Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 76: Toàn văn hoàn

Trước

[Toàn văn hoàn]

Sinh nhật ba mươi tuổi của Hoắc Diễn theo lý thì nên tổ chức ở nhà cũ của nhà họ Hoắc, nhưng hắn cực kỳ chán ghét đám người ở nơi đó nên sẽ không đời nào quay về.

Mấy ngày trước sinh nhật, Hoắc Diễn nhận được không ít lời mời, nhưng hắn đều từ chối hết không có một ngoại lệ nào.

Hoắc Diễn chỉ muốn đón sinh nhật với Phương Nhiên.

Nhưng đã sắp đến sinh nhật rồi mà Phương Nhiên vẫn chẳng nhắc một chữ, Hoắc Diễn vốn cũng không phải người quá để ý hình thức, nhưng gần đây Phương Nhiên thật sự quá bận, hình như là đang theo một hoạt động nào đó của câu lạc bộ, còn bận hơn cả tổng tài như hắn, đi từ sáng đến tối, hai người gần như chẳng nói được mấy câu.

Hoắc Diễn thậm chí có cảm giác chứng bệnh đã ổn định từ lâu của mình bắt đầu mơ hồ có dấu hiệu tái phát.

Tối nay có tiệc rượu, Hoắc Diễn gọi điện thoại báo cho Phương Nhiên từ sớm, nhưng Phương Nhiên có vẻ rất bận, chỉ ậm ừ một tiếng cho có rồi cúp máy.

Hoắc Diễn siết chặt điện thoại trong tay, mặt tối sầm.

Trên bàn rượu buổi tối, vì sắc mặt của Hoắc Diễn quá khó coi, kéo theo bầu không khí của buổi tiệc rượu cũng trầm xuống.

Người bên cạnh còn thầm suy đoán, gần đây hẳn là Hoắc thị không có biến cố gì chứ nhỉ.

"Hoắc tổng, tôi kính anh."

Người bên cạnh tươi cười bưng ly rượu qua.

Hoắc Diễn liếc anh ta một cái, không trả lời, bưng thẳng ly rượu lên uống một ngụm.

"Hoắc tổng, nghe nói mai là sinh nhật anh, không biết tôi có diễm..."

Đúng lúc này Phương Nhiên gọi tới.

Đây là điện thoại cá nhân của Hoắc Diễn, người biết số rất ít ỏi không có bao nhiêu, nên giây phút chuông điện thoại vừa reo, Hoắc Diễn gần như là thay đổi sắc mặt trong tích tắc, vội vàng bấm nghe.

Khuôn mặt vừa rồi còn lạnh băng băng bỗng chuyển sang gió xuân phơi phới.

Hắn vừa nghe máy vừa đứng dậy đi nhanh ra ngoài.

"Bé yêu..."

Nghe thấy lời của Phương Nhiên trong điện thoại, Hoắc Diễn không khỏi ngẩn ra, "Em tới đón anh? Đã đến rồi?"

Hoắc Diễn sao nỡ để Phương Nhiên chờ, bước nhanh về phòng lấy áo chuẩn bị đi, "Xin lỗi, người nhà tôi đến đón."

Người đàn ông cong môi nói, cứ như đã đổi sang một người khác.

Trên bàn tiệc đương nhiên không có ai dám ngăn cản hắn, cứ thế để cho Hoắc Diễn đi rồi.

Ra khỏi cửa, bên ngoài có một chiếc xe con màu đen đang đậu, không đợi hắn đến gần, cửa trước đã mở ra, Phương Nhiên như một con cún nhỏ chạy đến, bổ thẳng vào lòng Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn vội vàng đón lấy cậu, dùng sức ôm chặt.

Hắn liên tục hỏi, "Em tự lái xe đến à?"

Phương Nhiên đã thi bằng lái, nhưng bình thường cậu đi học đều có xe đưa đón, gần như là rất hiếm tự lái xe.

Phương Nhiên kiêu ngạo gật đầu.

Hoắc Diễn bỗng có cảm giác được yêu chiều mà sợ.

Hắn vẫn không nhịn được lo lắng hỏi, "Sao không bảo tài xế đưa em đi."

"Yên tâm, cả đoạn đường em chỉ đi với vận tốc 20km/h thôi à."

(*) chậm hơn tui đi xe đạp điện nữa trời :))))

Hoắc Diễn bị cậu chọc cười.

"Ngoan quá."

Hắn cúi đầu hôn một cái lên má Phương Nhiên, "Sao tự nhiên lại đến đón anh."

Phương Nhiên chớp mắt, "Sao hả, không cho đón? Chẳng lẽ anh lén em ăn chả ăn nem bên ngoài? Hay là giấu cậu trai xinh xinh nào trên đó?"

Hoắc Diễn cong môi, thuận thế nắm lấy tay Phương Nhiên, "Muốn lên kiểm tra không?"

Phương Nhiên nhìn hắn, khẽ hừ một tiếng, "Bỏ đi, về nhà đã."

Trên đường về vẫn là Phương Nhiên lái, Hoắc Diễn ngồi ở ghế lái phụ, Phương Nhiên cố tình hỏi hắn, "Sợ hem?"

"Ở cạnh em thì có gì phải sợ."

Hoắc Diễn nhẹ giọng, "Tận thế cũng không sợ."

Chỉ cần có Phương Nhiên ở bên cạnh, Hoắc Diễn chẳng cần sợ gì cả.

Dưới sự hướng dẫn của Hoắc Diễn, cuối cùng Phương Nhiên cũng thuận lợi đỗ xe vào ga ra, Hoắc Diễn rất nể tình mà khen ngợi, "Bé yêu giỏi quá."

Phải biết, bình thường ở công ty Hoắc Diễn chẳng khác gì Diêm Vương mặt lạnh, báo cáo làm tốt đến đâu cũng không thấy hắn khen nửa chữ.

Đến lượt Phương Nhiên thì lời ngon tiếng ngọt cứ tuôn ra như suối không cần tiền.

Về đến nhà, mẹ Lưu đã đi ngủ.

Hoắc Diễn quen miệng hỏi Phương Nhiên có muốn ăn bữa khuya không thì hắn đi nấu, Phương Nhiên lại lắc đầu, ngẩng đầu nhìn Hoắc Diễn hỏi, "Đi tắm nha?"

Hoắc Diễn thuận miệng đáp, "Ừ, thế em tắm trước đi."

"Không cần." Thái độ hôm nay của Phương Nhiên rất khác thường, "Tụi mình tắm chung đi."

Đã nói đến đây rồi, Hoắc Diễn sao còn chưa hiểu nữa, hắn hơi nhướn mày, đặt cốc nước xuống một bên rồi nhấc chân đi lên cầu thang, đến gần Phương Nhiên, "Em mời anh?"

Phương Nhiên nâng cằm, "Đúng đó."

Hai người khá hợp nhau trong chuyện giường chiếu, Hoắc Diễn tấn công mạnh mẽ, Phương Nhiên bình thường to gan hoạt bát, khi ở trên giường lại mềm nhũn như con chi chi, dễ dàng bị Hoắc Diễn làm đến khóc.

Hoắc Diễn chỉ đành kiềm chế hết lần này đến lần khác.

Hiếm khi Phương Nhiên chủ động như thế, Hoắc Diễn mất hết cả khả năng tự suy nghĩ, lập tức bế Phương Nhiên lên bước nhanh vào nhà tắm.

Nhà tắm được thiết kế rất lớn, bồn tắm cũng là kiểu mở, nửa thân trên của Phương Nhiên được đặt trên mặt đá cẩm thạch, hơi lạnh truyền qua da thịt khiến cậu hơi tránh đi, nhưng lại bị Hoắc Diễn ấn eo đè về.

Hoắc Diễn áp sát phía sau cậu, cắn nhẹ vành tai cậu, "Sao lại ngoan thế này, hửm?"

Phương Nhiên khiêu khích, "Sao hả? Chẳng lẽ nghỉ lâu quá nên không còn sức ăn nữa rồi? Đều là đàn ông, không phải chỉ mình anh có nhu cầu, người ta cũng có."

Hoắc Diễn tức mà cười, hắn cúi đầu, đặt xuống lưng cậu một chuỗi những dấu hôn nóng bỏng.

Bên trong nhà tắm dần nóng lên, Phương Nhiên có cảm giác bản thân như một miếng bảnh ngọt đang tan chảy, dần dần bị ăn sạch.

Thời gian trôi qua từng giây.

Không biết qua bao lâu, Phương Nhiên được Hoắc Diễn tắm rửa sạch sẽ, bọc khăn tắm bế ra ngoài.

Hoắc Diễn lau khô người cho cậu rồi đặt xuống giường.

Phương Nhiên cảm giác bản thân như một cái kệ lỏng ốc vít lung lay rời rạc, cậu khẽ động cánh tay, rút điện thoại cạnh gối ra nhìn giờ, mười một giờ năm mươi phút.

Nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Còn chưa đến giờ nữa là cậu sẽ bị làm cho hôn mê mất!

Lại qua mấy phút, Hoắc Diễn tắm rửa xong lau tóc đi ra, nhìn thấy Phương Nhiên nằm trên giường lồm cồm bò dậy thì vội bước tới, "Có khó chịu chỗ nào không?"

Phương Nhiên chu môi nói, "Em khát."

Hoắc Diễn rót một cốc nước mật ong cho cậu, đỡ cậu uống.

Vừa sang mười hai giờ, đồng hồ báo thức của Phương Nhiên rung lên, cậu ngẩng đầu thình lình hôn Hoắc Diễn, nụ hôn mang theo mật ngọt.

Tuy Hoắc Diễn còn chưa hiểu ra làm sao, nhưng giờ phút này vẫn thuận theo cúi đầu, dịu dàng đáp lại nụ hôn của Phương Nhiên.

Không còn mạnh bạo như vừa rồi, mà thay bằng dịu dàng nâng niu hết sức, bàn tay to lớn của Hoắc Diễn đặt sau lưng Phương Nhiên, nhẹ nhàng v**t v*.

Bỗng, Phương Nhiên lấy một thứ gì đó dưới gối ra đưa cho Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn chưa phản ứng lại, khựng người, ngây ngốc nhìn cậu.

Sau đó hắn cúi đầu, nhìn thấy Phương Nhiên đưa cho mình một cái hộp nhỏ.

Lại nâng mắt, đối diện với ánh mắt trong veo của Phương Nhiên, "Sinh nhật vui vẻ nhé, chồng yêu."

Phương Nhiên rất hiếm khi gọi hắn như vậy, bình thường luôn là A Diễn A Diễn, trừ những lúc trên giường bị Hoắc Diễn làm quá dữ, lúc khóc lóc xin tha mới chịu gọi như vậy.

Ánh mắt của người đàn ông tối đi, giọng nói khàn khàn, "Em nhớ à?"

Phương Nhiên trừng mắt, "Xin đó, sinh nhật của anh sao mà em quên được."

Cậu xoa xoa hai bàn tay nhỏ, hướng ánh mắt đầy mong chờ nhìn Hoắc Diễn, "Mau mở ra xem có thích không!"

Hoắc Diễn còn chưa nhìn đã đáp luôn, "Thích."

Phương Nhiên bĩu môi, "Anh phải xem đã chứ."

Mở hộp ra, bên trong là một chiếc trâm cài ngực màu xanh lam, kim cương màu xanh lam rất sáng, như là màu của biển.

"Bình thường anh hay phải tham gia mấy buổi tiệc này kia mà, cho nên em thấy trầm cài ngực khá thích hợp, sẽ dùng tới."

Phương Nhiên ngẩng đầu nhìn Hoắc Diễn, đôi mắt cong cong đầy ý cười, "Sao hả?"

Hoắc Diễn khàn giọng, "Rất tốt, bé yêu."

"Em nói cái trâm này cơ mà."

"Anh nói em."

Hoắc Diễn dùng sức ôm Phương Nhiên, lại cúi đầu hôn lên trán cậu, "Làm sao bây giờ, hình như mỗi ngày anh lại có cảm giác yêu em hơn ngày hôm trước."

Phương Nhiên cười hì hì, "Thế chẳng lẽ ngày hôm qua anh không đủ yêu em à."

"Bé yêu, là anh sẽ càng yêu em hơn."