Sau Khi Tôi Chết, Trúc Mã Trở Thành Daddy

Chương 16

Tuy Phương Nhiên chỉ uống một ít bia, nhưng vấn đề ở chỗ trước đó cậu chưa từng uống bia rượu, thế là phản ứng hơi lớn.

Lúc ở trên xe, Phương Nhiên đã hơi khó chịu, liên tục nói chóng mặt buồn nôn, Hoắc Diễn bèn ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cậu, dỗ dành, "Ngoan, sắp về đến nhà rồi."

Phương Nhiễn tựa cằm trên vai Hoắc Diễn, ngáp một cái, mơ màng nói, "Vừa nãy tôi nghĩ rồi, sau khi tôi mất tích chắc là một mình cậu đã buồn lắm, trong lớp còn chẳng có ai nói chuyện với cậu, thật là đáng thương."

Hoắc Diễn chỉ có cậu là bạn, nếu đến cậu cũng không còn đây, vậy thì đâu còn ai chơi với hắn.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh Hoắc Diễn làm một cây nấm cô độc một mình trong góc, không hiểu sao Phương Nhiên bỗng thấy đau lòng.

Ánh sáng trong đôi con ngươi của người đàn ông tối đi, trái cổ trượt xuống, càng ôm chặt Phương Nhiên hơn.

Bé yêu, bé yêu tốt như vậy, bảo hắn sao mà không yêu cho được đây, yêu đến tận xương tuỷ, yêu đến nỗi hận không thể nuốt chửng Phương Nhiên vào bụng.

"Không sao hết."

Người đàn ông nhẹ giọng nói, "Nhiên Nhiên biết mà, tôi vốn không để tâm đến ai khác."

Trong mắt Hoắc Diễn, thế giới này không khác gì một khối mosaic đen trắng, chỉ có Nhiên Nhiên của hắn là sống động có màu, rực rỡ chiếu sáng cho thế giới ấy. Cho nên người khác ra làm sao đều chẳng liên quan gì đến hắn.

Giọng hắn khàn khàn.

"Chỉ cần Nhiên Nhiên vẫn ở bên cạnh tôi là được rồi."

Lúc này Phương Nhiên đã mơ màng sắp ngủ, hơn nửa trọng lượng cơ thể tựa vào người Hoắc Diễn, như một con thỏ bông ngoan ngoãn mềm mại, mặc cho người ta đùa nghịch.

Động tác của Hoắc Diễn rất nhẹ, cầm tay cậu đưa lên môi, nhẹ nhàng hôn.

Xe dừng, Hoắc Diễn không nỡ gọi Phương Nhiên dậy, bèn bế người vào biệt thự, chỉ là Phương Nhiên ngủ không sâu, vừa vào đến cửa đã tỉnh.

Cậu he hé mắt, "Về đến nhà rồi hả."

"Ngoan, đến rồi."

Hoắc Diễn thấp giọng, "Dậy rồi thì đợi lát nữa hẵng ngủ tiếp, tôi bảo mẹ Lưu nấu canh giải rượu, em uống một ít đi, nếu không mai dậy sẽ bị đau đầu đấy."

Phương Nhiên ngoan ngoãn đáp, "Được nè."

Cậu không đòi Hoắc Diễn thả xuống, có thể do có ít hơi men, Phương Nhiên trở nên dính người hơn, cậu ôm cổ Hoắc Diễn, như một con thú nhỏ ngây thơ.

Càng như vậy lại càng hợp ý Hoắc Diễn.

Hắn đỡ dưới mông Phương Nhiên, bế người về phòng ngủ. Phương Nhiên đang ngáp, tự nhiên thấy mông lành lạnh, cậu ngây ra hai giây, thoáng chốc tỉnh rụi, cúi đầu nhìn, ngạc nhiên phát hiện quần của mình bị cởi ra, hai cái đùi trơn bóng đặt bên eo của người đàn ông.

Hai mắt Phương Nhiên trợn tròn, cậu lắp ba lắp bắp, "Cậu... cậu c** q**n của tôi..."

"Ừm." Hoắc Diễn cực kỳ tự nhiên đáp, "Thay sang đồ ngủ cho em."

Thôi thì bỏ qua vụ c** q**n, nhưng người đàn ông còn đặt tay bên eo Phương Nhiên, dừng hai giây rồi hỏi, "Có cần thay q**n l*t không?"

Lần này Phương Nhiên tỉnh thật rồi, cả khuôn mặt đều đỏ như tôm luộc, cậu đạp chân, giãy dụa nhảy xuống, hoang mang hoảng loạn chạy vào trong, "Không, không cần đâu."

Hoắc Diễn híp mắt, ánh mắt dừng trên người Phương Nhiên, một tấc cũng không bỏ sót, thiếu niên khá gầy, eo lại càng nhỏ, xuống tiếp bên dưới là q**n l*t chữ nhật màu trắng ôm lấy cặp mông cong tròn, cặp đùi vừa thon vừa nhỏ, trắng đến chói mắt.

Ánh mắt của người đàn ông tối đi, không nhịn được cũng đi theo vào, Phương Nhiên bên này vừa thay đồ ngủ xong, quay đầu thì thấy Hoắc Diễn với ánh mắt thâm trầm đi tới.

Phương Nhiên giật nảy mình, ngồi phịch xuống giường.

Sao cậu bạn nối khố này của cậu... ánh mắt ấy, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu luôn.

"A Diễn, cậu làm gì đó?"

Hoắc Diễn hơi hồi thần, cụp mi, che đi cảm xúc dưới đáy mắt, giọng nói bình tĩnh, "Em uống say, tôi sợ em ngã."

"Tôi không say, tôi chỉ uống có xíu xiu thôi." Phương Nhiên nhấn mạnh, "Tửu lượng của tôi không tệ vậy đâu."

Người đàn ông khẽ cười, giọng điệu mơ hồ mang theo cưng chiều, "Không nói tửu lượng của em kém, đi thôi, xuống dưới uống canh giải rượu."

Phương Nhiên ngoan ngoãn theo sau, "Còn bánh kem nữa!"

"Muộn lắm rồi, chỉ được ăn mấy thìa thôi."

Hoắc Diễn của mười năm sau lại càng quản cậu chặt hơn, nhìn chằm chằm Phương Nhiên uống hết một bát canh giải rượu, bánh kem cũng chỉ cho Phương Nhiên cắt một miếng bé xíu.

Phương Nhiên rất hối hận, sớm biết vậy đã ăn thêm ở nhà hàng luôn rồi, mang về còn bị Hoắc Diễn canh chừng.

Lúc cậu ăn, Hoắc Diễn ngồi trên chiếc ghế sô pha bên cạnh trả lời mail, notebook đặt trên đùi, vừa gõ chữ vừa bớt ít thời gian ngó xem Phương Nhiên có ngoan hay không.

Ăn miếng bánh kem cuối cùng vào bụng, Phương Nhiên ngồi trên tấm thảm dưới đất, ngậm dĩa, lúng búng nói, "Hôm nay có hai câu tôi không biết làm, cậu có rảnh không, giảng cho tôi với."

Trước đây lúc đi học đều như vậy, Phương Nhiên không hiểu câu nào đều nhờ Hoắc Diễn giảng.

Người đàn ông tựa như cũng nhớ đến chuyện cũ, khoé môi hơi cong lên, gửi bức mail trả lời cuối cùng rồi đóng máy tính lại, đặt sang một bên, thuận tay vớt Phương Nhiên lên, đặt cậu ngồi trên đùi mình.

"Được, nhưng mà không vội, bây giờ muộn lắm rồi, em phải đi ngủ."

Phương Nhiên chớp chớp mắt, "Muộn á? Cậu xem có học sinh lớp mười hai nào mười giờ đã ngủ không."

"Em khác với bọn họ."

Hoắc Diễn thấp giọng, "Sức khoẻ của em quan trọng hơn."

Người đàn ông cứ thế không nghe phân bua mà cứng rắn nhét Phương Nhiên vào ổ chăn, lại tắt đèn ngủ cạnh giường, hắn rũ mắt nhìn Phương Nhiên, "Tối nay có cần tôi ngủ cùng không?"

Phương Nhiên lắc đầu như trống bỏi.

Nói đùa gì vậy, còn ngủ nữa?

Lẽ nào mỗi sáng đều phải bị chọc một lần?

Hoắc Diễn cười khẽ, không nói gì nữa, đóng cửa rời đi.

*

Bởi vì uống say nên hôm sau Phương Nhiên ngủ rất say, dậy muộn. Cậu vội vội vàng vàng thay quần áo rồi chạy ra ngoài, thấy Hoắc Diễn vẫn ung dung ngồi trước bàn ăn thì giậm chân oán giận, "Sao cậu không gọi tôi hả?"

"Vội gì chứ, muộn thì muộn thôi." Hoắc Diễn còn ước Phương Nhiên khỏi đi luôn, "Có đau đầu không, muốn nghỉ một hôm không?"

Phương Nhiên trừng hắn, "Nói đùa gì vậy, tôi mới đi học thôi, sao mà đã xin nghỉ được?"

"Không sao, muốn nghỉ thì cứ nghỉ."

Phương Nhiên hừ hừ xoa eo, "Cuối cùng tôi cũng nhìn ra rồi, cậu thi đỗ đại học nên không muốn cho tôi đi học đại học nữa chứ gì!"

Hoắc Diễn hơi nhướn mày, lại không phản bác.

Vội vàng ăn sáng xong, Phương Nhiên lập tức giục Hoắc Diễn đưa mình đến trường. Hoắc Diễn thì lại không nhanh không chậm ấn Phương Nhiên ngồi về, đút cậu ăn thêm nửa bát cháo, cuối cùng bị Phương Nhiên tức giận giẫm chân cho mấy cái mới chịu thả người.

Xe vừa dừng lại trước cổng, Phương Nhiên đã mở cửa xe muốn chạy, sợ mình vào lớp muộn, nhưng bị Hoắc Diễn túm lại, chỉnh lại áo cho cậu, mạnh mẽ cài đến cúc áo trên cùng.

Phương Nhiên sờ sờ, không vui nói, "Mọi người đều không cài cúc này mà."

Không cái gì mà không.

Đang đâu cho bọn ất ơ nào xem.

Bọn đó mà xứng à?

Ngoài cổng có mấy phụ huynh đưa con đi học, nhưng không có ai như Hoắc Diễn, giữ người lảm nhảm mãi không thôi.

"Buổi trưa ăn cơm đừng có kén chọn, phải ăn cả rau, em bị đau dạ dày, không được lén ăn kem."

Phương Nhiên nhìn giờ, vội muốn điên rồi, "Biết rồi biết rồi."

"Buổi trưa gọi video được không? Tôi gọi em phải nghe."

Hoắc Diễn mắc chứng lo âu chia ly cấp độ nặng, hận không thể mỗi giờ mỗi phút đặt Phương Nhiên trong tầm mắt mình.

Phương Nhiên trả lời cho có, "Rồi rồi rồi."

Trong lúc nói chuyện, bên cạnh lại có một chiếc xe dừng lại, Triệu Nham bước xuống xe, vừa liếc mắt sang đã đụng phải tầm mắt của Phương Nhiên, lại thấy cậu vui vẻ vẫy tay.

Triệu Nham vốn nhìn thấy Hoắc tổng đang định trốn, chỉ đành cố gắng kéo nụ cười, kiên trì đi tới, "Buổi sáng tốt lành nhé Phương Nhiên."

"Buổi sáng tốt lành, tụi mình cùng vào đi."

Phương Nhiên cố gắng cứu cái tay của mình khỏi tay Hoắc Diễn, đeo ba lô lên rỗi vẫy tay với hắn, "Tôi đi đây!"

Hoắc Diễn bất lực cười đáp lại, "Có việc gì thì gọi điện cho tôi."

Nói xong câu đó, ánh mắt lại như lơ đãng liếc sang bên cạnh, Triệu Nham rùng mình một cái, sống lưng càng cứng đờ.

Cuối cùng cũng tiễn được Hoắc Diễn đi, Phương Nhiên cùng Triệu Nham vào lớp, nhìn giờ, dù gì cũng muộn rồi, thế là cậu không vội nữa, chậm rãi đi vào trong, miệng còn lầu bầu, "Hoắc Diễn đúng là càng ngày càng nói nhiều, lẽ nào vì lớn tuổi sao?"

Triệu Nham đi bên cạnh không dám tiếp lấy một câu.

Vào lớp, đang là tiết tự học buổi sáng, nhưng giáo viên không nói gì cả, ra hiệu cho hai người cứ thế đi vào.

"Thứ sáu này là cuộc thi giữa kỳ, thi xong cuối tuần sẽ mở họp phụ huynh, đây là buổi họp phụ huynh cuối cùng trước kỳ thi đại học, không được vắng mặt, ai cũng phải có phụ huynh đến."

Vừa ngồi xuống đã nhận được tin tức nặng đô, Phương Nhiên sững người tại chỗ.

Họp phụ huynh?

Trước đây ở trường ai cũng biết tình cảnh của cậu và Hoắc Diễn, mấy thứ như họp phụ huynh đều được miễn, nhưng bây giờ thì sao, ai đi họp phụ huynh cho cậu đây?

Hoắc Diễn à?

Phương Nhiên nghĩ đến đây, không biết sao tự nhiên thấy ngại.

Rõ ràng cậu và Hoắc Diễn là anh em tốt, là bạn nối khố.

Bây giờ Hoắc Diễn lại đóng vai phụ huynh của cậu...

Mặt Phương Nhiên nóng lên, lần đầu tiên lén lấy điện thoại ra trong giờ học, gửi tin nhắn cho Hoắc Diễn.

[Cuối tuần này cậu có bận không?]

Hoắc Diễn vừa đến công ty, thấy tin nhắn gửi đến thì khoé miệng cong lên, nhanh chóng trả lời.

[Không bận, tôi rất rảnh.]

Bé yêu định hẹn hò với hắn sao?

Bé yêu: [Giáo viên nói cuối tuần họp phụ huynh.]

Bé yêu: [╥‸╥]

[Tôi đi.]

(*) Câu 我去 này còn dùng để chởi bậy nhẹ nhàng, kiểu: Má~, Vãi đại loại vậy í :>>

Gửi tin nhắn trả lời trong lúc xúc động, Hoắc Diễn lại phải vội vàng bổ sung một câu.

[Nhiên Nhiên, tôi đi họp phụ huynh.]

Bé yêu: [Chắp tay]

Bé yêu: [Anh em tốt!]

Hoắc Diễn nhìn chằm chằm màn hình, trên mặt lại cuồn cuộn mây đen.

Thư ký vẫn ở một bên chờ báo cáo, thấy sắc mặt của Hoắc tổng lúc thì sáng sủa lúc thì âm u, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo sợ.

Cuối cùng Hoắc Diễn cũng động ngón tay, xoá tin nhắn [Anh em tốt] này đi.

Thoải mái hơn rồi.

Không ngờ có một ngày hắn cũng làm ra chuyện lừa mình dối người.

Hoắc Diễn đặt điện thoại xuống, hơi nâng mắt nhìn thư ký, "Chiều nay gọi mấy nhà thiết kế của các nhãn hàng đến đây, đặt gấp một bộ vest, gọi cả chuyên gia tạo mẫu đến nữa, đặt trước thời gian vào cuối tuần này."

Thư ký gật đầu, "Vâng thưa Hoắc tổng."

Hoắc Diễn mỉm cười, "Cuối tuần tôi phải đi họp phụ huynh cho Nhiên Nhiên, lần đầu làm phụ huynh cho Nhiên Nhiên phải ra dáng một chút."

Thư ký, "..."

Ơ này.

Đằng này có hỏi đâu?