Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 96

Hạ Thanh Đào nhìn bản vẽ, càng xem càng thấy ưng ý, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: "Hay quá! Trông rộng rãi, bố cục lại tiện lợi nữa."

Vân Nương cũng gật đầu cười: "Đúng đó, nhìn qua đã thấy không tệ rồi."

Lục Diêm đứng bên cạnh nói chen vào: "Sân rộng thế này, sau này trồng được cả khối cây ăn quả mà a tẩu thích."

Lục Tùy chỉ vào một góc sân, nói: "Sau này nếu cần, chỗ này còn có thể đào một cái giếng, tưới rau sẽ tiện lắm."

Hạ Thanh Đào nghe mọi người bàn tính, trong lòng mừng thầm. Một ngôi nhà vừa ý thế này, quả thật y nằm mơ cũng chưa từng dám nghĩ tới!

Lục Tùy nhìn bộ dáng đầy vui sướng của Hạ Thanh Đào, biết y đã vừa lòng, bèn quay sang hỏi Trần sư phó: "Trần sư phó, không biết ngài tính toán hết bao nhiêu bạc? Bao gồm cả tường vây trong đó?"

Trần sư phó lúc đó đang mải ăn bánh thầu, nghe hắn hỏi thì có hơi khựng lại rồi đáp: "À, phải rồi. Ta tính sơ qua tiến độ công trình, khoảng chừng ba tháng. Nếu khởi công vào tháng 8 thì trước Tết sẽ xây xong. Về tiền công..."

Thấy mọi người chờ đợi, ông cố ý ngừng chút rồi cười hề hề: "Vốn là 60 lượng, nhưng mà ta thật sự mê món ăn của phu lang nhà ngươi nấu... Ta chỉ lấy 50 lăm lượng thôi. Chỉ xin 10 ngày nửa tháng ta tới xem tiến độ, các ngươi cho ta ăn cơm. Có được không?"

Nhà làm lầu hai, tường ấm, đắt hơn người ta cũng phải. Chỉ không ngờ đắt vậy. Nhưng Hạ Thanh Đào không tính toán mấy bữa cơm, cười nói: "Ngài gọi ta một tiếng phu lang, vậy chẳng phải cũng là người nhà rồi sao? Ngài tới xem tiến độ, ăn cơm nhà ta là phải rồi. Chúng ta còn sợ ngài không tới. Chỉ là tiền dự trù có bấy nhiêu, năm mươi lăm lượng vẫn hơi cao, chưa tính đến vật liệu..."

Trần sư phó nghe xong, cười lớn: "Phu lang thật khéo nói. Thôi được, gạch xanh cần dùng ta dẫn A Tùy đi mua, đảm bảo rẻ hơn. Người ta bán 5 văn một viên, các ngươi chỉ cần 4 văn, còn được khuyến mãi chút đồ nữa."

Hạ Thanh Đào và Lục Tùy liếc nhìn nhau, đều thấy thuận lòng, Lục Tùy nói: "Vậy cảm ơn a thúc."

"Đúng đó, cảm ơn a thúc." Hạ Thanh Đào cũng nói, rồi cười: "Hôm nào ngài tới ăn cơm, cứ tùy ý. Nếu báo trước, ta đi mua sẵn đồ ăn thì càng tốt."

Trần sư phó nghe vậy, trong lòng vui hẳn, gật đầu lia lịa: "Được, được lắm!"

Thế là mọi chuyện được bàn bạc xong. Tiền công ứng trước 20 lượng, còn 30 lăm lượng chia hai lần trả sau, hai bên lập khế ước rõ ràng.
***

Hôm sau, Trần sư phó đưa người đến đo đạc, đánh dấu. Lục Tùy cũng cùng Trần sư phó xác định ranh giới, rồi lo chuyện mua đất trong thôn.

Trưởng thôn (Lục Trọng Nhân) rất nhiệt tình, hôm sau dẫn người cùng Lục Tùy đi đo đạc, tìm người viết khế ước, rồi đưa Lục Tùy lên huyện làm đăng ký, xin dấu quan phủ.

Đất là của triều đình, khi ấy triều đình khuyến khích khai hoang, người dân canh tác rồi đăng ký thì thành đất sở hữu thôn. Nay đổi chủ, đương nhiên phải đăng ký lại.

Mua đất hết 4 lượng, phí làm khế ước hết 300 văn, thỉnh thầy chọn ngày động thổ hết 200 văn, xem phong thủy trước đó cũng 200 văn. Tổng cộng tới nay đã tốn hơn 24 lượng 700 văn.

Ngày động thổ chọn 16 tháng 8, hoàng lịch cũng ghi là ngày tốt để động thổ.

Qua Rằm Trung Thu xong, buổi sáng ngày 16, Lục Tùy và Lục Diêm phá dỡ nhà cũ. Nhà cũ mục nát, tường đất ngói cũ chỉ cần đẩy nhẹ là đổ. Gỗ hỏng dọn gọn, xe bò chở bỏ ra bãi đất hoang. Hai người dọn một ngày là xong.

Ngày 17 tháng 8 chính thức khởi công. Trần sư phó đưa 5 người tới đào đất, làm nền. Trước khi động thổ phải cúng Thổ Địa. Sáng sớm, Hạ Thanh Đào dậy sớm cùng Vân Nương giết gà, nấu thịt, chuẩn bị cúng xong là bắt tay làm ngay.

Giữa trưa, mấy người thợ ăn cơm tại nhà Lục Tùy, như tục lệ của ngày đầu động thổ.

Hạ Thanh Đào mang gà cúng, thịt heo ra, thêm cá rán, vài món xào, đặc biệt nấu cả lòng heo hầm vì Trần sư phó thích ăn. Mùi thơm lan khắp nhà.

Toàn hán tử nên Hạ Thanh Đào và Vân Nương không ngồi chung bàn, chỉ lo múc thêm cơm, rót rượu. Y ăn cơm trong bếp, nhưng vẫn nghe rõ tiếng khen đồ ăn ngoài nhà chính, mà lòng thấy vui lắm.

Ăn xong, mấy thợ xây dựng lại làm việc, Lục Tùy theo Trần sư phó đi xem gạch.

Hạ Thanh Đào dúi vào tay hắn 10 lượng bạc: "Ngươi mang dư một chút, lỡ họ đòi thêm liền. Nhớ đi đường cẩn thận."

"Ừ." Hắn gật đầu, cất bạc vào ngực.

Vừa ra khỏi cửa đã gặp Hạ Hưng Viễn, đang đứng trò chuyện với Vân Nương. Thấy hai người bước ra, ông nói: "Nghe nương con bảo A Tùy đi mua gạch? Để ta đi cùng, cho dễ tính toán."

Vân Nương ngại ngùng: "Ông thông gia, ông chưa kịp uống chén trà mà đã đi rồi."

Hạ Thanh Đào cười: "Không sao đâu nương, phụ thân có kinh nghiệm. Nương cứ để phụ thân đi cùng cho tiện, về rồi uống trà cũng được."

Lục Tùy cũng nói: "Phụ thân đi cùng con càng tốt, con đi chuẩn bị xe bò."

Vậy là hai mẹ con tiễn Hạ Hưng Viễn, Lục Tùy và Trần sư phó rời nhà.

Trong nhà, Vân Nương thu dọn bếp núc, Hạ Thanh Đào nấu thêm một thùng trà lớn. Mấy ngày này trời còn nóng, thợ xây làm việc vất vả, có trà mát để uống cho đỡ khát.

Lá trà này là loại nhà trồng, tuy hơi vụn không bán được giá cao nhưng hương vị vẫn rất ngon, dùng đãi thợ là quá tốt.

Chủ nhà tử tế hiếu khách, thợ xây cũng chăm làm. Nghề nào cũng có tục lệ của nghề đó, chủ tốt thì thợ không dám lười.

Vân Nương với Lục Diêm mang trà ra cho thợ xây. Hạ Thanh Đào thì tranh thủ dọn dẹp, cắt cỏ cho gà vịt. Dù bận rộn, nhưng trong lòng y vẫn thấy vui:

Nhà đã khởi công rồi... Không biết lúc hoàn thành sẽ trông ra sao?

Chạng vạng hôm ấy, Lục Tùy cùng Hạ Hưng Viễn trở về. Nhờ Trần sư phó giới thiệu, họ đã đặt được 2000 viên gạch ở lò gạch ngoài Ô Tây Bắc huyện thành. Gạch giá 4 văn một viên, còn được tặng thêm 200 viên. Lò gạch thuê thuyền chở tới tận nơi, không cần tự đi chở.

Nhưng 2000 viên chưa đủ. Nhà lớn thế này, Trần sư phó nói ít nhất phải 5000 viên gạch.

Ngoài gạch, còn cần rất nhiều xà gỗ. Sáng mai phải cùng Trần sư phó vào núi xem gỗ. Trần sư phó nói thợ mộc dưới tay ông sẽ làm xà nhà, mộng chốt, nên không cần thuê ai khác, chỉ là gỗ phải chuẩn bị sớm.

(*) Xà nhà: là những thanh gỗ lớn nằm ngang, dùng để đỡ mái nhà, sàn hoặc tầng lầu.
(*) Mộng chốt: là kỹ thuật lắp ghép gỗ không cần đinh sắt, dùng mộng (phần nhô ra) lắp vào lỗ, rồi đóng chốt để cố định. Giống như lắp lego mà không dùng đinh

Buổi tối, Lục Tùy với Hạ Thanh Đào mời Hạ Hưng Viễn ở lại ăn cơm. Ban đầu Hạ Hưng Viễn không chịu, nhưng hai người khuyên mãi mới chịu ở lại. Trong nhà còn dư chút thịt gà, thịt heo sau bữa chiêu đãi thợ xây, nấu thêm canh gà, xào thêm món là đủ bữa.

Trong bữa cơm, Hạ Hưng Viễn nói: "Sáng mai vào núi xem gỗ, ta bảo A Khê đi cùng các con, có thêm người thêm sức."

"Không cần đâu phụ thân." Hạ Thanh Đào vội nói: "Ca ca còn phải làm công, với lại a tẩu sắp sinh rồi. Con thấy việc trong nhà cũng bận, không cần để ca ca lo thêm."

Lục Tùy cũng nói: "Tiểu Đào nói phải, con còn hai người anh họ, gọi họ đến giúp cũng được."

Hạ Hưng Viễn xua tay: "Nó vừa làm công xong, mấy ngày nay ruộng đồng không có việc, để nó nhàn rỗi cũng phí. Hạnh Hoa chắc tháng 9 mới sinh, bây giờ còn rảnh giúp được. Đến tháng cuối tháng 8 mới thật sự không rảnh."

Ông nhấp ngụm rượu, đặt chén xuống, cười: "Các con đừng ngại. Sau này A Khê làm nhà, chẳng lẽ A Tùy với Thanh Đào không đến giúp? Lẽ đời là vậy cả."

Nghe ông nói thế, mọi người đều thấy hợp lý. Vân Nương cười: "Ông thông gia nói đúng lắm, nếu A Khê rảnh rỗi thì cứ để thằng bé đến giúp. Ngày mai Thanh Đào làm cho nó bữa cơm ngon đãi nó."

Hạ Thanh Đào cũng cười: "Được, con biết ca ca thích nhất món thịt ba chỉ kho. Ngày mai con làm hẳn một tô đầy cho hắn!"

Lục Tùy đứng dậy rót thêm rượu cho Hạ Hưng Viễn: "Cảm ơn phụ thân, vậy chúng con xin không khách sáo."

"Khách sáo gì chứ!" Hạ Hưng Viễn uống xong, mặt hơi đỏ, sờ râu cười hiền: "Các con dựng nhà, ta cũng mừng. Nói thật lòng, con ta không lấy nhầm người rồi!"

Hạ Hưng Viễn vốn là người ít nói, phải có chút rượu vào mới thốt ra lời chân thật như vậy.

Hạ Thanh Đào với Lục Tùy nhìn nhau, cùng cười. Vân Nương cũng vui lây, cười tươi: "Hôm nay trong nhà chỉ còn thịt còn sót lại sau bữa đãi thợ, ngày mai phải mua thêm thịt đãi thợ tiếp. Ông thông gia ăn hết luôn đi, đừng ngại, chứ ngày mai cũng phải mua mới rồi."

"Đúng đó, phụ thân ăn đi..."
***

Hôm sau, vừa sáng sớm, Hạ Thanh Đào đã dậy lo cơm nước, giặt giũ, làm điểm tâm, rồi đi mua thịt, mua cá.

Hạ Thanh Khê cũng tới sớm, được mời ăn sáng mà xua tay cười: "Ta ăn rồi, nương ở nhà nấu cơm từ sớm, bắt ta ăn no mới cho đi. Ta bảo tới nhà Tiểu Đào rồi thì thiếu điểm tâm?"

Hạ Thanh Đào vừa chan canh ăn, vừa cười: "Vậy lát nữa ta làm mấy cái bánh hành cho các ngươi mang theo, ăn cho đầy miệng dầu!"

Mọi người cùng bật cười.

Vân Nương hỏi: "Hạnh Hoa dạo này sao rồi?"

"Khoẻ lắm ạ!" Hạ Thanh Khê cười: "Đại phu bảo thân thể của nàng ấy khỏe, còn dặn đi lại một chút càng tốt. Chiều nào ăn xong con đều dìu nàng ấy đi quanh sân."

"Vậy thì tốt rồi." Vân Nương gật đầu, yên tâm hơn.
"Ca nhi, nữ nhân mang thai vất vả lắm, đến lúc gần sinh phải cẩn thận, đừng đi đâu xa."

"Con biết rồi thím."

Hạ Thanh Đào ăn xong, đứng dậy: "Huynh ngồi chơi, ta đi nướng bánh đây."

"Ừ, đi đi." Hạ Thanh Khê khoanh tay.

Hạ Thanh Đào vào bếp, đặt chén đũa sang một bên rồi chui vào gian bếp sau nhóm lửa. Trước khi ăn cơm, y đã trộn bột sẵn để làm bánh rán hành, chỉ đợi dầu nóng lên là đổ bánh vào rán.

Dầu vừa nóng, bánh vừa đặt xuống chảo, thì phía sau đã vang lên tiếng cười: "Ôi chao, thơm quá... Lâu lắm rồi chưa được ăn bánh rán của Tiểu Đào đấy nhé!"

Hạ Thanh Đào ngoảnh đầu lại, thấy Hạ Thanh Khê liền cười: "Mới đó mà đã ngửi thấy? Lúc nãy nói ăn no rồi cơ mà, chẳng lẽ còn thèm?"

"Ăn thì no rồi, nhưng bụng no chứ mắt thì vẫn chưa no!" Hạ Thanh Khê cười đùa.

"Vậy lát nữa cho huynh ăn một cái."

"Thôi khỏi." Hạ Thanh Khê cười, bước lại gần bếp. Thấy Hạ Thanh Đào đội tạp dề, sắc mặt hồng hào tươi tắn, nói: "Có chuyện này, A Hạnh dặn ta phải nói cho ngươi nghe."

"Chuyện gì vậy?" Hạ Thanh Đào tò mò liếc nhìn Hạ Thanh Khê.

"Là chuyện của Lý tú tài, người từng xem mắt người đó."

"Hả?" Lúc đầu Hạ Thanh Đào chưa nhớ ra, ngẫm lại một chút rồi mới ồ lên: "A, cái Lý... Lý gì nhỉ?"

"Lý Nguyên!"

"À đúng rồi, Lý Nguyên! Hắn sao rồi?"

"Tháng 8 này vừa thi Hương ở tỉnh thành đó."

"À phải rồi, Lý tú tài đi thi hả?" Hạ Thanh Đào nhớ lại chuyện trong mơ. Lý Nguyên đi thi Hương đậu cử nhân, rồi bỏ y để cưới con gái nhà Triệu viên ngoại.

"Hắn đi thi đó!" Hạ Thanh Khê nhướng mày, ra vẻ bí hiểm: "Ngươi đoán thử xem, hắn đậu hay không?"

Hạ Thanh Đào bật cười: "Ta làm sao mà biết được! Ta đâu phải quan giám khảo! Mà hắn đậu hay không thì có liên quan gì đến ta chứ."

"Ngươi thật sự không để ý à?" Hạ Thanh Khê nhìn Hạ Thanh Đào, cẩn thận xem phản ứng của y: "A Hạnh dặn ta nhất định phải nói cho ngươi nghe, cho hả dạ đó!"

Hạ Thanh Đào bật cười, ngẩng đầu lên nhìn Hạ Thanh Khê: "Vậy nói đi, rốt cuộc hắn có đậu không?"

"Đương nhiên là... không đậu!" Hạ Thanh Khê nói xong liền cười phá lên.

"Đúng là báo ứng! Lúc trước bà ta đi khắp nơi nói xấu ngươi, bây giờ con trai bà ta thi rớt, phải đợi thêm ba năm nữa, ha ha!"

Hạ Thanh Đào nghe xong cũng vui, cười nói: "Đáng đời!"

Trong mơ, người nam nhân này phụ bạc y. Bây giờ cưới phải nữ nhân hung dữ như Dạ Xoa không nói, lại còn thi trượt. Đúng là đáng đời!

"Cho nên A Hạnh mới nhất quyết bắt ta kể cho ngươi nghe, nghe cho sướng cái bụng ấy mà!" Hạ Thanh Khê cũng cười không dứt.

Hạ Thanh Đào trừng mắt nhìn Hạ Thanh Khê: "Nhưng ngươi đừng nói với A Tùy, kẻo hắn tưởng ta còn nhớ đến hắn đó!"

"Ta biết rồi, nên ta mới lén chạy ra đây nói với ngươi đó!"

Vừa dứt lời, Lục Tùy vào bếp, đặt chén xuống: "Hai người nói gì mà vui thế?"

truyenfull,truyenfull vn