**
Hoắc Diễn hít sâu hai lần, mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.
Hắn quay đầu, nhìn vào đôi mắt trong veo sáng ngời của Phương Nhiên, cố gắng tỏ ra ôn hoà nói: "Sao tự nhiên lại muốn đi học?"
"Tôi đã học lâu vậy rồi, thiếu xíu xiu nữa là đến kỳ thi đại học, đã bước được một bước vào cánh cửa đại học, không học tiếp nữa thì tiếc quá."
Lý do rất hay.
Hình như Hoắc Diễn vừa khẽ cười, giọng điệu rất đỗi dịu dàng, "Em học để thi lên đại học có đúng không?"
Phương Nhiên gật gật đầu, "Đương nhiên rồi."
"Sau đó thì sao, học xong đại học, tìm một công việc tốt?"
Phương Nhiên còn chưa luận được lý do Hoắc Diễn nói những lời này, nhưng vẫn gật đầu đáp, "Đúng đó, lúc trước bọn mình tính xong hết rồi mà, làm cùng một công ty, sau này kết hôn rồi cũng..."
Hoắc Diễn không muốn nghe tiếp, nhanh chóng bảo dừng.
"Vậy làm việc để làm gì? Kiếm tiền?" Hoắc Diễn dẫn dắt từng bước, "Nhiên Nhiên, bây giờ không cần em kiếm tiền, em muốn tiêu bao nhiêu tiền tôi cũng có, em muốn mua gì cũng được, máy bay, du thuyền, đảo... Chỉ cần em vui."
"Nếu mục đích cuối cùng đã được thoả mãn thì em còn muốn đến trường làm gì nữa."
Phương Nhiên hơi ngẩn ra.
Nghe Hoắc Diễn nói vậy, hình như cũng đúng.
Chỉ là... Sao cứ có cảm giác sai sai chỗ nào...
Nhìn dáng vẻ bối rối của Phương Nhiên, Hoắc Diễn cong môi, giọng điệu mang theo dụ dỗ, "Hoặc là, nếu em muốn đi làm thì không cần đi học đâu, có thể làm trợ lý cho tôi luôn này, có được không?"
Phương Nhiên chu môi, "Tôi không tới đó làm phiền cậu làm việc đâu."
Hoắc Diễn bật cười, "Sao gọi là phiền được chứ, Nhiên Nhiên đến đó, chỉ cần ngồi bên cạnh là tôi vui rồi, hiệu suất làm việc cũng cao lên, nói như thế, cuối năm tôi còn phải chia hoa hồng cho Nhiên Nhiên nữa."
Phương Nhiên bị hắn chọc cười, "Đúng ha, vậy tôi cũng là cổ đông luôn?"
Hoắc Diễn gật đầu, "Đương nhiên."
Hắn tranh thủ nắm tay Phương Nhiên, nghịch ngợm ngón tay cậu, lại khẽ nhéo phần thịt mềm trong lòng bàn tay, "Mai tôi đưa em đến công ty chơi, có được không."
Phương Nhiên gật gật đầu, lại vội nói, "Không phải chơi, là làm việc."
Hoắc Diễn cười, "Đúng, làm việc."
Hắn rũ mắt, ý cười không chạm đến đáy mắt.
Buổi tối, Hoắc Diễn theo thường lệ mang cho Phương Nhiên một cốc sữa, nhưng Phương Nhiên không uống, "Không được đâu, mai phải đi làm rồi, tôi sợ không dậy nổi mất."
"Không sao, em cứ ngủ đến khi nào tỉnh rồi chúng ta mới đi."
Phương Nhiên vẫn lắc đầu.
Hoắc Diễn không khuyên cậu nữa, thuận tay đặt cốc sữa sang một bên.
"Vậy tối nay nhớ đi ngủ sớm, đừng chơi game đến tận khuya."
"Biết rồi nè."
Về phòng nằm lên giường, Phương Nhiên ôm chăn, nhưng trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.
Lúc trước chỉ cần uống sữa là cậu sẽ ngủ rất nhanh.
Giờ không ngủ được luôn thành ra cứ nằm đó rồi nghĩ ngợi lung tung.
Phương Nhiên đặt tay lên ngực, sáng nay lúc ngủ dậy phát hiện chỗ này có mấy vết đỏ, cậu vốn muốn hỏi xin mẹ Lưu thuốc mỡ, sau lại quên mất tiêu.
Cũng lạ thật, biệt thự này lấy đâu ra muỗi, sao lại có vết cắn chứ.
Phương Nhiên nghĩ mãi không ra, thôi thì khỏi nghĩ luôn.
Lăn lộn hai vòng trên giường, thật sự không ngủ được, cậu bèn ngồi dậy, đi dép rồi định bụng xuống tầng uống một cốc nước.
Vừa dụi mắt đẩy cửa đi ra ngoài, Phương Nhiên đang chuẩn bị xuống tầng thì thấy đèn cảm ứng trên tầng bật sáng.
Mỗi chỗ quẹo cầu thang đều có đèn cảm ứng, thời gian khá dài, lúc rảnh rỗi quá mức Phương Nhiên còn từng hỏi mẹ Lưu, biết được thời gian sáng của đèn này đại khái là năm phút.
Nói cách khác, trong vòng năm phút mới có người lên tầng.
Tầng ba là thư phòng của Hoắc Diễn.
Muộn thế này rồi mà hắn vẫn còn làm việc sao.
Phương Nhiên nghĩ ngợi, dù sao cũng không ngủ được, cậu nhớ mấy vị tổng tài trong phim truyền hình đều thích uống cà phê, thế là chạy lạch bạch xuống tầng, định bụng pha một cốc cà phê cho Hoắc Diễn.
Phương Nhiên không biết dùng máy pha cà phê, lần mò nửa ngày, lật tung mấy cái ngăn tủ mới tìm được một gói cà phê hoà tan, cố ý chọn một cốc cà phê thật đẹp rồi cẩn thận bưng lên cho Hoắc Diễn.
Cậu bước lên cầu thang, cẩn thận mà đi.
Đối diện đầu cầu thang tầng ba chính là thư phòng, Phương Nhiên gõ cửa, bên trong không có tiếng đáp lại.
Cậu chớp chớp mắt, gọi, "A Diễn, là tôi nè, cậu có đang bận không?"
Bên trong vẫn tĩnh lặng như tờ.
Lúc này Phương Nhiên mới thấy không đúng, cậu cúi đầu, nhìn thấy khe hở bên dưới tối om, chứng tỏ trong phòng không bật đèn.
Hoắc Diễn không ở thư phòng.
Thế thì tầng ba --
Phương Nhiên bỗng nhớ đến gì đó, vừa quay đầu, ánh mắt chiếu thẳng đến một phía khác trên hành lang.
Ngày đầu tiên Hoắc Diễn giới thiệu căn biệt thự này cho cậu đã nói đó là phòng kho để đồ.
Mà lúc này, khe cửa của "phòng để đồ" kia mơ hồ có ánh sáng hắt ra.
Hoắc Diễn đang ở trong đó sao?
Phương Nhiên hơi nghi ngờ bước chậm tới, mãi khi đi gần đến nơi, trong một giây do dự có nên gõ cửa hay không, cửa bỗng bật mở.
Hoắc Diễn đi ra, động tác rất nhanh đóng cửa lại.
Đèn trong phòng đã tắt, tối đen như mực, Phương Nhiên không nhìn thấy gì cả.
Đèn trong hành lang cũng không quá sáng, thậm chí chỉ tính là lờ mờ chiếu lên mặt Hoắc Diễn, người đàn ông cao hơn cậu rất nhiều, rũ mắt nhìn cậu, sắc mặt mờ tối không rõ, "Vẫn chưa ngủ?"
"Ừa."
Phương Nhiên ngửi ngửi, mơ hồ ngửi thấy mùi gỗ đàn hương, cậu hơi thất thần, lại nhanh chóng bưng cốc cà phê lên, "Tôi tưởng cậu đang làm việc nên pha cà phê cho cậu."
"Tôi lên gõ cửa thư phòng mà cậu không có trong đó." Phương Nhiên rướn cổ nhìn qua hắn, "Cậu đang làm gì đó?"
"Sắp xếp lại một ít đồ linh tinh thôi."
Hoắc Diễn nói xong, nhấc chân đi về phía trước, một tay nhận lấy cốc cà phê, một tay ôm eo Phương Nhiên, mặt không đổi sắc xoay người cậu lại đi theo mình.
"Không ngủ được hả?" Giọng nói của người đàn ông cực kỳ dịu dàng, "Có muốn xem phim không?"
"Muốn." Vừa nhắc đến xem phim, Phương Nhiên quẳng luôn chuyện vừa rồi ra sau đầu.
Tuy buổi tối uống cà phê có hơi kỳ lạ, nhưng dù sao vẫn là Phương Nhiên tự tay pha, Hoắc Diễn ngửa đầu tu một hơi hết sạch.
Sau mười năm đã có thêm rất nhiều bộ phim hay, Phương Nhiên chọn tới chọn lui, cuối cùng chọn một bộ phim kinh dị có điểm đánh giá rất cao.
Phương Nhiên thuộc kiểu càng sợ càng thích.
Mấy năm cấp ba đều như vậy, trong lớp truyền tay nhau một quyển truyện ma, cậu vừa sợ lại vừa muốn đọc, buổi tối lén trốn trong chăn chiếu đèn pin đọc, đọc xong lại sợ không dám ngủ, thế là rên hừ hừ chui vào ổ chăn của Hoắc Diễn.
Cậu tưởng mình đánh thức Hoắc Diễn.
Mà không biết Hoắc Diễn không hề ngủ, vẫn luôn thức chờ cậu.
Chọn phim xong, Phương Nhiên lập tức chạy nhanh về ghế sô pha, cậu tìm trái tìm phải, không tìm thấy gối ôm, cảm giác trong lòng trống vắng như thế chẳng có tí cảm giác an toàn nào.
Đúng lúc này Hoắc Diễn mở miệng, dáng vẻ rất là cảm thông với cậu, "Ngồi xuống cạnh tôi này, ôm cánh tay tôi."
Phương Nhiên cảm động, "Người anh em tốt."
Hoắc Diễn, "..."