Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 61

Vất vả lắm mới chịu đựng được đến lúc hết phim, Hoắc Diễn vậy mà có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Nếu còn không hết nữa thì hắn sợ mình không nhịn được mà hiện nguyên hình mất.

Ra ngoài, Phương Nhiên vẫn còn chìm đắm trong nội dung phim, "Bộ này cũng hay phết, không biết có phần hai không, nếu có thì sau này tụi mình lại đi xem đi."

Hoắc Diễn không nhắc lại dáng vẻ bị doạ cho run rẩy vừa rồi của Phương Nhiên, gật đại một cái, sau đó bước chân bỗng khựng lại.

Làm sao cũng không ngờ được sẽ đụng phải lớp trưởng ở đây.

Cậu ta cười với hai người, "Trùng hợp ghê?"

Phương Nhiên nhiệt tình chào hỏi, "Lớp trưởng, cậu xem bộ nào thế?"

"Một bộ phim hài thôi."

Phương Nhiên thò đầu sang xem, cũng cho lớp trưởng xem vé của mình, "Bọn tôi xem bộ này, k*ch th*ch cực luôn."

Lớp trưởng liếc mắt một cái, cuối cùng ánh mắt dừng trên chỗ ghi ghế tình nhân.

Hoắc Diễn thật sự không nhìn nổi Phương Nhiên sáp tới gần người khác như vậy, mày đã sắp xoắn lại với nhau, dáng vẻ không kiên nhẫn, "Nhiên Nhiên, đi thôi, bảo ăn thịt nướng mà?"

Phương Nhiên quả nhiên bị hấp dẫn sự chú ý, vội vẫy tay chào lớp trưởng rồi chạy đi, cậu đi sát bên người Hoắc Diễn, phồng má than thở, "Ăn thịt nướng thì có gì phải gấp?"

"Đi chậm hết chỗ."

"Không đâu, giờ này còn sớm mà."

Đối diện với ánh mắt của Phương Nhiên, vẻ mặt hơi lạnh đi của Hoắc Diễn thoáng cái trở nên dịu dàng, thấp giọng dỗ cậu, "Đi ăn sớm ít người, chúng ta chọn một chỗ cạnh cửa sổ, tôi chụp ảnh cho cậu."

Hai mắt Phương Nhiên sáng lên, "Cậu mang điện thoại hả."

Hoắc Diễn khẽ gật đầu.

Thật ra Phương Nhiên rất kỳ lạ, Hoắc Diễn rõ ràng là một người chẳng có hứng thú gì với đồ điện tử, nhưng lại tiết kiệm tiền mua điện thoại, trừ để tra tài liệu ra thì tác dụng duy nhất là để chụp ảnh cho Phương Nhiên, trong bộ sưu tập ảnh đều là ảnh của Phương Nhiên.

À, chỉ trong một tình huống cực kỳ đặc biệt, lúc Phương Nhiên thi được điểm cao hoặc là cực kỳ ngoan, Hoắc Diễn mới đưa điện thoại cho cậu mượn chơi game.

Phương Nhiên nghe vậy thì chịu liền, lại vẫn không nhịn được nói, "Nhưng vừa nãy cậu không lịch sự lắm nha, ngộ nhỡ lớp trưởng giận thì sao."

Hoắc Diễn khẽ cau mày, "Liên quan gì đến tôi."

"Cậu thật là, cứ vậy thì chẳng có ai trong lớp dám làm bạn với cậu mất."

Hoắc Diễn nhân cơ hội nắm tay Phương Nhiên, khẽ siết chặt, "Có cậu là đủ rồi mà?"

Phương Nhiên chớp chớp mắt, sau đó cười tít, "Nói cũng đúng."

Cậu không cao bằng Hoắc Diễn, phải nhón chân mới có thể "ôm vai bá cổ" Hoắc Diễn, "Yên tâm đi, anh em tốt sẽ không bỏ rơi cậu."

Hoắc Diễn mím môi, kéo cánh tay ôm lấy vai mình bỏ ra, "Đi đàng hoàng."

Phương Nhiên lầu bầu gì đó, lại như đang làm nũng dính lại vào người Hoắc Diễn.

...

Càng đến gần kỳ thi đại học, thời tiết càng nóng.

Ký túc xá cho học sinh không có điều hoà, vừa oi vừa nóng, Phương Nhiên kêu ca cả ngày, nói mùa hè năm nay nóng hơn hẳn mọi năm.

Hoắc Diễn mua hai cái quạt cỡ nhỏ 2hand ngoài chợ rồi tự sửa chữa, quạt khá ổn, buổi tối bật lên ít nhất có thể giúp Phương Nhiên ngủ một giấc.

Sắp đến ngày thi, Phương Nhiên dần trở nên căng thẳng.

Cậu hỏi Hoắc Diễn lần thứ n, "A Diễn, nếu tôi không thi vào được cùng trường với cậu thì phải làm sao đây?"

Gần đây Hoắc Diễn lại thả lỏng hơn trong việc học, hắn bình thản đáp, "Sẽ không đâu. Đừng lo."

Phương Nhiên nằm xuống bàn, như chiếc bánh kem hình con chó nhỏ bị tan ra.

Hoắc Diễn nhìn mà trái tim mềm nhũn, xoa đầu Phương Nhiên, "Không cần áp lực quá, tôi đảm bảo với cậu, chúng ta sẽ không tách ra."

Cuối cùng Phương Nhiên cũng lấy lại tinh thần, "Tôi làm thêm một đề toán nữa."

Nhưng Hoắc Diễn lại ngăn cậu, "Nghỉ một lát đi, tôi đi đá bóng với cậu?"

Phương Nhiên ngờ vực nhìn hắn, "A Diễn, hôm nay cậu làm sao thế?"

"Không muốn Nhiên Nhiên căng thẳng quá." Hoắc Diễn nâng tay xoa bóp gáy cho cậu, "Đi thôi."

Hắn nghĩ thông rồi.

Giữa hai người họ, vốn nên là hắn bỏ ra nhiều hơn.

Nếu Phương Nhiên không thể đi về phía hắn, thì hắn đi về phía Phương Nhiên là đủ.

Ngày thi đại học là một ngày nắng.

Phương Nhiên và Hoắc Diễn được chia vào cùng một địa điểm thi, tuy phòng thi khác nhau, nhưng cũng khá gần.

Buổi sáng Hoắc Diễn dậy sớm rồi kiểm tra cặp sách của cả hai, đảm bảo các loại giấy tờ đều đã mang đủ.

Hôm nay đương nhiên Phương Nhiên sẽ không ngủ nướng, cậu dậy sớm đánh răng rửa mặt, đang ngồi trước bàn ăn trứng gà.

"Đừng căng thẳng." Hoắc Diễn thấp giọng.

Phương Nhiên ăn trứng gà, gật đầu thật mạnh.

Hai người cùng nhau đi vào cổng, Hoắc Diễn đưa Phương Nhiên đến phòng thi của cậu trước rồi mới về phòng thi của mình.

Cuộc thi kéo dài mấy ngày liền, thật sự là vắt kiệt sức lực của con người ta, chờ môn thi cuối cùng kết thúc, Phương Nhiên theo đám đông đi ra, liếc mắt một cái đã thấy Hoắc Diễn đứng trên bậc thang chờ mình.

Cậu gần như là chạy thẳng tới rồi bổ nhào vào lòng Hoắc Diễn.

Bên cạnh còn có rất nhiều bạn học khác, nhưng Hoắc Diễn cũng không để tâm, duỗi tay ôm Phương Nhiên vào lòng, bình thường luôn là vẻ mặt lạnh nhạt hiện giờ cũng không nhịn được mà mỉm cười với Phương Nhiên, "Vất vả rồi."

Phương Nhiên kích động giơ tay reo lên, "Cuối cùng cũng xong, tôi muốn ngủ ba ngày ba đêm."

Kỳ thi đã kết thúc, hai người bèn chuyển về ký túc xá của trại trẻ.

Phương Nhiên có mấy ngày thả lỏng hoàn toàn, không phải cùng bạn học đi đá bóng thì cũng là đi tiệm net chơi game, nhưng mà chưa đến hai ngày, cậu đã cảm thấy có gì đó không đúng.

Ngày nào Hoắc Diễn cũng đi sớm về muộn làm gì thế nhỉ?

Như vậy không giống tính của Hoắc Diễn, bình thường Hoắc Diễn giám sát cậu rất chặt, hận không thể bỏ cậu vào trong túi mà mang theo.

Lúc đầu Phương Nhiên hỏi, Hoắc Diễn còn muốn giấu cậu, nhưng năng lực bám dính của Phương Nhiên thật sự khó có ai chịu nổi, Hoắc Diễn hết cách, mới nói mình đang làm thêm ở cửa hàng tiện lợi.

Phương Nhiên vừa nghe đã quýnh lên, đòi đi cùng Hoắc Diễn.

"Ngày nào cậu cũng mệt như vậy mà tôi chỉ biết đi chơi." Phương Nhiên xị mặt, "Sao cậu không nói sớm chứ."

Hoắc Diễn đời nào đồng ý.

"Cũng chỉ làm một thời gian ngắn thôi." Hoắc Diễn dỗ dành cậu, "Chờ có điểm tôi không làm nữa."

Đến lúc đó có thể đi làm gia sư, kiếm được nhiều tiền hơn.

Hắn xoa đầu Phương Nhiên, "Nhiên Nhiên cứ chơi cho vui là được."

"Thế thì tôi thành đồ vô dụng mất à."

Hoắc Diễn cau mày, "Nói linh tinh."

Tuy Phương Nhiên không đi làm thêm, nhưng cậu cũng không đi chơi nữa, mỗi ngày Hoắc Diễn đến cửa hàng tiện lợi làm thêm, cậu đều ngồi trên ghế đá bên ngoài cửa hàng học thuộc từ đơn tiếng Anh.

Đến cửa hàng trưởng cũng không nhịn được khen, "Em trai cậu ngoan thật."

Hoắc Diễn nâng mắt, cách một lớp kính nhìn Phương Nhiên ở bên ngoài, khoé môi khẽ cong lên, hắn dùng tiền của mình thanh toán một chai nước ngọt rồi đi ra đưa cho Phương Nhiên.

"Mệt thì về đi, không cần ở đây chờ tôi."

Phương Nhiên lắc đầu, "Tôi về cũng đâu có việc gì để làm."

Hoắc Diễn không nhịn được đưa tay khẽ véo má Phương Nhiên một cái.

Chờ buổi tối Hoắc Diễn tan làm, Phương Nhiên lại theo hắn đi về, cậu cố tình đi phía sau Hoắc Diễn, đạp lên cái bóng của hắn, đi đường cũng toát ra sức sống tràn trề.

"Mai là có điểm rồi." Phương Nhiên chạy đến bên cạnh Hoắc Diễn, "Cậu có lo không?"

Hoắc Diễn lắc đầu.

Phương Nhiên lại đá mấy viên sỏi dưới chân, "Sau khi có điểm lớp mình sẽ tổ chức một buổi liên hoan tốt nghiệp."

Hoắc Diễn chưa bao giờ thích mấy buổi liên hoan thế này, nhưng Phương Nhiên rất muốn đi, cậu không nói ra câu sau, chỉ dùng một đôi mắt lấp lánh trông mong nhìn Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn cong môi, kéo Phương Nhiên vào lòng mình, "Nhiên Nhiên muốn đi thì tôi sẽ đi cùng."

Phương Nhiên vui chết đi được, cậu cũng vòng tay ôm eo Hoắc Diễn, ngẩng đầu, đôi mắt cong cong, "Sao cậu lại tốt thế cơ chứ, A Diễn."

Hoắc Diễn xin nghỉ việc ở cửa hàng tiện lợi, công việc này của hắn vốn tính lương theo ngày, tiền lương khá thấp, hắn cũng chỉ muốn tranh thủ kiếm một ít.

Trong trại trẻ không có máy tính, ngày công bố điểm thi, Phương Nhiên và Hoắc Diễn ra tiệm net.

Phương Nhiên lo đến mức sắp tắt thở đến nơi, nắm chặt tay áo Hoắc Diễn, "Không được, tôi không dám xem, cậu xem xong rồi báo tôi đi."

Bọn họ tra điểm của Phương Nhiên trước.

Mạng ở tiệm net khá chậm, mất một lúc mới load xong.

Bên cạnh im lặng, Phương Nhiên gần như có thể nghe thấy tiếng tim đập của chính mình, cậu không nhịn được nữa, kéo kéo tay áo Hoắc Diễn, "Sao rồi."

Giọng nói của Hoắc Diễn mang theo ý cười, "Nhiên Nhiên tự xem đi."

Nghe giọng điệu của Hoắc Diễn thì có vẻ cũng không tệ lắm nhỉ?

Phương Nhiên tách hai ngón tay để lộ một khe hở rồi len lén nhìn qua khe hở đó.

Trong nháy mắt khi nhìn rõ điểm, Phương Nhiên giật phắt tay xuống, hai mắt mở lớn, sau đó gần như nhảy cẫng lên, ôm cổ Hoắc Diễn, "A a a tôi vào được đại học S rồi!"

Hoắc Diễn cong môi, "Tôi nói mà, Nhiên Nhiên rất giỏi."

Sau đó bọn họ lại tra điểm của Hoắc Diễn, rất ổn định mà cao hơn Phương Nhiên cả một đoạn.

Tốt quá rồi! Bọn họ vẫn có thể cùng nhau đi học!

Buổi tối Hoắc Diễn hào phóng đưa Phương Nhiên đi ăn buffet.

Phương Nhiên nhét thức ăn đầy miệng như một con chuột hamster, lúc nói chuyện còn lúng búng không rõ, "Nhưng mà chắc chắn chúng ta sẽ không học cùng chuyên ngành, có phải là không thể ở cùng một ký túc xá với cậu không."

Ánh mắt Hoắc Diễn tối sầm, hắn rót nước hoa quả cho Phương Nhiên, "Đừng lo, để tôi nghĩ cách."

-

Bữa liên hoan tốt nghiệp tổ chức ở phòng bao của một nhà hàng nọ, rất lớn, thích hợp cho liên hoan nhóm đông người.

Hai người đi xe buýt đến, lúc đến đã hơi muộn, vừa vào cửa thì nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết, xem ra đang vào đoạn cao trào rồi.

Phương Nhiên thân với hầu hết mọi người trong lớp, vừa vào đã chào hỏi với một đống người, mà Hoắc Diễn vẫn là dáng vẻ lạnh lùng xa cách, lẳng lặng đứng bên cạnh Phương Nhiên.

Sau khi chào hỏi một vòng, Phương Nhiên kéo Hoắc Diễn ngồi vào một chỗ trống.

Mọi người đều đã đủ mười tám, lại vừa mới tốt nghiệp nên to gan hơn rất nhiều, trên bàn không để nước hoa quả mà bày toàn là bia.

Bạn học bên cạnh đưa cho Phương Nhiên một chai, cậu không nhận mà vô thức nhìn sang Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn cười nhẹ, "Uống ít thì được."

Lúc này Phương Nhiên mới nhận lấy.

Bạn học ngồi cạnh cười trêu Phương Nhiên, "Cậu nghe lời quá rồi đó."

"Phương Nhiên cứ như cô vợ nhỏ của Hoắc Diễn ấy."

Bên cạnh có mấy người hô lên "cô vợ nhỏ".

Phương Nhiên cười sảng khoái, quay sang nhìn Hoắc Diễn, "Chồng ơi, đánh bọn họ đi!"

Mọi người cười nghiêng ngả.

Ai cũng nghe ra đây chỉ là một câu nói đùa.

Chỉ có hai người là không.

Một người là lớp trưởng, một người là Hoắc Diễn.