Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 34

"Sao thế? Giận hả?" Hoắc Diễn quan sát vẻ mặt của cậu, "Không phải cố ý trêu em, cũng không phải bắt nạt em đâu, hay là mai đổi thành tôi phục vụ em, tắm táp rửa chân cho em nhé."

"Không cần!" Phương Nhiên từ chối ngay tắp lự.

Hoắc Diễn rũ mắt, bỗng hít sâu một hơi, nâng tay ôm trán. Phương Nhiên ngẩng phắt đầu, "Sao thế? Đau đầu hả? Bác sĩ nói sau khi bị chấn động não sẽ choáng váng buồn nôn, trời, cậu còn đứng đó làm gì, mau nằm xuống giường đi."

Cậu đang muốn đỡ Hoắc Diễn, lại bị Hoắc Diễn nắm tay ngược lại, "Vậy em đừng giận tôi nữa."

Phương Nhiên nói liền một mạch, "Không giận không giận, tôi thì có gì mà phải giận cậu chứ."

Cậu nhanh chóng đỡ Hoắc Diễn ngồi xuống, cẩn thận quan sát hắn, "Sao rồi, có buồn nôn muốn nôn không? Có cần tôi gọi bác sĩ tới không?"

Hoắc Diễn thấp giọng, "Không sao."

Phương Nhiên lại bắt đầu hối hận, "Biết thế lúc nãy tôi đã lau cho cậu, cậu bị choáng không thể cúi đầu, thật là, tôi không chăm sóc đàng hoàng cho cậu gì hết."

Cậu tự trách đến mức mím chặt môi, như con chó nhỏ ư ử rầu rĩ.

Hoắc Diễn nắm chặt tay cậu, "Đừng nói vậy Nhiên Nhiên, em biết tôi mắc căn bệnh đó lại vẫn đồng ý ở lại bên tôi, tôi đã rất thoả mãn rồi."

Phương Nhiên nâng mắt, đối mặt với Hoắc Diễn, lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt như thế của người đàn ông, không phải chứa đầy ý cười dịu dàng, mà rất nặng, như thể trong đó chứa hàng ngàn loại cảm xúc, d*c v*ng chiếm hữu, cứ như hận không thể nuốt chửng cậu ngay lập tức.

Trái tim cậu nhảy lên, bỗng nhiên bối rỗi nhìn đi nơi khác.

Hoắc Diễn dừng hai giây, nhẹ giọng, "Đi làm đề đi."

Phương Nhiên như được đại xá, vội rút tay, rồi như bị ma đuổi chạy trối chết.

Nhưng có thể nào đi chăng nữa thì tối nay vẫn phải nằm chung một giường thôi.

Đây không phải lần đầu hai người ngủ chung, nhưng không hiểu vì sao Phương Nhiên vẫn thấy rất căng thẳng, không biết có phải vì vừa mới chạm vào cơ ngực của Hoắc Diễn không, hoặc cũng có thể là vì bị ánh mắt của Hoắc Diễn doạ sợ.

Giường không nhỏ, Phương Nhiên nằm thẳng tắp, dáng vẻ như đã sẵn sàng để hy sinh.

Trong phòng rất tối, Phương Nhiên nhìn chằm chằm trần nhà, cố gắng lắng nghe tiếng hít thở của Hoắc Diễn ở bên cạnh, muốn phân tích xem hắn đã ngủ say chưa.

Nhưng...

Sao chẳng nghe thấy gì thế?!!

Hai mắt Phương Nhiên mở trừng trừng, bỗng chốc trở nên căng thẳng, quay phắt đầu, kết quả lại phát hiện Hoắc Diễn đang nằm nghiêng nhìn mình chăm chú.

Bốn mắt nhìn nhau, Phương Nhiên ngồi bật dậy.

Cậu lập tức cáo trạng trước, "Cậu làm gì đó! Sao vẫn chưa ngủ hả!"

Hoắc Diễn bình tĩnh đáp, "Tôi thấy hình như em hơi căng thẳng."

Phương Nhiên nhanh chóng phủ nhận, "Không hề nha, tôi sắp ngủ tới nơi rồi."

"Ồ." Hoắc Diễn nói, "Tôi còn tưởng trên trần nhà có giấu ai nên em mới nhìn chằm chằm như thế."

Đừng có doạ người như thế có được không!

Tuy nơi này bài trí giống nhà ở, nhưng dù gì vẫn là bệnh viện, Phương Nhiên nghe hắn nói xong tự nhiên có cảm giác ớn lạnh, da gà da vịt nổi rần rần, cậu bất giác run run, ôm chặt chính mình.

Hoắc Diễn rất kịp thời mở miệng, "Nhiên Nhiên, em nằm gần tôi hơn nữa được không, tôi thấy mình vẫn hơi khó ngủ..."

Gì cơ?!

"Sao không nói sớm!"

Phương Nhiên vội nằm nhích sang, rúc vào bên cạnh Hoắc Diễn, "Vầy được chưa?"

Giọng Hoắc Diễn hơi trầm xuống, "Có thể nắm tay không?"

Hửm?

Ngủ còn phải cầm tay?

Có phải đi mẫu giáo đâu!

Trong nháy mắt Phương Nhiên chần chừ, Hoắc Diễn đã buồn bã nói, "Chắc sẽ làm phiền em ngủ."

Nói cái gì vậy chứ!

Cho cậu cái tay này luôn cũng được!

Phương Nhiên lập tức nhét tay mình vào tay Hoắc Diễn, "Cho cho cho, miễn không lấy để sóc lọ thì làm gì cũng được."

Hình như Hoắc Diễn bị cậu chọc cười, cúi đầu cười khẽ, hắn nhẹ nhàng nhéo phần thịt mềm ở lòng bàn tay cậu, nhẹ giọng nói, "Ngủ ngon." Bé yêu.

Lời này như mang theo ma lực, Phương Nhiên tức thì ngáp một cái rồi lầm rầm đáp lại, "Ngủ ngon."

Đêm đã khuya, người ngủ say trước là Phương Nhiên.

Hoắc Diễn quay đầu sang, rất tham lam mà ngắm nhìn kỹ càng từng tấc trên người Phương Nhiên, hận không thể khắc sâu mãi mãi vào trong tim.

Phương Nhiên càng tốt với hắn, lại càng khiến sự bỉ ổi của hắn lộ rõ hơn.

Nhưng mỗi lần Phương Nhiên mở miệng luôn là một tiếng anh em hai tiếng bạn tốt, đều như đang cầm dao khoét từng cái lỗ trong tim Hoắc Diễn.

Nếu như có một ngày, Phương Nhiên biết được tình cảm của hắn, biết hắn từ lâu đã không còn giữ tình cảm trong sáng thuở trước, liệu cậu có còn muốn ở lại bên cạnh hắn không?

Hoắc Diễn nhích lại gần Phương Nhiên hơn, thật nhẹ nhàng chôn mặt mình vào hõm cổ của Phương Nhiên.

Bé yêu.

Nếu em đã muốn thương hại tôi.

Thì hãy thương hại đến cùng đi.

...

Chưa đến hai ngày Hoắc Diễn đã ra viện, dù sao tình trạng không quá nghiêm trọng, vả lại trong viện có thế nào cũng không bằng ở nhà, Hoắc Diễn không nỡ để Phương Nhiên tiếp tục ở đó.

Phương Nhiên thì ngược lại, cậu sao cũng được, với cậu ở đâu cũng như nhau, cả ngày như một con chó nhỏ vui vẻ hớn hở, nhảy nhót tung tăng, cũng không biết là lấy đâu ra lắm sức như thế.

Hôm nay là cuối tuần, bình thường lúc Phương Nhiên ở nhà, Hoắc Diễn sẽ không vào thư phòng, phần lớn thời gian hắn đều ở phòng khách, hoặc là ngồi chơi game với Phương Nhiên.

Giữa chừng có công việc cần xử lý, Hoắc Diễn sẽ ngồi trên ghế sô pha, gõ máy tính lách cách, chưa đến hai phút, Phương Nhiên như con vịt chạy lạch bạch xuống, vòng đến trước mặt Hoắc Diễn ngó một cái, lại lạch bạch chạy lên tầng tiếp tục chơi game.

Cứ lặp lại ba bốn lần như thế, Hoắc Diễn bắt đầu nghĩ đến việc lắp một cái thang máy trong nhà.

Vào một lần Phương Nhiên lại chạy đến trước mặt, Hoắc Diễn không nhịn được khẽ cười, ngoắc tay gọi Phương Nhiên, Phương Nhiên lập tức ngoan ngoãn lại gần.

Hoắc Diễn vươn tay, nắm cổ tay Phương Nhiên kéo cậu vào lòng mình, "Chạy tới chạy lui chi vậy, không mệt hả?"

"Sợ cậu không nhìn thấy tôi đó."

Phương Nhiên rất nghiêm túc nói, "Gần đây cậu đã thấy ổn hơn chưa?"

Hoắc Diễn nghĩ ngợi, cong cong khoé môi, "Ừm."

Gần đây Nhiên Nhiên đúng là ngoan quá mức, ở trường thường xuyên gửi tin nhắn cho hắn, nghỉ trưa sẽ gọi video cho hắn, ra ngoài chơi cũng báo trước với hắn, thậm chí mỗi tối, vén chăn lên là lượm được một Nhiên Nhiên nóng hôi hổi.

Cứ như đang nằm mơ.

Sớm biết có thể hạnh phúc đến mức này, vào ngày đầu tiên Phương Nhiên quay về, hắn đã biến Roll-Royce thành xe đụng rồi.

Hắn nâng eo Phương Nhiên lên, coi cậu như con thỏ bông mà ôm, cằm gác lên vai Phưng Nhiên, biếng nhác nói, "May mà có Nhiên Nhiên, gần đây tôi thấy tốt hơn nhiều rồi."

Phương Nhiên chớp chớp mắt, "Cuối tuần trường tôi tổ chức liên hoan khiêu vũ tốt nghiệp, cậu đến được không?"

"Không ổn lắm đâu, tôi lớn tuổi rồi, đến đó sẽ rất gượng gạo."

"Ai bảo cậu lớn tuổi hả."

Phương Nhiên giương nanh múa vuốt bóp cổ hắn, gầm gừ, "Ai nói hả! Ai nói hả!"

"Cậu mà không đi với tôi thì tôi biết khiêu vũ với ai đây?"

Hoắc Diễn khẽ híp mắt.

Chỉ cần nghĩ đến việc có thể có một người khác không phải hắn nắm tay Phương Nhiên, ôm eo Phương Nhiên, hắn lại hận không thể băm nát kẻ đó.

Thế là Hoắc Diễn vội sửa miệng, "Được, tôi đi."

Phương Nhiên cười hì hì, rướn người, hôn "chụt" một cái cực kỳ kêu lên má Hoắc Diễn.

Hoắc Diễn hiếm khi sững sờ cả người, hai mắt hắn mở to, khó tin nhìn Phương Nhiên.

Xúc cảm mềm mại ẩm ướt mà đôi môi của thiếu niên để lại trên mặt hắn, thật đúng là tuyệt vời gấp ba lần trong mơ.

Phương Nhiên bị Hoắc Diễn nhìn đến mức xấu hổ, nhưng vẫn cứng miệng trừng lại hắn, "Sao hả, cậu bảo anh em tốt có thể hôn môi cơ mà? Tôi đây mới chỉ thơm má một cái thôi thì có làm sao!"

Hoắc Diễn, "..."

--- Lời tác giả ---

Muối con mi cứ diễn tiếp đi