Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 39

Trong nháy mắt, Phương Nhiên vừa xấu hổ vừa chột dạ.

Có cảm giác làm việc xấu bị người ta tìm đến tận cửa.

Đáng giận!

Không phải sáng mới nói là không sao à.

Phương Nhiên xoắn xuýt nửa ngày, trả lời một câu cộc lốc, [Bôi thêm thuốc.]

Trai thẳng tuyệt vọng.

Không, cũng không phải thẳng lắm.

Hoắc Diễn trả lời lại ngay, [Tôi không có thuốc.]

Phương Nhiên gục ngã.

Hoắc Diễn không biết đặt giao hàng qua mạng à? Kể cả không biết thì hắn có nhiều trợ lý thư ký như thế, giờ hắn lại nói với cậu mình không có thuốc là muốn sao?

Phương Nhiên nghẹn nửa ngày, thử hỏi.

"Chiều tôi mang qua cho cậu nha?"

Hoắc Diễn trả lời bằng tốc độ ánh sáng, [Được, cám ơn Nhiên Nhiên.]

Phương Nhiên, "..."

Hết cách, hoạ do mình gây ra thì mình phải tự giải quyết thôi.

Ai bảo hắn say rượu rồi cưỡng hôn bạn nối khố kia chứ.

May mà buổi chiều chỉ toàn tiết tự học, Phương Nhiên ký giấy xin nghỉ phép là được ra ngoài, gần trường có hiệu thuốc, người ta hỏi cậu miệng vết thương to chừng nào, Phương Nhiên cố gắng nhớ lại, áng chừng, "Chắc là bằng một nửa ngón tay."

Vẻ mặt của người bán hàng rất cạn lời.

Không thể để tự lành à?

Cuối cùng cô ấy lấy bừa một tuýp thuốc mỡ đưa cho Phương Nhiên.

Phương Nhiên như kẻ trộm cất thuốc mỡ thật kỹ, sau đó gọi xe đến công ty của Hoắc Diễn.

Dù sao cũng không phải lần đầu tiên đến, cả công ty từ trên xuống dưới không có ai là không biết vị tổ tông nhỏ này, lập tức cung kính dẫn người lên.

Không biết có phải thư ký đã nhận được tin từ trước không mà đang chờ sẵn trước cửa thang máy, vừa nhìn thấy Phương Nhiên, trên mặt lập tức tràn ra ý cười, như là nhìn thấy thưởng cuối năm của mình.

"Hoắc tổng đang chờ cậu đấy ạ."

Phương Nhiên cực kỳ chột dạ, không biết hôm nay mọi người có nhìn thấy vết thương trên miệng Hoắc Diễn không.

Chẳng qua Phương Nhiên nghĩ nhiều quá rồi.

Dù sao cũng không ai dám nhìn chằm chằm miệng Hoắc tổng.

Vào đến văn phòng, quay người đóng cửa, Phương Nhiên nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Kết quả vừa quay người đã cứng đờ.

Không biết Hoắc Diễn đi tới từ lúc nào, đang đứng ngay trước mặt cậu, từ trên cao nhìn xuống. Thật ra lúc Hoắc Diễn không cười nhìn rất lạnh lùng, chỉ là hầu hết những lúc ở trước mặt Phương Nhiên hắn đều không để lộ vẻ mặt này.

Phương Nhiên hơi ngây ra, trong nháy mắt có cảm giác bản thân như đang bị thú dữ nhìn chằm chằm, cơn lạnh từ sống lưng leo lên gáy, nhưng mà rất nhanh, Hoắc Diễn chợt cười với cậu, như thể những cảm xúc vừa rồi chưa từng tồn tại.

Hắn nâng tay giúp Phương Nhiên vuốt tóc về sau tai, "Bên ngoài có nóng không?"

Phương Nhiên lắc đầu.

Sau đó cậu mới hoảng hồn phát hiện, không biết Hoắc Diễn đã thay sang áo sơ mi cổ V từ bao giờ, dấu hôn chỉ còn mờ mờ theo đó thấp thoáng hiện ra.

Phương Nhiên hoảng loạn chạy lên túm lại áo khoác bên ngoài của Hoắc Diễn, "Cậu, sao cậu lại mặc kiểu này hả!"

Thiêu chết người ta rồi.

Hoắc Diễn còn rất vô tội đáp, "Nóng, mặc thế này mát."

Phương Nhiên, "... Nóng thì bật điều hoà ấy."

Hoắc Diễn không nói, thò tay vào túi áo Phương Nhiên lấy thuốc mỡ ra.

"Bôi thuốc cho tôi."

Là một câu khẳng định.

Phương Nhiên nhỏ giọng cãi lại, "Cậu có bị đau tay đâu, không tự bôi được à?"

Hoắc Diễn lẳng lặng liếc cậu một cái, "Không phải em cắn?"

Phương Nhiên chột dạ không thể phản bác.

Được rồi, tội nghiệt do cậu gây ra!

Trước khi bôi thuốc, Phương Nhiên cố ý khoá trái cửa, kết quả vừa xoay người, Hoắc Diễn đã cởi áo khoác, dáng vẻ như nếu Phương Nhiên chậm thêm một bước nữa thôi là hắn sẽ cởi cả sơ mi.

"Cậu làm gì đó!"

Phương Nhiên sắp líu cả lưỡi lại với nhau, "Cậu đừng có c** q**n áo."

Hoắc Diễn ngừng tay, "Vậy thì bôi thế nào?"

"Miệng đó, khoé miệng cậu bị... rách đúng không?"

Hoắc Diễn bày ra dáng vẻ cực kỳ tiếc nuối, "Thế em khoá cửa làm gì."

Phương Nhiên nghẹn họng không nói thành lời, cậu lườm Hoắc Diễn một cái, "Rồi cậu có bôi không đây."

"Bôi."

Hoắc Diễn ngồi ngay ngắn, sau đó khẽ nâng cằm với Phương Nhiên.

Không phải... Tư thế này cũng quá là...

Cứ như Hoắc Diễn đang chờ được cậu hôn ấy.

Lẽ nào tối qua lúc cậu say rượu cũng hôn như vậy à?

Phương Nhiên hoang mang, sao mà trong đầu cậu chẳng có tí ấn tượng nào cả. Rốt cuộc cậu đã đè Hoắc Diễn lên tường thế nào, làm thế nào để hắn không thể nhúc nhích, mấu chốt là...

Cậu còn không cao bằng Hoắc Diễn kia.

Lẽ nào cậu nhảy lên để hôn?

Phương Nhiên thật sự không thể tưởng tượng ra cảnh đó, cứ thấy buồn cười thế nào.

Hoắc Diễn chu môi đợi một lát mà vẫn không chờ được ngón tay của bé yêu chạm lên, kế hoạch nhân cơ hội này để cắn ngón tay của bé yêu xem như thất bại.

Thế là Hoắc Diễn khẽ nhíu mày, "Sao thế?"

Phương Nhiên hoang mang nói, "Hôm qua tôi cưỡng hôn cậu thật hả?"

Trong lòng Hoắc Diễn có một hồi chuông cảnh báo vang lên, trên mặt lại không để lộ biểu cảm gì, "Ý em là gì? Lẽ nào em cho rằng tôi đang lừa em? Tôi cũng không đến mức tự cắn rách miệng mình rồi đổ oan cho em chứ."

Phương Nhiên vội xua tay, "Tôi không có ý này mà."

Thế là Hoắc Diễn khe khẽ thở dài, "Nhiên Nhiên, tôi đã nói là tôi không trách em, em không cần như vậy đâu."

Hay cho một chiêu lấy lui làm tiến.

Phương Nhiên bỗng không biết phải nói gì, cũng không thể không biết xấu hổ mà hỏi lại, bóp một ít thuốc mỡ ra ngón trỏ rồi ghé lại gần, nhẹ nhàng bôi lên khoé miệng Hoắc Diễn.

Hình dáng môi của người đàn ông rất đẹp, hơi mỏng, Phương Nhiên không dám nhìn kỹ, chỉ thiếu chưa niệm chú giúp thanh lọc tâm hồn trong lòng mà thôi, ngón tay vừa chạm nhẹ đã nghĩ có nên rụt về hay không.

Có lẽ vì cậu quá hoảng loạn nên hàng lông mi run rẩy kịch liệt, như cánh bướm vỗ nhẹ.

Phương Nhiên có một đôi mắt cực kỳ xinh đẹp.

Từ nhỏ hắn đã biết điều đó.

Giống như khi hai người mới quen nhau, Phương Nhiên luôn chớp chớp đôi mắt tròn vo, đi phía sau hắn líu lo gọi anh ơi anh à hết lần này đến lần khác, mà Hoắc Diễn cũng chỉ sinh trước cậu hơn có một tháng thôi.

Lúc đầu Hoắc Diễn luôn làm lơ cậu, nhưng khổ nỗi Phương Nhiên quá dính người, Hoắc Diễn thật sự không có sức chống đỡ, chưa đến hai ngày đã giơ cờ trắng đầu hàng.

Bắt đầu từ ngày đó, hai người gần như là hình với bóng của nhau, thậm chí ở chung một phòng ký túc xá. Hồi nhỏ Phương Nhiên nhát gan, chờ dì tắt đèn đi ra sẽ lặng lẽ chạy tới chui vào ổ chăn của hắn.

Hoắc Diễn nhớ lại khi đó không khỏi tiếc nuối nghĩ, sao Nhiên Nhiên của bây giờ lại không chui vào ổ chăn của hắn nữa nhỉ.

Đổi thành hắn vắt óc nghĩ cách để chui vào ổ chăn của Phương Nhiên.

Thật đúng là thời thế thay đổi.

Quá trình bôi thuốc chưa đến nửa phút, ánh mắt của Hoắc Diễn vẫn luôn đặt trên mặt Phương Nhiên, nhưng cuối cùng cũng không làm ra chuyện gì quá đáng.

Vật vã bôi thuốc xong, Phương Nhiên thở hắt ra một hơi.

Gần đây bản thân đúng là có hơi không bình thường, chỉ cần lại gần Hoắc Diễn là nhịp tim sẽ tăng nhanh, cậu hơi ngượng ngùng nói, "Cái đó, tôi về trường trước đây."

"Đi luôn vậy sao." Hoắc Diễn cau mày, "Tôi đưa em về."

"Không cần!" Phương Nhiên vội từ chối, "Đừng, đừng đưa đi đưa lại vậy, tôi đi đây, cậu cứ làm việc đi."

Phương Nhiên không dám ở lại thêm một phút, gần như là chạy trốn khỏi đó.

Cả buổi chiều là tiết tự học, Phương Nhiên cũng không muốn về lớp, bởi trong lòng rất rối loạn, bèn dứt khoát đi dạo ở sân thể dục.

Có mấy người đang đá bóng, một quả bóng chợt lăn đến bên chân, Phương Nhiên nhặt lên, ngẩng đầu lên thì thấy người chạy tới là đàn em hôm đó đưa thư tình cho cậu.

Đàn em thấy cậu cũng hơi xấu hổ, cười cười, "Đàn anh Phương Nhiên, trùng hợp quá."

Cậu ta nhận lấy bóng, đang định đi thì nghe thấy Phương Nhiên ở đằng sau nhỏ nhẹ hỏi, "Mạo muội hỏi cậu chuyện này, làm thế nào mà cậu biết mình thích con trai thế?"

Đàn em quay đầu, ngạc nhiên nhìn cậu, "Lẽ nào đàn anh Phương Nhiên không thích con trai?"

Phương Nhiên nghẹn đỏ cả mặt, "Tôi, tôi là trai thẳng."

Đàn em chân thành nói, "Nhìn không giống lắm."

Phương Nhiên bất lực đáp, "Được rồi, giờ thì chắc là không thẳng lắm."

Đàn em nghĩ ngợi, "Vậy đàn anh Phương Nhiên có muốn xác nhận lại xem mình có thích con trai hay không không?"

Phương Nhiên gật đầu cái rụp.

Mấy giây sau, đàn em nói, "Vậy thì có một cách, tan học anh có rảnh không ạ?"

Phương Nhiên cắn răng, "Rảnh!"

Rảnh cái rắm!

Hoắc Diễn quản cậu chặt muốn chết.

Chỉ có thể nói dối, lấy cớ mình muốn đến nhà Triệu Nham, để lời nói dối nghe có vẻ chân thật mà cậu còn báo trước với Triệu Nham một tiếng.

Triệu Nham yếu ớt nói, "Thanh minh nhớ đốt vàng mã cho tôi nhé người anh em."

Phương Nhiên chột dạ cười, "Thật ra Hoắc Diễn rất tốt tính, dù có phát hiện ra thì cũng sẽ không giận đâu."

Triệu Nham câm lặng, cảm thấy kính lọc của Phương Nhiên dành cho Hoắc Diễn quá dữ.

Nhưng giúp anh em là không tiếc cả mạng sống, cuối cùng cậu ta vẫn đồng ý.

Tan học, Phương Nhiên khoác ba lô tập hợp với đàn em ở cổng sau trường.

Đàn em dẫn cậu rẽ bảy tám lần, đi vào một con hẻm nhỏ, lại rẽ, đi vào một tầng hầm.

Bên ngoài nhìn rất bình thường, đẩy cửa ra, băng qua hành lang dài, lại mở một cánh cửa, mới biết bên trong có một cái động tiên khác.

Nơi này không bật mấy thứ nhạc nhẽo đinh tai nhức óc, mà cực kỳ trầm, tạo thành bầu không khí mập mờ, mềm mại triền miên như người tình thủ thỉ bên tai.

Rõ ràng đàn em là khách quen ở đây, quen đường quen nẻo dẫn Phương Nhiên đi vào một căn phòng, bên trong giống với phòng hát karaoke, chưa đến mấy phút sau đã có một hàng trai nối đuôi nhau đi vào, ai ai cũng cơ bắp cường tráng, mỗi múi cơ đều như sắp nổ vào mặt đến nơi.

Phương Nhiên suýt thì đứng bật dậy.

Đàn em đè vai cậu xuống, cho cậu xem [Thực đơn], "Anh có thích mấy kiểu này không? Còn cả những kiểu khác nữa, anh xem đi."

"Như vậy không tốt đâu!"

Phương Nhiên cổ hủ đến từ mười năm trước, "Tôi không... không chơi thứ này."

Đàn em vui vẻ, "Nghĩ đi đâu vậy, người ta chỉ đến hát với anh thôi, cùng lắm là cho anh sờ tí."

"Không phải anh muốn biết mình có thích con trai không à? Bây giờ em hỏi anh, anh nhìn thấy cơ thể của bọn họ xong có muốn sờ, có kích động muốn nhào tới hôn một cái không?"

Phương Nhiên nghe đến ngây người, theo bản năng nhìn sang.

Những người này hẳn đã luyện tập đặc biệt, cơ bắp phổng phao, thậm chí là rất lố, để phối hợp với khoe hình thể mà họ chỉ mặc vài mảnh vải kết hợp với dây đai.

Nhưng Phương Nhiên không thích lắm.

Quá lố.

Không giống của Hoắc Diễn, cơ bắp vừa phải, cơ ngực rất bắt mắt nhưng lại không quá to, hơi phồng lên, có vẻ rất thích hợp để sờ.

Hoắc Diễn cũng sẽ không mặc quần áo kiểu này, hắn đa phần mặc sơ mi, mặc lên sẽ toát ra cái khí chất nhã nhặn mà bại hoại, sau khi cởi ra mới để lộ bí mật ẩn giấu bên trong.

Đàn em vừa mới nói cái gì ấy nhỉ?

Hôn?

Không chỉ hôn.

Cậu còn cắn kia.

Trong đầu Phương Nhiên hiện ra dấu răng trên cơ ngực của người đàn ông, trên mặt bỗng nóng lên.

Đàn em bên cạnh vẫn luôn quan sát cậu, xem phản ứng của cậu, "Sao ạ? Có cảm giác gì không?"

Phương Nhiên ậm ờ đáp, "Có, có một ít."

Đúng là đòi mạng mà!

Thế nào mà trong đầu toàn là Hoắc Diễn!!!

--- Lời tác giả ---

Bé Nhiên của nhà ta đang ở trong thời khắc mỹ vị từ thẳng thành hơi cong.

Muối: Chuẩn bị ăn thôi