Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 37

May mà Triệu Nham đang không uống gì.

Nếu không chắc phải phun ra mất.

Đúng là định nghĩa lại về tình anh em mà.

Cậu ta ngây ngốc hỏi lại, "Anh em? Giống như chúng ta á?"

Phương Nhiên sẽ không nhân lúc cậu ta ngủ trưa mà lén hôn một cái đó chứ?

Phương Nhiên ngượng ngùng cười, "Phải tốt hơn quan hệ giữa tôi với cậu chứ."

Triệu Nham nghe vậy mới thở phào.

Cậu ta dùng ánh mắt phức tạp nhìn Phương Nhiên, "Thế là tôi hiểu lầm thật à? Cậu với Hoắc... Hoắc Diễn chỉ là bạn bè thôi sao? Không phải kiểu bạn bè ngủ chung một giường?"

Không biết vì sao mặt Phương Nhiên hơi đỏ lên, nhưng vẫn cố gắng bào chữa, "Tuy tôi với Hoắc Diễn ngủ chung giường, nhưng không phải kiểu cậu nghĩ đâu, mấy cái kết hôn này kia gì đó..."

Triệu Nham, "..." Nghe như đã hiểu lại như không hiểu lắm.

Cuối cùng cậu ta phất tay, "Cậu có thể tự bảo vệ tốt cho mình là được."

Ở chung với Phương Nhiên lâu như thế, cậu ta đã thật sự coi Phương Nhiên là bạn, à, đương nhiên, không phải bạn kiểu ngủ chung một ổ chăn đâu.

Cậu ta đã thấy rất nhiều nhơ nhuốc trong giới thượng lưu này, rất sợ Hoắc tổng chỉ đang chơi đùa Phương Nhiên.

Phương Nhiên gật đầu thật mạnh.

Sắp đến giờ diễn ra tiệc khiêu vũ, hai người không nói tiếp nữa, Triệu Nham đi về phía trước, bỗng rút một cành hồng từ bình hoa bên cạnh ra, bẻ gãy phần cành rồi cắm bông hoa vào chiếc túi trước ngực áo Phương Nhiên.

Phương Nhiên khó hiểu nhìn cậu ta.

Triệu Nham cười nháy mắt với cậu, "Để ảnh thấy nguy hiểm xíu đi."

???

Không hiểu nhưng tôn trọng.

Đúng lúc này Hoắc Diễn gửi tin nhắn đến, nói mình đã đến, Phương Nhiên không kịp nhiều lời, vội vàng cầm điện thoại đi ra.

Trường quốc tế chẳng có gì ngoài tiền, hào phóng chịu chi, phòng khiêu vũ rất lớn, bên trong có vài học sinh lớp dưới vừa vào, rất sôi động, nhưng cũng vì quá nhiều người mà cậu nhất thời không tìm thấy Hoắc Diễn.

Phương Nhiên vừa gửi tin nhắn cho Hoắc Diễn vừa đưa mắt xung quanh tìm người, bỗng nghe thấy phía sau có người gọi cậu, "Đàn anh Phương Nhiên?"

Cậu quay đầu, thấy một cậu nhóc hướng khuôn mặt tươi cười về phía mình, "Anh còn nhớ em không ạ, mấy hôm trước em đá bóng trong sân thể dục đã va phải anh."

Kể ra như vậy, Phương Nhiên đúng là có một ít ấn tượng.

Khi đó cậu bị ngã, đùi xanh tím hết lên, hại cậu vừa về đã bị Hoắc Diễn gặng hỏi liên tục, cuối cùng Hoắc Diễn còn trầm trọng hỏi cậu có muốn đến bệnh viện kiểm tra không, sợ cậu bị thương đến gân cốt, Phương Nhiên chịu hết nổi nhấc chân đá hắn một cước.

Hoắc Diễn gật đầu, "Xem ra không có vấn đề gì, vẫn mạnh mẽ lắm."

Phương Nhiên, "..."

Nhớ lại chuyện lung tung lộn xộn kia, Phương Nhiên ngượng ngùng cười, "Nhớ..."

Cậu học sinh kia gãi đầu, "Xin lỗi nhé hôm đó va phải anh, lúc đó em đã để lại số điện thoại, mà lúc về đợi mãi không thấy anh liên lạc."

Phương Nhiên vội nói, "Không sao đâu, cậu đừng bận tâm quá."

Cậu học sinh kia nhìn Phương Nhiên mấy giây, bỗng nói, "Chuyện này chỉ sợ hơi khó."

Phương Nhiên, "???"

Cậu học sinh gãi đầu, xấu hổ cười, "Đàn anh Phương Nhiên, từ lần đầu gặp nhau em đã thích anh rồi, từ bé đến giờ em chưa gặp cậu con trai nào cười lên đáng yêu như anh hết."

Cậu ta vừa nói vừa lén liếc Phương Nhiên một cái, rồi lại như ngượng ngùng mà vội dời mắt đi.

Phương Nhiên, "..."

Cậu ta lấy một bức thư trong túi ra, vừa đưa cho Phương Nhiên vừa lắp bắp nói, "Đàn anh Phương Nhiên, xin anh hãy nhận lấy."

Phương Nhiên rơi vào nỗi khiếp sợ cực độ.

"Tôi, tôi là con trai mà."

"Hiện tại dự luật đồng tính đã được thông qua, đồng tính cũng được kết hôn ạ, lẽ nào đàn anh là... trai thẳng?"

Phương Nhiên vội nói, "Đương nhiên là tôi..."

Nói được một nửa thì ngừng.

Phương Nhiên nhớ đến giấc mơ kia của mình, nhớ đến lúc Hoắc Diễn dùng tay cầm.

Cậu bối rối quay đầu đi, "Xin lỗi."

Vẻ mặt của cậu học sinh trở nên buồn bã, nhưng vẫn bướng bỉnh nói, "Cũng không thể nhận thư tình sao ạ?"

"Đương nhiên là không."

Một giọng nói lạnh như băng vang lên, bả vai Phương Nhiên bị người ta ôm lấy, không biết Hoắc Diễn đi bằng gì đến đây, bởi vì hôm nay sẽ khiêu vũ với Nhiên Nhiên nên hắn ăn vận cực kỳ chỉn chu, còn làm tóc sơ, hiện giờ ánh mắt lại cực kỳ hung ác dữ tợn, lạnh lẽo nhìn cậu học sinh kia.

Hắn gằn từng chữ, "Phương Nhiên không thể nhận thư tình của cậu."

Cậu học sinh ngẩn ra, nhìn Hoắc Diễn, lại nhìn sang Phương Nhiên, dáng vẻ bỗng nhiên tỉnh ngộ, sau đó lúng túng nói, "Xin lỗi, xin lỗi, làm phiền rồi."

Cậu học sinh nói xong thì xoay người bỏ chạy.

Phương Nhiên đã bị một loạt những chuyện vừa rồi làm cho đầu óc choáng váng, quay đầu sang nhìn Hoắc Diễn, bỗng thấy mình được người ta tỏ tình rồi còn đứt gánh giữa đường có hơi xấu hổ, "Cậu tìm qua đây luôn à."

Hoắc Diễn nói bằng giọng châm chọc, "Gửi tin nhắn mà không thấy em trả lời, đương nhiên tôi chỉ có thể tìm qua đây."

Phương Nhiên vô tội chớp mắt, "Người ta không nghe thấy mà."

Hoắc Diễn hừ lạnh, "Nói chuyện hăng say như thế không nghe thấy là phải."

"Không phải đâu, cậu nhóc đó..."

Phương Nhiên khó mà nói ra khỏi miệng, gượng gạo chuyển chủ đề, "Bên kia có bàn đồ ngọt, cậu muốn ăn không?"

Hoắc Diễn không có hứng thú với đồ ngọt, nhưng đoán được Phương Nhiên muốn ăn, tuy sắc mặt hắn vẫn lạnh như băng, nhưng động tác lại rất thành thật, nắm tay Phương Nhiên đi thẳng qua đó.

Bận rộn chuẩn bị cho tiệc khiêu vũ nên Phương Nhiên chưa ăn cơm tối, bèn tiện tay cầm một đĩa bánh dâu tây lên, xúc một miếng bỏ vào miệng, khoé miệng dính một ít bơ, cậu ngẩng đầu hỏi Hoắc Diễn, "Cũng ngon phết, cậu muốn ăn không?"

Hoắc Diễn nhìn cậu chằm chằm, trả lời trong vô thức, "Ăn gì?"

Ăn Nhiên Nhiên hả?

Phương Nhiên bị hắn hỏi đến ngây ra, "Bánh ngọt á... Bên kia còn cả bánh quy."

Hoắc Diễn dừng hai giây, thu mắt về, "Em ăn đi, tôi không ăn."

Sau đó cực kỳ tự nhiên mà nâng tay lau kem trên khoé miệng cho Phương Nhiên.

Rồi bỏ vào miệng mình.

Hắn không hề giấu diếm mà có hành động này ngay trước mặt Phương Nhiên. Hai mắt Phương Nhiên mở to, khuôn mặt thoáng cái đỏ bừng.

Cậu lắp bắp, "Cậu.. cậu ăn..."

Hoắc Diễn bình thản đánh giá, "Hơi ngọt."

Nếu là trước đây, Phương Nhiên có lẽ sẽ hơi xấu hổ, nhưng với cái tính của cậu thì sau đó quay đầu là quên ngay thôi.

Chỉ là nay đã khác xưa.

Dù sao mới được phổ cập mấy thứ ba láp ba xàm gì mà kết hôn này kia từ Triệu Nham, lại suýt thì nhặt được một bức thư tình của cậu học sinh nọ, hiện giờ thế giới quan của Phương Nhiên đang ầm ầm dựng lại sau khi sụp đổ vỡ vụn.

Một màn trước mắt này càng đánh sâu vào cậu.

Nhưng so sánh với cậu thì Hoắc Diễn có vẻ rất bình tĩnh, "Sao thế?"

Hắn dùng chính lời của Phương Nhiên phản đòn, "Chúng ta là anh em tốt mà, tính toán mấy chuyện này làm gì chứ."

Phương Nhiên nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, cả người toả ra khí nóng hầm hập, cậu tiện tay cầm cái cốc ở bên cạnh lên, ngửa đầu tu một hơi cạn sạch, cũng không quan tâm là rượu hay là nước, tóm lại sau khi uống vào bụng, ngọn lửa trong lòng ít nhiều cũng hơi hạ xuống.

Trùng hợp vào đúng lúc này, nhạc trong phòng khiêu vũ vang lên, Hoắc Diễn ung dung đi tới, một tay lẳng lặng đặt lên vai Phương Nhiên, kéo cậu vào lòng mình, "Có thể mời em khiêu vũ không, bạn học Phương."

Hoắc Diễn bỗng ở rất gần.

Men rượu ngấm dần, có mùi thơm của kem bơ, có cả mùi hương bạc hà từ trên người Hoắc Diễn, đủ loại mùi hương trộn lẫn vào nhau, khiến đầu óc Phương Nhiên càng thêm mơ hồ.

Không kịp phản ứng gì nhiều, Hoắc Diễn đã ôm vai cậu, theo từng nhịp của âm nhạc chậm rãi di chuyển.

Ký ức của cơ thể đến trước một bước.

Ở nhà luyện tập quá nhiều, khiến Phương Nhiên thậm chí không kịp nghĩ nhiều, cơ thể đã theo bản năng bước theo tiết tấu của Hoắc Diễn, mỗi lần xoay người, mỗi lần Hoắc Diễn ôm eo cậu, đều khiến Phương Nhiên cứng đờ, cứ như mỗi nơi bị Hoắc Diễn chạm vào đều trở nên rất nóng.

Hai người nổi bật giữa đám đông, dù sao một người là cậu bạn đẹp trai khá nổi tiếng thời gian gần đây ở trường, một người là Hoắc tổng tiếng tăm lừng lẫy của thành phố S, phần lớn gia đình của những học sinh ở đây đều làm kinh doanh, không thể không nghe danh của Hoắc Diễn.

Không ngờ lại được thấy hắn khiêu vũ với người khác.

Có học sinh còn to gan lén lút lấy điện thoại ra, người bên cạnh đẩy cậu ta một cái, "Mày điên à, dám chụp ảnh Hoắc tổng."

Trước giờ chưa từng có một đơn vị truyền thông báo chí nào dám tung tin liên quan đến đời sống riêng tư của Hoắc tổng.

Hoắc Diễn rất nhạy bén phát hiện ra có người giơ điện thoại lên, nhưng hắn không hề nổi giận, chỉ hơi nghiêng người chắn cho Phương Nhiên, khoé môi khẽ nhếch.

Từ một góc nào đó nhìn tới, Hoắc tổng như đang ôm một thiếu niên trong lòng, không nhìn rõ khuôn mặt của thiếu niên, nhưng từ động tác vẻ mặt của Hoắc tổng, thì đây chắc chắn là bảo bối trong tim hắn.

Bạn học chụp xong vội bịt miệng, "Mẹ nó, chụp được ảnh thần rồi."

Phương Nhiên không biết có phải ảnh thần gì không, cậu chỉ biết còn tiếp tục xoay vòng vòng như thế này nữa thì sẽ nôn mất.

Hoắc Diễn cũng đã nhìn ra sắc mặt hơi tái của cậu, bèn ghé lại gần, thấp giọng hỏi, "Muốn về chưa?"

Phương Nhiên vội gật đầu.

Hoắc Diễn khẽ cười, ôm Phương Nhiên dẫn người ra ngoài bằng lối cửa sau.

Ra khỏi phòng khiêu vũ, xung quanh thoáng chốc trở nên yên tĩnh, Phương Nhiên không đau đầu như vừa nãy nữa, lảo đảo đi về phía trước hai bước, thình lình bị bế lên.

Cậu giật mình, theo bản năng ôm cổ Hoắc Diễn. Hoắc Diễn thuận thế đỡ tay dưới mông cậu, xốc người lên một cái.

Về đến biệt thự, Phương Nhiên đã say đến mơ màng.

Hoắc Diễn bế cậu vào phòng ngủ, hôm nay hắn cũng đã chịu k*ch th*ch không nhỏ, giây phút nhìn thấy Phương Nhiên được tỏ tình kia, Hoắc Diễn đã suýt không kiềm chế được mà nhào tới vung nắm đấm của mình ra.

Hắn rũ mắt nhìn Phương Nhiên, giọng nói hơi khàn, "Bé yêu, cái miệng nhỏ của em hôm nay thật xinh đẹp."

Sáng bóng trong veo, rất thích hợp để hôn.

Phương Nhiên choáng váng, nói năng thẳng tuột, vô thức hỏi lại, "Hình như son môi này, có vị dâu tây."

Hoắc Diễn khẽ híp mắt, giọng nói kỳ quái, "Ồ? Thật không? Có thể thử không?"

Dường như hắn chỉ lịch sự hỏi một câu như vậy, không thật sự cần câu trả lời của Phương Nhiên, bởi giây tiếp theo Hoắc Diễn đã cúi đầu hôn lên.

Dường như hắn đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi.

Môi của bé yêu rất mềm, vừa đẹp để đặt lưỡi hắn lên.

Chóp mũi khẽ chạm, hơi thở hoà quyện, một hồi lâu sau Hoắc Diễn mới buông cậu ra, miệng của Phương Nhiên đỏ lên, ánh mắt mê li, miệng hơi hé, đầu lưỡi thấp thoáng theo từng nhịp thở, như một con chó nhỏ, đáng thương lại thiếu ***.

Hoắc Diễn nặng nề nhìn cậu, bỗng kéo cổ áo ra rồi áp lại gần, dụ dỗ, "Bé yêu, cắn một miếng."

Phương Nhiên say rượu rất ngoan, bảo làm gì là làm đó.

Cậu ngoan ngoãn cắn một miếng, để lại dấu răng của mình trên vai người đàn ông.

Hoắc Diễn rất hài lòng.

Bằng chứng phạm tội của kẻ bị tình nghi.

Ngày mai.

Chỉ cần nói Phương Nhiên chủ động là xong.

--- Lời tác giả ---

Bé yêu bước nhầm lên bàn mổ heo rồi