Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot

Chương 10: Mặt trời nhỏ

 

"Anh Địch Cảnh, anh Tương Tuần nấu mì cho bọn em."

Địch Cảnh vốn không muốn ăn.

Nhưng nghe Vu Nhiễm Nhi nói vậy thì cũng ngại từ chối.

Anh cảm ơn La Tương Tuần rồi đi về phía phòng ăn.

"Đã gần bốn giờ rồi, ăn xong còn ăn tối nữa à?" Nhìn hai người ngồi xuống bàn ăn, Thôi Nhiên hỏi.

"Có thể ăn ít thôi mà." Mộc Hạ nói. "Hoặc là chúng ta ăn tối muộn hơn."

Mộc Tê ngồi một lúc cảm thấy vô cùng chán.

Bên phía Mộc Hạ lại bắt đầu trêu cô.

Mộc Tê trợn mắt nhìn anh ta.

"Đùa thôi mà, đừng để trong lòng." Mộc Hạ dường như rất thích nhìn dáng vẻ cô nổi giận.

Thấy cô nhíu mày, anh ta cười càng vui vẻ hơn.

Mộc Tê bực mình hỏi: "Sao anh giống Địch Cảnh thế? Lần đầu gặp mặt đã trêu em rồi."

"Sao? Anh Cảnh cũng trêu em à?" Mộc Hạ nhìn Địch Cảnh. "Anh ấy đâu giống loại người như vậy."

Địch Cảnh ăn được vài miếng thì đứng dậy.

Rửa bát trong bếp xong, vừa đi ra đã nghe thấy Mộc Hạ gọi tên mình.

"Sao thế?" Địch Cảnh ngồi xuống cạnh Mộc Hạ. "Anh vừa trêu cô ấy thế nào vậy?"

Mộc Hạ chỉ vào Mộc Tê.

Địch Cảnh vừa nghe câu đó liền bật cười, đôi chân dài duỗi ra.

Anh liếc nhìn Mộc Tê. "Vẫn còn nhớ à?"

"Gì vậy? Kể đi."

"Thôi bỏ đi, kẻo có người lại không vui." Địch Cảnh cười nói.

Mộc Tê nhìn họ.

Ngay cả Thôi Nhiên và La Tương Tuần cũng đang nhìn Địch Cảnh, có vẻ vô cùng tò mò về trò đùa của anh.

Mộc Tê cạn lời với bọn họ.

Cô đứng dậy, ném lại một câu muốn về phòng nghỉ ngơi rồi để lại cho họ một bóng lưng tiêu sái.

"Thấy chưa, giận rồi." Đôi mắt Địch Cảnh đầy ý cười.

"Dễ giận thật đấy, cô nhóc này."

"Em gái Mộc Tê, đừng về phòng sớm thế chứ." Mộc Hạ còn ở phía sau trêu chọc.

Mộc Tê xem những lời ríu rít phía sau như mây bay. Vừa về phòng liền đóng cửa lại.

Cô nhóc cái gì chứ.

Địch Cảnh cũng chẳng hơn cô bao nhiêu tuổi.

Từ miệng anh nói ra "cô nhóc" nghe thật khó chịu.

Còn cái kiểu "em gái Mộc Tê" của Mộc Hạ nữa.

Chỉ cần nhớ lại thôi cô đã nổi hết da gà.

Không được.

Cô không chịu nổi việc bị người khác gọi là em gái.

Lát nữa nếu Mộc Hạ còn gọi cô là em gái, cô nhất định phải bắt anh ta sửa lại.

Vẫn còn sớm.

Tô Chi Chi vẫn chưa xuống.

Mộc Tê nằm lên giường, cầm quyển sách Tarot lên đọc.

"Tính cách cô ấy khá tốt."

Đợi Mộc Tê đóng cửa phòng xong, Mộc Hạ nói với Địch Cảnh.

Thôi Nhiên xem hết cả màn kịch bên cạnh rồi nhận xét:

"Thế mà hai người còn chọc cô ấy tức."

"Cô ấy có giận thật đâu, chỉ cảm thấy bọn tôi đáng cạn lời thôi." Mộc Hạ vỗ vai Thôi Nhiên. "Là một cô gái khá thú vị."

Thật ra Mộc Hạ cũng không hứng thú việc Địch Cảnh đã trêu Mộc Tê như thế nào.

Thấy mọi người đều không nói chuyện nữa, anh cúi đầu chơi điện thoại.

"Tương Tuần, cậu ít nói thật đấy." Thôi Nhiên đột nhiên hỏi.

La Tương Tuần thật sự rất ít nói.

Nhưng cũng không chơi điện thoại.

Lúc mọi người trò chuyện, anh ấy chỉ mở to mắt nhìn họ, không chen lời.

"Tôi khá hướng nội." Bị gọi bất ngờ, La Tương Tuần có chút lúng túng, ngừng vài giây mới trả lời.

"Nhìn ra được. Nhưng cậu thuộc kiểu hành động thực tế." Mộc Hạ nói. "Nhưng tôi không ngờ cậu lại thân với Lư Sơ Đồng như vậy."

Lúc này Địch Cảnh mới phát hiện hai nữ khách mời khác không có ở đây. "Họ đâu rồi? Đi đâu vậy?"

"Lúc nãy sư muội anh vô tình làm đổ canh lên người Lư Sơ Đồng, cô ấy lên thay đồ rồi." Mộc Hạ nhìn về tầng hai.

"Chuyện gì vậy nhỉ? Lâu thế rồi mà vẫn chưa xuống."

Địch Cảnh đang định nói gì đó thì thấy Vu Nhiễm Nhi từ phòng ăn đi ra.

"Mọi người đang nói gì thế? Vui vậy. Chị Mộc Tê đâu rồi?"

"Về phòng rồi." Địch Cảnh đáp.

"Anh Địch Cảnh, sao anh ăn nhanh thế?" Vu Nhiễm Nhi ngồi xuống cạnh Địch Cảnh.

Địch Cảnh bất lực nói: "Bên kia còn nhiều chỗ ngồi lắm mà..."

Vu Nhiễm Nhi coi như không nghe thấy.

Cô ta cầm ly nước uống dở trên bàn lên.

"Mọi người đang nói chuyện gì thế? Kể cho em nghe với."

"Cô xin lỗi Lư Sơ Đồng chưa?" Địch Cảnh lạnh nhạt hỏi.

"Em xin lỗi rồi." Vu Nhiễm Nhi bày vẻ mặt tủi thân. "Nhưng chị Sơ Đồng hình như có thành kiến với em."

"Lúc nãy cô ấy giúp cô chuyển hành lý, cô thật sự không nhìn thấy sao?" Địch Cảnh không tin.

"Thật sự không thấy!" Vu Nhiễm Nhi có chút bực bội. "Sau đó chẳng phải em đã cảm ơn chị ấy rồi sao?"

Rõ ràng là Lư Sơ Đồng dựa vào việc mình vào nghề lâu hơn nên làm mặt lạnh với cô ta. Vu Nhiễm Nhi cảm thấy rất tủi thân.

"Sau này mọi người ở chung một phòng rồi, đừng tiếp tục cãi nhau nữa nhé." Mộc Hạ khuyên nhủ, ánh mắt đảo qua lại giữa Vu Nhiễm Nhi và Địch Cảnh.

"Nếu cô ấy không cãi với em thì được." Vu Nhiễm Nhi uống cạn ly coca trong tay.

...

Mộc Tê đọc được vài trang thì buồn ngủ, nằm trên giường lại quá thoải mái nên bất tri bất giác ngủ thiếp đi. Trong lúc mơ mơ màng màng cô nghe thấy tiếng mở cửa, lờ mờ mở mắt ra thì thấy Tô Chi Chi đang nhẹ tay nhẹ chân bước vào.

"Làm ồn đến cô à?" Thấy Mộc Tê mở mắt, Tô Chi Chi nhỏ giọng hỏi.

"Mấy giờ rồi?"

"Sắp năm giờ rồi."

Mộc Tê chống người ngồi dậy trên giường. "Sơ Đồng thế nào rồi?"

"Cô ấy không sao, chỉ là than phiền với tôi một chút thôi." Tô Chi Chi ngồi xuống trước bàn trang điểm, bắt đầu dặm lại lớp trang điểm.

"Tôi thấy xe của tổ chương trình ở bên ngoài rồi, chắc sắp sửa chuẩn bị bữa tối cho chúng ta thôi, cô cũng mau dậy đi."

Mộc Tê ngáp một cái.

Thời gian này đối với cô vẫn còn quá sớm, từ sau khi đi làm, cô chưa từng ăn bữa tối trước mười một giờ.

"Không vội." Mộc Tê lật thêm vài trang sách Tarot của mình.

Tô Chi Chi quay người nhìn cô, thấy cô chăm chú đọc sách Tarot thì có hơi kinh ngạc. "Cô thật sự xem à, tôi còn tưởng sáng nay cô đùa thôi chứ."

"Tôi xem chuẩn lắm đấy, tối trước khi ngủ bói cho cô một quẻ nhé?" Mộc Tê có chút nóng lòng, hận không thể bắt đầu ngay bây giờ.

"Được thôi."

Tô Chi Chi nhanh chóng đồng ý. Nhưng cô ấy hoàn toàn không tin cái gọi là "xem chuẩn lắm" của Mộc Tê, coi như nghe một câu chuyện kể trước giờ đi ngủ thôi.

Bữa tối lần này tổ chương trình chịu chi lớn, mời đầu bếp nổi tiếng làm hẳn mười tám món ăn. Nhìn từng món liên tục được bưng lên, Mộc Tê cầm chiếc nĩa mà không biết phải làm sao. Sau khi sắp xếp xong xuôi, đầu bếp và nhân viên đều rời đi.

Trước khi đi còn đặc biệt thắp nến trên bàn ăn, tắt đèn để tạo bầu không khí lãng mạn.

Mộc Tê hoàn toàn không để tâm đến bầu không khí ấy. Bốn nam khách mời này đều không phải kiểu người cô dễ "đắc tội", mục tiêu cô đặt ra cho một tháng này là ăn ngon ngủ ngon dưỡng tốt cơ thể, nếu có thể thì tiện thể lợi dụng các khách mời để luyện tập năng lực tiên tri của mình.

"Em gái Mộc Tê, rót cho anh cốc nước."

Mộc Tê đang ăn thì người run lên, bất mãn nhìn Mộc Hạ. "Đừng gọi em là em gái."

"Thế gọi em là gì?" Mộc Hạ nhận lấy bình nước từ tay Mộc Tê. "Em tự quyết định đi."

"Chỉ cần đừng gọi em là em gái là được, nghe nổi da gà lắm."

"Được rồi." Mộc Hạ trầm ngâm một lát. "Vậy gọi em là Mặt Trời Nhỏ Vui Vẻ nhé."

Mộc Tê: "......"

Cô suýt nữa thì nôn ra.

Mộc Hạ: "Không cảm động à? Một cái tên tích cực biết bao. Hồi anh còn lồng tiếng game otome, rất nhiều người gọi anh là mặt trời nhỏ. Giờ bản mặt trời này ban tặng danh hiệu ấy cho em."

Mộc Tê liên tục xua tay. "Không cần, em không cần đâu, cái tên đó anh tự giữ mà dùng đi."

"Mặt trời nhỏ nghe hay đấy, rất hợp với cô." Mộc Tê ngước mắt nhìn chủ nhân của giọng nói, Địch Cảnh đang ngồi đối diện cô. "Đứng cạnh cô còn bị cô làm cho đen đi."

Da Mộc Tê rất trắng, mỗi lần chụp ảnh tập thể, các cô gái đều không muốn đứng cạnh cô.

Vu Nhiễm Nhi không hiểu. "Ý gì vậy?"

Địch Cảnh cúi đầu cắt miếng bít tết, giọng điệu hờ hững. "Phơi nắng mà, phơi nắng chẳng phải sẽ bị đen da sao?"

Bàn ăn lập tức chìm vào im lặng.

Rất lâu sau. Mộc Tê mới lên tiếng.

"Trò đùa của anh lạnh quá làm tôi rét luôn rồi."