Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 41

Trong nháy mắt, hai người cùng ngừng thở.

Phương Nhiên chỉ thấy trái tim mình đã treo lên đến cuống họng, thình thịch như sắp nhảy xổ ra ngoài.

Không phải...

Nhất định phải nhắc đến chuyện đó vào lúc này à.

Xấu hổ chết đi được.

Phương Nhiên ngồi trên giường, hai đùi tách ra, trơn bóng, mà Hoắc Diễn vẫn đang nửa quỳ ở trước mặt.

Cậu khẽ nuốt ực một cái, khó khăn quay đi, trốn tránh ánh mắt của Hoắc Diễn.

"Cậu, cậu đã bảo là không cho tôi yêu sớm mà?"

Bốp.

Lại thêm một gậy nữa đập lại vào lưng.

Trước mắt Hoắc Diễn tối sầm, "Tôi có nói vậy à?"

Phương Nhiên rất nghiêm túc gật đầu, "Dù sao tôi cũng không định yêu đương trước khi thi vào đại học, tôi đã nghĩ sẽ chỉ tập trung cho kỳ thi."

Hoắc Diễn im lặng rất lâu mới chậm rãi đứng dậy, nhất thời bỗng thấy chóng mặt đau đầu.

Phương Nhiên quan tâm hỏi hắn, "Có phải tôi lâu quá làm cậu khó thở không."

Châm chỉa bạn nối khố còn không quên nâng mình lên.

Hoắc Diễn lơ đãng đáp lại, "Yên tâm, em nhanh lắm."

!!!

Phương Nhiên nổi giận bừng bừng, đứng bật dậy, thở phì phì vung tay vung chân đi vào nhà tắm.

Đúng là một buổi tối rối như mớ bòng bong.

Phương Nhiên vốn tưởng do trong lòng đang rối như tơ vò nên sẽ không ngủ được, ai dè mới nằm một chốc mà đã khò khò ngủ mất.

Ngược lại là Hoắc Diễn nằm bên cạnh mất ngủ.

Hắn cứ có cảm giác trái tim mình như đang ngâm trong một chảo dầu, vừa mơ hồ mừng thầm vì Phương Nhiên thích con trai, còn có phản ứng với hắn, liệu có phải là cậu cũng có một xíu tình cảm với hắn không.

Nhưng hắn lại sợ mình ăn dưa bở.

Giống như lúc Phương Nhiên vừa trở về ấy.

Hắn rất sợ hết thảy những chuyện này chỉ là một giấc mơ.

Nếu một ngày nào đó tỉnh lại, phát hiện Phương Nhiên không nằm bên cạnh mình, phát hiện toàn bộ những chuyện này đều là hắn ảo tưởng ra, Phương Nhiên cũng chẳng hề yêu hắn.

Sợ là Hoắc Diễn sẽ lập tức mở cửa sổ nhảy xuống.

Trải qua ngày hôm đó, Phương Nhiên lại đi học như bình thường, mỗi ngày đi học rồi lại về nhà, điều khác biệt duy nhất là mỗi tối trước khi ngủ cậu đều đặt một cái gối ôm ở giữa giường.

Vẻ mặt của Hoắc Diễn đen như đít nồi, "Ý gì đây?"

"Đây là ranh giới." Phương Nhiên chống nạnh hùng hồn nói, "Chúng ta không ai được vượt qua ranh giới này."

Hoắc Diễn lạnh mặt nhìn chằm chằm cái gối ôm kia một hồi lâu, sau đó không hé răng, nằm xuống nhắm mắt.

Phương Nhiên không khỏi nhẹ nhàng thở ra, cũng vội nằm xuống.

Cậu nằm ngửa, mắt nhìn chằm chằm trần nhà, dáng nằm thẳng tắp, hai tay đan chéo đặt trên bụng, giống hệt một ma cà rồng nhỏ nằm trong quan tài.

Hoắc Diễn cười lạnh, muốn xem cậu kiên trì được bao lâu.

Nghe hơi thở bên cạnh dần trầm xuống, Hoắc Diễn không thèm giả vờ nữa, ném thẳng chiếc gối đặt giữa họ xuống đất, chưa đến mấy phút, quả nhiên Phương Nhiên đã như con chó nhỏ nóng hôi hổi dán tới.

Hoắc Diễn cong môi, ôm chặt người vào lòng, sau đó hơi cúi đầu, hôn lên trán Phương Nhiên.

Hôm sau tỉnh lại, Phương Nhiên còn tưởng mình sẽ yên ổn nằm thẳng thớm ở vị trí ban đầu, lại không ngờ vừa mở mắt đã đối diện với khuôn mặt to tướng của Hoắc Diễn.

Dù là buổi sáng mới tỉnh dậy thì da mặt của Hoắc Diễn vẫn không chê vào đâu được, nhưng quan sát ở khoảng cách gần thế này thì đúng là đã thay đổi rất nhiều so với lúc học cấp ba, cũng không phải đã già đi, mà là góc cạnh càng rõ ràng hơn, mũi cao hơn, môi...

Phương Nhiên còn đang đánh giá thì Hoắc Diễn đã thình lình mở mắt.

Phương Nhiên như bị điện giật suýt thì nhảy lên, hoảng loạn tránh mắt đi.

Cậu cố gắng bình tĩnh lại, người ác cáo trạng trước, "Chuyện gì đây, không phải tôi đã nói là của ai ngủ người nấy à."

Hoắc Diễn không đáp, chỉ hơi nâng cằm, Phương Nhiên quay đầu nhìn lại, phát hiện chăn của mình đã chạy sang bên Hoắc Diễn, hẳn là lúc cậu lăn sang đã mang theo.

Cái mặt già của cậu đỏ lên, không ho he thêm một lời, ken két đứng dậy đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.

Đáng giận!

Ôm chăn rồi mà cũng không ngăn được bản thân à?

Thôi thì mai chặt đôi luôn cái giường ra cho xong!

Hôm nay là tiết cuối cùng của lớp mười hai, từ mai sẽ bắt đầu nghỉ học, hai ngày sau là kỳ thi, thật ra hôm nay cũng không có lịch học chính thức, chủ yếu là để chụp ảnh tốt nghiệp, mọi người tụ tập lại, sau khi hoạt động kết thúc hẳn là sẽ dạo chơi một lát rồi giải tán.

Bình thường Phương Nhiên không phải người thích ăn diện chải chuốt, mỗi ngày chủ yếu mặc đồng phục, nếu cần ra ngoài thì đều là Hoắc Diễn phối đồ cho cậu.

Hôm nay Phương Nhiên vậy mà lại tự chạy lạch bạch đến trước tủ quần áo của mình lật lật.

Hoắc Diễn chậm rãi đi theo sau.

Hắn nhìn Phương Nhiên chổng mông lục lọi tìm quần áo, vừa thấy ôi bé yêu của mình thật đáng yêu, bé yêu ngoan quá còn biết tự tìm quần áo cho mình, đồng thời lại u ám nghĩ, đúng là không ngoan, định ăn diện chải chuốt cho ai xem đây.

Một lúc sau, hắn đi tới, giúp Phương Nhiên đang thay quần áo sửa sang lại đôi chỗ, sau đó cúi đầu nhìn cậu, giọng nói hơi trầm, "Ừm, xinh lắm rồi."

Xinh đẹp đến mức hắn chỉ muốn nhốt luôn trong nhà.

Đuôi mắt Phương Nhiên cong cong, "Triệu Nham nói mang theo máy ảnh, hôm nay bọn tôi sẽ chụp thật nhiều ảnh."

Hoắc Diễn khẽ nhíu mày.

Đúng là sơ xuất rồi.

Bé yêu tốt nghiệp là chuyện quan trọng như vậy, sao hắn lại không sắp xếp cẩn thận trước chứ.

Hoắc Diễn lập tức thấp giọng nói, "Lỗi của tôi, tôi không suy nghĩ thấu đáo, em cứ đến trường trước đi, tôi sẽ gọi nhiếp ảnh gia theo em chụp cả một ngày hôm nay."

Hai mắt Phương Nhiên mở lớn: "Không cần đâu, cậu làm gì vậy chứ."

Hoắc Diễn càng nghĩ càng cảm thấy cần thiết, hôm nay Phương Nhiên đã cất công chọn đồ như vậy, bé yêu của hắn đáng yêu như thế, phải chụp mấy trăm tấm để hắn lưu lại sau này mang ra ngắm dần.

Nhưng Phương Nhiên khăng khăng không chịu.

Nghĩ thôi đã thấy rợn hết cả người rồi, mọi người thì vui vẻ chụp ảnh tốt nghiệp với nhau, chỉ có cậu là dẫn theo nhiếp ảnh gia, nhiếp ảnh gia còn chụp cậu lia lịa.

Kiểu gì cũng thấy không ổn, ngại bỏ xừ.

Phương Nhiên kiên quyết từ chối, Hoắc Diễn chỉ đành từ bỏ.

Hắn không gọi tài xế, đích thân đưa Phương Nhiên đến cổng trường, lúc đưa ba lô cho Phương Nhiên còn lưu luyến dặn dò mãi, "Tan học thì gọi điện cho tôi, tôi đến đón em."

Cứ cảm giác như trụ cột của gia đình đang bỏ lại vợ con mình côi cút ở nhà.

Phương Nhiên vẫy tay với hắn, không quay đầu đi thẳng vào trường.

Hôm nay trong trường cực kỳ náo nhiệt, xung quanh được trang trí, Phương Nhiên vừa bước vào đã bị mấy người kéo qua chụp ảnh chung.

Tuy cậu chuyển vào giữa chừng, nhưng các bạn trong lớp đều rất tốt với cậu, Phương Nhiên cũng có hơi không nỡ.

Sau khi chụp một đống ảnh, cậu ngồi về chỗ, thở phào một hơi, rồi chợt túm lấy Triệu Nham, vẻ mặt nghiêm túc, "Hôm nay tôi có một việc rất quan trọng cần bàn với cậu."

Triệu Nham bày ra vẻ mặt đau khổ, "Anh à, tôi gọi cậu là anh, thôi thì cậu đừng bàn với tôi nữa, cậu báo mộng thẳng cho tôi luôn đi."

Mỗi lần đều là chuyện hiểm nguy liên quan đến tính mạng.

Đây là cảm giác của thư đồng đi theo thái tử à?

Nhưng Phương Nhiên cực kỳ nghiêm túc, "Thật đó, Triệu Nham, chuyện lần này gấp đến tận mông rồi."

"Rồi rồi rồi, cậu nói đi."

Phương Nhiên hít sâu một hơi, "Tôi, chắc là tôi thích Hoắc Diễn đó."

Nói xong lại chỉ thấy Triệu Nham chỉ im lặng nhìn mình, chẳng có tí phản ứng ngạc nhiên hay sợ hãi nào.

Phương Nhiên tròn mắt, "Xin đó, cậu không giật mình à?"

Ặc, xin hỏi cần phải giật mình từ đoạn nào?

Triệu Nham chỉ đành phối hợp nói, "Oa, cậu không nói là tôi không phát hiện ra luôn đó! Doạ tôi sợ hết hồn hà!"

Chữ nào cũng gượng như ngậm đầy nhộng trong miệng.

Dỗ trẻ con đấy à.

Thế nhưng Phương Nhiên lại không hề nghe ra, ánh mắt vẫn sáng ngời, "Cậu nói tôi nên tỏ tình trước hay gạo nấu thành cơm trước?"

Lần này Triệu Nham bị doạ thật rồi, ho sặc sụa, "Gạo... gạo nấu thành cơm? Cậu muốn nấu thế nào?"

Cậu ta há hốc miệng nhìn Phương Nhiên, thật không ngờ Phương Nhiên nhìn thì có vẻ ngoan ngoãn thật thà như thế, mà lá gan lại lớn bằng trời.

Quan trọng nhất là.

Triệu Nham suy tư.

Cho nên hiện tại... hai người họ vẫn chưa nấu thành cơm?

Mặt Phương Nhiên hơi đỏ lên, "Thì tôi nghĩ là, ra tay trước mới chiếm được lợi thế, thẳng tay ngủ cậu ấy rồi tỏ tình sau, cậu ấy nhất định sẽ không từ chối. Dù sao Hoắc Diễn rất dễ tính, lần trước bị tôi cưỡng hôn cũng không nói gì cả, còn liên tục an ủi tôi."

Ha ha ha ha Hoắc Diễn dễ tính á?

Đây chắc chắn là chuyện cười đỉnh chóp nhất mà Triệu Nham nghe được trong năm 2027 này.

Khoan đã...

Phương Nhiên vừa nói gì cơ.

Ai cưỡng hôn ai?

Triệu Nham bày ra vẻ mặt một lời khó nói hết, "Cậu? Cậu cưỡng hôn... Hoắc Diễn?"

Toi!

Lỡ mồm!

Phương Nhiên bịt miệng, chớp chớp mắt nhìn Triệu Nham, mấy giây sau thì từ bỏ chống cự, thở hắt ra một hơi rồi nhỏ giọng nói, "Tôi không cố tình mà, hôm đó tôi uống say chẳng nhớ gì cả. Đến tận hôm sau A Diễn kể thì tôi mới biết."

Triệu Nham, "..."

Đứa nhỏ ngốc bị lừa mất sịp mà vẫn còn cười ngố được.

Triệu Nham ít nhiều vẫn còn lại một ít lương tri, thật sự không nỡ nhìn anh em tốt của mình rơi vào hang soi, khéo léo khuyên cậu, "Không thì cậu cứ tỏ tình luôn đi, thật ra không cần tỏ tình đâu, chắc cậu lấp lửng tí là thành í mà."

Dù sao lúc này chắc Hoắc tổng đã chờ đến mức mắt cũng biến xanh luôn rồi.

Phương Nhiên do dự, "Thật không? Ngộ nhỡ Hoắc Diễn là trai thẳng, không thích tôi thì sao?"

Còn thẳng cái quần què gì nữa.

Ngủ chung một ổ chăn luôn rồi còn thẳng thớm cái nỗi gì?

Triệu Nham vung tay, "Cậu khỏi cần đắn đo chuyện này."

Thấy Phương Nhiên vẫn còn xoắn xuýt, Triệu Nham chỉ đành đưa ra đề nghị, "Không thì cậu chuốc say ảnh đi, lúc ngà ngà thì nói."

"Không được không được, tửu lượng của tôi kém lắm."

"Ai bảo cậu uống chứ, tôi bảo cậu chuốc say ảnh mà, cậu uống nước thôi, tôi dám cá Hoắc Diễn không dám ép cậu uống rượu."

Nói nghe cũng có lý.

Triệu Nham vỗ vai cậu, "Cậu yên tâm, rượu vào lời ra, người say đều nói lời thật."

Quan trọng nhất là, uống say sẽ không cứng được, là một người anh em tốt, cậu ta cảm thấy nên bảo vệ Phương Nhiên!

Phương Nhiên siết chặt nắm tay, "Được. Cứ quyết vậy đi."

Kết thúc hoạt động, Hoắc Diễn đến đón, cầm theo một bó hoa to, vừa nhìn thấy Phương Nhiên đã bế bổng người lên, "Bé yêu tốt nghiệp vui vẻ."

Ngoài cổng trường có cả những bạn học khác nữa, Phương Nhiên đỏ mặt đá chân bắt Hoắc Diễn thả mình xuống.

Triệu Nham đi ra vừa hay nhìn thấy một màn này, trầm mặc.

Rốt cuộc ai mới là trai thẳng hả?

Tuy Phương Nhiên ngượng muốn chết, nhưng nhận được hoa vẫn rất vui, cũng không chú ý đến xưng hô của Hoắc Diễn, ngẩng đầu cười cười với hắn, "A Diễn, chờ tôi thi xong đại học, tôi mời cậu ăn một bữa được không?"

Hoắc Diễn nhướn mày, "Em mời tôi?"

Phương Nhiên gật đầu thật mạnh, "Tôi mua đồ về nấu."

Hoắc Diễn không nỡ để Phương Nhiên vào bếp, nhưng hắn cũng không muốn khiến bé yêu tụt hứng, thế là gật đầu, "Được."

Phương Nhiên cười tít cả mắt, rồi lại căng thẳng l**m môi, nói tiếp.

"Đến lúc đó, tôi có một chuyện muốn nói với cậu."