Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 24: Làm bà chủ

 

"Đùa thôi mà." Mộc Hạ cười, vỗ chỗ trống bên cạnh để Địch Cảnh ngồi xuống.

Vu Nhiễm Nhi bưng đĩa dưa hấu đã cắt ra phòng khách.

Dưa hấu ở Hải Thị rất ngọt. Thôi Nhiên mua hai quả lớn ngoài chợ về, bỏ trong tủ lạnh làm mát.

"Anh Tương Tuần, ăn trái cây đi." Vu Nhiễm Nhi đưa một miếng dưa hấu cho La Tương Tuần.

"Cảm ơn." La Tương Tuần nhận lấy.

Mộc Hạ nhìn qua nhìn lại hai người.

Anh ta liếc sang Địch Cảnh.

Địch Cảnh đang cầm điều khiển tìm chương trình xem. Bấm mãi không thấy gì hay nên tiện tay mở một bộ phim.

"Vu Nhiễm Nhi, Mặt Trời Nhỏ xem bói gì cho em vậy?"

Sau khi xuống lầu, tâm trạng Vu Nhiễm Nhi đã ổn định, còn xin lỗi Lư Sơ Đồng. Mộc Hạ cực kỳ tò mò không biết trên lầu Mộc Tê đã nói gì với cô.

"Bí mật." Vu Nhiễm Nhi cắn miếng dưa hấu, tựa vào sofa xem bộ phim Địch Cảnh vừa chọn.

"Xì, anh cũng chẳng thèm biết." Mộc Hạ bắt chéo chân, vừa ăn dưa vừa hỏi: "Tương Tuần, hôm nay cậu hẹn hò với Mặt Trời Nhỏ thế nào?"

La Tương Tuần còn chưa kịp trả lời thì Vu Nhiễm Nhi đã lên tiếng trước.

"Sao anh cứ quan tâm chị Mộc Tê thế?"

"Hả?"

"Hết hỏi chị ấy xem bói gì cho em, giờ lại hỏi chị ấy với anh hôm nay thế nào."

"Tò mò thôi mà." Mộc Hạ khoác vai La Tương Tuần.

"Bốn người đi hẹn hò chẳng ai chịu chia sẻ. Về là chui hết vào phòng. Anh ở nhà cả ngày chán muốn chết. Hỏi chút cũng không được à? Biết đâu còn học được ít kinh nghiệm cho lần hẹn sau."

Địch Cảnh liếc anh ta một cái. "Nhỡ cậu chẳng có buổi hẹn nào thì sao?"

"Anh Địch Cảnh, anh nói chuyện tổn thương người khác quá." Mộc Hạ bị đả kích.

"Đùa thôi."

"..."

Mộc Hạ cạn lời.

"Thế anh Tương Tuần kể đi. Em cũng tò mò." Vu Nhiễm Nhi cũng hào hứng, chẳng còn tâm trí xem phim nữa.

"Chỉ là đi công viên giải trí thôi."

Mộc Hạ đấm nhẹ vai anh ấy.

"Biết là đi công viên rồi. Ý tôi là có chuyện gì thú vị không? Có tình tiết gì đặc biệt không?"

"Giống như Mộc Tê nói đấy." La Tương Tuần chăm chú xem phim, khóe môi lại hơi cong lên. "Đợi chương trình phát sóng rồi mọi người sẽ biết."

Địch Cảnh quay đầu nhìn anh ấy một cái.

"Chán thật." Mộc Hạ rút tay về. "Hai người giữ bí mật giỏi thật."

"Thế anh đi hỏi anh Thôi Nhiên với chị Chi Chi đi, cứ bắt nạt anh Tương Tuần mãi."

"Anh cũng muốn hỏi lắm." Mộc Hạ nhìn lên lầu. "Anh Thôi Nhiên ngủ sớm vậy sao? Lên rồi chẳng thấy xuống nữa."

Thôi Nhiên sau khi gọi điện ngoài vườn thì lên lầu. Vừa lên đã nghe tiếng Vu Nhiễm Nhi hét lớn, gõ cửa hỏi có chuyện gì. Biết không sao thì quay về phòng, từ đó không xuống nữa.

"Anh Địch Cảnh, hay anh lên xem thử?"

"Chắc ngủ rồi." Địch Cảnh vẫn xem phim. "Diễn viên chẳng phải phải tự quản lý bản thân sao?"

"Cũng đúng." Mộc Hạ gật đầu. "Ngủ sớm dậy sớm đẹp da mà."

Bỗng anh ta nhận ra điều gì đó.

"Ơ..." Anh ta nhìn Địch Cảnh. "Sao thế? Tự nhiên anh buồn hẳn vậy?"

"Không có." Địch Cảnh đổi chủ đề. "Đang xem phim."

"Sao anh giống Mặt Trời Nhỏ thế? Ban đầu còn đầy năng lượng, tự nhiên cái là uể oải luôn."

La Tương Tuần vốn đang nói chuyện với Vu Nhiễm Nhi, nghe vậy liền quay sang.

"Mộc Tê không khỏe à?"

"Đúng thế." Mộc Hạ đáp.

"Vừa nãy chẳng phải tôi nói rồi sao? Ăn xong là chẳng còn sức. Cũng chẳng biết sao tự nhiên lại vậy."

La Tương Tuần lấy điện thoại trong túi áo ra.

Vu Nhiễm Nhi liếc một cái là biết anh ấy định liên lạc với Mộc Tê.

Cô ta lập tức giữ tay anh ấy lại. "Đừng làm phiền chị Mộc Tê đang nghỉ ngơi. Không phải ăn xong mới khó chịu đâu, chỉ là chị ấy hơi đau đầu thôi. Chị ấy bảo ngủ một giấc là ổn."

"Hôm nay vẫn còn khỏe mà. Sao tự nhiên lại đau đầu?" La Tương Tuần có chút lo lắng.

"Có lẽ vì xem bói cho cô ấy." Mộc Hạ chỉ vào Vu Nhiễm Nhi.

Vu Nhiễm Nhi trợn mắt. "Em có làm gì chị Mộc Tê đâu."

Bộ phim quá chán, Vu Nhiễm Nhi xem không nổi nhưng cũng chưa muốn lên phòng, liền tiếp tục trò chuyện với La Tương Tuần.

Dù La Tương Tuần rất ít nói, cô ta vẫn luôn chủ động lấp đầy khoảng lặng giữa hai người.

"Anh Tương Tuần."

"Hửm?"

"Anh có thứ gì đặc biệt thích không?"

"Ví dụ như sở thích, thú cưng, món ăn..."

Mộc Hạ ngồi bên cạnh nghe hai người nói chuyện, lặng lẽ dịch người về phía Địch Cảnh rồi ghé sát tai anh thì thầm: "Anh Địch Cảnh, sư muội của anh hôm nay lạ lắm."

Địch Cảnh đang chăm chú xem phim thì hơi thở của Mộc Hạ phả vào tai, làm anh mất tập trung.

Anh bất lực liếc Mộc Hạ.

"Sao tự nhiên cô ấy quan tâm La Tương Tuần dữ vậy? Còn hỏi sở thích của người ta nữa. Khó hiểu thật. Chẳng phải Vu Nhiễm Nhi thích anh sao?" Mộc Hạ nói rất nhỏ nên hai người bên cạnh không nghe thấy.

"Làm sao tôi biết được." Địch Cảnh đẩy người Mộc Hạ đang càng lúc càng áp sát ra. "Cậu cũng lạ lắm. Đàn ông con trai đừng có dính sát như thế."

Từ sau khi Vu Nhiễm Nhi xuống lầu, Địch Cảnh đã rõ ràng cảm nhận được sự thay đổi của cô ta.

Sự chú ý của cô ta đã không còn đặt trên người anh nữa.

Anh không biết vì sao, cũng không muốn tìm hiểu sâu.

Nhưng dù sao đi nữa, đây cũng là một sự thay đổi tốt.

...

Sáng hôm sau

Mộc Tê bị tiếng chuông báo thức của Tô Chi Chi đánh thức.

Dù Tô Chi Chi lập tức tắt chuông nhưng Mộc Tê cũng đã tỉnh hẳn.

"Dậy rồi à?" Tô Chi Chi tựa đầu vào thành giường, vừa mới thức dậy nên vẫn còn ngái ngủ, ánh mắt đờ đẫn nhìn Mộc Tê.

"Ừm... mấy giờ rồi?"

"Bảy giờ."

Mộc Tê: "..."

"Sao chị lại dậy sớm thế?"

Hôm nay đâu có hẹn hò.

"Chị muốn ra biển đi dạo, cảm nhận nước biển một chút. Hôm qua đi với Thôi Nhiên nhưng bãi biển đông quá nên không dám xuống nước, chỉ đi dạo khu chợ." Vừa nói, Tô Chi Chi vừa thay quần áo. "Buổi sáng người ít hơn nhiều. À đúng rồi, chị biết chỗ cầu thang trên núi rồi. Thật ra nó rất gần biệt thự của mình. Em có muốn đi cùng không? Dù sao em cũng tỉnh rồi. Với lại sáng sớm cũng không nóng, tiện thể ghé chợ mua ít đồ luôn."

Mộc Tê gật đầu đồng ý.

Hôm nay Tô Chi Chi chuẩn bị nhanh hơn hôm qua rất nhiều.

Hôm qua mất tận hai tiếng, hôm nay chỉ mất nửa tiếng.

"Khác biệt lớn thế luôn à?"

"Vì đâu phải đi hẹn hò. Chỉ đi dạo buổi sáng thôi, cần gì phải cầu kỳ."

Miệng nói vậy nhưng cô ấy đã bắt đầu bôi kem chống nắng khắp người.

"Em không bôi sao?"

"Lười." Mộc Tê tiện tay lấy một chiếc mũ chống nắng trong vali. "Em chống nắng vật lý là được."

"Em không bôi cũng chẳng sao, dù gì da em cũng trắng." Tô Chi Chi đầy vẻ ghen tị.

Hai người vừa xuống phòng khách thì nhìn thấy Mộc Hạ và Địch Cảnh.

"Hai người dậy sớm thế?" Mộc Tê ngạc nhiên. "Hay là hai người chưa ngủ luôn?"

Cô cứ nghĩ mình và Tô Chi Chi là những người dậy sớm nhất.

"Cậu ấy thì anh không biết." Địch Cảnh vừa tắm xong, trên người vẫn còn mùi sữa tắm. "Anh thì vừa mới xuống."

Mộc Hạ ngáp một cái. "Tôi xem phim rồi ngủ quên mất. Cứ tưởng chỉ chợp mắt một lát, ai ngờ anh Địch Cảnh xuống bảo đã hơn bảy giờ."

Anh ta vẫn còn hơi buồn ngủ. "Hai người thay đồ xong rồi à? Định đi đâu thế?"

"Ừ." Mộc Tê đã mang giày xong. "Ra biển đi dạo."

Đúng lúc đó Địch Cảnh cũng đang xỏ giày.

Mộc Tê hỏi: "Anh cũng ra ngoài à?"

Địch Cảnh gật đầu.

"Anh đi đâu thế?" Tô Chi Chi hỏi. "Địch Cảnh, hay đi cùng bọn em ra biển tản bộ nhé?"

"Được." Không ngờ anh trả lời nhanh như vậy.

Tô Chi Chi vốn tưởng anh sẽ từ chối nên vô thức nhìn sang Mộc Tê.

Thế là chuyến đi hai người biến thành ba người.

...

Đúng như Tô Chi Chi nói, cầu thang trên núi cách biệt thự rất gần.

Địa điểm mà tổ chương trình chọn quả thật rất đẹp.

Đi bộ khoảng mười phút là đến.

Phong cảnh trên cầu thang cũng rất đẹp, có thể nhìn thấy bãi biển và thị trấn nhỏ phía xa. Đi thêm chừng mười lăm phút nữa là xuống tới biển.

Vì còn sớm nên trên bãi biển rất ít người.

Mộc Tê xách dép, chân trần nghịch nước.

Địch Cảnh thì bất đắc dĩ trở thành nhiếp ảnh gia riêng cho hai cô gái, liên tục chụp ảnh cho họ.

"Thì ra tôi là nhiếp ảnh gia đi theo hai người." Anh trả điện thoại lại cho Tô Chi Chi rồi cười bất lực.

"Em cũng có thể chụp cho anh." Tô Chi Chi hỏi: "Địch Cảnh, anh có muốn chụp không?"

"Không cần. Anh không thích chụp." Anh nhìn cô gái ở phía xa vẫn đang mải mê nghịch nước. "Lớn thế rồi mà vẫn như trẻ con."

Giọng thì đầy vẻ chê bai, nhưng khóe môi đang cong lên đã phản bội anh.

Tô Chi Chi lặng lẽ lùi lại vài bước, tranh thủ chụp lén một tấm ảnh hai người cùng khung hình.

Sau khi chơi nước chán, bãi biển cũng bắt đầu đông người hơn.

Ba người liền đi tới khu chợ mà hôm qua Tô Chi Chi và Thôi Nhiên đã ghé.

"Đồ ở đây đắt hơn ngoài chợ bình thường một chút, trái cây cũng vậy." Tô Chi Chi rất có kinh nghiệm. "Dù ăn ngon thật, nhưng không cần mua ở đây đâu. Chỉ mua nếu gặp món mình thật sự thích."

Địch Cảnh quan sát xung quanh. "Chỗ này chắc cũng thuộc khu du lịch nên giá sẽ cao hơn."

Đi được một lúc, cả hai mới phát hiện thiếu mất một người.

Địch Cảnh quay đầu lại.

Mộc Tê đang đứng trước cửa một quán cà phê, ghé sát cửa kính nhìn vào bên trong.

Quán vẫn chưa mở cửa.

"Em làm gì thế?" Anh túm nhẹ tai cô, kéo cô rời khỏi cửa kính. "Này Mặt Trời Nhỏ, đi theo đội hình đi, đừng tự ý tách đoàn."

Mộc Tê hít mạnh một hơi, trừng mắt nhìn anh.

"Em chỉ thấy nội thất bên trong đẹp nên khảo sát một chút."

Địch Cảnh lập tức hứng thú. "Em muốn mở quán cà phê à?"

"Cũng có dự định. Thì đang khảo sát mà."

"Em biết pha cà phê không?"

Mộc Tê cạn lời, quay người đi về phía Tô Chi Chi.

Địch Cảnh vẫn đi theo sau.

"Không biết pha cà phê mà định mở quán?"

"Em chỉ khảo sát thôi. Có nói chắc chắn sẽ mở đâu."

"Anh đừng bám lấy chuyện này nữa được không?"

Nhìn phản ứng của cô, Địch Cảnh lập tức biết đáp án.

Cô không biết pha.

"Anh có thể dạy em."

Mộc Tê dừng bước. "Dạy em?"

"Muốn mở quán thì sao có thể không biết pha cà phê chứ?"

Mộc Tê bật cười. "Em thuê người làm là được. Em chỉ cần làm bà chủ thôi."

Địch Cảnh: "..."