Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 32

Ban ngày Hoắc Diễn đã bảo thư ký mang một ít tài liệu quan trọng đến bệnh viện, hắn phải nhanh chóng xử lý xong, không được để những thứ này lấn chiếm vào thời gian ở chung của hắn và Nhiên Nhiên.

Bác sĩ còn hỏi Hoắc tổng có cần đổi sang phòng khác hay không, trên tầng có phòng rộng hơn, có hai giường, không cần phải chen chúc hai người chung một giường.

Hoắc Diễn lạnh lùng lườm bác sĩ một cái.

Hắn cần quái gì hai giường.

Căn thời gian thì có lẽ Phương Nhiên nên đến rồi, sao đã muộn mười phút mà vẫn chưa thấy vậy?

Hoắc Diễn bắt đầu buồn bực, gần đây hắn đã cố gắng kiềm chế không liên tục xem định vị của Phương Nhiên, nhưng cảm giác không thể nắm trong tay này chỉ khiến Hoắc Diễn càng nôn nóng hơn.

Vừa lấy điện thoại ra thì nghe thấy tiếng cửa mở, Phương Nhiên đẩy cửa bước vào, theo sau là tài xế, tay xách hai cái túi to.

"A Diễn, tôi về rồi nè."

Nghe thấy câu này, cả người Hoắc Diễn đều thoải mái muốn chết.

Hắn khẽ cong môi, "Lần sau đừng chạy lên, tôi cũng không vội."

Thư ký đứng bên cạnh không nhịn được trợn trắng mắt.

Ờ, anh không vội.

Cách một phút lại sờ điện thoại, chỉ thiếu chưa chạy xồng xộc ra ngoài tìm người thôi.

Phương Nhiên lục lọi trong túi, "Tôi về nhà thu dọn ít đồ, có đồ dùng hàng ngày của hai chúng ta, quần áo, có cả canh tôi bảo mẹ Lưu nấu."

Rõ ràng bản thân vẫn còn là một bé con mà đã bắt đầu nghiêm túc học cách chăm sóc người khác rồi.

Hoắc Diễn cười dịu dàng, "Không vội, em ngồi xuống đây nghỉ một lát đi."

"À, còn cái này nữa."

Phương Nhiên lôi một đống thuốc trong ba lô ra, "Tôi mang cả thuốc cậu cần uống đến đây này."

Ý cười trên mặt Hoắc Diễn đông cứng.

Trong phòng yên tĩnh chết lặng.

Tài xế lặng lẽ lùi về sau hai bước, chuẩn bị lủi ra ngoài, Phương Nhiên giương đôi mắt mèo tròn xoe nhìn Hoắc Diễn, dường như đang chờ câu trả lời của hắn.

Hoắc Diễn im lặng một thoáng, sau đó chầm chậm quay đầu nhìn thư ký.

Thư ký: Lại là tôi???

Nghĩ tới tiền thưởng cuối năm của mình, thư ký lòng đã nguội như tro tàn lên tiếng, "Tiểu tiên sinh, thật ra thuốc này..."

"Rầm!" Phương Nhiên vỗ bàn thật mạnh, cao giọng nói, "Hoắc Diễn! Cậu lại nói dối tôi nữa! Lừa dối tôi nữa xem!"

Tính tình Phương Nhiên vốn luôn mềm mại yếu đuối, đừng nói là thư ký và tài xế, đến Hoắc Diễn cũng chưa từng thấy cậu nổi giận.

Nhất thời không ai dám hé răng.

Cuối cùng vẫn là Hoắc Diễn hơi nâng tay lên, thư ký như được đại xá, co cẳng chạy theo tài xế.

Trong thoáng chốc, căn phòng bệnh chỉ còn lại hai người bọn họ.

Phương Nhiên hung dữ quát, "Thành thật khai báo! Thẳng thắn thì được khoan hồng chống đối ắt bị nghiêm trị!"

Kể ra Hoắc Diễn cũng khá muốn xem thử Nhiên Nhiên nhà hắn còn nghiêm được đến mức nào.

Nhưng biết lần này Phương Nhiên nổi giận thật rồi, Hoắc Diễn không trêu cậu thêm, thản nhiên đáp, "Cũng không có gì, uống thuốc là vì... thời gian trước tâm lý có vấn đề nho nhỏ, nhưng hiện tại đã ổn hết rồi."

Chỉ có vậy thôi?

Phương Nhiên tin mới là lạ.

Nếu không phải trước khi đến đây cậu đã tra tên và hướng dẫn sử dụng của những lọ thuốc này, chưa biết chừng sẽ thật sự bị Hoắc Diễn lừa dối cho qua.

Cái tên lừa đảo này!!

Phương Nhiên lẳng lặng nhìn hắn, "Nếu cậu không chịu nói thật với tôi thì tức là cậu không coi tôi là anh em, vậy tôi ở lại đây cũng không còn ý nghĩa gì nữa, giờ tôi đi ngay đây, từ sau..."

"Phương Nhiên!"

Hoắc Diễn hoảng hốt ngắt lời cậu, sắc mặt trắng bệch, giọng điệu như đang cầu xin, "Đừng nói những lời như vậy."

Mềm lòng trước sự yếu đuối của bạn nối khố dường như đã là bản năng của Phương Nhiên.

Bàn tay buông thõng bên người thoáng siết lại, Phương Nhiên kìm nén cắn môi, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ lạnh lùng, "Vậy rốt cuộc cậu có nói hay không."

Hoắc Diễn dừng trong chốc lát, giọng thấp hơn.

"Từ sau khi em mất tích, tôi bắt đầu không còn bình thường nữa."

"Lúc đầu chỉ mất ngủ, sau đó thì thường xuyên mơ thấy em. Trong mơ tôi hỏi em đang ở đâu, em lại không nói gì cả, Nhiên Nhiên, tôi thật sự không biết nên đi đâu tìm em."

Khoảng thời gian đó, trạng thái của Hoắc Diễn cực kỳ tệ, gầy đi trông thấy, vừa phải đối phó với đám trâu bò rắn rết của nhà họ Hoắc, vừa phải dùng đủ mọi cách tìm kiếm tung tích của Phương Nhiên.

Có một thời gian, hắn thậm chí nghĩ đến việc đi theo Phương Nhiên.

Nhưng hắn lại sợ, ngộ nhỡ hắn chết rồi Phương Nhiên lại quay về, cậu ngốc như thế, ngây thơ như thế, một mình cậu sao mà sống nổi, không biết sẽ bị bao nhiêu người bắt nạt.

Sau nữa, Hoắc Diễn bắt đầu đi khám tâm lý, bắt đầu uống thuốc.

Hoắc Diễn thở hắt ra một hơi, nâng tay che đi hai mắt mình, giọng nói khàn khàn, "Nhiên Nhiên, em đừng sợ tôi, cũng đừng trốn tránh tôi được không. Tôi sẽ thay đổi, không giám sát em, không đặt định vị trên người em nữa..."

Hắn thấp giọng, "Coi như thương hại tôi cũng được, đừng rời khỏi tôi, có được không?"

Bỗng, cổ tay bị nắm lấy, Hoắc Diễn hiếm khi khẽ run rẩy, thả tay ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đỏ ửng của Phương Nhiên.

"Vì sao không nói với tôi?"

Phương Nhiên thút thít, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, "Bị bệnh sao không nói hả, hồi nhỏ tôi chỉ sốt nhẹ thôi cậu đã ngồi cạnh giường trông tôi cả một đêm, tôi ho một cái cũng khiến cậu lo lắng nửa ngày, cậu bị bệnh, vì sao không nói với tôi?"

Cổ họng Hoắc Diễn nghẹn lại.

Hắn làm thế nào cũng không ngờ đến, Nhiên Nhiên sẽ nói với mình những lời ấy.

Phương Nhiên đỏ mắt nhìn hắn, giọng nói rất nhẹ.

"Hoắc Diễn, tôi mới đi mười năm thôi, sao cậu đã biến mình thành dáng vẻ này rồi."

"Cậu toàn nói tôi ngốc, cậu nhìn lại mình xem, chính cậu còn chẳng thể chăm sóc tốt cho mình."

Hai mắt người đàn ông cũng đỏ lên, hắn nhìn đi nơi khác, giọng nói khàn đặc, "Nhiên Nhiên, em không sợ tôi à?"

"Sao tôi phải sợ cậu, cậu là A Diễn mà."

Phương Nhiên đi đến trước mặt hắn, cố gắng quay đầu người đàn ông lại, nghiêm túc nhìn vào mắt hắn.

"Cậu yên tâm! Tôi sẽ đồng hành cùng cậu chữa bệnh!"

Hoắc Diễn lặp lại, "Chữa bệnh?"

"Là vì cậu nhìn thấy tôi bị xe tông, sau đó tôi lại mất tích mười năm, mới để lại bóng ma tâm lý lớn như thế cho cậu, hiện giờ tôi đã về rồi, tôi sẽ ở bên cậu, cùng cậu bước ra khỏi bóng ma này!"

Đúng là một phát ngôn đầy chính trực.

Nhưng Hoắc Diễn nhìn thẳng vào mắt cậu, "Em định ở bên tôi thế nào?"

Phương Nhiên trầm ngâm nghĩ ngợi, "Tôi phải lên kế hoạch trước đã, nhưng mà, cậu không còn lừa tôi chuyện gì nữa đó chứ?"

Hoắc Diễn khẽ nuốt nước bọt, "Hết rồi, tôi khai hết cả rồi."

Ngoại trừ vụ cài định vị trong điện thoại em, trộm đống q**n l*t và quần áo của em, ngoại trừ việc tôi yêu em, thì không còn gì khác.

Nửa tiếng sau, y tá đi vào thay thuốc.

Người nằm trên giường đổi thành thiếu niên có đôi mắt tròn vo, mà người bệnh thật sự của họ lại ngồi một bên, cầm thìa đút canh cho thiếu niên trên giường, "Ngoan, uống thêm một ngụm nữa."

"Ai da, cậu đừng làm phiền tôi nữa mà."

Phuong Nhiên cầm điện thoại gõ chữ, "Gần đây giấc ngủ của cậu thế nào... ưm."

Hoắc Diễn nhân lúc cậu mở miệng nhanh tay lẹ mắt đút một thìa canh.

Rồi đưa ra một đáp án nước đôi, "Cũng khó nói, nhưng hôm qua lúc có em ở bên cạnh tôi đã ngủ rất ngon."

Phương Nhiên nhíu mày, gõ mấy chữ vào bảng.

[Thiếu cảm giác an toàn]