Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 74

Trên mái hiên treo chuông nhiếp yêu, chỉ cần gặp yêu khí là sẽ kêu lên inh ỏi.

Tiếng chuông không dứt, yêu khí tràn ngập, ngay cả Phương Nhiên cũng bị ảnh hưởng, sắc mặt trắng bệch.

Hoắc Diễn cúi đầu hôn nhẹ lên trán cậu, sau đó mới buông người ra, tháo miếng ngọc bội bên hông rồi nhét vào tay Phương Nhiên, thấp giọng dặn dò, "Giữ kỹ."

Phương Nhiên vừa nhận lấy, lập tức có một tầng sáng trắng tràn ra bao bọc lấy cậu.

Hoắc Diễn buông Phương Nhiên, tay cầm một tấm phù chú, lạnh mặt bước ra cửa.

Vừa ra đến ngoài, yêu khí nồng nặc đã tràn lên, ùn ùn kéo tới, Hoắc Diễn khẽ hừ lạnh, vung phù chú ra rồi rút con dao găm bên hông, phóng thẳng vào đám khói đen.

Lập tức nghe thấy một tiếng hét thảm.

Đối mặt với những con yêu quái khác, Hoắc Diễn đều không có một chút xíu xiu mềm lòng giống như khi ở bên Phương Nhiên.

Khói đen nhanh chóng co cụm lại rồi trốn mất, Hoắc Diễn híp mắt, nhớ đến Phương Nhiên vẫn ở trong phòng nên không đuổi theo mà xoay người về phòng.

Phương Nhiên ngoan ngoãn ngồi trên giường, tay nắm chặt miếng ngọc bội, thấy Hoắc Diễn đi vào thì ngẩng đầu lên nhìn, ngoan muốn chết.

Trái tim Hoắc Diễn mềm nhũn, khác một trời một vực với dáng vẻ lạnh mặt toả ra sát khí vừa rồi, hắn đi tới trước mặt Phương Nhiên, hơi cúi người, nhẹ giọng hỏi, "Có buồn ngủ không?"

Bình thường giờ này Phương Nhiên đã đi ngủ rồi.

Cậu ngáp một cái, mắt híp lại, khẽ gật đầu.

Hoắc Diễn dỗ dành, "Bên ngoài ổn cả rồi, đi ngủ sớm thôi."

Không biết là chữ nào k*ch th*ch đến Phương Nhiên, cậu chợt ngẩng phắt đầu, nhìn chằm chằm Hoắc Diễn, nghẹn đỏ cả mặt, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi, "Vừa nãy sao tự nhiên anh hôn tôi thế."

Hoắc Diễn bị hỏi vậy thì ngẩn ra, "Không phải, không phải em hôn ta sao?"

Phương Nhiên đứng bật dậy, chống nạnh đứng trên giường, hùng hổ phủ nhận, "Không phải nhá! Anh đừng có đổ oan cho tôi, tôi chỉ muốn ngửi thử mùi của anh thôi."

Ghé sát, ngửi mùi.

Đây là tập tính của các loài động vật nhỏ.

Hắn hiểu lầm à?!!

Hoắc Diễn đờ người hồi lâu, há miệng giải thích, "Vậy ta..."

Ta hôn lưỡi mất rồi!

Không ngờ Phương Nhiên lại không tiếp tục bám riết chuyện này, đôi mắt to tròn đảo lên xuống một lượt quan sát Hoắc Diễn, ngừng một lát, mới hừ khẽ, "Ngủ!"

Hồ ly nhỏ không truy cứu thật là một việc khác thường, cậu cứ thế chui vào trong chăn.

Đêm đã khuya, nhà trọ rất yên tĩnh.

Đoán chừng con đại yêu kia cũng sẽ không ngu ngốc mà tìm đến lần thứ hai.

Hoắc Diễn yên tâm nhắm mắt, ôm Phương Nhiên trong lòng, chuẩn bị thoả mãn đi vào giấc ngủ.

Không ngờ Phương Nhiên lại nhúc nhích nhúc nhích, nhích dần khỏi lồng ngực của hắn.

Trong lòng trống không, Hoắc Diễn mở mắt, sắc mặt thoáng trầm xuống, lập tức duỗi tay kéo Phương Nhiên lại vào lòng.

Được một lúc, hồ ly nhỏ lại chui ra.

Liên tục mấy lần như thế, hai người như đang đánh nhau trên giường, cuối cùng Hoắc Diễn khoá chặt Phương Nhiên trong lồng ngực mình, khiến cậu không thể nhúc nhích.

"Lại ầm ĩ cái gì?"

Phương Nhiên từ trong lòng hắn giãy dụa ngóc đầu lên, "Anh, anh ôm chặt quá rồi đó."

Hoắc Diễn dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu Phương Nhiên, tóc của Phương Nhiên rất mềm, cọ một hồi còn bị xù lên.

"Ta sợ con đại yêu kia lại đến, thế này mới bảo vệ cho em được."

Nghe xong lời này, Phương Nhiên mới rốt cuộc chịu nằm yên, một lúc sau làu bàu nói, "Không thèm sợ, ta cũng là yêu quái."

Hoắc Diễn chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ vờ như không nghe thấy lời đó.

Một đêm yên bình trôi qua.

Phương Nhiên có một trái tim lớn, tối qua trước khi ngủ còn nghĩ ngợi vẩn vơ đủ điều, vừa ngủ đã say tít mít sét đánh cũng không tỉnh dậy, nằm gọn trong lòng Hoắc Diễn, ngủ đến mức khuôn mặt đỏ bừng.

Hoắc Diễn dậy sớm, cũng đã quen, nhẹ chân nhẹ tay tách bàn tay ôm eo mình của Phương Nhiên ra, thay quần áo xong thì xuống lầu, chuẩn bị vào bếp nấu cháo cho Phương Nhiên.

Lúc xuống lầu lại thấy mấy người sư đệ đã chờ sẵn bên dưới, thấy Hoắc Diễn thì lũ lượt đứng dậy, "Sư huynh!"

Hoắc Diễn khẽ gật đầu.

"Sư huynh, đêm qua con đại yêu kia đã đến đây sao?"

Hoắc Diễn bình tĩnh đáp, "Ta khiến nó bị thương nặng, hẳn là vài ngày tới sẽ không xuất hiện nữa, nhưng ta đã hạ chú truy dấu trên người nó, muốn tìm không khó."

"May có sư huynh."

Hoắc Diễn hừ lạnh, "Một con xà yêu thôi cũng có thể khiến các ngươi chật vật như vậy, chẳng lẽ học được bao nhiêu đều trả lại hết sư môn rồi?"

Bình thường thi thoảng Hoắc Diễn sẽ dạy lớp kiếm thuật và phù chú cho bọn họ, các sư đệ đều sợ hắn, lúc này bị Hoắc Diễn dạy bảo, một đám đều cúi đầu không dám hé răng.

Nhưng Hoắc Diễn cũng không dây dưa lâu với bọn họ, đã vội vàng đi vào bếp.

Đám sư đệ ríu rít theo sau.

Sớm nghe Tiểu Thất nói lần này sư huynh rất kỳ lạ, nấu cơm cho người ta, còn dỗ người ta ăn cơm, quá là đáng sợ luôn.

Mấy người đứng bám cửa, mở mắt trừng trừng nhìn sư huynh nướng bánh, nấu cháo, dáng vẻ kia cứ như bị quỷ nhập.

Xong xuôi hết thảy, Hoắc Diễn vừa bưng đồ xoay người, đám người lại cúp đuôi chạy biến.

Về đến phòng, Phương Nhiên vẫn đang ngủ say, Hoắc Diễn thuần thục bới cậu ra, nhìn thấy khuôn mặt ngủ ngon đến mức đỏ bừng của hồ ly nhỏ, hắn lại không nhịn được mà cúi đầu hôn một cái.

Hắn hôn hơi mạnh nên cái má trắng nõn đỏ cả lên, Phương Nhiên bị hắn đánh thức, hậm hực đá một cái.

Hoắc Diễn thấp giọng, "Dậy nào, ăn sáng thôi."

Hắn lấy quần áo ra thay cho Phương Nhiên, lật qua lật lại một hồi, Phương Nhiên bị hắn làm cho tỉnh hẳn, dụi dụi mắt, bỗng nhớ đến chuyện hôm qua, lại ngẩng đầu nhìn Hoắc Diễn, bỗng nhiên không phân biệt được có phải hai người đang sống cuộc sống vợ chồng hay không.

Cậu không quá hiểu tập quán của loài người, nhưng cũng từng nghe nói ít nhất phải bái đường thành thân.

Hoắc Diễn làm thế này là có ý gì? Cứ thế mập mờ sống chung với cậu sao?

Phương Nhiên không vui nên mặt cũng xị xuống, cậu quá đỗi giản đơn, có tâm trạng gì đều thể hiện hết lên mặt.

Hoắc Diễn nhìn vào mắt cậu, "Sao thế? Không vui à?"

Phương Nhiên khẽ hừ một tiếng, quay đầu đi.

Lẽ nào vì hôn mạnh quá.

Hoắc Diễn tự kiểm điểm trong lòng một lượt, Phương Nhiên dễ xấu hổ, có lẽ vì sợ bị người khác nhìn thấy.

Hắn dỗ dành cậu, "Không sao, sẽ không bị ai nhìn thấy đâu, một lát nữa là hết ngay rồi."

Nhưng Phương Nhiên vẫn không nói chuyện, ngồi cạnh bàn, đôi chân đung đưa, vẫn là dáng vẻ hậm hực khó chịu.

Hoắc Diễn nấu cháo, còn nướng bánh, Phương Nhiên giận thì cứ giận, chứ tuyệt đối sẽ không bỏ đói chính mình, ăn đến khi không còn một mẩu bánh vụn.

Hoắc Diễn cười, "Ngoan quá."

Đoán chừng con đại yêu kia sẽ nghỉ ngơi dưỡng thương vào ban ngày nên Hoắc Diễn dẫn theo mấy người sự đệ đi tìm, không muốn để Phương Nhiên nhìn thấy mấy khung cảnh quá máu me, hắn nghĩ ngợi rất lâu, cuối cùng quyết định để Phương Nhiên lại nhà trọ.

Hắn xoa đầu Phương Nhiên, "Có muốn ngủ thêm một lát không? Ta sẽ về ngay thôi, nhé? Mang hạt dẻ nướng và bánh đường trắng về cho em."

Phương Nhiên ít đến thế giới của loài người, với mấy món đồ ăn vặt này chỉ nghe tên thôi đã thèm nhỏ dãi.

Cậu gật đầu như gà mổ thóc, "Được nè được nè."

Hồ ly nhỏ rất dễ dỗ, Hoắc Diễn lại véo nhẹ má cậu một cái mới xoay người đi ra ngoài.

Hoắc Diễn đi được không lâu, Phương Nhiên định nằm xuống giường chuẩn bị ngủ bù một giấc thì bỗng nghe thấy tiếng cửa mở, cậu ngồi dậy, hai mắt mở to, khó tin nhìn người đứng ngoài cửa, "Đường huynh?"

Người đến trầm mặt, như hận không thể rèn sắt thành thép mà chỉ tay vào Phương Nhiên, "Vừa cho đệ ra ngoài một lần mà đệ đã bị thầy bắt yêu đưa đi rồi?"

Phương Nhiên cúi đầu, không dám hé răng.

Đường huynh sắp bị doạ chết, mấy ngày liền không có tin tức gì của Phương Nhiên, không nhịn được mới tự mình đi tìm, kết quả lại chẳng tìm thấy người đâu, một cọng lông của Phương Nhiên cũng không thấy.

Không chỉ không tìm thấy một cọng lông, đường huynh còn mơ hồ ngửi thấy mùi của thầy bắt yêu.

Chỉ vậy thôi đã doạ cho đường huynh sợ đến tái mét mặt mày.

Gã lập tức quay về gia tộc, sử dụng bí pháp của tộc linh hồ, cuối cùng cũng tìm thấy Phương Nhiên.

Phương Nhiên thật sự đang ở bên cạnh một thầy bắt yêu.

Đường huynh đã ở gần đó lặng lẽ theo dõi mấy ngày, trong số đám thầy bắt yêu này, người ở cạnh Phương Nhiên lại vừa hay là kẻ có pháp lực mạnh mẽ nhất, đường huynh chỉ đành trốn gần đó chờ đợi thời cơ.

Điều khiến gã tức điên là, Phương Nhiên vậy mà ăn chung ở chung với tên bắt yêu kia, cũng không biết bị tên đó bắt nạt thành thế nào.

Trong đầu đường huynh hiện lên khung cảnh hồ ly nhỏ bị nhốt trong lồng sắt, giận đến mức cả người đều run lên.

Hoàn toàn không ngờ tới vừa đẩy cửa, lại nhìn thấy Phương Nhiên ăn mặc đẹp đẽ, lười biếng nằm trên giường.

"Còn ngủ! Còn ngủ! Đệ còn ngủ được!"

Đường huynh sắp tức chết, bước tới, trừng Phương Nhiên, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!"

Phương Nhiên chu môi, "Thì là bị bắt rồi đó."

Đường huynh tức đến mức đầu cũng đau, nhưng giờ không phải lúc để tán gẫu, "Bỏ đi, đệ theo ta trốn đi trước đã, lát nữa tên kia quay lại ngay đó."

Không ngờ vừa dứt lời, cửa đã bị đá văng, Hoắc Diễn lạnh lùng đứng ở cửa, tay cầm trường kiếm lạnh lẽo, "Dùng kế điệu hổ ly sơn với ta à? Coi ta là đồ ngu thật sao? Thả Phương Nhiên ra, ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây!"