Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 46

Chưa đến hai ngày sau khi về nước đã có kết quả kỳ thi đại học.

Hôm đó Phương Nhiên đang chơi game trong phòng nghỉ ở công ty của Hoắc Diễn.

Triệu Nham bỗng quăng một đường link cho cậu.

Trước đó cậu hoàn toàn không nhận được thông báo khi nào sẽ có điểm, cho nên chẳng kịp chuẩn bị gì cả, còn tưởng Triệu Nham mới tìm được cái gì hay ho muốn trêu mình, sau khi điền số báo danh để đăng nhập, một bảng điểm thình lình hiện ra trước mắt.

Phương Nhiên bất ngờ không kịp phòng bị, sau khi nhìn thấy con số đầu 6 đã ngơ ngẩn cả người.

Khi trước thi thử, lần cao nhất của cậu cũng chỉ được hơn 580 điểm, cậu suýt thì tưởng mình nhìn nhầm, run rẩy nhìn lại hai lần, sau đó đứng bật dậy chạy ra ngoài, reo lên.

"A Diễn, tôi có điểm rồi nè!! A Diễn!!!"

Cậu "hú hú hú" như một chiếc tàu hoả nhỏ, chạy thẳng ra ngoài mới thấy trong văn phòng có cả mấy người nữa đang đứng.

Suýt thì quên mất mình đang trong phòng nghỉ, mà bên ngoài thi thoảng sẽ có giám đốc cấp cao đến tìm Hoắc Diễn báo cáo công việc.

Phương Nhiên vui quá mà đần độn hết cả người, quên sạch mấy chuyện này, sau khi tỉnh táo lại mới xấu hổ hết nấc đứng tại chỗ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

Hoắc Diễn phản ứng lại, vẫy tay để bọn họ ra ngoài trước, rồi mới đi tới ôm lấy Phương Nhiên, "Hôm nay có điểm hả?"

"Giờ mới thấy nè." Phương Nhiên vui không chịu được, giơ điện thoại cho Hoắc Diễn xem, "Phát huy tốt hơn hẳn lúc thi thử, chắc chắn là vào được đại học S."

Thật ra Hoắc Diễn không để tâm mấy đến điểm số, nhưng thấy Phương Nhiên vui như vậy, hắn vẫn vui theo mà cười, "Tối nay chúng ta ra ngoài ăn, chúc mừng điểm thi của em."

Hắn ôm Phương Nhiên, hôn lên má cậu, "Bé yêu nhà ta sao mà giỏi thế nhỉ."

Phương Nhiên cười cong cả mắt.

Cậu cũng nhân cơ hội đó ôm cổ Hoắc Diễn, rướn người áp sát vào hắn, "Vậy cậu đồng ý với tôi sẽ đi kiểm tra lại sớm nhất có thể đi, tôi còn muốn đi theo cậu nữa."

Giục hắn đi kiểm tra không phải mới chỉ một ngày hai ngày.

Lần nào Hoắc Diễn cũng ừ ừ đồng ý, nhưng lại không hề có dấu hiệu muốn đẩy công việc ra sau, lừng chừng mãi cho đến bây giờ.

Hoắc Diễn thở dài: "Tôi ổn lắm rồi mà, không cần đi kiểm tra lại đâu."

Phương Nhiên không đồng ý, nhíu mày, "Cậu có phải bác sĩ đâu, sao mà tự khám cho mình được."

Hoắc Diễn chỉ đành đồng ý cho xong, "Thời gian này công ty nhiều việc quá, chỉ cần có thời gian rảnh tôi sẽ đi."

Phương Nhiên chớp chớp mắt, hỏi tiếp, "Vậy dạo này cậu còn uống thuốc không?"

Hoắc Diễn ậm ờ đáp, "Thi thoảng thôi."

Phương Nhiên nhíu mày, thật ra thi thoảng cậu sẽ tỉnh lại giữa đêm, theo bản năng mở mắt kiểm tra Hoắc Diễn, nhưng lần nào Hoắc Diễn cũng ngủ say, Phương Nhiên bèn yên tâm ngủ tiếp.

Vốn định hỏi tiếp Hoắc Diễn có khó chịu chỗ nào không, nhưng Hoắc Diễn lại nhẹ nhàng dẫn dắt câu chuyện đi, "Tối nay ăn lẩu nhé? Em đã đòi mấy ngày nay rồi."

Vì Phương Nhiên hay đau dạ dày nên Hoắc Diễn không cho cậu ăn đồ gì quá cay, vừa nghe Hoắc Diễn nói vậy, Phương Nhiên lập tức bị hấp dẫn, thiếu điều nhảy lên hô muôn năm nữa thôi.

Chỉ là không ngờ, vì một bữa lẩu này mà Phương Nhiên suýt phải nhập viện.

Khó khăn lắm mới được Hoắc Diễn thả cho một lần, Phương Nhiên cố tình bạo gan gọi mức độ cực kỳ cay, hai đầu lông mày của Hoắc Diễn sắp xoắn vào nhau, hắn vừa định mở miệng, lại đối diện với ánh mắt lấp lánh như chó con của Phương Nhiên mà mềm lòng.

Bỏ đi, thi thoảng ăn một lần cũng được.

Nhưng khi nồi lẩu được đưa lên, ngửi mùi cay xè kia thôi đã thấy đau họng, Hoắc Diễn lại không nhịn được nói, "Ăn ít thôi."

Phương Nhiên lúc này còn nghe vào tai được gì nữa, cặm cụi ăn cắm ăn cúi, "Ừm ừm ừm, ừm ừm ừm, lần sau lần sau."

Hoắc Diễn, "..." Nghe sao mà quen tai thế.

Hoắc Diễn rót nước trái cây cho cậu, "Cẩn thận đau dạ dày."

"Không đâu không đâu."

Phương Nhiên chẳng buồn bận tâm đáp.

Ăn xong bữa lẩu siêu cay, vừa ra đến cửa Phương Nhiên lại chạy đến phía sau một hàng trẻ con xếp hàng nhận kem, Hoắc Diễn thật sự hết cách với cậu.

Nhìn Phương Nhiên đi bên cạnh vui vẻ hớn hở l**m kem, Hoắc Diễn khẽ híp mắt, chợt nói, "Cho tôi một miếng."

Phương Nhiên rất sảng khoái mà đưa que kem sang.

Hoắc Diễn cúi đầu, thẳng thừng gặm một miếng cực to, vốn mấy que kem miễn phí này đã nhỏ, Hoắc Diễn lại có cái miệng to, cuối cùng que kem chỉ còn lại que.

Phương Nhiên đần người luôn rồi.

Cậu lườm Hoắc Diễn đến mức muốn toé ra tia lửa, "Sao cậu ăn nhiều thế hả!"

Hoắc Diễn sống đến bây giờ, đây là lần đầu tiên tranh đồ ăn với Phương Nhiên, bị lạnh đến mức đầu lưỡi tê cứng hết cả, nhưng vẫn vờ như bình thản nhẹ nhàng, "Không phải vẫn thừa một ít à?"

Cũng chỉ vì muốn Phương Nhiên ăn ít đi.

Phương Nhiên tức phát khóc.

Cuối cùng đáng thương như con chó nhỏ l**m l**m chỗ kem còn sót lại.

Vốn lúc vừa về nhà vẫn ổn.

Hoắc Diễn vào thư phòng xử lý phần công việc còn tồn đọng, Phương Nhiên vào phòng chơi game.

Nhưng chơi một hồi, động tác của cậu dần chậm lại.

Nhân vật trên màn hình bị đánh bại ngã xuống, Phương Nhiên cong người, cuộn tròn lại nằm trên sô pha.

Trong bụng như có ngọn lửa nóng rát cháy bùng lên, cậu cắn chặt răng, khó khăn thở từng hơi ngắn, tưởng là làm vậy sẽ bớt đau, nhưng cơn đau càng lúc càng dữ dội, cuối cùng cậu không nhịn được nữa, chỉ có thể ôm bụng loạng choạng bám tường mò tới thư phòng.

Hoắc Diễn vừa kết thúc một cuộc họp video, hắn tháo kính xuống, nâng tay day mũi, chợt nghe thấy âm thanh mơ hồ ngoài cửa, lông mày khẽ nhíu, hắn bèn đứng dậy đi ra.

Hoắc Diễn làm sao cũng không ngờ được, cửa mở ra, hắn nhìn thấy Phương Nhiên ngồi bệt trên đất, khuôn mặt trắng bệch.

Những chuyện sau đó thật ra Phương Nhiên không nhớ lắm, bởi khi đó ý thức đã bắt đầu trở nên mơ hồ.

Chỉ mơ màng nhớ khi đó Hoắc Diễn bế cậu lên, cậu cảm giác được sự căng thẳng kinh hoàng của Hoắc Diễn, nghe thấy hắn khàn giọng gọi mẹ Lưu điện cho bác sĩ.

Hoắc Diễn rất sợ Phương Nhiên bị ốm.

Thay vì nói như vậy, thì phải nói là hắn sợ Phương Nhiên rời đi.

Sau một trận náo loạn, bác sĩ riêng chạy đến vào giữa đêm, may là chỉ viêm dạ dày cấp tính, không quá nghiêm trọng, chỉ cần tiếp nước.

Hoắc Diễn một mực ngồi bên giường, cuối cùng, hắn khẽ thở dài, sau đó hơi cúi đầu, hôn lên trán Phương Nhiên.

Trong nháy mắt, hắn có cảm giác bọn họ đã trở về thời thơ ấu.

Thật ra hồi nhỏ Phương Nhiên rất hay bị ốm.

Phương Nhiên lúc nào cũng ngốc ngốc, cũng không biết đã lớn lên ở cái trại trẻ mồ côi này thế nào, đi đất bằng cũng vấp ngã, hứng gió lạnh một tí là ốm, không giống như những viên sỏi hòn đá gai góc lớn lên ở trại trẻ mồ côi, mà giống như viên trân châu được giấu kín trong vỏ trai vững chãi.

Khi đó Hoắc Diễn luôn cẩn thận, hận không thể bỏ Phương Nhiên trong túi mà chăm chút nâng niu.

Nhưng Phương Nhiên vẫn thường xuyên bị ốm.

Giữa đêm bế Phương Nhiên chạy đến phòng y tế đã là chuyện bình thường, nhiều lúc, Phương Nhiên tiếp nước, bản thân ngủ mất, Hoắc Diễn lại không ngủ được, ngồi bên cạnh trông chừng cậu một tấc không rời.

Hắn chờ đợi Phương Nhiên khoẻ lên, dù chỉ một xíu thôi cũng được, ít nhất là đừng như vậy giờ, đáng thương yếu đuối nằm đó.

Hắn bắt đầu học cách chăm sóc Phương Nhiên.

Trông chừng Phương Nhiên ăn cơm, trông chừng cậu mặc thêm áo khi trời trở lạnh, trông chừng cậu không chạy lung tung.

May mà Phương Nhiên rất ngoan, rất nghe lời hắn.

Dần dần, mọi người trong trại trẻ mồ côi đều biết, Hoắc Diễn là người phụ trách chăm sóc Phương Nhiên.