Lúc mọi người rửa tay nghỉ ngơi xong, Hạ Thanh Đào cũng vừa bưng đĩa ngó sen xào ra.
"Đây, món cuối cùng rồi, mọi người ăn từ từ nhé." Đều là người nhà, Hạ Thanh Đào vui vẻ bưng đồ ăn vào mời.
Hạ Thanh Khê gọi: "Tiểu Đào, ngươi cũng ngồi xuống ăn đi, kêu thím ra cùng ăn luôn."
"Phải đó, Lục phu lang ngồi xuống đi." Trần sư phó cười tươi, nói: "Ngươi kho thịt ba chỉ ngon lắm, nước sốt vừa miệng, thơm ghê!"
"A thúc thích là được rồi!" Hạ Thanh Đào cười, rồi mời huynh đệ nhà Lục Văn, Lục Võ: "A Văn ca, A Võ ca, mọi người cứ ăn từ từ, ta dọn bếp xong rồi ra liền."
"Được rồi, mau ra ăn nhé!"
"Vâng!"
Dọn bếp xong, Lục Tùy múc cơm, gọi: "Nương, Tiểu Đào, mau ra ăn luôn đi. Ngoài này toàn là người nhà, cứ ngồi hết xuống đây."
"Dạ." Hạ Thanh Đào múc cơm cho hắn rồi hỏi: "Gỗ lớn khiêng tới hết chưa?"
Lục Tùy đáp: "Mới khiêng được một cây, nhưng đã đốn được bốn khúc. Trần sư phó chỉ sẵn cây rồi, chiều nay phải vào rừng nữa. Có tám khúc để làm cột nhà, bốn huynh đệ khiêng không xuể, chắc mai phải tính tiếp."
"Ừ." Hạ Thanh Đào múc cơm cho mình và Vân Nương, y ngồi bên cạnh Lục Tùy và Lục Diêm.
Cả nhà vừa ăn vừa khen cơm ngon. Hạ Thanh Khê cười, giọng tự hào:
"Tiểu Đào nhà ta giỏi lắm, làm tiệc đãi khách là phải thế! A Tùy ngươi có phúc thật đấy!"
Hạ Thanh Đào trừng mắt nhìn Hạ Thanh Khê: "Chưa uống rượu mà đã nói nhảm rồi, mau ăn đi!"
Cả nhà cười rộ. Trần sư phó cũng góp lời: "Thanh Khê nói phải. Thanh Đào gả cho A Tùy đúng là phúc của A Tùy. Con trai ta mà lớn hơn một chút, là ta dắt nó đến hỏi cưới Thanh Đào rồi."
Hạ Thanh Đào nghe mà đỏ mặt, không cần nhìn cũng biết ánh mắt của Lục Tùy nóng rực đến chừng nào. Y càng thêm ngượng ngùng, nói: "Ai da, a thúc đừng khen ta nữa. Ta nghe mà cầm chén cũng run rồi đây này!"
Mọi người lại bật cười rôm rả.
Cơm nước xong, mọi người nghỉ một lát, rồi trò chuyện dăm ba câu. Trần sư phó phải đi xem nhà ở nơi khác, nên rời đi sớm. Mọi người tiễn ông đi, Lục Tùy và đám người ở lại mang đồ nghề lên rừng.
Hạ Thanh Đào ở nhà làm mẻ bánh nướng bằng lúa mạch cho mọi người mang theo làm điểm tâm, dặn họ về sớm ăn cơm tối.
Cả ngày hôm ấy, họ chỉ khiêng được bốn cây gỗ lớn. Số đó còn xa mới đủ để xây nhà. Riêng cột nhà đã cần 8 cây, chưa kể xà ngang, dầm kèo, khung gỗ. Hạ Thanh Đào tuy không rành chuyện xây nhà, nhưng cũng hiểu nhà xây to, cần không ít vật liệu xây dựng.
Buổi tối ăn cơm, Lục Văn nói: "A Tùy, ngày mai chúng ta lại đi tiếp nhưng bốn người làm không xuể. Ngươi ăn xong, chạy sang thôn kêu thêm mấy hán tử giúp sức."
Hạ Thanh Khê liền tiếp lời: "Để ta gọi mấy huynh đệ bên nhà ta tới. Nhà ta đông người, ai nấy đều sẵn lòng giúp."
Lục Tùy còn chưa kịp nói, Vân Nương đã vội vàng xua tay: "Thôi thôi, phiền các ngươi như vậy đã ngượng lắm rồi, sao lại gọi người bên nhà Thanh Đào đến nữa? Dù gì cũng nên thuê người trong thôn, trả công cho phải lẽ."
"Ôi trời, thím nói gì lạ vậy!" Hạ Thanh Khê không chịu, nói: "Đều là người nhà mẹ đẻ của Tiểu Đào cả, con đi kêu, ai lại nỡ không tới? Trước giờ nhà họ có việc, con với phụ thân lúc nào cũng đến góp sức. Có đáng gì một ngày công đâu? Nếu chuyện này mà không giúp, sau này Tiểu Đào còn mặt mũi nào mà về nhà mẹ đẻ nữa?"
Hạ Thanh Đào từ nhỏ đã được các đường ca (anh họ) đường thúc thương yêu, nhất là mấy nhà gần gũi, tình nghĩa càng thân thiết. Y cười nói: "Như vậy cũng tốt, nương ạ. Tuy con gả đi rồi, nhưng thúc thúc, và các ca ca cũng chưa đến nhà chơi bao giờ. Ca ca đi gọi, chắc chắn họ sẽ sẵn lòng. Chúng ta chỉ cần nấu cơm ngon, đãi tử tế là được!"
Nghe vậy, Vân Nương cũng gật đầu. Lục Tùy nói:
"Vậy thì hay quá. Sau này nhà ai có việc, ca ca chỉ cần gọi ta, ta chắc chắn không từ chối."
"Điều đó là tất nhiên rồi!" Hạ Thanh Khê cười: "Ngươi to khỏe như thế, một người gánh bằng hai, còn lo không ai nhờ tới ngươi à? Nhất là phụ thân của ta, ông ấy xưa nay tính tình ngay thẳng, không muốn mang tiếng chiếm tiện nghi của ai. Hôm nay họ giúp ngươi, sau này nhà họ có việc, chắc chắn sẽ gọi ngươi đi trả nghĩa thôi!"
Nghe vậy, ai nấy đều bật cười.
Cơm nước xong, mọi người ngồi trò chuyện một lát rồi ai về nhà nấy. Cả nhà tiễn họ ra đến cổng mới yên tâm. Lục Văn, Lục Võ nhà gần nên đi trước, Hạ Thanh Khê thì chậm rãi bước sau, cười nói: "Tiểu Đào, ngươi không cần tiễn. Ta là hán tử, có gì mà ngại? Cứ ở nhà chuẩn bị cho ngày mai đi, mai ta nhất định gọi đủ người tới!"
"Được, cảm ơn ca ca." Lục Tùy nói.
Vân Nương cũng cười cảm kích: "Mấy đứa vất vả rồi, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé."
"Ca ca đi đường cẩn thận." Hạ Thanh Đào cũng cười, nói: "Thay ta gửi lời hỏi thăm tẩu tẩu."
"Biết rồi, ta về đây!"
Tiễn Hạ Thanh Khê và mọi người đi xong, cả nhà quay vào thu dọn. Hạ Thanh Đào với Vân Nương rửa chén, dọn bếp. Lục Tùy với Lục Diêm thu xếp đồ nghề, rồi cả hai nấu nước tắm rửa.
Xong xuôi, mọi người về phòng thì đã muộn hơn thường ngày.
Hạ Thanh Đào mệt lả người, nên lên giường nằm trước. Lục Tùy vào sau, thổi đèn rồi lên nằm bên cạnh. Hạ Thanh Đào nói: "Ngày mai người đông, ta với nương lo việc trong bếp, không lên bàn ngồi ăn đâu, ngươi đừng gọi ta."
"Ừ." Lục Tùy nắm lấy tay y, giọng dịu dàng: "Mấy ngày nay vất vả cho ngươi rồi."
Nào là đi chợ mua đồ, nấu cơm, nấu trà, nào là giặt giũ, cho gà vịt ăn, việc lặt vặt không dứt.
"Có gì đâu mà vất vả, xây nhà mới là chuyện vui mà. Ta chỉ bận rộn có mấy ngày thôi." Hạ Thanh Đào nói, lại nghĩ tới chuyện buổi sáng bị mẫu thân của Lý tú tài gây sự, trong lòng càng thấy gả cho người vừa biết làm vừa biết thương phu lang của mình như Lục Tùy, thật sự không có gì là khổ sở cả.
Y cười bảo: "Ngươi đừng lo cho ta, hồi ta chưa gả cho ngươi, ta ở nhà bận rộn vụ mùa vất vả hơn nhiều. Nhưng ngươi thì khác, dạo này ngươi chạy xuôi chạy ngược, cũng cực lắm rồi."
"Không sao cả." Lục Tùy đáp: "Ta còn sức, có dùng hết đâu. Chẳng phải ngươi nói thích ta khỏe mạnh sao? Mấy hôm nay ăn no làm khỏe, cơ bắp càng rắn chắc."
Hạ Thanh Đào nghe vậy bật cười: "Ai thèm thích chứ! Mau ngủ đi!"
Lục Tùy cũng cười, vòng tay ôm y vào lòng, giọng dịu dàng: "Ừ, ngủ thôi."
Cả hai đều biết ngày mai phải dậy sớm, liền yên lặng chợp mắt.
***
Sáng hôm sau, Hạ Thanh Đào vừa làm xong điểm tâm thì nghe ngoài sân vang giọng nói của Hạ Thanh Khê: "Tiểu Đào Nhi, A Tùy!"
Nghe tiếng, y vội vàng chạy ra cửa nhìn. Thấy Hạ Thanh Khê dẫn theo tứ gia Hạ Minh Vân, đại gia A Lôi ca, A Vũ ca, còn có tam gia A Tùng ca, ai nấy đều vác đồ nghề vào sân.
"Mọi người tới rồi à!" Nhà mẹ đẻ tới giúp, Hạ Thanh Đào vui mừng không xiết, vừa lau tay vào tạp dề vừa nói: "Mọi người mau vào nhà chính ngồi, ta pha trà mời các ngươi."
Lục Tùy cũng chạy ra đón: "Mọi người, mau vào nhà ngồi."
Những ca ca này không như Hạ Thanh Khê, ai nấy đều ít nói, ngại ngùng. Vừa ngồi xuống thì Vân Nương bước ra, họ đồng loạt đứng lên chào: "Chào thím."
Lần đầu Vân Nương thấy cả đám hán tử trẻ tuổi đứng trước mặt mình, lại còn đồng thanh chào hỏi. Bà cười tươi: "Aida, mau ngồi xuống, ngồi xuống đi. Chúng ta đều là người nhà cả, khách sáo làm gì. Hôm nay làm phiền mấy đứa mất một ngày rồi..."
Hạ Minh Vân lớn tuổi hơn, cười đáp: "Thím đừng khách khí, chúng ta nhìn Thanh Đào Nhi từ bé đến lớn, giúp một tay là lẽ thường thôi."
A Lôi hoạt bát hơn, cười bảo: "A Khê bảo hôm nay Thanh Đào Nhi đãi chúng ta một bữa thịnh soạn nên mới hăng hái chạy tới đây đấy chứ!"
Mọi người cười rộ. Vân Nương cũng vui: "Xem ra tay nghề của Thanh Đào, ai ai cũng khen rồi!"
Hạ Thanh Đào vừa rót trà vừa cười: "Có gì đâu, hồi nhỏ con đã theo nương lo cơm nước cho đám tiệc trong thôn."
Rồi y ngẩng lên trêu A Lôi: "A Lôi ca khỏi nói, hôm nay đã tới nhà ta rồi, không ăn no bụng là không cho về đâu! Ăn no đi không nổi thì ta kêu A Tùy lấy xe bò chở về luôn!"
Mọi người lại cười vang.
Ngồi uống trà một hồi, Lục Văn, Lục Võ cũng tới. Đám hán tử trẻ tuổi tụ họp, nói đủ chuyện từ ruộng đồng, nghề thợ đến xây nhà. Thấy mặt trời đã lên cao, Hạ Minh Vân đứng lên: "Trời không còn sớm, chúng ta đi thôi. Đến đây là phải giúp Thanh Đào khiêng thêm gỗ về chứ!"
Mọi người đều đồng ý, cùng đứng dậy.
"Ngồi thêm chút nữa đi mà." Hạ Thanh Đào níu lại.
"Thôi, không ngồi nữa."
"Phải đó, A Tùy dẫn đường đi, nhanh vào núi thôi!"
Hạ Thanh Đào tiễn mọi người ra cửa, Vân Nương cũng đưa điểm tâm, nước trà cho Lục Tùy, Lục Diêm mang theo. Sáng nay bà làm hơn 20 mươi cái màn thầu dưa muối nóng hổi, gói vào khăn sạch, bỏ vào giỏ tre.
Mọi người vừa ríu rít chuẩn bị đi thì có tiếng gọi ngoài cổng: "A Tùy!"
Hạ Thanh Đào chạy ra ngoài nhìn, hóa ra là con trai của Hạ Đắc Tam cữu, Hạ Kim Bảo và Hạ Hạ Bảo. Thấy Lục Tùy, họ cười:
"Sáng nay cha ta thấy A Khê dẫn người đi qua, hỏi ra mới biết tới giúp nhà ngươi. Phụ thân bảo chúng ta đến đây!"
Hiểu tấm lòng của Hạ Đắc Tam, Vân Nương và Lục Tùy đều cảm động. Lục Tùy nói: "Cảm ơn a cữu, cảm ơn hai ca ca."
"Khách khí cái gì!" Hạ Kim Bảo cười, nhìn thấy ai nấy vác đồ chuẩn bị đi, liền giục: "Thôi, đi nhanh đi, đừng chậm trễ!"
"Được!"
Cả đoàn người lũ lượt xuất phát, Hạ Thanh Đào nhìn bọn họ khuất bóng ngoài cổng, liền khép cửa sân lại, quay sang cười nói với Vân Nương: "May mà chúng ta làm nhiều màn thầu, chứ không thì không đủ với từng ấy người mất! A cữu đúng là người tốt!"
Vân Nương cảm động đến nỗi lau khóe mắt: "Phải đó, huynh ấy tốt bụng không khác gì ruột thịt, tốt y như anh em ruột vậy."
Nhìn nhà mẹ đẻ của Hạ Thanh Đào tới đông đủ như vậy, bà liền cảm thấy chạnh lòng khi nhớ đến nhà mẹ đẻ của mình. Nhưng bà biết rõ hai người anh trai ruột của bà không thể trông mong gì. Hạ Đắc Tam chỉ là biểu ca (anh họ), không thân thiết bằng Hạ Thanh Khê, vậy mà vẫn chủ động sai hai người tới giúp. Người với người, thật sự không hề giống nhau.
Hạ Thanh Đào thấy Vân Nương xúc động, liền nắm tay bà, dịu giọng: "Nương, có a cữu như vậy, chúng ta phải vui mới phải. Sau này nhà chúng ta mở tiệc, phải mời a cữu, và mợ ngồi bàn chính!"
Vân Nương cười tươi: "Được, được!"
Mặt trời lên cao, Hạ Thanh Đào lại bắt đầu một ngày bận rộn: giặt giũ, nấu nước trà, mua thức ăn, làm điểm tâm. Hôm trước Vân Nương có mua mấy cân bột nếp, hôm nay y định làm bánh gạo nếp.
Nhà đang thuê thêm một người thợ mộc, đang lo xử lý gỗ: lột vỏ, bào nhẵn, rồi quét lớp sơn sống để gỗ vừa đẹp vừa chống mục nát, có thể sử dụng nhiều năm.
Hạ Thanh Đào cùng Vân Nương đem nước trà ra, tranh thủ xem họ làm, rồi nhặt hết vỏ cây về, phơi khô làm củi nhóm lò.
Lục Tùy và mấy người khác cũng không nghĩ tay, tranh thủ cả ngày khiêng thêm mấy cây gỗ lớn, xà ngang, cột nhà, mang về gần đủ. Những khúc gỗ nhỏ hơn để làm xà dọc, thì để ngày mai Lục Tùy và Lục Diêm vác về cũng được. Vì những khúc gỗ đó không thô như cột chính.
Bữa tối, cơm nước tươm tất phong phú. Mấy hán tử trẻ tuổi ăn uống vui vẻ cứ như ăn tết, ai cũng khen lấy khen để: "Thanh Đào nấu ngon thật, y như mấy bàn tiệc! Hôm nay khiêng gỗ không uổng công, sau này còn có việc như vậy thì nhớ gọi chúng ta nhé!"
Cả nhà cười rộ, nhà chính rộn rã như hội.
Chuẩn bị xong gỗ lớn, chuyện xây nhà cũng không còn vội nữa. Mỗi ngày chỉ cần đưa nước trà, coi thợ làm là được.
Hôm ấy, Vân Nương xuống ruộng hái rau, gặp một phu lang lớn tuổi trong thôn đang cắt cỏ heo. Vừa thấy bà, người kia cười: "Thanh Đào nhà ngươi thật giỏi giang, nấu ăn thêu thùa đều khéo, miệng lưỡi lanh lợi, ta thấy mười người tranh luận chắc cũng không lại nó!"
Vân Nương cứ tưởng người ta khen xã giao, cười đáp:
"Phải rồi, Thanh Đào nhà ta đúng là chăm chỉ tháo vát."
Người kia hạ giọng như muốn kể chuyện: "Nghe nói lần trước Thanh Đào nhà ngươi mắng mẫu thân của Lý tú tài ở đầu thôn, bà tức tới mức phát ốm. Đúng là hả dạ thật đấy! Nghĩ mà xem, bà ta xấu tính ngang ngược. Con trai bà ta thi trượt lại đổ tội lên đầu Thanh Đào, còn dám ra tay đánh người. Nếu là ta, ta bảo A Tùy kiện bà ta, cho bà ta một trận nên thân để bỏ cái thói hoạnh họe!"