Hiện tại không thể thuyết phục được La Tương Tuân.
Điểm thu hút của trận giao hữu này chính là anh. Nếu anh không tham gia thì trận giao hữu cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Hơn nữa sức khỏe anh cũng không có vấn đề gì lớn, không có lý do hợp lý để không tham gia.
Mộc Tê rất nhanh đã hút cạn ly nước, cô cắn ống hút, trong đầu không ngừng nghĩ đủ mọi cách.
"Mộc Tê, hôm thi đấu vào thứ Tư tới anh sẽ gặp chuyện gì sao?"
La Tương Tuân hỏi.
"Anh sẽ chết, chết trong một vụ tai nạn."
La Tương Tuân ngồi thẳng người, nhưng vẻ mặt vẫn rất thoải mái.
"Bài Tarot đến cả cái chết cũng bói ra được sao?"
"Anh vẫn không tin?"
Mộc Tê dang tay, cô cũng hết cách rồi.
La Tương Tuân gật đầu.
Anh sắp xếp lại toàn bộ bài Tarot của Mộc Tê rồi đưa trả cho cô.
"Mộc Tê, cứ coi Tarot là sở thích thôi. Mấy thứ thần thần bí bí này không cần nhập tâm quá sâu. Con người vẫn nên tập trung vào hiện thực."
Đây có lẽ là câu dài nhất anh ấy từng nói với cô kể từ khi quen biết.
Mộc Tê nhận lấy bộ bài Tarot, cất lại vào túi.
Chuyện này tạm thời gác lại đã, còn tám ngày nữa mới đến thứ Tư tuần sau. Tám ngày chắc cũng đủ để nghĩ ra một cách hay nhằm giữ chân anh ấy.
Anh quay phim rất nhanh đã nghỉ ngơi xong, vác máy quay ra hiệu cho bọn họ có thể tiếp tục quay.
Mộc Tê gạt hết phiền não trong đầu sang một bên, kéo La Tương Tuần tiếp tục càn quét các trò chơi. Cô rất ít khi đến công viên giải trí. Thời học sinh bố mẹ quản rất nghiêm, sau khi đi làm lại không có thời gian. Ngoài những lần nhà trường tổ chức đi chơi xuân thì những lúc khác cô chưa từng đến công viên giải trí.
Có lẽ càng không có được thì cô càng thích.
Hơn nữa chơi những trò k*ch th*ch có thể khiến cô quên đi rất nhiều chuyện không vui.
Vì vậy dù đã tốt nghiệp, cô vẫn có một tình cảm đặc biệt với công viên giải trí.
Huống hồ vé cũng đã mua rồi, nhất định phải chơi cho đã.
Trò cuối cùng là tháp rơi tự do.
"Chẳng phải nói đã chơi xong hết các trò k*ch th*ch rồi sao?"
Anh quay phim không phát ra tiếng, chỉ mấp máy môi với Mộc Tê.
Mộc Tê nhìn khẩu hình miệng của anh ấy rất lâu mới hiểu anh ấy đang nói gì.
"Tháp rơi tự do chỉ diễn ra trong chớp mắt thôi, cảm giác mất trọng lượng còn chưa chắc được năm giây nữa."
Mặt anh quay phim xám ngoét.
La Tương Tuần đã xếp hàng ở lối vào.
Anh quay phim đứng tại chỗ chuẩn bị tâm lý rất lâu, cuối cùng vẫn từ bỏ, để Mộc Tê cầm máy quay cầm tay lên chơi.
"Anh à, không cần thiết đâu, đâu phải trò nào cũng phải quay."
Mộc Tê có chút cạn lời. Cô cảm thấy hôm nay cảnh quay của bọn họ đã đủ nhiều rồi.
"Phải quay, phải quay."
Anh quay phim vừa nói vừa đẩy cô vào lối vào.
Lúc thắt dây an toàn trên trò tháp rơi tự do, khóe mắt Mộc Tê thoáng thấy chân La Tương Tuần đang run.
"Anh sao vậy, không phải anh sợ độ cao chứ?" Mộc Tê hỏi.
La Tương Tuần vỗ vỗ đùi mình, giọng nói cũng hơi run. "Một... một chút..."
Thanh chắn đã hạ xuống, Mộc Tê nắm lấy tay vịn. "Lúc nãy ngồi tàu lượn siêu tốc sao anh không nói."
"Tàu lượn thì còn ổn, nhưng tháp rơi tự do cao thế này thì hơi... quá sức."
Mộc Tê thấy chân anh ấy run dữ dội, còn chưa lên nữa mà đã vậy. "Hay là anh xuống đi."
Nhưng cô còn chưa nói xong, tháp rơi tự do đã khởi động.
"Ờ... không sao, anh nhắm mắt đi, lên đến đỉnh chỉ mất mấy giây thôi."
Mộc Tê ngẩng đầu nhìn, La Tương Tuần đã nhắm mắt từ lâu.
Nhưng cô tính sai rồi, tháp rơi tự do lên đến đỉnh không chỉ vẻn vẹn mấy giây, hình như mất đến một phút.
Một phút lên tới đỉnh thì thôi đi, nó còn dừng trên không ba mươi giây nữa.
Toàn cảnh công viên giải trí thu hết vào tầm mắt Mộc Tê, nhưng lúc này cô đã chẳng còn tâm trạng ngắm cảnh đẹp, cái chân bên cạnh run như cầy sấy, khiến cô muốn không để ý cũng khó.
"Xong chưa, Mộc Tê?" La Tương Tuần siết chặt tay lên đùi mình, anh ấy cũng biết chân mình run rất dữ.
Mộc Tê đột nhiên nổi hứng muốn trêu anh ấy một chút.
"Xong rồi."
La Tương Tuân mở mắt ra, phát hiện mình bị lừa liền lập tức nhắm lại. "Hít."
"Xin lỗi." Mộc Tê lập tức xin lỗi. "Anh đừng giữ chặt chân mình nữa, cảm giác anh càng không cho nó run thì nó càng run dữ hơn."
"Anh... anh không có cảm giác an toàn."
"Nào, tay to của chị đây cho em nắm." Mộc Tê đưa bàn tay còn trống của mình ra. "Chị cho em cảm giác an toàn."
La Tương Tuần không hề do dự, rất nhanh đã nắm lấy tay Mộc Tê.
Mộc Tê: "..."
Sao anh ấy nắm nhanh thế, vừa nãy cô chỉ đùa thôi mà.
"Ba mươi giây này sao trôi chậm thế." Giọng La Tương Tuần gần như vỡ vụn.
Mộc Tê đưa máy quay trong tay hướng về phía anh ấy, muốn ghi lại cảnh hiếm có này.
Cuối cùng, tháp rơi tự do lao xuống.
Nhưng không ngờ còn có đợt thứ hai, họ lại bị kéo lên.
La Tương Tuần muốn khóc không ra nước mắt: "Sao còn nữa!"
Mộc Tê không nói gì, lặng lẽ lại đưa máy quay về phía anh ấy. Để quay gần hơn, cô còn nghiêng người sang phía anh ấy.
La Tương Tuần nhắm chặt mắt, hoàn toàn không phát hiện chiếc máy quay của Mộc Tê suýt nữa đã dán sát vào má mình.
Chơi xong trò, La Tương Tuần đứng cạnh thùng rác, rất lâu không nói gì.
"Còn nói có năm giây." May mà anh ấykhông lên. Người quay phim nhìn Mộc Tê lắc đầu, đồng thời đưa máy quay về phía hai bàn tay họ đang nắm chặt.
"Thế nào rồi? Đỡ chưa?" Mộc Tê lắc lắc tay anh ấy.
Cố chấp làm gì, sợ độ cao mà còn không nói, thật tưởng lên rồi là miễn dịch được à.
Nhưng không thể vạch trần tên nhóc này, kẻo lòng tự trọng bị tổn thương.
"Đỡ nhiều rồi."
"Vậy chúng ta đi thôi." Mộc Tê nhìn đồng hồ, sắp năm giờ rồi, phải về kịp ăn tối.
"Được."
La Tương Tuần nắm tay cô đi về phía lối ra.
Mộc Tê lắc lắc tay anh ấy, ra hiệu anh ấy buông cô ra.
Nhưng La Tương Tuần quay đầu nhìn cô, hỏi cô sao vậy.
"Không có gì, đi thôi."
Không biết anh ấy giả ngốc hay thật sự không nhận ra, sắp đến cổng ra rồi, khóe mắt Mộc Tê thoáng thấy người quay phim vẫn luôn quay hai người họ.
Thôi thì mặc kệ anh ấy.
Diễn thì diễn, đã nhận cát-xê thì phải diễn cho ra hồn.
...
"Anh Cảnh, anh xem này." Lư Sơ Đồng đặt nguyên liệu vừa mua lên bàn bếp. "Không biết anh cần gì nên bọn em đều chuẩn bị cả."
"Nhiều quá." Địch Cảnh liếc nhìn một cái, đủ ăn ba ngày.
"Dù sao cũng đâu phải bọn mình trả tiền." Mộc Hạ bước vào từ cửa sổ sát đất. "Hơn nữa hai ngày tới cũng không cần ra ngoài mua đồ ăn nữa."
"Vu Nhiễm Nhi đâu?" Lư Sơ Đồng ngồi xuống cạnh bàn ăn, hỏi Địch Cảnh.
Địch Cảnh đang kiểm tra nguyên liệu, cất những thực phẩm cần cấp đông vào tủ lạnh. "Trên lầu."
"Nghe Mộc Hạ nói hôm nay cô ta khóc rồi, không phải vì em chê cô ta ồn nên bảo xuống dưới ngủ chứ."
"Không phải, là vì anh Địch Cảnh mắng cô ấy mấy câu, cô bé da mặt mỏng nên khóc." Mộc Hạ ngồi xuống cạnh Lư Sơ Đồng. "Vẫn chưa xuống à?" Anh ta hỏi Địch Cảnh.
Địch Cảnh lắc đầu.
"Công chúa gì mà bị mắng vài câu đã giận dỗi. Biết sai thì sửa là được rồi, làm mình làm mẩy gì chứ, tưởng mình mới ba bốn tuổi à." Lư Sơ Đồng vốn đã hết giận, nhưng nghĩ đến chuyện sáng nay vẫn còn chút dư âm. "Cô ta nhảy thể dục thì thôi đi, còn bật nhạc loa ngoài."
"Cũng hơi quá thật, nhưng chắc ngày mai cô ấy sẽ không thế nữa." Mộc Hạ nói.
Lư Sơ Đồng nhìn đồng hồ. "Tô Chi Chi và Mặt Trời Nhỏ sao còn chưa về? Mau về đi, em chán quá."
"Người ta đi hẹn hò, sao lại bảo người ta mau về được."