Sau Khi Trói Buộc Hệ Thống Hai Chọn Một Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 58: Hoàn

Trước

Thời gian trôi mau, bảy năm đã thấm thoắt trôi qua.

“Các ngươi là đệ tử mới nhập môn, tạm thời hãy ở lại đỉnh thứ nhất.”

“Sư tỷ, đằng kia chính là đỉnh núi chính Thiên Kiếm phải không ạ?”

“Đúng vậy.”

“Nghe nói các Thiên Kiêu đều ở trên đỉnh núi chính, nếu ta có thể trở thành Thiên Kiêu, oai phong biết bao nhiêu.” Một đệ tử mơ mộng nói, những đệ tử xung quanh liền bật cười phá lên.

“Đừng cười, có chí hướng là chuyện tốt.” Sư tỷ dẫn đường nói, “Nhưng mà muốn làm Thiên Kiêu đâu phải chuyện dễ dàng, các ngươi còn kém xa lắm.”

“Sư tỷ, người đứng đầu các Thiên Kiêu hiện nay là ai vậy ạ?”

“Là——”

Sư tỷ vừa định mở miệng, chợt nghe thấy tiếng chuông bạc trong trẻo vang lên.

Theo tiếng chuông khẽ động, một thiếu nữ bước tới từ hướng ngược lại. Nàng mặc áo lụa nhạt màu cùng váy lưu tiên màu xanh bích, vạt váy tầng tầng lớp lớp như lá sen đang tách ra.

Bên hông nàng giắt một thanh trường kiếm màu bạc trắng, tiếng chuông trên kiếm vang lên leng keng, nương theo dung mạo cực kỳ xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt rất sáng, đôi tròng mắt trong veo như vì sao, khiến người ta vừa nhìn đã nhớ mãi không quên.

Vị sư tỷ kia vừa nhìn thấy nàng, lập tức lùi lại một bước nhỏ, cung kính hành lễ nói: “Ra mắt thủ tịch.”

Các đệ tử mới há hốc miệng, đây, đây chính là đệ tử thủ tịch Thiên Kiêu của Kiếm Tông sao? Không ngờ lại trông trẻ trung đến vậy, thoạt nhìn rất thân thiện, nhưng khí chất lại cực kỳ mạnh mẽ.

Cô nương kia mỉm cười gật đầu với bọn họ rồi bước đi. Đợi nàng đi xa rồi, các đệ tử mới thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn có chút ngơ ngác: “Đó chính là thủ tịch sư tỷ ư?”

“Thủ tịch thật có phong thái mà! Dù sư tỷ trông rất thân thiện nhưng lại vô cùng uy nghiêm, ta sắp trở thành người hâm mộ của sư tỷ rồi!”

“Thanh kiếm mà sư tỷ mang theo trông không tầm thường chút nào.”

“Nghe nói năm xưa Đại trưởng lão làm loạn, Khương sư tỷ đã lập được đại công, trở thành tấm gương cho chúng đệ tử noi theo.” Sư tỷ dẫn đường mang theo vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, nói tiếp: “Nhưng mà tính ra, nàng ấy và vị sư huynh đứng thứ hai trên bảng Thiên Kiêu cũng có một đoạn câu chuyện đấy.”

“Câu chuyện gì vậy? Mau kể cho bọn ta nghe đi!”

Vừa nhắc đến chuyện bát quái, các đệ tử lập tức nổi lên hứng thú, bu lại vòi vĩnh nàng ta kể chuyện, sư tỷ mỉm cười nói: “Đến ngày sau các ngươi tự mình tìm hiểu từ từ đi, chuyện của thủ tịch sư tỷ, ta không thể nói bừa được.”

Khương Ngư đi ngang qua đỉnh thứ nhất để đi đến đỉnh thứ hai, mục đích là để thăm viếng Vu Chiếu.

Năm xưa vì thu thập ma niệm, Đại trưởng lão lần lượt khiến những người bên cạnh mình nhập ma, mà Vu sư huynh không phải là một mắt xích trong việc thu thập ma niệm, ước chừng chỉ bị liên lụy để gây khó khăn cho bọn họ trên đường đi, thực sự là có chút xui xẻo.

Vốn dĩ sự dằn vặt và áy náy của hắn ta đối với Vân Vu chưa đến mức khiến hắn ta phải nhập ma, phần lớn là do Đại trưởng lão đã thôi hóa ma niệm mới khiến hành vi của hắn ta trở nên sai lệch. Khi ấy, nàng đã nghĩ ra biện pháp ngăn chặn sự nhập ma, ức chế Vu Chiếu nhập ma, nhưng phương pháp đó không hề hoàn thiện, có thể nói chỉ là một ý tưởng mới chớm nở.

Bảy năm qua, qua nhiều lần nghiên cứu lặp đi lặp lại của các y tu, bọn họ đã chế ra phương pháp phong ấn ma chủng. Đem ma chủng đã bị thôi hóa phong ấn vào trong đan điền, ước chừng mười, hai mươi năm nữa là có thể khiến ma chủng hoàn toàn khô héo.

Tính đến nay đã là năm thứ bảy ma chủng trong cơ thể Vu Chiếu được phong ấn. Vì những năm gần đây tình hình đã ổn định nên hắn ta được phép rời tông môn một chuyến. Chuyến đi này, hắn ta đã đi thăm Vân Vu và vừa mới trở về.

Khương Ngư nhận được tin liền đến thăm hắn ta.

Khi đi đến viện của Vu sư huynh, nàng đã nghe thấy tiếng trò chuyện của hai người. Vu Chiếu nói: “Ta đã đi thăm Vân Vu, nàng ấy đã không còn nhớ ta nữa.”

Giọng của một người khác dịu dàng và thanh nhạt, chính là giọng của Vân Vãn.

“Vì sao huynh lại muốn đi quấy rầy tỷ ấy?”

“Ta chỉ đứng từ xa nhìn một chút, hoàn toàn không hề quấy rầy.”

“Vậy sao huynh biết tỷ ấy không nhớ rõ huynh?”

“Là do phu quân của nàng ấy nhắc đến, ‘Nàng còn nhớ vị tiên nhân của năm đó chứ?'”

Khi ấy, Vu Chiếu đứng trên đỉnh núi, lắng nghe đoạn trò chuyện của hai phu thê bọn họ. Hắn ta đứng rất xa, không để cho hai người phát hiện ra mình, nhưng dựa vào tu vi nên vẫn có thể nghe rõ tiếng nói chuyện của cả hai.

Nam nhân kia đùa cợt nói: “Năm xưa bà còn nói ‘tiên nhân sẽ đến đón bà’, bảo ta tránh xa bà một chút cơ mà.”

Vân Vu dùng gậy chống đánh bạn già của mình một cái, bảo: “Đã từ đời nào rồi mà ông còn nhắc lại, tiên nhân với chả hậu nhân gì chứ, ta còn quên mất người đó trông thế nào rồi đây.”

Bạn già của bà ấy cười ha hả: “A Vu, bà nói xem làm tiên nhân tốt hơn, hay làm phàm nhân tốt hơn?”

Vân Vu suy nghĩ một lúc, đáp: “Ai mà biết được chứ? Muội muội của ta đi tu tiên, mười năm cũng khó gặp mặt một lần. Muội ấy cảm thấy bản thân sống rất tốt, còn ta lại cảm thấy cuộc đời này của ta cũng không tệ lắm. Bớt ngưỡng mộ người khác đi, tự sống tốt cuộc đời của chính mình là đủ rồi.”

“Phu nhân nói rất phải.”

Cả hai phu thê đều đã qua tuổi sáu mươi, mái đầu bạc trắng, dìu dắt nhau đi theo con đường núi trở về nhà. Chiếc bóng dưới ánh chiều tà bị kéo ra rất dài, khung cảnh đó vô cùng yên bình và hòa hợp.

Vu Chiếu đã hoàn toàn được giải thoát. Bất kể là đối với Vân Vu hay là đối với Vân Vãn ở trước mặt, hắn ta không còn nghĩ đến chuyện bù đắp hay níu kéo gì nữa. Cuộc đời của người ta đang trôi qua vừa vặn, hắn ta có làm gì đi chăng nữa cũng chỉ là dư thừa.

Vân Vãn uống một chén trà, nhận xét: “Trà của sư huynh, hôm nay là có vị ngon nhất.”

“Vậy sao?”

“Thanh đạm không chát, đã đạt đến chân lý của trà.”

Nàng ta đứng dậy cáo từ, Khương Ngư cũng lặng lẽ đứng lên. Cứ đà này thì tâm bệnh của sư huynh và Vân sư tỷ đã được cởi bỏ hoàn toàn rồi, thật là tốt quá.

Ở đỉnh thứ tư bên kia, cũng có người đang ngồi uống trà.

Tứ đỉnh chủ bưng chén trà, phóng tầm mắt nhìn ra xa rồi thở dài: “Bọn họ còn muốn uống đến bao giờ nữa đây?”

Tiểu đồng bên cạnh khó hiểu hỏi: “Đỉnh chủ, hai vị kia uống rượu của họ, thì liên quan gì đến chúng ta ạ?”

Tứ đỉnh chủ đáp: “Bọn họ uống rượu thì cứ uống rượu, cớ sao lại phải đến ngọn núi của ta để uống chứ? Lát nữa nếu đánh nhau thật, ta nên giúp ai đây?”

Tiểu đồng suy nghĩ một lát rồi nói: “Đỉnh chủ, ngài đừng quên, ngài vẫn đang dưỡng bệnh đấy.”

“Ồ, đúng rồi.”

Tứ đỉnh chủ trong trận chiến với Đại trưởng lão năm đó bị thương nặng, cho đến nay vẫn đang tĩnh dưỡng. Nhớ đến việc mình là một bệnh nhân, chớp mắt đáy lòng liền có thêm sức lực: “Đỡ ta đi nghỉ ngơi, lát nữa nếu bọn họ có đánh nhau, ngươi cứ nói ta đang dưỡng bệnh cần sự yên tĩnh, bảo bọn họ đổi chỗ khác mà đánh.”

“Vâng, đỉnh chủ.”

Ánh chiều tà phủ l*n đ*nh núi một lớp ánh vàng óng ả. Tây Giang Nguyệt và Tùy Lộ ngồi đối diện nhau, từ sáng đến tối mà đã uống hết năm vò rượu.

“Chén cuối cùng.” Tùy Lộ nói.

“Vì sao ngươi lại muốn tìm ta uống rượu?”

“Tiểu Ngư không đến thăm ta, ta thấy chán.”

Tây Giang Nguyệt khẽ liếc mắt, cực kỳ ngứa mắt cái vẻ không nghiêm túc này của đối phương: “Ngươi không thể tự tìm cho mình chút việc để làm à?”

“Ta có việc để làm đấy chứ, nuôi gà, nuôi heo, nuôi cá, ta bận rộn lắm đấy.”

“…”

“Ngược lại là ngươi đấy, đồ đệ của ngươi nằm liệt giường suốt bảy năm rồi, ngươi không thấy chán sao?”

Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Tây Giang Nguyệt trầm xuống. Năm xưa bà ta không thể chấp nhận việc Túc Chu và Khương Ngư ở bên nhau, nhưng trong trận chiến với Đại trưởng lão, Túc Chu lại bất chấp tính mạng để đỡ kiếm giúp nàng. Khoảnh khắc ấy nói không cảm động là giả. Ít ra thì dạy được đồ đệ không uổng công, bà ta miễn cưỡng chấp nhận chuyện của hắn và Khương Ngư, nhân tiện nhìn Tùy Lộ thuận mắt hơn một chút xíu.

Nghe đối phương nhắc lại chuyện này, bà ta cảm thấy hơi khó chịu. Rõ ràng ban nãy có biết bao nhiêu người cùng nhau đối phó với Kiếm Tôn, sao ngặt nỗi đồ đệ của bà ta lại xui xẻo như thế chứ? Cứ nằm như vậy liền suốt bảy năm.

“Tính ra thì, hắn cũng nên tỉnh lại rồi chứ nhỉ?”

“Chắc là trong hai ngày nay thôi.”

“Vậy thì tốt.” Tùy Lộ nói, “Đến độ tuổi này rồi, nhìn thấy hậu bối đều bình an vô sự, chẳng phải còn hơn tất cả mọi thứ sao? Nào, cạn một chén.”

Tây Giang Nguyệt bị lời nói này của bà ấy lay động, bèn nâng chén rượu lên.

“Vậy chuyện của chúng ta năm xưa, cũng cho qua đi chứ.”

“Mơ đi.”

“Ngươi có nói lý lẽ hay không hả?”

“Không nói đấy.”

“Hầy, ngươi cái người này—— Lớn tuổi thế này rồi mà vẫn còn để bụng như vậy, cẩn thận kẻo tổn hại tuổi thọ đấy.”

“Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không nhắm mắt xuôi tay trước ngươi đâu.”

“Chuyện này khó nói lắm.”

“Sau cứ mỗi năm lại đến đây uống rượu một chuyến.” Tây Giang Nguyệt nói, “Ai không đến được trước, tính là người đó thua, thế nào?”

“Cứ quyết định vậy đi.”

Ánh hoàng hôn buông xuống, gió xuân đưa ý vị đêm về, Khương Ngư trở về nhà, mẫu thân đang giúp phụ thân nâng cánh tay lên, phụ thân nàng kêu oai oái một tiếng, còn nói: “Cao chút nữa, cao thêm chút nữa.”

Khương Ngư lặng lẽ sượt qua bên cạnh.

Khương phụ vẻ mặt đầy lúng túng, vội vàng hạ tay xuống. Kể từ sau trận chiến với Đại trưởng lão, cánh tay này của ông đã để lại chút thương thế cũ, hễ cứ giơ cao lên là lại đau nhức. Y tu đề nghị ông ở nhà tự vận động nhiều hơn một chút, từ từ rồi sẽ khỏi hẳn.

Cũng không phải bệnh tình gì to tát, thế nhưng ông luôn tranh thủ lúc Khương Ngư không có nhà để tập luyện, nhằm tránh làm tổn hại đến sĩ diện làm phụ thân của mình. Hôm nay ông không ngờ nữ nhi lại về vào lúc này, còn bị nàng bắt gặp, thật là xấu hổ làm sao.

“Tiểu Ngư à…”

“Làm gì ạ?”

Khương Ngư ngồi xuống uống trà, Khương Hoài Thành và Bạch Lệ trao đổi ánh mắt cho nhau, rồi cất lời hỏi: “Nghe nói Túc Chu mấy ngày nay sắp tỉnh lại rồi phải không.”

Động tác uống trà của nàng khựng lại, ấp úng đáp: “Đúng vậy ạ.”

“Vậy con tính thế nào?”

“Ý người là gì ạ?”

“Đợi hắn tỉnh lại, hai đứa có tính chuyện làm nghi thức định đạo lữ không?”

“Khụ khụ——”

Đề tài của ông nhảy cóc quá nhanh, Khương Ngư bị nước trà sặc đến mức ho sặc sụa. Bạch Lệ cho Khương Hoài Thành một cú đạp thật mạnh: “Đừng có nghe phụ thân con nói bậy, ông ấy chính là già rồi nên hay hóng hớt.”

Khương Hoài Thành: ?

Ông là cái loại người như thế sao?

Thế nhưng khi thê tử đã lên tiếng, ông tuyệt đối không dám cãi lại nửa lời.

Bạch Lệ dịu dàng bảo: “Ý của phụ thân con chính là muốn hỏi, tình hình hiện tại giữa hai đứa rốt cuộc là thế nào rồi?”

Khương Ngư lặng lẽ hớp một ngụm nước trà: “Thì… Thì cứ thế thôi ạ.”

Khi cúi đầu xuống, vành tai nàng đỏ ửng một mảng.

Phu thê Khương gia nhìn nhau, những năm tháng Túc Chu chìm vào giấc ngủ sâu, ban đầu Khương Ngư ngày nào cũng đến thăm hắn tận ba bận, mãi cho đến tận hai năm gần đây mới đổi thành hai ngày đến thăm một lần. Chút tâm tư tình cảm của đôi trẻ, lẽ nào lại qua được mắt những kẻ từng trải như bọn họ? Cố ý hỏi nàng chính là muốn biết suy nghĩ của nàng có thay đổi gì hay không.

Cứ nhìn thế này thì nữ nhi bọn họ quả thực là người rất nặng tình.

Mà việc Túc Chu có thể giao cả kiếm cốt cho nữ nhi, đã chứng minh hắn là một người đáng để phó thác. Phu thê bọn họ tự nhiên không có ý kiến gì, chỉ là ông già nhà mình vừa nãy không nhịn được mà nghĩ hơi xa một chút mà thôi.

“Con ra ngoài đây.”

Không chịu nổi bầu không khí này, nàng đứng dậy định rời đi. Khương Hoài Thành cất tiếng gọi: “Muộn thế này rồi, con định đi đâu?”

Bạch Lệ hỏi: “Lại đến thăm hắn à?”

Khương Ngư đáp: “Không ạ, con đi thăm sư tỷ.”

Màn đêm buông xuống, trên đỉnh Linh Tịch bao trùm một vẻ yên tĩnh, đêm xuân ấm áp, đom đóm bay lượn rập rờn giữa đám cỏ tranh.

Khương Ngư mang theo món bánh quả hồng mà sư tỷ yêu thích nhất để đến thăm nàng ta, suốt bao nhiêu năm qua, mộ phần của Lý Hưu Âm đều do một tay nàng thường xuyên quét dọn, sạch sẽ như mới, xung quanh còn mọc lên một vòng hoa cúc dại nhỏ xinh, nở những bông hoa trắng nhỏ lấm tấm theo gió nhẹ nhàng lay động, tựa như đang chào đón sự xuất hiện của nàng.

Khương Ngư bày đồ cúng lên, ngồi bên tấm bia mộ của sư tỷ để trò chuyện tâm sự. Một lúc sau, nàng nói: “Sư tỷ, Túc Chu sắp tỉnh lại rồi.”

“Hắn tỉnh lại là chuyện tốt, nhưng trong lòng ta lại có chút thấy bất an…”

“Bây giờ ai nấy cũng đều cảm thấy bọn ta nên ở bên nhau, kỳ thực hắn còn chưa từng bày tỏ với ta lần nào cả.”

Gió đêm hiu hắt, những ngọn cỏ lay động nhè nhẹ, dường như đang đáp lại câu hỏi của nàng.

“Sư tỷ cũng cảm thấy thế là không đúng sao?”

“Đều là lỗi của hắn cả.”

“Sao hắn có thể ngủ lâu đến thế chứ? Khiến cho ta…” Khiến cho nàng cảm thấy cô quạnh biết bao.

Năm xưa sau trận chiến đó, Túc Chu bỗng nhiên hôn mê bất tỉnh. Y tu sau khi xem xét xong liền nói rằng hắn đã kiệt sức quá độ, cơ thể suy nhược nên mới ngất đi.

Về sau qua chẩn đoán tỉ mỉ, bọn họ mới phát hiện ra kiếm cốt của hắn đã mất đi hơn nửa. Khi nàng nói ra chi tiết mọi chuyện, các vị trưởng lạ bèn thở dài cảm thán. Hành động lần này của hắn là để cứu Khương Ngư, nhưng suy cho cùng cũng là cứu lấy tông môn.

Sau khi các vị trưởng lão thương nghị xong, bọn họ quyết định lấy bảo vật trấn tông của tông môn là Hàn Xích Linh Ngọc ra. Vật này chính là kỳ trân dị bảo của đất trời, trên đời khó mà cầu được, lúc tranh đoạt Thiên Kiêu cũng chỉ chuẩn bị lấy ra một mảnh to bằng móng tay để làm phần thưởng, thế nhưng bây giờ lại giao toàn bộ nó cho Túc Chu. Vật này có thể giúp hắn tái sinh kiếm cốt trở lại, cũng may là bản thân hắn vẫn còn sót lại một chút kiếm cốt gốc, mới có thể dựa vào nền tảng đó để khôi phục, nếu không thì dẫu có thần tiên hạ phàm cũng đành chịu bó tay. Chỉ có điều thời gian chữa trị rất dài, đợt trị liệu này mất trọn vẹn bảy năm.

Trong khoảng thời gian đó, hắn vẫn luôn ngủ say sưa, mỗi lần Khương Ngư đến thăm đều chưa từng thấy hắn mở mắt tỉnh lại dù chỉ một lần.

Mãi cho đến gần đây, y tu thông báo với nàng rằng kiếm cốt của Túc Chu đã hồi phục hoàn toàn, Hàn Xích Ngọc cũng đã được hấp thu gần hết, ước chừng mấy ngày nay là sẽ tỉnh lại. Lúc ấy nàng bỗng nhiên phát hiện ra bản thân hoàn toàn chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý.

Túc Chu tỉnh lại rồi, sẽ đối xử với nàng thế nào đây? Hắn có quên mất nàng hay không? Có thay đổi suy nghĩ của mình không? Ban đầu từng coi nàng quan trọng hơn cả tính mạng, liệu bây giờ có cảm thấy chẳng có gì to tát nữa không?

Khương Ngư không ngờ rằng, chính mình cũng sẽ có ngày nếm trải cảm giác được mất thất thường thế này.

Đang lúc vô cùng muộn phiền, nàng bỗng cảm thấy đầu mình bị vỗ nhẹ một cái, nàng giật mình ngẩng phắt đầu lên: “Sư tỷ?”

Một chiếc lá trượt từ trên đỉnh đầu xuống.

Hóa ra là lá cây…

Nàng lặng lẽ cất chiếc lá ngô đồng này đi, nói không chừng đây chính là cách sư tỷ đang chào hỏi nàng: “Sư tỷ, ta hiểu rồi, ý của tỷ là, nếu có thay đổi suy nghĩ thì đó cũng là lỗi của Túc Chu, tóm lại cứ đổ hết lên đầu hắn là đúng chứ gì.”

Nàng đứng dậy, giơ tay vẫy vẫy: “Sư tỷ, ta đi đây.”

Đom đóm bay lượn, cỏ cây hoa lá đung đưa, tựa như đang tiễn bước nàng rời đi.

Hôm sau, mặc dù trong lòng mang theo sự thấp thỏm không yên, Khương Ngư vẫn đến đỉnh thứ năm từ rất sớm. Bên trong hầm băng, Túc Chu vẫn đang lẵng lặng nằm yên trên chiếc giường hàn ngọc.

Chuyến ngủ say suốt bảy năm này của hắn dường như khiến thời gian đọng lại trên người thiếu niên. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ ngoài thiếu niên ngày nào, đỉnh mày sắc bén như kiếm, hàng mi dày rậm, sống mũi cao thẳng, sắc môi nhạt nhòa, trông tựa như một bức tượng ngọc tuyệt mỹ.

Khương Ngư chờ đợi một lúc lâu mà chẳng thấy hắn có chút động tĩnh gì, không kìm được bèn đưa tay miết lấy hàng chân mày của hắn: “Túc Hành Vân, nếu huynh dám quên ta, ta sẽ…”

Xúc cảm của đôi mày vô cùng mịn màng, nàng vừa ngẩn ngơ suy nghĩ, rằng sẽ thế nào nhỉ, vừa không để ý rằng ngón tay của người bên cạnh đang khẽ chuyển động.

“Ta sẽ đánh huynh một trận, đánh đến khi nào nhớ ra ta mới thôi.”

“Còn có——”

“Còn có cái gì?”

“Cho huynh ăn giun đất——”

Lời vừa nói đến đây, nàng chợt khựng lại, vừa rồi rốt cuộc là ai đang nói chuyện với nàng?! Cúi đầu nhìn xuống, vừa vặn bắt gặp hàng mi rậm đang khẽ run rẩy, đôi tròng mắt màu mực ấy đã mở to, Túc Chu đang mỉm cười nhìn nàng: “Ta không thích ăn giun đất.”

“Túc Hành Vân!”

Nàng thốt lên một tiếng, đầu tiên là sự kinh ngạc ùa ngập trong lồng ngực, sau đó lại không nhịn được mà quan sát hắn: “Huynh còn nhớ ta không?”

“Tiểu Ngư.”

Giọng nói quen thuộc cất lên gọi tiếng xưng hô này, khiến tim nàng khẽ run lên bần bật.

“Vậy huynh có còn biết, giữa chúng ta đã từng xảy ra chuyện gì không?”

“Nhớ chứ.”

“Thật… thật sự…”

Lời còn chưa dứt, nàng chợt cảm nhận được đầu ngón tay mình bị chạm vào. Cúi đầu nhìn lại, Túc Chu đang chậm rãi tròng chiếc nhẫn cá nhỏ màu xanh lam lên ngón tay nàng.

Nàng không khỏi ngẩn ngơ.

“Sao chiếc nhẫn này lại ở đây?”

“Trước khi chìm vào giấc hôn mê, ta vẫn luôn đeo nó, giống như nàng vẫn luôn ở bên cạnh ta vậy.”

Những lời nói dịu dàng khiến chóp mũi Khương Ngư cay xè, suýt chút nữa thì rơi lệ. Ngay sau đó, nàng đã được người nọ dịu dàng ôm trọn vào lòng.

Vừa tỉnh lại từ trên giường băng, cơ thể Túc Chu vẫn còn lạnh lẽo, nhưng lúc mở miệng, hơi thở ấm áp phả bên tai nàng lại mang theo sự ấm áp vô ngần: “Tiểu Ngư, ta chưa từng quên nàng.”

“Vậy còn sau này thì sao?” Nàng vùi mặt vào bả vai thiếu niên, giọng nói phát ra có chút mơ hồ.

“Sau này cũng sẽ không bao giờ.”

“Túc Hành Vân, huynh là đồ vô lại.”

“Ừ.”

“Sao huynh không tỉnh lại sớm hơn chứ?”

“Ta chìm vào giấc mơ để gặp nàng.”

“Ta trong giấc mơ có tốt bằng ta ở ngoài đời không?”

“Không thể sánh bằng dù chỉ một phần vạn, cho nên ta mới tỉnh lại.”

“Hừ.”

“Vậy coi như tạm tha cho huynh đấy.”

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống bên má, hôn đi giọt nước mắt vương chút chua xót, hắn trầm giọng nói: “Được, cảm ơn Tiểu Ngư.”

“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, sao không nói câu nào khác hay ho hơn đi!” Trở về nhà, Khương Ngư xoay xoay chiếc nhẫn cá nhỏ trong lòng bàn tay, không nhịn được mà lầm bầm oán trách.

Hắn nói mấy câu trước nghe ra dáng phết, đến thời điểm mấu chốt thì lại chẳng biết nói lời hay ý đẹp gì nữa. Thứ mà nàng muốn nghe chính là một câu cảm ơn sao?

Nhưng mà khoảng thời gian dành cho hai người lúc đó cũng chẳng có nhiều, Túc Chu vừa mới tỉnh lại, cơ thể vẫn còn rất suy nhược. Y tu, Tứ đỉnh chủ, các vị trưởng lão của đỉnh thứ năm đứng chờ một đống ở bên ngoài để kiểm tra tình hình cho hắn, nàng cũng không tiện chiếm dụng người ta mãi nên đành trở về.

Càng về nhà nghĩ ngợi nàng lại càng thấy bực bội. Hắn không thể nói được câu nào lọt tai hơn chút à?

Đinh đong——

[Túc Chu đã tỉnh lại, tiến triển mối quan hệ giữa ngươi và hắn, ngươi chọn——A. Tỏ tình với hắn/ B. Chờ hắn tỏ tình]

Hả?

[Hệ thống??] [Ngươi vẫn còn sống sao? Ta cứ tưởng ngươi ngỏm từ đời nào rồi chứ.] […] [Nói câu gì xem nào.] [Nói cái gì chứ?]

Hệ thống thế mà lại lên tiếng thật, nhưng nghe có vẻ mơ hồ mờ ảo, trông giống như tín hiệu mạng kém lắm vậy, [Nói cái gì cũng được hết á, ngươi từ đâu chui ra thế? Sao bỗng dưng lại phát nhiệm vụ nữa? Trước đó ngươi đi đâu vậy?] […] [Đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ tỏ tình, ngươi sẽ rõ.]

Tỏ tình.

Tỏ tình cái con khỉ khô ấy.

Khương Ngư trừng mắt nhìn hai lựa chọn đó, ước chừng có lẽ đến ngày nằm xuống quan tài, nàng cũng chẳng đợi nổi việc Túc Chu mở lời tỏ tình với mình đâu. Trước đó có bao nhiêu là cơ hội rõ ràng ra đấy, thế mà hắn chưa từng có nổi một lần tỏ tình chính thức nào cả.

Nàng hậm hực chọn B, cái tính ương bướng trong lòng dâng trào, nàng cứ mặc kệ xem rốt cuộc bản thân phải chờ đợi đến bao giờ.

Sau khi nhận lấy nhiệm vụ của hệ thống, nàng buồn chán đợi cho đến tận tối muộn. Thấy màn đêm dần buông xuống, suốt cả một ngày dài chẳng có lấy một bóng người đến nhà thăm hỏi, nàng liền mở cuốn sổ nhỏ ra, lặng lẽ vạch một đường thẳng đứng lên trang giấy.

“Túc Hành Vân, để xem huynh có thể bắt ta phải chờ đợi đến năm tháng nào.”

Cốc cốc.

Khung cửa sổ bị người từ bên ngoài gõ nhẹ hai tiếng.

Nàng ngẩn ra một thoáng, đứng dậy đẩy cánh cửa sổ lụa mỏng ra. Gió xuân phà vào mặt, tiếng côn trùng rả rích bên tai, nhưng lại chẳng nhìn thấy bóng dáng ai cả.

Thế nhưng nương theo ánh đèn nến hắt ra từ thư phòng bên cạnh, nàng nhìn thấy bóng dáng gầy gò in trên khung cửa sổ, bóng người mảnh khảnh đang ôm kiếm tựa lưng vào bức tường, bóng lưng và góc nghiêng in hằn rõ nét lên ô cửa sổ.

“Huynh đến đây làm gì?” Nàng tức tối hỏi.

“Đến thăm nàng một chút.”

“Ban ngày chẳng phải đã nhìn chán chê rồi sao?”

Nàng vừa định đóng sập cửa sổ lại thì Túc Chu đã vòng người ra trước cửa sổ, đối mặt trực diện với nàng: “Tiểu Ngư, ta thích nàng.”

Động tác khép cửa sổ của Khương Ngư bỗng khựng lại. Hắn… Hắn vừa nói cái gì cơ?

“Kỳ thực ta đã sớm muốn nói rồi.” Túc Chu nghiêm túc nhìn nàng chăm chú, “Y tu bảo ta phải nghỉ ngơi thật nhiều, nhưng ta vẫn rất muốn gặp nàng nên đã chạy sang đây. Vừa nhìn thấy nàng, ta liền không kìm lòng được mà thốt lên…”

Lời còn chưa dứt, Khương Ngư cách khung cửa sổ, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn phớt qua bên má hắn.

Hắn lập tức đơ người ngây ngốc ra đó, gò má dần đỏ bừng.

Nhận thức được bản thân vừa làm ra hành động gì, Khương Ngư cũng đỏ lựng cả mặt. Nàng vội vàng rụt người trốn thụp ra phía sau khung cửa, không phải chỉ là tỏ tình thôi sao, thế mà nàng lại kích động đến mức này, thật là không có tiền đồ mà!

Thế nhưng nàng tuyệt đối không ngờ tới, bản thân rõ ràng chỉ vừa mới đánh cược với hệ thống rằng Túc Chu sẽ không đời nào tỏ tình đâu, thế mà tên ngốc này lại chạy đến tỏ tình nhanh như chớp như thế, sao đến lúc này lại đột ngột thông suốt ra rồi?

“Tiểu, Tiểu Ngư…”

“Huynh đợi ta một chút.”

Khương Ngư leo từ cửa sổ ra ngoài, kéo tay hắn chạy ù đến gốc cây cổ thụ cách đó không khoảng bao xa rồi cùng hắn leo lên cây: “Ngồi ở đây nói chuyện.”

Túc Chu ngớ người: “Tại sao lại phải leo lên đây?”

Khương Ngư đáp: “Lỡ như phụ mẫu mà bước vào phòng ta, nhìn thấy huynh ở trong đó thì lúng túng chết đi được.”

Túc Chu: …

Trái tim của hắn hiện tại vẫn đang đập thình thịch liên hồi, hoàn toàn không hề nghĩ đến góc độ này.

Hai người tựa sát vào nhau ngồi trên chạc cây, thổi bồng bềnh làn gió mát rượi của đêm xuân. Chẳng mấy chốc, bờ vai đã kề sát vai, bàn tay cũng đan chặt vào nhau. Sau khi thủ thỉ thân mật với nhau một lúc lâu, Khương Ngư bỗng bắt đầu hào hứng mơ mộng về tương lai.

“Túc Hành Vân, sau này huynh có dự định làm gì?”

“Ta muốn, đền đáp ân tình của sư tôn, giúp bà ấy tìm kiếm nguyên liệu để tu bổ lại thanh kiếm.”

“Sau đó thì sao?”

“Luyện kiếm.”

“Luyện kiếm giỏi xong rồi thì sao?”

“Hành hiệp trượng nghĩa khắp thiên hạ, trừ yêu diệt ma, bảo vệ bách tính bình an.”

“Ồ.”

“Còn nàng thì sao?” Túc Chu lên tiếng hỏi ngược lại.

“Ta muốn… thành tiên.”

“Vì sao?”

“Thành tiên có khối thứ thú vị nha, ta muốn lên thiên đình ngắm ngía xem thế nào.” Nàng đáp, “Nhưng mà cứ thế này, chẳng phải chúng ta không cách nào ở bên nhau được nữa sao?”

“Sẽ không đâu.”

“Sao lại thế?”

“Chúng ta cùng nhau hành hiệp trượng nghĩa khắp thiên hạ trước đã, sau đó ta sẽ cùng nàng phi thăng thành tiên.”

“Huynh mơ đẹp ghê cơ.”

Tiếng ve xuân râm ran, che khuất dần tiếng thì thầm trò chuyện của hai người.

Khương Hoài Thành đứng cạnh khung cửa sổ thư phòng, khóe môi dần vẽ nên một nụ cười ấm áp.

Bạch Lệ bưng khay trà bước vào, không nhịn được mà tò mò hỏi: “Hoài Thành, chàng đang cười cái gì thế?”

“Đâu có, không có gì đâu.”

“Ngoài cửa sổ có hai con ve cứ kêu điếc cả tai, nàng nghe bọn chúng cứ lải nhải cái gì ấy nhỉ.”

“Ve sầu á?”

Bà bước nhanh đến bên cửa sổ, nhìn thấy hai bóng hình đang tựa sát vào nhau trên tán cây xa xa, không khỏi kinh ngạc.

“Suỵt——”

“Phu nhân, chớ quấy rầy đêm xuân này.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn