10
Ngày hôm sau, Lục Yến Châu đưa tôi đến nhà Tô Kha Nhiễm.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, trái tim tôi như bị ai đó xé toạc.
Cơn đau bất ngờ ập đến, lan khắp toàn thân.
Tôi không dám tin người phụ nữ trước mặt, gầy gò đến trơ xương, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu này...
Lại là người phụ nữ cao quý như thiên nga trắng trong buổi tiệc hôm đó.
Ánh mắt Tô Kha Nhiễm đờ đẫn.
Toàn thân toát ra vẻ suy sụp và tuyệt vọng.
Nhìn cô ấy, tôi như nhìn thấy chính mình của năm xưa.
Mãi đến khi thấy tôi xuất hiện, đôi mắt cô mới ánh lên một tia sáng.
Tô Kha Nhiễm đi đến trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi.
Vừa khóc, cô vừa nói:
“Ninh Ninh... xin lỗi cậu...”
Tôi không hiểu chuyện gì.
Theo bản năng nhìn sang Lục Yến Châu.
Anh cũng nhíu chặt mày, dường như không biết câu xin lỗi ấy vì điều gì.
Tô Kha Nhiễm nghẹn ngào:
“Là Phó Minh Diên...”
“Anh ta đã thừa nhận tất cả rồi.”
“Năm đó là do anh ta làm.”
“Mình đã trách nhầm cậu.”
“Xin lỗi...”
Những lời ấy chẳng khác nào tiếng sét giữa trời quang.
Cơ thể tôi lập tức cứng đờ.
Đầu óc trống rỗng.
“Em nói cái gì?”
Giọng Lục Yến Châu đột nhiên lạnh lẽo đến đáng sợ.
Không còn chút nhiệt độ nào.
Tô Kha Nhiễm nhìn anh.
“Hôm qua Phó Minh Diên đến tìm em.”
“Trong lúc cãi nhau, anh ta đã nói hết.”
“Năm đó anh ta nhờ em thuyết phục hai người cho anh ta tham dự tiệc sinh nhật.”
“Thực ra là để bỏ thuốc vào ly của hai người.”
“Chỉ khi em và anh chia tay, anh ta mới có cơ hội tiếp cận em...”
Nói đến đây, cô bật khóc.
“Ninh Ninh, xin lỗi...”
“Vì mình mà cậu phải chịu oan suốt bao nhiêu năm.”
“Vậy mà trước đó mình còn nói với cậu những lời như thế...”
“Mình phải làm gì thì cậu mới tha thứ cho mình đây...”
Chưa đợi tôi trả lời.
Cô lại lẩm bẩm như người mất hồn:
“Không...”
“Cậu không cần tha thứ cho mình.”
“Không tha thứ cũng là điều nên làm.”
“Mình là tội nhân...”
Tâm trạng cô bỗng trở nên kích động.
Giống như bị điều gì đó k*ch th*ch.
Hai tay ôm chặt lấy tai.
Cơ thể từ từ ngồi xổm xuống.
Đôi mắt trống rỗng vô hồn.
“Đều là lỗi của mình...”
“Đều tại mình...”
“Nếu không phải vì mình, nhà họ Tô sẽ không phá sản...”
“Ba mình sẽ không ch/ết...”
“Ninh Ninh cũng sẽ không bị tổn thương...”
“Đều tại mình...”
Nhìn bộ dạng ấy của cô, tim tôi đau nhói.
Tôi vội đỡ cô đứng dậy rồi ôm chặt lấy cô.
Nhẹ nhàng vuốt lưng cô từng chút một.
“Không sao đâu.”
“Mình không trách cậu.”
“Không phải lỗi của cậu...”
Sau rất nhiều lời an ủi.
Cảm xúc của Tô Kha Nhiễm cuối cùng cũng dần ổn định.
Nhưng tôi vẫn không yên tâm.
Buổi tối, tôi quyết định ở lại cùng cô.
Chúng tôi giống như những ngày còn ở ký túc xá.
Nằm chung trên một chiếc giường.
Thân thiết như chưa từng xa cách.
Trước khi ngủ, cô giải thích cho tôi chuyện tấm ảnh hôm trước.
Mẹ cô đã mất vì bệnh từ vài năm trước.
Giờ cha cô cũng không còn.
Sau khi nhà họ Tô sụp đổ, tất cả họ hàng đều cắt đứt liên lạc với cô.
Vì thế, Lục Yến Châu trở thành người thân thiết nhất còn lại bên cạnh cô.
Lúc gửi tấm ảnh ấy cho tôi, cô không phải vì còn yêu anh.
Mà chỉ vì quá sợ cảm giác cô độc và không nơi nương tựa.
Lục Yến Châu giống như chiếc phao cứu sinh cuối cùng của cô trên thế gian này.
Cho nên cô mới nôn nóng muốn giữ anh lại.
Cũng vì vậy mà nảy sinh những suy nghĩ ích kỷ như thế.
Lục Yến Châu hiểu được tâm trạng của cô.
Nên lúc đó anh không trách cô.
Tô Kha Nhiễm còn nói cho tôi biết một sự thật khác.
Thì ra từ trước đến nay, mối quan hệ giữa cô và Lục Yến Châu chưa từng là tình yêu thật sự.
Hai người chỉ vì đối phó với gia đình hai bên nên mới công khai là người yêu.
Trên thực tế, họ vẫn luôn ở bên nhau như anh em ruột.
Năm đó, sau chuyện kia, sở dĩ cô cắt đứt liên lạc với tôi...
Là vì cho rằng tôi đã chen vào mối quan hệ của họ khi trên danh nghĩa họ vẫn là một đôi.
Cô cảm thấy tôi không coi cô là bạn thân.
Nên vô cùng thất vọng về tôi.
11
Ngày hôm sau, tôi đưa Tô Kha Nhiễm đến khoa tâm thần tái khám.
Trên hành lang bệnh viện, chúng tôi gặp Phó Minh Diên.
Trên mặt anh ta có vài vết bầm.
Nếu tôi đoán không nhầm...
Chắc là bị Lục Yến Châu đánh.
Hôm qua sau khi biết được sự thật, sắc mặt Lục Yến Châu vẫn luôn rất khó coi.
Đợi đến khi Tô Kha Nhiễm bình tĩnh hơn một chút, anh đã vội vã rời đi.
Phó Minh Diên đứng ch/ết lặng nhìn Tô Kha Nhiễm.
Còn cô chỉ bình thản bước ngang qua anh ta.
Không hề dừng lại.
Tôi vô thức ngoái đầu nhìn.
Thấy Phó Minh Diên nở một nụ cười thê lương.
Tô Kha Nhiễm không muốn nhắc đến anh ta.
Vì vậy tôi cũng không hỏi chuyện giữa hai người.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên giọng nói:
“Thẩm Ninh.”
Tôi quay lại.
Phó Minh Diên nhìn tôi.
Một lúc lâu sau mới khàn giọng nói:
“Xin lỗi.”
Tôi không đáp lại.
Bởi vì...
Tôi không thể tha thứ cho anh ta.
Những ngày sau đó.
Tôi thay Lục Yến Châu chăm sóc Tô Kha Nhiễm.
Cô tích cực điều trị.
Từng chút một bước ra khỏi căn bệnh trầm cảm.
Cuối cùng, cô quyết định rời khỏi nơi đầy đau thương này.
Đến một thành phố khác để bắt đầu cuộc sống mới.
Ngày cô rời đi.
Tôi và Lục Yến Châu cùng đến sân bay tiễn cô.
Sau khi nói lời tạm biệt với Tô Kha Nhiễm.
Tôi lại nhìn thấy Phó Minh Diên.
Anh ta đứng trong một góc khuất khá kín đáo.
Lặng lẽ nhìn theo bóng lưng ngày càng xa của Tô Kha Nhiễm.
Không tiến lên.
Cũng không giữ lại.
Chỉ đứng đó, bất động như một pho tượng.
12
Chẳng mấy chốc đã đến cuối năm.
Đây là lần đầu tiên Lục Tử Lãng được đón giao thừa cùng ba nên cậu nhóc muốn có một trải nghiệm thật đặc biệt.
Lục Yến Châu đề nghị đến thành phố A.
Anh có một người bạn sở hữu khu nghỉ dưỡng ở đó.
Trên máy bay có một em bé rất đáng yêu.
Nhìn đứa bé, khóe môi tôi bất giác cong lên.
Lục Yến Châu quay sang hỏi:
“Lúc nhỏ Lãng Lãng có ngoan không?”
Nhớ lại bộ dạng của con hồi bé, tôi lắc đầu rồi bật cười.
“Là một tiểu ma vương chính hiệu.”
“Làm em khổ sở không ít đâu.”
Sau khi Lục Tử Lãng ra đời, mẹ chồng tôi là Lâm Mạn từng đề nghị thuê bảo mẫu giúp tôi.
Nhưng vì không tin tưởng người lạ nên tôi từ chối.
Khi ấy tôi hoàn toàn nuôi con bằng sữa mẹ.
Ban đêm cứ hai tiếng lại phải thức dậy cho con bú một lần.
Thiếu ngủ triền miên.
Mà Lục Tử Lãng lại đặc biệt hiếu động.
Ban ngày tôi vừa phải làm việc nhà, vừa phải dỗ dành, chơi đùa cùng con.
Gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Thường xuyên chóng mặt, đau đầu.
Mặt khác, tôi còn lo Lâm Mạn cho rằng mình không phải một người mẹ đủ tốt rồi mang con đi mất.
Áp lực cả về thể xác lẫn tinh thần khiến tôi nhiều lần đứng bên bờ vực sụp đổ.
Tôi nhìn Lục Tử Lãng đang ngủ say bên cạnh Lục Yến Châu.
Khóe môi khẽ cong lên.
May mà...
Tất cả đều đã qua rồi.
Có lẽ chưa bao giờ thấy tôi dùng giọng điệu thoải mái như vậy để nói chuyện với mình nên Lục Yến Châu thoáng ngẩn người.
Đến khi tôi nhận ra cũng có chút mất tự nhiên.
Liền im lặng không nói thêm.
Lục Yến Châu nhìn tôi.
Yết hầu khẽ chuyển động.
Giọng nói trở nên khó nhọc.
“Xin lỗi.”
“Ngày em sinh Lãng Lãng, anh đang đi công tác.”
“Dự án đó rất quan trọng.”
“Hơn nữa lúc ấy anh vẫn còn hiểu lầm em nên đã không quay về.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Sau đó anh ra nước ngoài là vì muốn học tập thêm.”
“Anh nhận ra bản thân còn rất nhiều thiếu sót nên từ sớm đã lên kế hoạch ra nước ngoài hai năm.”
“Chỉ là khi ấy anh ngây thơ cho rằng... em và Lục Tử Lãng vẫn chưa quan trọng đến mức khiến anh thay đổi kế hoạch.”
“Sau khi kết thúc việc học, ba anh muốn anh ở lại mở rộng thị trường nước ngoài.”
“Bên đó hiện giờ đã phát triển ổn định nên anh mới trở về.”
“Lúc ấy anh quá bốc đồng, suy nghĩ không chu toàn.”
“Không đứng trên lập trường của em để suy xét.”
“Để em một mình gánh chịu áp lực từ mọi phía.”
“Xin lỗi.”
Tôi lặng lẽ nghe anh nói hết.
Trong lòng không gợn lên chút sóng nào.
Những năm tháng bị người đời chửi rủa.
Những ngày cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.
Tôi từng hận sự tàn nhẫn của anh.
Cũng từng hy vọng anh sẽ mềm lòng.
Đột nhiên xuất hiện để bảo vệ mẹ con tôi.
Nhưng rồi...
Khi tôi một lần nữa mở mắt nhìn thế giới này.
Tôi bỗng hiểu ra.
Đừng bao giờ đặt kỳ vọng vào những người vốn chẳng liên quan đến sinh mệnh của mình.
Sẽ không có ai đến cứu rỗi bạn.
Nếu không ai kéo bạn lên.
Vậy thì hãy tự mình từng bước bò ra khỏi vực sâu.
Sau lần tái sinh ấy...
Dường như trái tim tôi cũng có thêm một cơ chế miễn dịch.
Những người không còn quan trọng với tôi.
Dù họ làm gì.
Hay nói gì.
Cũng không thể khiến lòng tôi dao động thêm nữa.
Tôi bình thản đáp:
“Đều đã qua rồi.”
13
Buổi tối ở khu nghỉ dưỡng có tổ chức hoạt động đếm ngược chào năm mới.
Khoảnh khắc bước sang năm mới.
Vô số chùm pháo hoa bắn lên bầu trời.
Chiếu sáng màn đêm thành muôn vàn sắc màu rực rỡ.
Rất nhiều du khách chắp tay cầu nguyện dưới ánh pháo hoa.
“Mẹ ơi, con cũng muốn ước!”
Lục Tử Lãng hào hứng chắp tay lại.
Nhắm mắt thật chặt.
“Con hy vọng mẹ sẽ sinh cho con một em gái!”
Nói xong, cậu nhóc mở mắt.
Ngẩng đầu nhìn tôi đầy mong đợi.
“Mẹ ơi, điều ước năm mới của con có thành hiện thực không?”
Tôi nhất thời nghẹn lời.
Không biết nên trả lời thế nào.
Lục Yến Châu liếc nhìn tôi.
Sau đó cúi đầu nói với con:
“Ba sẽ cố gắng giúp điều ước này thành hiện thực.”
Tôi không nỡ nói những lời khiến con buồn.
Nên chỉ im lặng.
Khu nghỉ dưỡng rất rộng.
Bạn của Lục Yến Châu sắp xếp cho chúng tôi một biệt viện riêng biệt.
Bên trong có hai phòng ngủ.
Buổi tối, Lục Tử Lãng ngủ cùng tôi.
Còn Lục Yến Châu ngủ ở phòng bên cạnh.
Do hôm trước thức khá khuya.
Ngày đầu tiên của năm mới, cậu nhóc ngủ nướng.
Đã hơn tám giờ sáng vẫn chưa dậy.
Tôi một mình ra hồ bơi nước ấm trong sân.
Đã rất lâu rồi tôi không bơi.
Cảm giác như một chú cá nhỏ được trở về mặt nước.
Tự do bơi lội vài vòng thật sảng khoái.
Đến khi mệt và dừng lại.
Tôi mới phát hiện Lục Yến Châu đang đứng bên hồ từ lúc nào.
Hứng thú bơi lội lập tức biến mất.
Tôi lên bờ rồi đi thẳng về phòng.
Khi đi ngang qua anh.
Bàn tay bất ngờ bị giữ lại.
Tôi quay đầu.
Anh im lặng không nói gì.
Nhưng ánh mắt quá mức trực diện ấy đã nói lên tất cả.
Lục Yến Châu có làn da trắng, đường nét tuấn mỹ.
Hôm nay anh mặc bộ đồ nghỉ dưỡng màu trắng.
Dù đã gần ba mươi tuổi.
Vẫn mang cảm giác thiếu niên rất rõ.
Chỉ tiếc...
Tôi không còn là cô gái của năm ấy nữa.
Trái tim tôi vẫn bình ổn đập từng nhịp.
Không hề loạn nhịp vì anh.
Dưới ánh mắt nóng bỏng của anh.
Tôi biết có vài lời nhất định phải nói rõ.
Tôi nhẹ nhàng rút tay về rồi hỏi:
“Lục Yến Châu.”
“Anh thích em sao?”
Không đợi anh trả lời.
Tôi tiếp tục:
“Xin lỗi.”
“Em không còn thích anh nữa.”
Ánh mắt anh lập tức tối đi.
Mất hết ánh sáng.
Tôi vẫn bình tĩnh nói tiếp:
“Vì Lục Tử Lãng, em có thể ở chung với anh như những người bạn.”
“Nhưng nếu anh muốn tiến thêm một bước...”
“Xin lỗi.”
“Em không muốn.”
Sau khi nói rõ mọi chuyện.
Ba ngày nghỉ Tết Dương lịch ở thành phố A trôi qua rất yên bình.
Tôi và Lục Yến Châu giữ khoảng cách vừa đủ.
Lịch sự mà hòa hợp.
Lục Tử Lãng chơi cực kỳ vui vẻ.
Lục Yến Châu còn chụp cho con rất nhiều ảnh.
Sau khi về nhà.
Lục Tử Lãng muốn chọn vài tấm đẹp để in ra.
Lục Yến Châu bảo tôi giúp con chọn.
Sau khi nói mật khẩu điện thoại cho tôi biết, anh đi tắm.
Tôi mở album ảnh trong điện thoại của anh.
Xem hết những bức ảnh chụp trong kỳ nghỉ.
Rồi bất ngờ phát hiện.
Trong máy anh còn lưu rất nhiều hình ảnh và video của Lục Tử Lãng từ trước sáu tuổi.
Lục Tử Lãng như phát hiện ra châu lục mới.
Vui mừng cướp lấy điện thoại từ tay tôi.
Lật từng tấm ảnh về phía trước.
Trong một vài video còn vang lên giọng của bà nội Lâm Mạn.
Chắc là lúc bà đến thăm cháu đã quay lại.
Tôi vẫn luôn nghĩ Lục Yến Châu chẳng hề quan tâm đến con.
Không ngờ...
Anh vẫn luôn âm thầm dõi theo sự trưởng thành của Lục Tử Lãng.
Điều này thực sự nằm ngoài dự đoán của tôi.
Lục Tử Lãng tiếp tục lật xem.
Cho đến khi dừng lại ở một bức ảnh.
Trong ảnh có một cô gái.
Cô đang nhắm mắt tựa đầu lên vai một người mặc áo hoodie đen.
Giống như đã ngủ thiếp đi.
Đôi mắt Lục Tử Lãng lập tức sáng lên.
“Mẹ ơi!”
“Đây có phải là mẹ không?”
Đúng lúc ấy.
Lục Yến Châu vừa tắm xong bước ra.
Nhìn thấy bức ảnh trên màn hình.
Anh lúng túng liếc nhìn tôi.
Vành tai thoáng đỏ.
Sau đó ho khẽ một tiếng rồi đáp:
“Ừm.”
“Đúng là mẹ con.”