chủ quán cuối cùng cũng không nhịn được tò mò, bước tới hỏi: "Mọi người đang quay chương trình gì vậy?"

"Không có đâu, tôi là nhiếp ảnh gia tự do, chỉ tiện tay quay vài cảnh thôi." Anh quay phim lịch sự đáp vài câu, nháy mắt với Mộc Tê rồi rời đi.

"Nhưng loại máy quay này chẳng phải thường dùng để quay chương trình truyền hình sao? Tôi từng thấy trên TV." Ông chủ vẫn đầy vẻ khó hiểu.

Mộc Tê cắt ngang: "Xin hỏi... quán còn khẩu trang dự phòng không ạ?"

Hôm nay ông chủ đang bị ho nên cũng đeo khẩu trang. Nghe vậy, ông gật đầu bảo cô chờ một lát rồi quay lại quầy lấy khẩu trang.

Mộc Tê lập tức nhắn tin cho Tô Chi Chi.

Cô ấy đang ở cửa hàng đồ lưu niệm, chỉ cần đi qua con hẻm bên cạnh là có thể rời đi.

Mộc Tê dặn cô ấy cẩn thận rồi lên xe bảo mẫu chờ trước.

Địch Cảnh thì không trả lời tin nhắn. Gọi điện cũng không nghe.

Chắc đang bị vây kín đến mức không có thời gian nhìn điện thoại.

Mộc Tê uống nốt ly cà phê, nhận khẩu trang từ ông chủ rồi đeo lên.

Sau đó cô mở cửa, đi thẳng về phía đám đông.

Người tuy đông nhưng vẫn chưa đến mức ùn tắc.

May hôm nay không phải cuối tuần. Nếu là cuối tuần thì còn đông hơn nhiều.

"Xin nhường đường! Xin nhường đường!"

Mộc Tê lớn tiếng vừa nói vừa chen từng chút một vào giữa đám đông.

Cuối cùng cũng nhìn thấy Địch Cảnh.

Nhưng anh lại đứng ngây ra tại chỗ, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, như thể mất hồn vậy.

Người khác gọi anh, anh cũng chẳng phản ứng.

Chỉ đứng im mặc người ta chụp ảnh.

Mộc Tê liếc sang bên cạnh.

Có người còn cầm cả máy tính bảng quay video, gần như dí sát vào mặt anh.

Vậy mà anh vẫn không có phản ứng gì.

Anh trai ơi... giờ là lúc ngẩn người sao?

Cô lập tức nắm lấy cánh tay anh, định kéo anh chen ra ngoài.

"Ê! Cô làm gì đấy? Đừng động vào anh ấy!"

Vừa mới chạm vào tay Địch Cảnh thì đã có người hét lên.

"Quản lý đây! Quản lý đây!" Mộc Tê mỉm cười đáp. "Mọi người cho đi nhờ."

Lúc này Địch Cảnh mới hoàn hồn, nhỏ giọng hỏi: "Chúng ta đi đâu?"

Mộc Tê hơi bực, siết chặt cánh tay anh hơn một chút. "Đừng nói nữa, cứ đi theo em."

Khó khăn lắm mới chen được ra khỏi đám đông.

Mộc Tê kéo Địch Cảnh đi rất nhanh.

Cửa hàng Văn Sáng An Nhiên cách tiệm gốm không xa, cô nhớ rõ hướng đi.

Hai người xuyên qua con hẻm bên cạnh, rất nhanh đã nhìn thấy con đường lớn ven biển.

Cách đó không xa có một chiếc xe bảo mẫu màu đen đang đậu.

Khá nhiều người vẫn đuổi theo phía sau.

Mộc Tê kéo Địch Cảnh lên xe.

Chiếc xe lập tức rời đi.

Cuối cùng cũng thoát khỏi biển người.

Tô Chi Chi đã ngồi sẵn trong xe.

Vừa lên xe, Mộc Tê kéo khẩu trang xuống rồi chỉ vào hai người.

"Thấy chưa? Thấy chưa? Lúc đi ra em đã nói gì?"

"Chị cũng không ngờ tự nhiên lại đông người như vậy." Tô Chi Chi áy náy nhìn đống đồ vừa mua dưới chân.

"Không phải là ông chủ tiệm gốm bán đứng chúng ta chứ?"

"Đừng đổ lỗi." Mộc Tê quay sang Địch Cảnh. "Còn anh nữa. Anh đứng ngẩn người cái gì? Người bên cạnh cầm máy tính bảng dí sát vào mặt anh rồi anh biết không?"

"Xin lỗi." Địch Cảnh nhận lỗi rất nhanh.

Mộc Tê định nói thêm vài câu.

Nhưng nhìn sắc mặt anh có vẻ không ổn.

Địch Cảnh dựa vào ghế, nhắm mắt lại, một lúc sau mới chậm rãi mở ra. Giữa đôi mày đầy vẻ mệt mỏi.

"Cảm ơn em đã đưa tôi ra ngoài. Lúc đó đầu óc tôi trống rỗng... chính tôi cũng không biết vì sao." Anh nhìn cô, khóe môi gượng nở một nụ cười.

"Được rồi, anh nghỉ ngơi đi." Thấy dáng vẻ mệt mỏi của anh, Mộc Tê cũng chẳng còn tâm trạng trách móc nữa.

"Địch Cảnh, anh sao vậy?" Tô Chi Chi cũng phát hiện điều bất thường.

"Tự nhiên hơi đau đầu."

"Chắc là tối qua ngủ không đủ." Mộc Tê nhìn anh. "Hôm nay lại còn dậy sớm nên mới đau đầu."

Địch Cảnh hỏi ngược lại: "Em đỡ chưa? Hôm qua em bảo bị đau đầu."

"Em khỏi hẳn rồi. Ngủ một giấc là ổn." Mộc Tê khuyên: "Anh về ngủ một giấc đi."

"Mộc Tê hôm qua đau đầu à? Sao tôi không biết?" Tô Chi Chi ngơ ngác. "Tối qua hai bọn tôi còn thức trắng đêm nói chuyện."

Địch Cảnh ngạc nhiên: "Thức trắng?"

"À... cũng không đến mức ấy..."

Chỉ là... Khoảng hai ba giờ sáng thôi.

Ban đầu Mộc Tê định ngủ sớm.

Nhưng Tô Chi Chi muốn cô giới thiệu vài sản phẩm làm trắng da.

Hai người càng nói càng hăng. Chớp mắt đã tới tận rạng sáng.

Dù có uống cà phê, nhưng hình như lượng caffeine cũng chẳng đáng bao nhiêu.

Chiếc xe lắc lư khiến cơn buồn ngủ lại kéo đến.

Mộc Tê quyết định về ngủ bù. Hôm nay chương trình không có sắp xếp gì đặc biệt.

Các khách mời được tự do hoạt động.

Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Địch Cảnh, cô giải thích: "Thể chất của em khá tốt. Chỉ cần ngủ vài tiếng là khỏe. Anh thì không giống em đâu, về ngủ cho ngon đi."

Tô Chi Chi cười trêu: "Mộc Tê à, em giống mấy ông bạn trai trên mạng ghê. Người yêu không khỏe là chỉ biết bảo đi ngủ với uống nước nóng."

Địch Cảnh bật cười.

Mộc Tê liếc Tô Chi Chi một cái.

Cái tật ghép đôi người khác đúng là ở đâu cũng có.

Xe bảo mẫu chạy êm trên con đường ven biển.

Đi ô tô lên núi lâu hơn đi cầu thang, vì phải vòng một quãng khá xa.

Tô Chi Chi bắt đầu khoe những món đồ mua được ở tiệm gốm.

Địch Cảnh nhắm mắt nghỉ ngơi, không tham gia câu chuyện.

Nhưng sắc mặt đã khá hơn nhiều.

Cuối cùng xe cũng về tới biệt thự.

Ba người xuống xe.

Mộc Tê lao thẳng về phòng mình.

"Đừng gọ em ăn cơm nhé, em ngủ một lát."

Về đến phòng. Mở điều hòa. Thay quần áo. Chui ngay vào chăn. Một loạt động tác hoàn thành trong nháy mắt.

"Cô ấy sao vậy?" Lư Sơ Đồng đang cầm cốc cà phê hòa tan vừa pha, chuẩn bị lên lầu.

Vừa quay đầu đã thấy một bóng người vút qua trước mắt.

"Xin chào." Địch Cảnh đi ngang qua cô ấy. "Đừng gọi tôi ăn cơm, tôi ngủ một lát."

Lư Sơ Đồng đứng sững nhìn theo. Cho tới khi anh khuất sau góc cầu thang.

"Cả hai người đó bị sao vậy?"

Cô ấy nhìn xuống Tô Chi Chi ở tầng dưới.

Tô Chi Chi nhún vai. "Ngủ bù thôi."

"Này, tặng em cái cốc."

Cô ấy đưa cho Lư Sơ Đồng một chiếc cốc màu xanh có họa tiết chấm bi.

"Chị cũng đi ngủ đây, nhưng chị khác họ. Đến giờ ăn thì nhớ gọi chị." Nói xong cô cũng quay về phòng.

Lư Sơ Đồng đứng cầm hai chiếc cốc, cau mày nhìn theo bóng lưng cô ấy.

Editor: mình dịch sai tên show, sẽ bắt đầu sửa lại từ chương này