Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 18

Đúng mười giờ, giáo viên chủ nhiệm đẩy cửa lớp học bước vào.

Chủ nhiệm một lớp toàn con nhà giàu, áp lực dạy học nhỏ, chỉ có mỗi lần mở họp phụ huynh mới thấy áp lực đè nặng như núi, dù sao đều là một rừng tổng tài này tổng tài nọ.

Đưa mắt quét một vòng, giáo viên chủ nhiệm chợt khựng lại, sống lưng cứng đờ.

Vị này cũng đến rồi.

Suýt thì quên mất.

Lớp họ có một vị tổ tông nhỏ.

Dù có một rừng tổng tài ở đây thì tổng tài cũng có tổng tài X tổng tài Z, cấp bậc khác nhau, công ty nhà ai đang xuống dốc, nhà ai phải nương nhờ nhà ai, trong sự hỗn loạn khó phân định rạch ròi này, không cần tranh cãi, nhà họ Hoắc chính là cái tên đứng trên đỉnh cao nhất.

Vốn là xí nghiệp có tên tuổi lâu đời của thành phố S, trước giờ vẫn luôn chiếm vị trí dẫn đầu, thời điểm vừa bắt đầu xuống sườn dốc thì nhà họ Hoắc lại thay sang một vị gia chủ mới.

Quá trẻ tuổi, mọi người đều nhìn vào chờ xem chuyện cười, nhưng thủ đoạn của Hoắc Diễn lại cực kỳ tàn nhẫn, khả năng phán đoán chuẩn xác, thẳng tay cắt bỏ rất nhiều ngành sản xuất rườm rà vô dụng, nhanh chóng thay đổi mô hình, những năm qua giống như mặt trời ban trưa.

Có thể nói, nhà họ Hoắc là vua của thành phố S, mà Hoắc Diễn lại là vị chủ nhân sát phạt quyết đoán không nói hai lời của Hoắc thị.

Một cuộc họp phụ huynh bình thường, bỗng giống như một bữa tiệc thương mại, dù sao nếu không phải chung một lớp thì rất nhiều người ở đây đến cả tư cách được gặp Hoắc Diễn cũng không có.

"Hoắc tổng, đây là danh thiếp của tôi, Công nghệ Đằng Địa, con trai nhà tôi cũng thân với tiểu thiếu gia lắm ấy ạ ha ha ha, đám trẻ dễ làm thân ấy mà."

"Hoắc tổng, tôi là Chương Trình, chúng ta đã gặp trong bữa tiệc rượu lần trước, không biết ngài đã xem qua bản kế hoạch của chúng tôi chưa..."

"Hoắc tổng..."

Hoắc Diễn sắp cạn kiệt kiên nhẫn, hắn cau mày, sắc mặt hơi trầm xuống.

Đúng lúc này có một người ngồi xuống bên cạnh, Triệu Vĩ xoa xoa tay, cười ha ha đầy gượng gạo, "Hoắc tổng, thật sự rất xin lỗi, thằng nhóc thối nhà tôi không biết phép tắc gì cả, lần trước kéo tiểu thiếu gia đi tiệc chào mừng gì đó, còn để tiểu thiếu gia uống bia, tôi đã mắng cho nó một trận rồi."

Hoắc Diễn liếc ông ta một cái, trong đầu hiện lên khuôn mặt của người sóng vai với Phương Nhiên đi vào trường, ánh mắt u ám.

Người từng đứng cạnh Phương Nhiên là hắn, người từng ngồi cùng Phương Nhiên cũng là hắn.

Hiện giờ lại bị một thằng oắt trẻ hơn thay thế.

Người đàn ông lạnh nhạt đáp, "Quay về nói với quý tử nhà ông, Nhiên Nhiên nhà tôi còn nhỏ nên tính tình đơn thuần, chuyện em ấy không hiểu, hẳn là quý tử nhà ông đều hiểu, bình thường nói năng và làm việc đều phải có chừng mực, nhất là... Đừng có ôm vai bá cổ, không ra làm sao hết."

Triệu Vĩ liên tục gật đầu, "Vâng, quay về tôi nhất định sẽ dạy bảo nó."

Nói thì nói thế, trong lòng Triệu Vĩ không khỏi nhủ thầm, ôm vai bá cổ thì làm sao, đều là con trai lớn tướng, mấy cái đó thì có gì mà to tát. Rốt cuộc vẫn là tiểu thiếu gia của gia tộc lớn, quá mức quý giá.

Nhưng cũng thật kỳ lạ, sao chưa từng nghe nói Hoắc tổng có một người em trai lớn chừng đó.

Chẳng lẽ là con trai.

Trên bàn đặt một đống danh thiếp, Hoắc Diễn tuỳ tiện gạt sang một bên, mở bài thi của Nhiên Nhiên ra, sau đó hơi ngẩng đầu, thuận miệng hỏi, "Con trai nhà ông bao nhiêu điểm?"

"Hơn bốn trăm, thằng nhóc thối không nên thân."

Hoắc Diễn cong môi, "Như vậy thì đúng là phải mắng, Nhiên Nhiên nhà tôi rất ngoan, ngày nào cũng tự giác học đến khuya."

Hắn lại thuận miệng hỏi thêm mấy người, đều không có ai có điểm cao hơn Phương Nhiên, sự tự hào trong lòng người đàn ông mỗi lúc một tăng cao.

Nhưng bỗng từ đâu ló ra một kẻ có mắt không tròng, chủ động nói, "Hoắc tổng, đứa nhỏ nhà tôi thi được hơn sáu trăm điểm."

Còn tưởng Hoắc tổng đang mở cuộc tuyển chọn nhân tài.

Ý cười trên mặt Hoắc Diễn đóng băng, giọng điệu lạnh đi, "Thật ra điểm số không quan trọng, thi được bao nhiêu điểm cũng không quan trọng, tôi cũng không trông mong Nhiên Nhiên đi làm việc kiếm tiền."

"..."

Mấy người bên cạnh hùa theo cười đáp, "Phải phải phải."

Hoắc Diễn ngồi ở ghế của Phương Nhiên, quang minh chính đại kiểm tra bàn học của Phương Nhiên, ừm, không có mấy thứ thư tình linh tinh, sách vở xếp sắp gọn gàng ngăn nắp, rất ngoan.

Thật ra không chỉ có bàn học, mà ngày nào Hoắc Diễn cũng phải kiểm tra ba lô của Phương Nhiên, thế mà Phương Nhiên lại không hề cảm thấy kỳ lạ, dù sao trước đây hai người đều như vậy, Phương Nhiên lười tự chuẩn bị ba lô, thế nên đều là Hoắc Diễn làm thay.

Có thể nói, d*c v*ng chiếm hữu của Hoắc Diễn, có hơn nửa là được Phương Nhiên chiều hư.

Kỳ thi giữa kỳ vừa kết thúc, học sinh đều muốn nghỉ ngơi thả lỏng, có người mở khảo sát trong nhóm lớp, nói muốn ra ngoại thành ngâm suối nước nóng.

Vừa gửi đi đã vỗ đầu một cái, xong đời gửi nhầm nhóm rồi, cậu ta đang định rút về thì đã có một người tham gia.

Phương Nhiên: 1

...

Hoắc Diễn tham gia họp phụ huynh xong quay về, chỉ thấy Phương Nhiên kích động từ trên tầng chạy xuống.

Không khác gì chú chó nhỏ hớn hở chạy ra đón con sen về.

Quá sướng rồi.

Khoé môi của người đàn ông hơi cong lên, nhanh chóng đón lấy ôm Phương Nhiên vào lòng, "Sao thế, Nhiên Nhiên nhớ tôi..."

"A Diễn! Tôi muốn đi ngâm suối nước nóng!"

Hoắc Diễn nói được nửa chừng thì khựng lại, ý cười nơi đáy mắt tan biến.

"Ồ? Cùng ai?"

"Một người bạn cùng lớp." Phương Nhiên ôm cổ Hoắc Diễn, "A Diễn cậu đi với tôi đi!"

Phương Nhiên chưa từng ngâm suối nước nóng, thật sự rất muốn đi, nhưng lại không muốn bỏ Hoắc Diễn lại một mình, chỉ có thể quấn lấy năn nỉ Hoắc Diễn đi cùng mình.

Ngâm suối nước nóng...

Ánh mắt của người đàn ông tối đi.

Nhiên Nhiên chỉ có thể ngâm riêng tư, nếu như cả đống người chung một cái hồ... Hoắc Diễn chỉ mới nghĩ thôi đã tức chết.

Không được.

Hắn phải giám sát.

Hắn phải ngâm chung một hồ với Nhiên Nhiên.

"Được, tôi đi với em." Hoắc Diễn thấp giọng, "Bọn em muốn đi đâu chơi, để tôi đặt chỗ."

Phương Nhiên vui quýnh cả lên, "Ú hú hú!"

Sáng hôm sau, mấy chiếc xe MPV hạng sang(*) lần lượt đến từng nhà đón người, vừa nghe Hoắc tổng cũng muốn đi, bầu không khí thoáng chốc trở nên căng thẳng.

(*) loại xe 7-9 chỗ ngồi, không gian rộng rãi, nội thất sang trọng, ví dụ Lexus LM 350, Kia Carnival, Volkswagen Multivan, Ford Tourneo, Peugeot Traveller, Toyota Alphard và Mercedes V-Class, Hyundai Custin, Honda Odyssey......

Những phụ huynh ban đầu chỉ cảm thấy con cái nhà mình ra ngoài đi chơi bời lêu lổng không hiểu sao cũng tự nhiên thấy trịnh trọng hẳn lên.

"Nhớ phải chào Hoắc tổng, ráng chạm mặt nhiều với ngài ấy vào."

Dù sao tương lai đều sẽ phải tiếp nhận công việc kinh doanh của gia đình.

Bị dặn đi dặn lại cả buổi sáng, Triệu Nham bắt đầu mất kiên nhẫn, "Biết rồi biết rồi, con c** s*ch rồi đi một vòng trước mặt Hoắc tổng là được chứ gì, đảm bảo ngài ấy sẽ nhớ kỹ con."

Triệu Vi cáu tiết đạp thằng con trai một cái.

"Nhớ lời ông dặn nghe chưa! Phải giữ chừng mực với tiểu thiếu gia nhà người ta."

"Vầng, người ta là thái tử, con là thư đồng được chưa."

Triệu Nham đóng sầm cửa lao ra ngoài.

Xe đậu trước cổng, Triệu Nham ngồi vào xe, không ngờ Phương Nhiên đã ngồi sẵn ở bên trong, vui vẻ vẫy tay với cậu ta, "Cậu ăn sáng chưa?"

Triệu Nham hơi gượng gạo đáp, "Chưa."

Dù sao vừa mới vì Phương Nhiên mà cãi nhau với ông bố già ở nhà.

Một hộp đồ ăn sáng đưa đến trước mặt, Triệu Nham ngẩn người, vừa ngẩng đầu đã chạm phải khuôn mặt tươi cười của Phương Nhiên, "Dì ở nhà tôi chuẩn bị đấy, ngon lắm luôn, cậu cũng ăn thử đi."

Phương Nhiên rất hay cười, gặp ai cũng cười, đôi mắt bình thường tròn vo, lúc cười lên lại như trăng non.

Ấm ức trong lòng Triệu Nham thoáng chốc tan biến, lại nói, chuyện này thì có liên quan gì đến Phương Nhiên kia chứ.

"Cảm ơn nhé", cậu ta cầm một miếng bánh ngọt, dừng hai giây mới hỏi, "Sao cậu không... đi cùng với bạn thế?"

"Sáng nay có buổi họp, đã bảo là lát nữa đến thẳng thị trấn suối nước nóng tìm tôi rồi."

Phương Nhiên không nói trước lúc xuất phát Hoắc Diễn vẫn còn dặn dò thêm năm lần bảy lượt, nói chừng nào hắn còn chưa tới thì Phương Nhiên tuyệt đối không được xuống nước.

Phương Nhiên xoa xoa tai, coi như không nghe thấy.

Hoắc Diễn càm ràm như bà cô, lại còn quản cậu rõ chặt.

Triệu Nham do dự một chốc, cuối cùng cũng không nhịn được hỏi, "Cậu với bạn mình, nhìn chênh lệch tuổi tác có vẻ hơi lớn đó?"

Phương Nhiên không biết phải trả lời ra làm sao.

"Ừm, cái đó... Ha, bọn tôi là bạn vong niên."

(*) bạn đồng niên là cùng tuổi, bạn vong niên là chênh lệch tuổi tác á, má ẻm kiếm được mấy cái định nghĩa hài ghê, Hoắc tổng mà nghe thấy không biết có cảm xúc gì :))))))))

"..."

Hôm nay thị trấn suối nước nóng đã được Hoắc Diễn bao trọn.

Tuy gia đình của mấy học sinh khác cũng không thiếu tiền, nhưng có người bao thì vẫn cứ là được hời. Một chiếc xe dừng lại trước cổng, Phương Nhiên xuống xe, mỗi bạn học đi qua đều niềm nở chào hỏi cậu.

"Buổi sáng tốt lành nhé Phương Nhiên."

"Chúc buổi sáng tốt lành nha."

Phương Nhiên đứng ngoài cửa như nhân viên tiếp tân, vẫy tay chào lại từng người.

Triệu Nham nhìn một lát, chủ động đi tới hỏi cậu có muốn vào trong thay quần áo đi ngâm nước nóng trước không.

Phương Nhiên nhớ đến lời của Hoắc Diễn, có hơi do dự, nhưng nhìn các bạn đều vào phòng chuẩn bị thay đồ, lại thấy mình cũng nên làm vậy.

Chẳng biết bao giờ Hoắc Diễn mới họp xong, một mình cậu chờ thì chán chết.

Phương Nhiên tự tìm lý do cho mình xong, gật đầu với Triệu Nham.

"Ừ, đi chung đi."

Phương Nhiên mở vali, đồ bên trong đều là Hoắc Diễn xếp giúp cậu, Triệu Nham nhìn Phương Nhiên lấy từng cái một ra như đang móc bảo bối trong chiếc túi thần kỳ của Doraemon, có gối đầu, gấu bông...

Triệu Nham tựa người vào cạnh cửa cười cậu, "Sao cậu cứ như con nít thế."

Phương Nhiên đỏ mặt, nhét lại đồ vào vali, "Hoắc Diễn xếp đó, toàn mấy thứ tôi không dùng tới."

Nhắc đến tên của Hoắc tổng, Triệu Nham tức thì ngậm miệng.

Phương Nhiên lôi một bộ đồ bơi liền thân ra.

"Mặc quần bơi đi, tiện hơn nhiều." Triệu Nham lật lật trong túi của mình, "Tôi mang mấy cái quần mới này, cho cậu một cái."

(*) nhiều phút mặc niệm dành cho bé Muối

Phương Nhiên nghĩ nghĩ, thấy cũng có lý, chẳng biết sao Hoắc Diễn cứ phải nhét đồ bơi liền thân cho cậu làm gì, bèn nhận luôn chiếc quần bơi Triệu Nham đưa cho rồi đi thay.

Suối nước nóng chia ra mấy phối cảnh khác nhau.

Có rừng mưa nhiệt đới, có tuyết rơi, Phương Nhiên kích động đi theo sau Triệu Nham.

Mấy thằng con trai chung một hồ.

Phương Nhiên giữ khăn tắm trên người, cẩn thận bước từng bậc thang đi xuống, đáy hồ là đá cuội, Phương Nhiên "a" một tiếng cực thoải mái, rồi ngâm cả người vào trong nước, chỉ để lộ một khuôn mặt đỏ bừng, "Lần đầu tiên tôi ngâm nước nóng đó, thích ghê."

Triệu Nham bên cạnh hơi ngạc nhiên.

Theo lý thuyết, người được Hoắc tổng nâng niu trong lòng bàn tay như cậu hẳn là phải được cưng chiều từ bé mới đúng, nhưng nhìn hành vi cử chỉ ngày thường của Phương Nhiên, cũng không thấy cậu tiêu xài hoang phí gì cả.

Ngâm một lát, Phương Nhiên bắt đầu tám chuyện hăng say với các bạn học khác.

Không hề nhận ra chiếc điện thoại đặt trên khay ở bên cạnh đang loé lên liên tục.

Trên xe, Hoắc Diễn rũ mắt nhìn điện thoại, đã gọi liền năm sáu cuộc mà Nhiên Nhiên vẫn không nghe máy.

Xem định vị, Nhiên Nhiên đúng là đang ở thị trấn suối nước nóng.

Hắn ngẩng đầu, giọng nói lạnh lùng, "Đi nhanh hơn."

Tài xế sắp đạp chân ga đến mức toé ra lửa.