Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 24

Ngày thứ ba, Hoắc Diễn đến phòng tư vấn tâm lý.

Đó là nơi hắn thường đến, nơi này đã được Hoắc Diễn mua đứt, chỉ phục vụ một mình hắn.

Bác sĩ Hà đã nhận được điện thoại hẹn trước của Hoắc tổng, giờ này đang chờ sẵn trong phòng làm việc, trên mặt là một nụ cười mỉm tiêu chuẩn.

"Hoắc tổng, buổi trưa tốt lành."

Hoắc Diễn thả người ngồi xuống ghế, tư thế lười biếng, nâng tay day trán, dáng vẻ khá là uể oải.

Bác sĩ Hà bắt đầu hỏi, "Gần đây giấc ngủ của anh thế nào ạ?"

"Cũng không tệ."

Trộm một ít quần áo của bé yêu, ít nhất có thể giúp hắn ngửi mùi để đi vào giấc ngủ, tuy thi thoảng vẫn bừng tỉnh từ cơn ác mộng đáng sợ kia, nhưng phòng của Phương Nhiên ở ngay bên cạnh, hắn có thể qua đó bất cứ lúc nào.

Mở cửa là nhìn thấy bé yêu đang ngủ ngon lành.

"Anh còn gặp những cơn đau đầu do thần kinh hay không?"

"Thi thoảng."

Mỗi khi nhìn thấy Nhiên Nhiên gần gũi với những người khác.

Bác sĩ Hà khẽ gật đầu, "Hoắc tổng, như vậy xem ra, trạng thái của anh đang dần chuyển biến tốt đẹp rồi."

Hoắc Diễn hơi nâng mắt, nói ngắn gọn.

"Em ấy về rồi."

Trái tim bác sĩ Hà đánh thịch một cái.

Đương nhiên anh ta biết "em ấy" này là ai.

Về rồi sao?

Về thế nào?

Mất tích mười năm vẫn về được á?

Hay là bệnh của Hoắc tổng đã nặng hơn?

Anh ta cẩn thận hỏi, "Gần đây anh vẫn uống thuốc đầy đủ chứ ạ?"

"Có, nhưng đã giảm lượng thuốc."

Bác sĩ Hà ngừng hai giây, hỏi, "Vậy điều khiến anh phiền lòng lúc này là?"

Hoắc Diễn thở hắt ra.

"Chỉ cần thấy em ấy là tôi lại muốn đè em ấy ra cưỡng h**p."

Bác sĩ Hà, "???"

"Tôi muốn nhốt em ấy lại, khoá trong biệt thự, nhìn thấy em ấy cười với người khác, nói chuyện với người khác là tôi lại không chịu nổi."

Bác sĩ Hà sợ đến mức nhìn trái ngó phải, rất sợ sẽ thình lình có cảnh sát xông vào bắt cả hai người họ.

"Hoắc tổng..." Anh ta cố gắng khiến cho mình bình tĩnh lại rồi nói, "Anh nhất định phải nghĩ theo hướng tích cực hơn."

Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Đây vẫn là lần đầu tiên điện thoại của Hoắc tổng vang lên trong lúc điều trị.

Bác sĩ Hà chỉ thấy Hoắc tổng thoáng chốc lật mặt một trăm tám mươi độ, vẻ mặt u ám méo mó sau một giây trở nên hiền lành, thậm chí còn như có gió xuân thổi qua.

"Nhiên Nhiên?"

Giọng nói dịu dàng như nước.

Bác sĩ Hà nuốt ực một cái.

Chưa bao giờ nghe thấy Hoắc tổng dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện.

Thật đúng là...

Nổi hết cả da gà.

"Được." Giọng nói của người đàn ông mang theo ý cười, "Nhớ rồi, muốn bánh tart trứng ở trung tâm thương mại phố Nam, muốn trà sữa BABD, muốn ăn bánh quy bơ giòn của cửa hàng trong ngõ..."

Bác sĩ Hà nghe mà líu cả lưỡi...

Cúp máy, Hoắc Diễn đứng dậy chỉnh đốn quần áo, giọng nói trở về lãnh đạm, "Phiền bác sĩ Hà gác lại sang buổi khác đi, tôi có việc gấp cần đi ngay bây giờ."

Bác sĩ Hà, "..."

Nghe thấy rồi, anh phải đi mua đồ ăn vặt cho tổ tông nhỏ ở nhà chứ gì.

Nếu anh ta không đoán sai thì người vừa gọi điện chính là "em ấy" mà Hoắc Diễn nhắc tới.

Nghĩ đến khoản phí cố vấn mỗi năm Hoắc tổng trả cho mình, bác sĩ Hà không nhịn được lên tiếng khuyên hắn, "Hoắc tổng, anh cứ giữ nguyên trạng thái như hiện tại là tốt rồi, tuyệt đối đừng xúc động làm ra chuyện gì không hay đó."

Anh ta thấy vừa rồi lúc Hoắc tổng nói chuyện với vị kia rất là bình thường luôn.

Hoắc Diễn mím môi, giọng nói cực kỳ lạnh nhạt.

"Tôi đang rất cố gắng giả vờ đây, cũng không biết giả vờ được bao lâu."

Bác sĩ Hà, "..."

Sau hai ngày chiến tranh lạnh, Phương Nhiên rốt cuộc không nhịn được gọi điện cho Hoắc Diễn, miễn cưỡng mà đặt cho Hoắc Diễn một cái bậc thang đi xuống.

Hôm nay là cuối tuần, cậu ở nhà làm bài tập, không sang thư phòng cũng không về phòng ngủ mà làm luôn trong phòng khách, có ý gì không cần nói cũng biết.

Rất nhanh đã nghe thấy tiếng mở cửa.

Phương Nhiên ngẩng đầu, trong nháy mắt nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông, cậu lập tức cúi đầu, chỉ có tai là vểnh lên nghe ngóng.

Nghe thấy tiếng bước chân đến gần, Phương Nhiên miết nhẹ cây bút trong tay, đợi chừng nửa phút, quả nhiên có mấy túi giấy được đặt xuống trước mặt.

Sau đó là giọng nói hết sức nhẹ nhàng của Hoắc Diễn từ trên đỉnh đầu truyền xuống.

"Xem có đúng của mấy nhà em thích không."

Lúc này Phương Nhiên mới hơi nâng mắt, hừ nhẹ một tiếng.

Hoắc Diễn thuận thế ngồi xuống bên cạnh, thấp giọng, "Vẫn còn giận à?"

"Thái độ của tôi không tốt, xin lỗi em."

Phương Nhiên vẫn mím môi không hé răng.

Hoắc Diễn nghĩ ngợi, hơi ghé lại gần, "Đang làm đề toán hả? Có câu nào không biết không? Tôi giảng cho em."

Phương Nhiên thoáng do dự, dùng đầu bút chỉ, "Câu này."

Hoắc Diễn âm thầm thở ra, nhanh nhẹn nhận lấy bút và đề, "Để tôi xem."

Phương Nhiên chống tay dưới cằm, chớp chớp mắt nhìn Hoắc Diễn, nhỏ giọng nói, "Hôm đó cậu dữ ơi là dữ."

Thế thôi đã dữ?

Trong lòng Hoắc Diễn vô cảm nghĩ, hắn còn có thể dữ hơn nữa, xấu xa hơn nữa.

Nhưng trên mặt lại nở nụ cười dịu dàng như nước, "Lỗi tôi, do tôi không kiểm soát được giọng điệu của mình."

Phương Nhiên ngừng hai giây, "Thế, chuyện cậu đi công tác..."

"Em không muốn đi thì thôi." Hoắc Diễn chấp nhận số phận, ánh mắt hơi tối đi, "Nhưng có điều kiện, mỗi ngày phải gửi ít nhất hai mươi tin nhắn cho tôi, tôi gọi video em phải nhận, ra ngoài chơi phải báo trước cho tôi một tiếng để tôi chuẩn bị, phải chụp ảnh bữa sáng trưa tối gửi cho tôi..."

Hoắc Diễn dừng lại, "Tạm thời vậy đã, cái khác tôi nghĩ thêm rồi bổ sung."

Phương Nhiên tròn mắt, "Có cần lố vậy không! Hoắc Diễn! Cậu coi tôi là con trai thật đó à!'

Người đàn ông khẽ cong môi, ý cười lại không chạm đáy mắt, "Có đồng ý không? Không đồng ý thì đi công tác với tôi."

Phương Nhiên bĩu môi, "Lại nữa! Lại ra lệnh cho người ta!"

Rồi hừ hừ đáp, "Đồng ý là được chứ gì! Tôi đi tắm cũng chụp ảnh gửi cho cậu luôn, cậu hài lòng chưa!"

Yo, có cả tặng kèm nữa.

Hoắc Diễn gật đầu, "Hài lòng."

"Á á á! Quá đáng!" Phương Nhiên tức giận bổ vào người Hoắc Diễn, ngồi thẳng lên người hắn, dáng vẻ như đang khống chế Hoắc Diễn, nâng cằm, "Chịu thua chưa?"

Nhưng Phương Nhiên lại không hề nhận ra tư thế này của mình thích hợp để... làm động tác nhún ấy đến mức nào. Còn ở đó mà vênh váo đắc ý nữa.

Ánh mắt Hoắc Diễn tối đen, cổ họng phát ra một tiếng cười khẽ, sau đó thành khẩn gật đầu, "Chịu thua chịu thua."

Hai người miễn cưỡng xem như đã đạt được thoả thuận làm hoà.

Phương Nhiên có ghế sô pha không ngồi, lại cứ phải ngồi tựa vào người Hoắc Diễn, coi Hoắc Diễn như cái gối ôm cỡ bự. Hoắc Diễn cũng chiều theo cậu, một tay ôm trọn Phương Nhiên, một tay cầm đề giảng cho cậu.

Sau giữa trưa, ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào, như là những mảnh vỡ rực rỡ nhiều màu đậu trên hai người.

Là một ngày yên bình thong dong hiếm có.

...

Hoắc Diễn đã đi công tác.

Giờ bay hơi sớm, Phương Nhiên đang ngủ ngon lành trong phòng thì bị người ta bới ra bế lên.

Phương Nhiên nửa mê nửa tỉnh, theo bản năng đấm Hoắc Diễn một cái, "Phiền chết đi được, buồn ngủ, cậu làm gì hả."

"Nhiên Nhiên, tôi phải đi rồi, mau nói tạm biệt tôi nào."

Rảnh rỗi phát khùng hả.

Sáng sớm tinh mơ dựng người ta dậy chỉ để bắt nói một câu tạm biệt?

Phương Nhiên giận đến mức tỉnh cả ngủ, gầm gừ nói ra hai chữ, "Tạm biệt!"

Hoắc Diễn lại như không nghe ra giọng điệu đó, nhẹ nhàng cười, nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì ngủ của Phương Nhiên mà xúc động suýt nữa hôn một cái, hắn thấp giọng, "Ở nhà ngoan nhé, tôi sẽ về sớm thôi."

Một lần nữa nhét người lại vào ổ chăn, Phương Nhiên như con búp bê được vặn dây cót, trở mình một cái rồi lại ngủ mất.

Người đàn ông cúi xuống.

Chóp mũi của hắn gần như chạm đến khuôn mặt của Phương Nhiên.

Gần hơn nữa là sẽ hôn lên.

Nhưng cuối cùng Hoắc Diễn vẫn đứng dậy, xoay người rời đi.

...

Vốn tưởng Hoắc Diễn đi công tác là sẽ được tự do hơn, nhưng Phương Nhiên phát hiện mình đã mơ quá đẹp.

Trên thực tế còn bị quản nghiêm hơn nữa.

Hoắc Diễn xuống máy bay lúc cậu đang ăn sáng.

Điện thoại ở chế độ gọi video đặt một bên.

Phương Nhiên ngồi ăn cơm, chỉ nghe thấy tiếng Hoắc Diễn nói chuyện với thư ký ở đầu dây bên kia.

"Bảo bộ phận kế hoạch nộp lại bản khác đi... Phương Nhiên! Không được kén ăn."

Phương Nhiên vừa lặng lẽ gắp bông cải xanh ra lập tức rụt tay về.

Thật là... Mắt gì mà tinh như quỷ thế.

Thật ra trước đây Phương Nhiên ở trại trẻ mồ côi không có thói xấu kén ăn, cũng do gần đây được chiều quá thành hư, thế là Hoắc Diễn phải giám sát cậu cả khoản này.

Ăn sáng xong, Phương Nhiên đưa bát đĩa đến trước điện thoại, "Mời Hoắc tổng phê duyệt ạ."

Hoắc Diễn cười khẽ một tiếng, "Được rồi, đi học đi, nhớ phải trả lời tin nhắn của tôi."

Phương Nhiên khẽ thở phào một hơi, nhanh chóng khoác ba lô rồi chạy ra ngoài.