Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 59

[Nếu như không có mười năm kia]

"A Diễn!"

Phương Nhiên chạy ào vào phòng, hai mắt sáng ngời, "Tôi vừa nhìn thấy bảng điểm trong văn phòng giáo viên! Cậu lại đứng hạng nhất rồi!"

Thiếu niên ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, ngòi bút lưu loát viết một chữ C, rồi mới nâng mắt, "Cậu thì sao?"

Phương Nhiên ngây ra, nhìn rất là ngốc, "Quên xem rồi."

Hình như Hoắc Diễn vừa khẽ cười, vẫy tay, chờ Phương Nhiên ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống bên cạnh mới rút một tờ khăn giấy ra, "Lau mồ hôi đi, rồi uống nước."

Phương Nhiên như một con chó nhỏ đưa cái trán đầy mồ hôi qua, "Cậu lau cho tôi đi."

Hoắc Diễn không nói gì, cầm khăn lau mồ hôi cho cậu, "Cứ đi từ từ thôi, sao phải chạy."

"Thì muốn chạy nhanh về báo cho cậu mà."

Hoắc Diễn muốn nói điểm của hắn thì có gì đáng xem đâu, lần nào cũng là hạng nhất mà thôi, so với chính mình, hắn lại muốn biết điểm của Phương Nhiên hơn.

Phương Nhiên nhân cơ hội nói, "A Diễn, tiết tự học chiều nay tụi mình lén trốn ra đá bóng đi, thầy cô đi họp hết rồi, không có ai trông lớp đâu."

Hoắc Diễn từ chối ngay tắp lự, "Không được, ở lại lớp học bài."

Phương Nhiên phồng má, đang định năn nỉ mấy câu thì thầy giáo bê một chồng bài thi đi vào, tiện tay giao cho học sinh đứng gần nhất để cậu ta phát cho cả lớp.

Bạn học kia dường như đã quen, phát đến Phương Nhiên thì không đưa cho cậu mà đưa cho Hoắc Diễn.

Phương Nhiên liếc qua điểm của mình, khẽ thở ra một hơi, nhưng sắc mặt của Hoắc Diễn lại không tốt lắm, nhìn đi nhìn lại mấy lượt, cuối cùng chỉ vào câu cuối cùng, "Lần trước mới giảng cho cậu xong, thay số thôi đã làm sai rồi?"

Phương Nhiên cụp đuôi không dám hé răng.

Được rồi, xem ra khỏi mơ mộng đi đá bóng nữa.

Hoắc Diễn quản Phương Nhiên rất chặt, mười việc như mười, không chỉ có bài thi hôm nay, đến cả việc hôm nay mặc áo khoác dày hay mỏng cũng do Hoắc Diễn quyết định.

Tiết tự học buổi chiều.

Các thầy cô đều đã đi họp hết, không có ai trông lớp, phân nửa học sinh trong lớp đã trốn ra ngoài đi chơi.

Phương Nhiên thở dài thườn thượt, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi ngẩn người.

Chưa đến mấy phút đã có một bàn tay véo nhẹ sau gáy cậu.

"Làm bài."

Hoắc Diễn nhắc nhở bằng giọng điệu không có tình cảm.

Thấy Phương Nhiên quay đầu sang rưng rưng nhìn mình đầy ấm ức, lại dịu giọng, "Tối nay đưa cậu đến phố ăn vặt."

Hai mắt Phương Nhiên tức thì sáng quắc, "Thật không?"

"Tôi đã lừa cậu bao giờ?"

Phương Nhiên thoáng cái xốc lại tinh thần, cắm đầu bắt đầu hùng hục làm đề.

Cậu và Hoắc Diễn đều sống trong trại trẻ mồ côi, tiền tiêu vặt ít đến đáng thương, Phương Nhiên thường tiêu một phát bay sạch, số ngày còn lại cũng chỉ có thể tội nghiệp trông chờ vào Hoắc Diễn.

Cắm cúi làm đề suốt một tiết, cuối cùng giao lại cho Hoắc Diễn. Những câu trong đều này đều do Hoắc Diễn chuẩn bị, được người đứng đầu khoá đích thân chỉ dạy, trừ Phương Nhiên ra làm gì có ai sướng như thế, nhưng lúc này trong đầu Phương Nhiên lại chỉ có đậu hũ chiên ở phố ăn vặt sau trường.

Vất vả chịu đựng đến khi tan học, quả nhiên Hoắc Diễn không nuốt lời, cầm cặp lên rồi dẫn Phương Nhiên đi.

"Không được ăn cay." Hoắc Diễn còn không quên nhắc cậu.

Phương Nhiên xách hai tai mình lên, "Nghe thấy rồi, quỷ lắm lời."

Hoắc Diễn buồn cười nhìn cậu, duỗi tay khẽ xoa tóc Phương Nhiên.

Phố ăn vặt ở ngay cổng sau trường nên cực kỳ đông đúc nhộn nhịp, Hoắc Diễn đeo cặp của mình sau lưng, một tay xách cặp của Phương Nhiên, tay còn lại cầm tờ khăn giấy, sẵn sàng lau miệng cho cậu bất cứ lúc nào.

Đậu hũ chiên nóng hôi hổi đưa vào miệng, bên trong có sữa, cắn một miếng đúng là hạnh phúc đến mức muốn thăng thiên.

Phương Nhiên ăn hai cái xong thì nhanh nhẹn cầm que tre đâm một cái đút cho Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn tránh đi, "Cậu cứ ăn đi, tôi không thích."

"Lần nào cũng vậy." Phương Nhiên làu bàu, lại bỏ vào miệng mình.

Dưới ánh đèn trong quán ăn vặt, Phương Nhiên ăn đậu hũ ngon lành, cái miệng phớt đỏ không ngừng cử động, Hoắc Diễn thất thần nhìn một hồi lâu, mới duỗi tay giúp cậu lau miệng.

Ăn mấy phần đồ ăn vặt xong, Phương Nhiên xoa cái bụng hơi nhô lên, kêu ca no muốn chết.

Hai người đi trên con đường nhỏ quay về ký túc xá, ánh đèn đường kéo cái bóng của họ ra thật dài.

Nhưng Phương Nhiên luôn dồi dào sức lực, đi đường cũng ồn ào không thôi, chẳng mấy đã sáp tới ôm cổ Hoắc Diễn, nói mỏi chân không đi nổi đòi Hoắc Diễn cõng mình.

Hoắc Diễn cũng chiều theo cậu, tháo cặp rồi ngồi xổm xuống, cõng Phương Nhiên đi tiếp.

Phương Nhiên "hú hú" hai tiếng, hai tay giang ra, "Muôn năm!"

Về đến ký túc xá đúng một phút trước khi đóng cổng, hai người cũng rất may mắn, lớp bọn họ có ít người ở nội trú, các phòng không kín chỗ nên lúc chia đến hai người họ thì vừa hay hết người.

Phương Nhiên đi rửa mặt trước, Hoắc Diễn giúp cậu sắp xếp lại sách vở đồ đạc trong cặp, môt lát sau cửa nhà tắm chợt mở ra, một cái đầu ướt rượt ló ra ngoài, "A Diễn, cậu thay xà phòng mới rồi à?"

Có thế cũng phải đi ra lúc đang gội đầu dở?

Hoắc Diễn thật sự hết cách với cậu.

Thuận miệng "ừm" một tiếng, sau đó lơ đãng nâng mắt, cả người thoáng chốc cứng đờ.

Phương Nhiên thò ra gần nửa người, bọt nước chảy xuống cằm, cậu thật sự rất trắng, trắng đến mức khiến Hoắc Diễn phải thường xuyên nghi ngờ có phải chỉ cần hơi dùng sức là sẽ để lại dấu đỏ trên mặt hay không.

Nhưng Phương Nhiên cũng chỉ thuận miệng hỏi, hỏi xong lại nhanh chóng lủi về, cửa nhà tắm đóng lại, cứ như vừa rồi chỉ là hắn tưởng tượng ra.

Hoắc Diễn đứng sững tại chỗ, mất hồi lâu không thể bình tĩnh lại.

Sau đó, hẵn cười tự giễu.

Phương Nhiên tắm xong đi ra, cầm đại một cái khăn bông lau tóc, trong ký túc xá không có máy sấy tóc, nhưng Hoắc Diễn tự bỏ tiền mua một cái, chưa bao giờ cho Phương Nhiên để tóc ướt đi ngủ.

Nhưng Phương Nhiên lười tự sấy, lần nào cũng là Hoắc Diễn ấn cậu xuống ghế, sấy tóc cho cậu mới xong.

Tóc của Phương Nhiên rất mềm, Hoắc Diễn quên mất từng đọc ở đây, nói người tóc mềm tính cách cũng mềm mại, xem ra khá là hợp lý.

Cho đến bây giờ hắn chưa từng thấy Phương Nhiên tranh cãi với ai, đôi mắt luôn cong cong đầy ý cười, dáng vẻ đơn thuần mà không tim không phổi.

Như thế, cũng rất dễ chọc phải ong bướm bên ngoài.

Hoắc Diễn u ám nghĩ, tên lớp trưởng luôn thích tiếp lời của Phương Nhiên, còn cả cái tên lớp phó thể dục luôn gọi Phương Nhiên đi đá bóng...

Nhiều người như vậy, hình như bọn họ đều thích chơi với Phương Nhiên, Phương Nhiên có thể có nhiều bạn bè như vậy, nhưng hắn lại chỉ có một mình cậu.

Tóc đã khô, dày rậm rối bù.

Hoắc Diễn đặt máy sấy xuống, lại thuận tay vuốt lại tóc cho Phương Nhiên, ánh mắt nặng nề, nhưng giọng nói lại cực kỳ tự nhiên, "Đi ngủ sớm thôi."

Phương Nhiên quay đầu, chớp chớp mắt, "Hôm nay lạnh rồi, tôi ngủ chung giường với cậu có được không?"

Hoắc Diễn nuốt ực một cái, lại nhanh chóng từ chối, "Không được."

"Xin cậu đó, A Diễn."

Phương Nhiên làm nũng với hắn, sáp đến trước mặt, "Cậu cũng không muốn tôi bị nhiễm lạnh rồi ốm ra đấy mà có đúng không nào."

"Với cả hôm nay tôi tắm sạch sẽ thơm tho lắm, cậu ngửi mà xem."

Phương Nhiên giống như đang kể công, đưa chính mình đến gần Hoắc Diễn.

Cậu dùng xà phòng mới thay, mùi hương rất nhẹ, lại như lẫn với một mùi hương khác, ngọt ngào, chính là mùi hương chỉ có trên người Phương Nhiên.

Hoắc Diễn cụp mắt, không kìm được nuốt ực một cái.