Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 4

Hắn nhắm mắt, ngừng hai giây, rồi hai bàn tay nhắm chuẩn không sai một li nào tìm được chỗ về của riêng mình, đỡ dưới mông Phương Nhiên.

Mỗi bên một bàn tay, vừa đẹp.

Phương Nhiên tròn mắt nhìn hắn.

Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Hoắc Diễn lên tiếng trước, "Sợ em rơi xuống."

Phương Nhiên có hơi mất tự nhiên, dù đổi thành ai sờ mông mình như vậy cũng khó mà quen nổi á trời.

Cậu thường nhảy lên người Hoắc Diễn ôm cổ hắn, nhưng mỗi lần Hoắc Diễn đều xị mặt bóc cậu ra khỏi người hắn.

Phương Nhiên nhúc nhích muốn đi xuống, Hoắc Diễn không những không buông tay mà còn giữ chặt hơn.

Giãy dụa mấy lần không được, Phương Nhiên giận thật rồi, "Thả tôi xuống mau!"

Hoắc Diễn thả tay, dáng vẻ như vừa mới phản ứng lại, "Xin lỗi."

Phương Nhiên ngượng ngùng, lại cảm thấy mình có cái chuyện bé con con mà làm quá, thế là lầm rầm hai tiếng rồi không nói gì nữa.

Bệnh viện cách biệt thự khá gần, lái xe chưa đến mười phút.

Sau khi vào trong, Phương Nhiên nhìn bốn phía xung quanh, "Bệnh viện này sắp đóng cửa rồi à? Sao không có bệnh nhân nào thế?"

"Bệnh viện tư nhân do tôi đứng tên, bình thường chỉ phục vụ nhân viên trong tập đoàn."

Hoắc Diễn nâng tay giúp cậu ấn lại mấy sợi tóc bị dựng lên, "Tôi đã dặn trước bọn họ phải để trống một buổi chiều nay để khám sức khoẻ cho em."

Phương Nhiên lại được mở ra thế giới quan mới về sự giàu có của cậu bạn nối khố.

"Đâu cần phải trịnh trọng vậy chứ."

Hoắc Diễn bình tĩnh đáp, "Sức khoẻ của em đương nhiên quan trọng."

Tiếp theo là kiểm tra toàn thân, Phương Nhiên như con thỏ bông bị xoay vòng vòng, mỗi lần có kết quả đều được cấp tốc đưa vào trong tay Hoắc Diễn.

Chờ kiểm tra xong hạng mục cuối cùng, ngoài trời cũng đã tối đen, Phương Nhiên nhìn Hoắc Diễn bình tĩnh ngồi trên ghế lật xem kết quả.

Cậu bị dáng vẻ đó doạ sợ, "Bị làm sao thật hả?"

"Không có vấn đề gì lớn, nhưng trên lưng em có một vết bầm, nguyên nhân là gì? Những chỗ khác trên người còn không?"

Phương Nhiên sờ sờ eo mình, "Hết rồi mà, chỗ này chắc là do không cẩn thận đụng vào đâu, không thấy đau."

Nhưng Hoắc Diễn vẫn lo lắng cau mày, hắn đặt tập giấy xuống, quyết định nhanh gọn, "Tối nay tôi tắm cho em."

Nhân dịp này xem thử trên người Nhiên Nhiên còn vết thương nào khác không.

Phương Nhiên, "... Ơ???"

Hai thằng con trai tắm chung cũng không có vấn đề gì cả, nhất là với Phương Nhiên và Hoắc Diễn, từ nhỏ cởi truồng cùng nhau lớn lên, cũng từng tắm chung trong nhà tắm công cộng không ít lần.

Nhưng...

Hoắc Diễn của bây giờ cũng không phải Hoắc Diễn của mười năm trước.

Nước từ vòi hoa sen rào rào chảy xuống, Phương Nhiên bị dội thành chú chó nhỏ ướt sượt, nhưng cậu vẫn đang mở trừng trừng hai mắt nhìn Hoắc Diễn.

"Trời ạ... Sao dáng người cậu đẹp thế?"

Phương Nhiên không nhịn được đưa tay ra sờ.

Lúc trước mặc quần áo nên không cảm giác được, không ngờ cơ ngực của Hoắc Diễn lại lớn thế này, bọt nước trượt xuống, từ cơ ngực đến cơ bụng, lại xuống đến chỗ nổi đầy gân xanh....

o.O!

Phương Nhiên sợ hãi, "Chỗ... chỗ này cũng lớn nữa hả?"

Tuy Hoắc Diễn vẫn luôn lớn hơn cậu, nhưng không quá đáng đến mức này, Phương Nhiên nhìn hắn, lại cúi đầu nhìn mình, hức một tiếng.

"Qua mười năm vóc dáng cậu lớn hơn thì cũng thôi đi, sao nó cũng lớn theo vậy!"

Khoé môi Hoắc Diễn hơi cong lên, không đáp lời.

Phương Nhiên *hải cẩu vỗ vỗ bụng*, "Tôi chẳng có gì cả."

Có thể trông mong gì vào dáng người của một học sinh trung học suốt ngày mài mông trong lớp làm đề thi kia chứ, Phương Nhiên gầy nhưng trắng, cái bụng mềm mại, không có dấu hiệu gì là sẽ có cơ múi.

"Không được! Tôi cũng phải tập thể hình!"

Phương Nhiên cho rằng Hoắc Diễn tập thể hình mỗi ngày mới được như vậy, mà không biết trong những năm mình mất tích, Hoắc Diễn luyện tán đả, quyền anh, đấu tự do... Dù sao chỉ riêng ám sát, Hoắc Diễn đã trải qua bảy tám lần.

"Có thể, trên tầng có phòng tập thể thao."

Hoắc Diễn dừng hai giây, lại nhanh chóng bổ sung, "Nhưng em như bây giờ cũng rất tốt."

Phương Nhiên hừng hực quyết tâm, "Tôi cũng muốn tập ra dáng người như cậu!"

Hoắc Diễn không nói gì nữa, vỗ vỗ vai Phương Trầm bảo cậu quay lại để xoa thêm bọt cho cậu.

Sữa tắm có mùi bạc hà, cảm giác khá giống với mùi trên người Hoắc Diễn, Phương Nhiên không khỏi hít hà mấy hơi.

Bàn tay của người đàn ông đặt trên bả vai Phương Nhiên, cách một lớp bọt biển mềm nhẹ, chậm rãi xoa.

Phương Nhiên vẫn rất gầy, Hoắc Diễn nghĩ, phải nuôi béo thêm ít nữa. Hắn nặng nề nhìn tấm lưng nhỏ gầy trước mặt, rất muốn mặc kệ tất cả mà hôn lên, để lại trên đó một chuỗi những nụ hôn dày đặc nóng bỏng.

Phương Nhiên gầy nên phần lõm ở eo càng trở nên rõ ràng hơn, xuống tiếp là b* m*ng tròn, mỗi lần cậu làm bài lâu là sẽ từ ghế nhảy dựng lên, "Không được rồi, cái mông của tôi chết rồi!"

Hoắc Diễn biết cậu cố tình tìm lý do trốn làm đề, nhưng vẫn không kiềm chế được mà đưa mắt nhìn ra phía sau cậu.

Hắn miết nhẹ cây bút trong tay, giọng nói rất bình thản, chỉ như đang nói đùa, "Sao hả? Muốn tôi xoa giúp cậu không?"

Phương Nhiên còn tưởng hắn nói đùa, cười há há, "Đến đi đến đi."

Hoắc Diễn dời mắt, không nói gì nữa.

Mỗi lần Nhiên Nhiên mời chào hắn, hắn đều nhớ kỹ, sớm muộn gì cũng bắt Nhiên Nhiên phải trả lại cả vốn lẫn lời.

Tắm xong, Hoắc Diễn dùng một chiếc khăn tắm to bọc lấy Phương Nhiên, cẩn thận chà lau, mỗi lần Phương Nhiên muốn chạy đều bị Hoắc Diễn đè lại, "Vẫn chưa sấy tóc."

Phương Nhiên lắc lắc đầu, hất đầy bọt nước lên người Hoắc Diễn.

"Khô rồi!"

"..." Cứ như con chó nhỏ.

Hoắc Diễn lười nói nhảm với cậu, bế thẳng người đặt lên ghế, tiếng máy sấy vù vù phát ra, người đàn ông nhẹ tay vuốt từng lọn tóc cho cậu.

Phương Nhiên chớp chớp mắt nhìn vào trong gương, người đàn ông đứng ngay phía sau cậu, hơi rũ mắt, dáng vẻ nghiêm túc.

Môi cậu động đậy, như đang nói gì đó.

Hoắc Diễn không nghe thấy, bèn tắt máy sấy, "Nói gì thế?"

Phương Nhiên cười, "Tôi nói cậu không thay đổi tí nào hết."

Hoắc Diễn lẳng lặng nhìn Phương Nhiên trong gương, "Thế hả."

Có lẽ cũng chỉ có Phương Nhiên là cảm thấy hắn không thay đổi.

Không sao hết.

Chỉ cần Nhiên Nhiên còn ở bên cạnh.

Hắn vẫn có thể diễn tiếp.

Cất máy sấy đi, Hoắc Diễn vỗ vỗ vai Phương Nhiên, "Lên giường nằm, tôi bôi thuốc cho em."

Phương Nhiên lơ đãng đáp, "Không cần đâu, chỉ bị bầm một cái ở eo thôi mà." Vừa nãy lúc tắm cũng đã xem rồi, chỗ khác không có vết thương.

Hoắc Diễn không nói gì cả nhìn cậu.

Cuối cùng Phương Nhiên vẫn ngoan ngoãn nghe lời ngồi xuống giường, vén áo ngủ lên để Hoắc Diễn bôi thuốc cho.

Dù sao từ bé đến lớn đều thế này.

Phần lớn thời gian Hoắc Diễn đều rất chiều theo cậu, nhưng khi nào trở nên im lặng rồi chăm chăm nhìn Phương Trầm, thì tức là chuyện này đã không thể thương lượng gì thêm nữa.

Trước khi ngủ, Hoắc Diễn đưa cho Phương Trầm một cốc sữa nóng.

Phương Nhiên "oa" một tiếng, "Lâu lắm không uống rồi."

Không biết là vì thể chất không dung nạp lactose hay là vì nguyên nhân gì, mà từ nhỏ Phương Nhiên đã có một thói xấu, trước khi ngủ mà uống sữa là cả đêm sẽ ngủ rất say, sét đánh pháo nổ bên tai cũng không tỉnh dậy.

Từ sau khi lên cấp ba cậu đã không dám uống nữa, nếu không sáng hôm sau sẽ không dậy sớm đi học được.

Hoắc Diễn nhẹ giọng nói, "Ngủ một giấc thật ngon."

Phương Nhiên ôm cốc, ngửa đầu một hơi uống cạn.

Cậu thoả mãn híp cả mắt, "Mai không phải dậy sớm đi học rồi."

Hoắc Diễn bỏ cốc ra ngoài, lại giúp Phương Nhiên chỉnh lại chăn, tắt đèn.

Trong bóng đêm, giọng nói của hắn rất nhẹ, "Ngủ ngon, mơ đẹp."

Không đến mấy giây sau, tiếng cửa khép lại.

Hoắc Diễn đi rồi.

Phương Nhiên trở mình, cảm thấy phòng ngủ này vẫn quá là lớn, rèm cũng che quá kín, tối đến mức duỗi tay không thấy năm ngón, chẳng có tí ánh sáng nào lọt vào.

Nhưng mà vậy cũng tốt, giấc ngủ sẽ không bị quấy rầy.

Lăn qua lộn lại cả một ngày, lại dưới tác dụng của sữa, chẳng mấy chốc Phương Trầm đã ngủ say.

Mà lúc này, ở cửa phòng ngủ có một bóng đen đang lẳng lặng đứng đó.

Hoắc Diễn như một con thú dữ có rất nhiều sự kiên nhẫn.

Lặng lẽ nấp trong bóng tối chờ con mồi của mình thả lỏng cảnh giác.

Tiếng hít thở dần trở nên vững vàng.

Cuối cùng Hoắc Diễn cũng khẽ động, chậm rãi đi đến cạnh giường.

Tư thế ngủ của Phương Nhiên rất kém, rõ ràng vừa mới chỉnh chăn cho cậu, mà giờ một chân đã thò ra ngoài, xoay người lăn một vòng, áo ngủ cũng bị vén lên, lộ ra cái bụng.

Người đàn ông nhìn chăm chú cậu một hồi lâu, sau đó quỳ một gối xuống bên giường, hơi cúi đầu, chôn mặt vào bụng của Phương Nhiên, nhẹ nhàng hôn.

Bé yêu ngoan quá.

Buổi tối Hoắc Diễn không uống thuốc, tinh thần đạt đến cực đỉnh kích động, hắn không chỉ muốn hôn, còn muốn l**m, muốn cắn.

Muốn khiến khắp người Phương Trầm đều có dấu vết của hắn, mùi của hắn.

Tiếng hít thở của Hoắc Diễn dần trầm đục, từng nụ hôn run rẩy, nóng bỏng từ bụng Phương Nhiên chậm rãi di chuyển xuống dưới.

--- Lời tác giả ---

Tiếp lấy sự giàu sang nhanh chóng này *tung hoa*