Sau Khi Trở Về, Anh Không Chịu Ly Hôn
Chương 1
Sáu năm trước, Lục Yến Châu cho rằng tôi giở thủ đoạn để mang thai con của anh. Trong cơn tức giận, anh bỏ lại hai mẹ con tôi rồi ra nước ngoài.
Sáu năm sau, cuối cùng anh cũng trở về.
Biết anh không thích mẹ con tôi, tôi chủ động đề nghị ly hôn nhưng anh lại không đồng ý.
1
Trên đường tan học về nhà, cậu nhóc Lục Tử Lãng cứ mím chặt môi, chẳng nói chẳng rằng.
Ngày mai, trường tiểu học Bá Hàn sẽ tổ chức đại hội thể thao. Mới học lớp một, Lục Tử Lãng đã đăng ký tham gia chạy cự ly 100 mét.
Vừa rồi cậu của thằng bé, cũng là em trai tôi, Thẩm Viễn, gọi điện báo rằng ngày mai có thể không kịp về xem nó thi đấu.
Bởi vậy nên cậu nhóc đang rất buồn.
Về đến cửa nhà, tôi mở cửa, cúi đầu thay giày ở huyền quan.
“Các bạn trong lớp đều nói lúc đó ba mẹ họ sẽ đến cổ vũ. Cậu thật sự không tới được sao ạ?”
Thằng bé tủi thân nhìn tôi.
Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác chua xót.
Trước đây, con từng nói với tôi rằng tất cả học sinh tham gia thi đấu đều có thể mời ba mẹ đến cổ vũ.
Mỗi khi nhắc đến chuyện này, tôi lại cảm thấy vô cùng có lỗi với Lục Tử Lãng.
Bởi vì suốt sáu năm qua, thằng bé chưa từng gặp cha mình.
Từ mẫu giáo lên tiểu học, bất cứ hoạt động nào cần cha mẹ tham gia, người xuất hiện bên cạnh nó mãi mãi chỉ có mẹ và cậu.
Trong nhận thức của con, cậu gần như chính là cha.
Nhưng lần này, Thẩm Viễn cũng không thể đến.
Đúng lúc tôi định trả lời, bỗng nghe thấy giọng kinh ngạc của thằng bé:
“Chú là ai vậy? Sao lại vào nhà cháu?”
Tôi theo hướng ngón tay nhỏ của con chỉ, ngẩng đầu lên.
Rồi sững người.
Người đàn ông trước mặt mặc bộ vest đen được cắt may chỉnh tề. Một tay anh cầm ly nước, tay còn lại đút trong túi quần, lặng lẽ nhìn Lục Tử Lãng.
Sau sáu năm xa cách, Lục Yến Châu đã được thời gian mài giũa, trở nên trưởng thành và lạnh lùng hơn trước rất nhiều.
Gương mặt anh trầm tĩnh, đôi môi mỏng khẽ mím, ánh mắt bình lặng không gợn sóng.
Tôi hoàn toàn không thể nhìn ra anh đang có cảm xúc gì với Lục Tử Lãng.
Lo anh sẽ ghét bỏ đứa trẻ, tôi theo bản năng kéo con ra sau lưng mình.
“Mẹ ơi, chú ấy là ai vậy?”
Lục Tử Lãng ló đầu từ phía sau tôi.
Lục Yến Châu đặt ly nước xuống, hai tay đút túi quần:
“Là ba của con.”
Lục Tử Lãng mở to mắt nhìn tôi.
Tôi bất lực gật đầu:
“Đúng vậy, chú ấy là ba con.”
Thằng bé đứng ngây ra tại chỗ.
Lục Yến Châu không nói gì.
Tôi đành lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngập:
“Ừm... sao anh đột nhiên về nước vậy?”
Lục Yến Châu nhàn nhạt liếc tôi một cái:
“Đây là nhà của anh, anh không được về sao?”
“Em không có ý đó...”
Tôi khẽ thở dài.
“Công việc bên nước ngoài đã giải quyết xong. Sau này anh sẽ ở lại trong nước.”
Anh chậm rãi nói.
“Vậy ngày mai ba có thể đến trường xem con thi đấu không ạ?”
Lục Tử Lãng đột nhiên lên tiếng.
Thằng bé nghiêng đầu, đôi mắt to trong veo chăm chú nhìn Lục Yến Châu, ánh mắt thấp thoáng vẻ bất an.
“Ba mẹ các bạn đều sẽ đến. Nếu ba thật sự là ba của con, ngày mai ba có thể đi cùng mẹ đến xem con thi đấu được không?”
Thấy Lục Yến Châu hơi nhíu mày, giọng thằng bé càng lúc càng nhỏ:
“Buổi sáng là vòng loại, ba không cần đến đâu. Buổi chiều 3 giờ là chung kết. Con nhất định sẽ vào được chung kết. Đến lúc đó ba chỉ cần tới xem con thi thôi.”
Tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Tôi sợ anh sẽ nói những lời khó nghe khiến con xấu hổ.
Dù sao trước đây anh cũng từng không ít lần châm chọc, mỉa mai tôi.
Nhưng ngoài dự liệu của tôi, anh lại gật đầu:
“Được. Nhưng ngày mai ba có chút việc, sẽ đến muộn một chút.”
Lục Tử Lãng lập tức nhảy cẫng lên:
“Thật ạ? Tuyệt quá!”
“Con biết mà, mẹ không lừa con! Con cũng có ba!”
Hốc mắt tôi nóng lên.
Hồi học mẫu giáo, từng có một bạn nhỏ chế giễu Lục Tử Lãng là đứa không có ba.
Hôm đó về nhà, con lén trốn trong phòng khóc một mình.
Sau này, dù tôi đã nhiều lần giải thích rằng ba chỉ đi nước ngoài làm việc chứ không phải bỏ rơi con, nhưng Lục Tử Lãng vẫn nghĩ tôi đang nói dối.
Kể từ lần ấy, con không bao giờ nhắc đến chữ “ba” nữa.
Trong đôi mắt vốn bình thản của Lục Yến Châu thoáng hiện lên một tia áy náy.
Chỉ là cảm xúc ấy vụt qua rất nhanh nhưng tôi vẫn nhìn thấy.
Vì ghét tôi, anh cũng không thích luôn cả Lục Tử Lãng.
Ngày tôi sinh con, anh không xuất hiện.
Mãi đến một tuần sau khi đứa trẻ chào đời, anh mới quay về nhìn con một lần.
Chỉ một lần.
Ngay hôm sau, anh xuất ngoại.
Mà chuyến đi ấy kéo dài suốt sáu năm.
Nếu lần này trở về, anh thật sự sẵn lòng cho Lục Tử Lãng tình yêu thương của một người cha...
Thì đó cũng là một chuyện tốt.
“Ừm... em chuẩn bị nấu cơm đây. Anh ăn tối chưa? Hay là...”
Nói được nửa câu, tôi bỗng khựng lại.
Lục Yến Châu sao có thể ăn cơm cùng mẹ con tôi được.
Sáu năm trước, chẳng phải chính vì không muốn nhìn thấy chúng tôi mà anh mới ra nước ngoài sao?
“Được, anh vẫn chưa ăn.”
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Lục Yến Châu mất tự nhiên dời ánh mắt sang chỗ khác.
Sau khi Lục Tử Lãng về phòng làm bài tập, giọng nói trong trẻo, lạnh nhạt của anh chậm rãi vang lên:
“Đều là vì đứa trẻ thôi. Đừng nghĩ nhiều.”
Tôi bật cười tự giễu.
Phải rồi.
Đây mới là Lục Yến Châu mà tôi quen biết.