Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 63

Phương Nhiên giận đến mức sắp xù cả lông, múa tay gõ phím, gửi tin nhắn liên tiếp cho lớp trưởng.

Lớp trưởng nhìn một loạt tin nhắn hiện ra như vậy thì ngơ người.

Anh em tốt?

Tình bạn trong sáng?

Trên đầu lớp trưởng có một hàng dấu hỏi chấm.

Không phải chứ, đi xem phim thì ngồi ghế tình nhân, uống say lại hôn nhau, mấy việc thế này hoá ra là việc mà anh em tốt thường làm với nhau à?

Cậu ta im lặng gửi qua một hàng dấu chấm.

Không hiểu nhưng tôn trọng.

Hoắc Diễn vừa đi dạy kèm về, Phương Nhiên đã cáo trạng với hắn ngay.

Hắn xách theo mì xào Phương Nhiên thích ăn, vừa đặt xuống bàn, Phương Nhiên đã như một cái đuôi nhỏ quấn lấy.

"Quá đáng lắm luôn, lớp trưởng vậy mà tưởng là bọn mình đang yêu nhau đó."

Động tác trên tay Hoắc Diễn hơi khựng lại, tim đập nhanh hơn, nhưng trên mặt hắn vẫn là vẻ bình thản thong dong, "Rồi sao?"

Phương Nhiên tiến đến gần mì xào, ngửi ngửi, rồi vui vẻ mở túi ra, "Đương nhiên là tôi đã nghiêm túc phê bình cậu ta, thật chẳng ra làm sao cả."

Chẳng ra làm sao... à.

Hoắc Diễn khẽ cười tự giễu, hắn không nói gì đặt cặp xuống, nhìn như lại chuẩn bị ra ngoài.

Phương Nhiên chớp chớp mắt, "Cậu lại đi đâu nữa."

Hoắc Diễn thuận miệng đáp, "Mua sữa."

Thật ra hắn chỉ tìm bừa cho mình một cái cớ, bởi hiện giờ hắn thật sự rất khó đứng chung một không gian với Phương Nhiên. Nghe Phương Nhiên nói xong câu kia, trong lòng hắn như có thứ gì đó nghẹn ứ, không thể thở nổi.

Hắn sợ mình không kiểm soát được bản thân mà đè Phương Nhiên ra giường rồi làm chuyện gì đó khó có thể cứu vãn.

Phương Nhiên thích ăn mì xào nhất, nhưng hôm nay lại như nhai phải rơm, cậu nhớ đến dáng vẻ vừa rồi của Hoắc Diễn khi đi ra ngoài, sắc mặt rất lạnh nhạt, nhìn như đang có chuyện gì đó không vui.

Phương Nhiên và Hoắc Diễn đều rất hiểu đối phương, hiểu đến mức Phương Nhiên chỉ cần hơi có chuyện gì giấu diếm là Hoắc Diễn liếc mắt một cái sẽ nhận ra, hiểu đến mức cảm xúc của Hoắc Diễn chỉ cần hơi phập phồng là Phương Nhiên sẽ cảm nhận được.

Cậu ăn thêm hai miếng, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa, lau miệng rồi vội vàng chạy ra ngoài muốn đi tìm Hoắc Diễn.

Ai ngờ vừa mở cửa thì đụng phải Hoắc Diễn về đến nơi.

Hoắc Diễn xách một cái túi, nhìn như đúng là vừa ra ngoài mua sữa thật.

Phương Nhiên hơi ngẩn ra, lắp ba lắp bắp, "Cậu, cậu về rồi à."

"Sao lại ra đây rồi?"

Phương Nhiên chớp mắt, "Tìm cậu á."

"Tìm tôi làm gì." Hoắc Diễn thuận thế nắm tay Phương Nhiên dắt cậu về, "Cậu ăn trước đi, tôi đi hâm lại sữa."

Phương Nhiên ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Buổi tối, rõ ràng trời đã ấm lên, nhưng Phương Nhiên vẫn cố chen vào ổ chăn của Hoắc Diễn, cậu gối lên cánh tay Hoắc Diễn, nhỏ nhẹ hỏi hắn, "Có phải hôm nay cậu có chuyện gì không vui không?"

Hoắc Diễn khẽ nhíu mày, nhàn nhạt đáp, "Không."

Hắn không muốn Phương Nhiên nói thêm gì nữa, vỗ vỗ lên người cậu, "Ngoan, ngủ đi."

Bởi vì vừa uống sữa nên Phương Nhiên ngủ rất nhanh, cũng rất sâu, nghe thấy tiếng hít thở nặng nề của cậu, Hoắc Diễn tưởng chừng đã ngủ mở mắt ra, trong căn phòng tối om, hắn cúi đầu, chuẩn xác hôn lên môi Phương Nhiên.

Cái miệng hễ mở là lại chọc hắn giận này.

Vậy thì hắn thu một ít thù lão, cũng không quá đáng đâu nhỉ.

Môi của Phương Nhiên thật sự rất mềm, mềm như một miếng thạch rau câu, trong đầu Hoắc Diễn hiện lên cái ngày mà Phương Nhiên uống say, ngoan ngoãn mềm mại, đỏ mặt mơ màng, như thể hắn muốn làm gì cũng được.

Hoắc Diễn nuốt ực một cái.

Nhiên Nhiên.

Phải làm sao đây.

Tôi sắp không nhịn được nữa rồi.

...

Nghỉ hè sắp kết thúc, hai người bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuyển đến ký túc xá của trường đại học S.

Phương Nhiên nhét đầy một vali, Hoắc Diễn thoáng nhìn, bình thản nói, "Không cần chuẩn bị nhiều vậy đâu."

Hửm?

Phương Nhiên ngừng lại, nghĩ ngợi, "Cũng đúng, gần đây như thế, cần gì cứ về lấy là được."

Hoắc Diễn không giải thích, chỉ đi qua gấp lại chỗ quần áo Phương Nhiên nhét bừa lại cho gọn gàng.

Phương Nhiên đứng phía sau choàng tay ôm cổ Hoắc Diễn, gác cằm lên vai hắn, vờ vịt như đang cực kỳ đau buồn, "Hức hức hức, anh em tốt ơi, tôi sẽ rất nhớ cậu đó."

Giờ Hoắc Diễn chỉ cần nghe mấy chữ này là lại đau đầu, kéo Phương Nhiên đang đu trên người mình xuống, nhàn nhạt nói, "Ở ký túc xá cũng phải ngoan, đừng tưởng không có ai quản lý là muốn làm gì thì làm, buổi tối không được thức đêm nghịch điện thoại, để tôi phát hiện ra xem tôi xử lý cậu thế nào!"

Phương Nhiên làu bàu, "Biết rồi biết rồi."

Ngày báo danh, Hoắc Diễn đưa Phương Nhiên đến ký túc xá trước, tuy hắn đã quyết định chờ sau đợt học quân sự sẽ cho Phương Nhiên chuyển ra ở trọ, nhưng dù chỉ có nửa tháng thì Hoắc Diễn vẫn muốn Phương Nhiên có một chỗ ngủ thật thoải mái.

Hắn chuẩn bị giường cho Phương Nhiên, đến cả quần áo cũng giúp cậu cất vào tủ.

Bạn cùng phòng gần đó không nhịn được hỏi, "Đây là anh cậu hả?"

Phương Nhiên cười hì hì, "Kiểu kiểu vậy á, anh em tốt của tôi, chơi với nhau từ nhỏ, bọn tôi bằng tuổi, cậu ấy học kinh tế."

Chờ Hoắc Diễn thu dọn xong, Phương Nhiên cũng hí hửng đi theo đến phòng của hắn muốn giúp đỡ, lại bị Hoắc Diễn từ chối, "Chỗ tôi không có gì cần dọn, cậu về phòng nghỉ ngơi đi, buổi trưa cùng nhau đi nhà ăn."

Hoắc Diễn luôn như vậy, chỉ cho bản thân làm thay cậu, lại chưa từng để Phương Nhiên làm thêm việc gì không phải của mình.

Hai người không cùng chuyên ngành nên chỗ ở và chỗ học đều khác nhau, cách hơn nửa cái toà nhà dạy học.

Thời gian học quân sự, ngày nào Phương Nhiên cũng mệt lử, dù có là một chú chó nhỏ tràn đầy năng lượng thì đến lúc này cũng phải thè lưỡi thở hồng hộc, thi thoảng còn bỏ cả ăn, về đến ký túc xá là nằm xuống giường ngủ ngay.

Thật sự không hiểu Hoắc Diễn lấy đâu ra lắm sức lực như thế, mỗi ngày học quân sự xong còn có thể đi qua chỗ của Phương Nhiên đưa cơm cho cậu.

Thi thoảng bạn cùng phòng về ngủ trưa còn thấy Hoắc Diễn ngồi cạnh Phương Nhiên, bưng hộp cơm dỗ Phương Nhiên ăn, Phương Nhiên nửa mơ nửa tỉnh, có đến hơn nửa chỗ cơm là Hoắc Diễn đút cho cậu.

Đối diện với ánh mắt của bạn cùng phòng, sắc mặt Hoắc Diễn cực kỳ bình thản, đút cho Phương Nhiên đến miếng cuối cùng, sau đó thu dọn hộp cơm, trước khi đi còn xách theo túi rác, còn không quên nhắc một câu, "Tôi mang cà phê cho mọi người, đặt trên bàn."

Hoắc Diễn đi rồi, bạn cùng phòng của Phương Nhiên mới chạy tới vây quanh Phương Nhiên, tò mò hỏi.

"Không phải chứ, hai người đang hẹn hò có đúng không."

"Nhìn thế rồi còn không yêu đương thì là gì!"

Phương Nhiên vốn đang buồn ngủ, nghe được câu đó thì thoáng cái tỉnh rụi.

Sao lại thế này, lớp trưởng nói như thế, bây giờ bạn cùng phòng của cậu cũng nói thế.

"Không phải." Phương Nhiên cau mày, "Mấy cậu đừng có nghĩ lung tung, mà hai thằng con trai thì yêu đương kiểu gì chứ?"

Bạn cùng phòng trợn mắt trắng, khinh thường nói, "Cậu mới từ trong rừng ra đấy à? Thời buổi nào rồi, con trai yêu nhau thì làm sao?"

Thật ra chuyện này cũng không thể trách Phương Nhiên, thế giới của cậu rất nhỏ, lại bị Hoắc Diễn quản chặt, không được tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài.

Phương Nhiên cứ như được mở ra một thế giới mới.

Hai thằng con trai... cũng có thể yêu nhau?