Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 84

Y dọn bếp gọn gàng, đem mộc nhĩ đen đã khô bỏ vào hũ cất kỹ, riêng phần đã phơi ráo thì bỏ vào lọ dùng dần.

Nhìn đống mộc nhĩ đen, nhớ hôm nọ bán 300 văn một cân. Y liền thấy trong lòng vui như nở hoa, sống trong núi tuy vất vả nhưng ít ra kiếm được chút tiền, thấy công sức bỏ ra không uổng.

Nghĩ tới đây, y lại nhớ đến cây linh chi kia. Nếu bán được chắc chắn sẽ kiểm được kha khá tiền, chỉ là không rõ nên đem bán ở đâu. Phó đại phu thì toàn chữa bệnh cho người nghèo, chắc không mua nổi. Nếu gặp được thương nhân chuyên mua thuốc, may ra bán được mấy chục lượng?

Nếu lần này thật sự được giá, bọn họ sẽ có cả trăm lượng bạc trong tay rồi. Không biết A Tùy sẽ tính toán thế nào? Hôm trước Vân Nương nhắc đến việc xây nhà mới, hắn chẳng nói chẳng rằng, y cũng không rõ trong lòng hắn nghĩ gì.

Y đang ngẩn người nhìn cái hũ, chợt nghe thấy tiếng động bên ngoài. Ngẩng đầu lên, mới phát hiện trời đã sập tối từ lúc nào.

Y còn tưởng Lục Tùy đã về, vừa đứng dậy thì thấy Tiểu Hắc cụp tai rạp mình xuống đất, đuôi buông thấp, gầm gừ nhe răng nhìn ra sân, phát ra tiếng "grừ grừ" cảnh giác.

Không phải Lục Tùy!

Hạ Thanh Đào lập tức căng thẳng, vô thức nín thở, cố lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Nhưng một lúc lâu, lại không nghe thấy gì cả.

Y nhìn sang Tiểu Hắc, rõ ràng đã phát hiện điều gì đó. Nó đột nhiên phóng ra ngoài, lao đến gần bức tường của cổng viện, nhe răng trợn mắt sủa vang rền:

"Gâu! Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!"

Đó là dấu hiệu khi nó cảm thấy nguy hiểm.

Từ lúc vào núi đến nay, đây là lần đầu tiên Hạ Thanh Đào gặp chuyện như vậy. Y run lên vài nhịp, chợt nhớ tới lời dặn của Lục Tùy. Y vội vàng bước nhanh vào bếp, xách con dao lên. Nhưng tay vừa cầm lấy chuôi dao, lại run bần bật, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

"Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!" Tiểu Hắc vẫn sủa loạn không ngừng, thậm chí còn lao đến sát cổng, tru lên dữ dội.

Hạ Thanh Đào quên mất lời Lục Tùy từng dặn rằng gặp nguy hiểm thì phải trốn đi, y không kiềm được mà đi theo Tiểu Hắc ra gần cửa sân, hai tay cầm chặt con dao, mặt tái nhợt.

"Cộc cộc... cộc cộc..."

Là tiếng móng dã thú chạy xộc trên nền đất!

Hạ Thanh Đào vô thức lùi một bước. Y cảm giác được con dã thú kia đang ở ngay ngoài cửa. Có lẽ vì bị tiếng sủa điên cuồng của Tiểu Hắc hấp dẫn, nên nó đang do dự, không biết có nên xông vào hay không!

Phải làm sao đây? Phải làm gì bây giờ?

Y không có kinh nghiệm ứng phó tình huống thế này. Y hoang mang, không biết nên quát Tiểu Hắc im miệng, hay nên yên lặng giữ hơi thở để tránh thu hút sự chú ý của con dã thú bên ngoài.

Y không biết ngoài kia là thứ gì, là chó sói? Lợn rừng? Hay là hổ? Chính vì không biết, nên nỗi sợ càng bị khuếch đại.

Hạ Thanh Đào nín thở, chăm chú lắng nghe. Y sợ đến mức chân run rẩy lúc nào không hay.

"Gâu gâu gâu! Gâu gâu gâu!"

Tiểu Hắc càng lúc càng dữ tợn, lao sát cửa viện, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ liều mạng với thứ bên ngoài. Mà con dã thú kia dường như cũng đang lắng nghe, bỗng nhiên im bặt.

Hạ Thanh Đào nhíu mày, nín thở lắng tai nghe. Ngay cả Tiểu Hắc cũng dừng sủa, nằm rạp xuống đất, toàn thân căng như dây cung, sẵn sàng chờ địch xông đến.

Bầu không khí chết lặng bao trùm cả khoảng sân.

Không còn tiếng gió, không còn tiếng sủa. Chỉ còn lại tiếng tim y đập vang trong lồng ngực.

Y nuốt nước miếng, cố phân biệt âm thanh ngoài sân.

"Rầm!"

Một cú đâm mạnh vào cổng viện! Tiếng vang dội khắp nơi!

"Aaaaa!"

Hạ Thanh Đào hét thất thanh trong vô thức. Kêu xong mới phát hiện mình đã lộ tiếng, càng hoảng loạn hơn. Tiếng động vừa rồi chắc chắn đã khiến con dã thú biết trong sân nhà có người!

"Rầm! Rầm! Rầm!"

Quả nhiên, tiếng tông cửa càng lúc càng gấp gáp, lực đạo mỗi lúc một mạnh! Nghe như thể con dã thú này to lớn không kém gì con lợn rừng. Dù cổng viện có xà ngang chặn cửa, lại dùng cả đá lớn kê lại nhưng Hạ Thanh Đào có cảm giác rằng, sớm muộn gì nó cũng phá cửa xông vào!

Làm sao bây giờ? Nếu nó xông vào thì phải làm sao?

Tiểu Hắc tuy dũng cảm, nhưng một mình nó liệu có cản nổi hay không? Còn y, trong tay có dao mà run lẩy bẩy thế này thì chém ai được?

A Tùy nói sẽ về sớm... bây giờ chắc là không kịp rồi...

Phải làm gì? Làm gì đây?

Phải rồi! Dùng lửa!

Y nhớ lại lời Lục Tùy từng nói, nhiều loại dã thú sợ lửa!

Hạ Thanh Đào vội chạy vào bếp. Lửa trong bếp đã tắt, nhưng than vẫn còn cháy âm ỉ. Y vội lấy cành khô, chu môi thổi vào: "Hô... hô..."

Nhưng không cháy! Than không bén lửa!

"Rầm! Rầm! Rầm!" Tiếng đâm cửa mỗi lúc một gần hơn, Tiểu Hắc sủa điên cuồng, còn cào cả móng vào cửa. Cảnh tượng hỗn loạn khiến Hạ Thanh Đào không thể giữ bình tĩnh nổi.

Y vội nắm lấy quạt tay, quạt liên tục để lá cây khô bắt lửa. "Xoẹt" một cái, lửa cháy bùng lên. Hạ Thanh Đào lập tức nhét thêm hai cành củi nhỏ, đợi lửa bén thì lại bỏ thêm một khúc củi lớn.

Tay y run bần bật, toàn thân căng cứng, như thể sắp không chịu nổi sức ép nữa.

"Rầm! Rầm!"

Tiếng đập vang lên như sấm! Khung cửa phát ra âm thanh "cót két", như thể sắp bung ra vì không chịu nổi sức nặng.

Bên ngoài trời đã tối hẳn, Tiểu Hắc cũng sủa mệt, không còn lao tới tấn công nữa. Nó chỉ đi vòng quanh trước cửa, thỉnh thoảng rên lên "ư ử", giống như đang tích tụ sức lực, hoặc đang chờ đối phương sơ hở.

Củi đã cháy rực. Hạ Thanh Đào chạy sang phòng bếp, đổ một chén dầu cải, rồi rút cây củi cháy ra, đổ dầu lên đầu gậy.

Vừa đổ vừa run, có lúc suýt tắt lửa nhưng y nhanh chóng điều chỉnh lại, rót cẩn thận, cho đến khi ngọn lửa bén dầu bùng lên màu tím rực rỡ, cháy phừng phừng!

Lửa soi rõ gương mặt y đỏ bừng, nhưng trong lòng lại thấy an tâm hơn đôi chút.

Y giơ đuốc lên, cầm chắc dao trên tay, cố trấn an tinh thần bước ra ngoài. Tuy cửa vẫn bị đâm liên tục, nhưng y đã không còn hoảng loạn như ban nãy. Thậm chí còn hạ thấp giọng, gằn từng chữ:

"Đồ súc sinh! Mày đẩy cửa thử thêm phát nữa xem!"

Bên ngoài im lặng trong một thoáng... rồi lại:

"Rầm! Rầm! Rầm!" Tiếng đâm cửa lần nữa vang dội không ngừng!

Hạ Thanh Đào đảo mắt nhìn quanh, thấy bên cạnh có một cục đá to bằng nắm tay, liền buông dao xuống, bước nhanh tới nhặt lấy, nhắm thẳng ra ngoài tường thật mạnh!

Cục đá bay vọt qua tường, "bịch" một tiếng rơi xuống đất bên ngoài.

"Hừ!"

Một tiếng hừ khẽ vang lên. Thì ra là một con lợn rừng! Nó bị ném trúng, không rõ là tức giận hay bị chọc giận, tiếng húc vào cổng viện càng điên cuồng hơn. Hạ Thanh Đào thậm chí còn nghe thấy tiếng nanh của nó cọ vào ván cửa ken két.

"Muốn chết hả, tao liều với mày luôn!" Giờ phút này, y không còn sợ hãi nữa, không hiểu từ đâu lại trỗi lên một luồng dũng khí. Y xông lên phía trước, giơ cây đuốc ra sát cổng viện: "Mày mà dám xông vào, tao thiêu chết mày!"

"Rầm!" Con lợn rừng húc mạnh một cú, khiến khung cửa rung lắc dữ dội.

"Trời ơi..." Hạ Thanh Đào run rẩy cả người. Y cảm giác cánh cửa này sắp không chịu nổi nữa. Luồng dũng khí vừa rồi lập tức bị tiêu tan, y lùi lại mấy bước, mặt mày trắng bệch, dán chặt vào cánh cửa đã cong vẹo. Y có linh cảm, con dã thú ấy sắp phá cửa mà vào!

Giây phút này, y không còn tâm trí nghĩ đến hậu quả. Trong đầu trống rỗng, chỉ biết nếu lợn rừng thật sự xông vào, y và Tiểu Hắc sẽ là người đối mặt đầu tiên.

Y nín thở, cả bầu không khí dường như cũng trở nên lặng ngắt. Chỉ còn lại tiếng húc cửa ầm ầm...

Đột nhiên, tiếng chó sủa vang lên: "Gâu gâu gâu!"

Hạ Thanh Đào thoáng giật mình, tưởng mình nghe lầm, hoặc vì quá hoảng sợ mà sinh ra ảo giác. Nhưng rồi một đợt tiếng sủa nữa lại vang lên, lần này rõ ràng hơn: "Gâu gâu gâu!"

Tiếng sủa từ xa vọng lại, không phải của Tiểu Hắc, mà là của Đại Môn!

Là Lục Tùy đã về!

Một luồng vui mừng dâng lên cuồn cuộn trong lòng Hạ Thanh Đào, khiến hốc mắt y ươn ướt.

"Vù... phụt!"

Là tiếng tên xé gió!

"Ngoao!" Một tiếng rú thảm thiết vang lên, chính là tiếng kêu của con lợn rừng.

"Đồ súc sinh đáng chết!"

Là giọng của Lục Tùy!

Ngay sau đó là tiếng gầm của Đại Môn, tiếng rống giãy giụa của lợn rừng, cùng âm thanh lách cách của tiếng dao chém xuống.

Tiểu Hắc ở trong sân hưng phấn nhảy lên nhảy xuống, vừa sủa vừa quay cuồng chạy vòng quanh.

Hạ Thanh Đào đứng ở bên trong nghe ngóng mà hồn vía lên mây, quên cả nhúc nhích. Tay y ôm chặt lấy ngực, siết mạnh đến mức mười ngón đều trắng bệch.

"Ngoao!" Lại một tiếng rú thê thảm kéo dài, y hệt như tiếng heo bị giết trong thôn. Nhưng trong rừng núi thế này, âm thanh ấy lại khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Y nuốt khan một ngụm nước bọt, tuy còn sợ nhưng nghe lợn rừng kêu la như vậy. Y biết Lục Tùy và Đại Môn đã chiếm thế thượng phong.

Tiếng vật lộn, gào rống thưa dần, rồi dần dần xa đi. Tiếng bước chân cũng lùi dần.

"A Tùy!" Hạ Thanh Đào hoảng hốt bước lên, lưỡng lự không biết có nên ra ngoài hay không.

Y sợ nếu mình xuất hiện sẽ khiến Lục Tùy phân tâm, nhưng lỡ như A Tùy có chuyện gì... thì sao?

Không được! Phải đi xem! Dù thế nào cũng phải tận mắt nhìn thấy!

Nghĩ vậy, y vội giơ tay mở then cửa, cắm cây đuốc xuống đất, rồi ôm lấy tảng đá chắn cửa. Không hiểu sao lúc này lại thấy sức lực dồi dào, ôm tảng đá lên mà nhẹ bẫng.
"Kẽo kẹt."

Cửa mở ra, y nhấc đuốc bước ra ngoài. Một luồng gió đêm lùa tới, mang theo mùi tanh nồng nặc của máu.

Hạ Thanh Đào không quản được nhiều như vậy, đứng tại chỗ gọi lớn:

"A Tùy... A Tùy!"

Bốn bề chỉ có gió đêm thổi qua, không nghe thấy tiếng đáp lại. Chỉ có Tiểu Hắc sủa "gâu gâu" một tiếng, kéo y quay đầu nhìn. Nó hưng phấn chạy lên mấy bước, rồi lại ngoái đầu về như đang bảo y đi theo.

Không nghĩ ngợi, y lập tức đuổi theo. Tiểu Hắc chạy rất nhanh, y cũng cuống cuồng chạy theo phía sau.

Chẳng mấy chốc, phía trước lấp lóe ánh đuốc của Lục Tùy.

Bóng người cao lớn đứng thẳng trong đêm, tay cầm một cây đuốc. Đại Môn nằm bên cạnh th* d*c, còn Tiểu Hắc thì lao tới mừng rỡ.

"A Tùy!" Hạ Thanh Đào gọi to.

Lục Tùy xoay người lại, thấy là y, liền nói: "Tiểu Đào, ngươi... ngươi không sao chứ?"

Hạ Thanh Đào rảo bước chạy tới trước mặt hắn, hai mắt đỏ hoe: "Không sao, ngươi... ngươi cũng không sao chứ?"

"Ừ, chỉ trầy da chút thôi, không nghiêm trọng." Lục Tùy giơ tay lên, cánh tay trái bị rạch một vết dài, máu vẫn đang nhỏ giọt.

"Trời ơi!" Hạ Thanh Đào giật mình kêu lên: "Vậy mà gọi là trầy da?"

Y lập tức lấy khăn trong ngực ra, đè lên vết thương cho hắn, lo lắng ngẩng đầu nhìn sắc mặt của Lục Tùy. Thấy hắn vẫn bình tĩnh, thậm chí còn mỉm cười, y mới thở phào.

"Không sao đâu, chỉ là vết cào thôi." Lục Tùy nói: "Chờ trời sáng ta đi hái ít thuốc đắp vào là ổn."

"Ừ... Thế còn con lợn rừng kia?"

"Ở đằng kia." Lục Tùy hất cằm.

Hạ Thanh Đào nhìn theo, con lợn rừng to lớn nằm cách đó không xa, toàn thân của nó bê bết máu, cổ họng bị cắn toạc, khắp mình đầy lỗ thủng, chết không kịp giãy.

"Chết rồi à?"

"Ừ. Lúc nó định chạy thì bị đại Môn cắn trúng cổ, ta chém một nhát, thế là xong."

"Chết là tốt rồi..." Hạ Thanh Đào thở phào, lại hỏi: "Giờ phải xử lý nó sao?"

"Sợ mùi máu kéo thú dữ tới, ta sẽ kéo xác nó ra xa. Ngươi lấy nước rửa sạch chỗ trước cổng viện. Nơi nào rửa được thì rửa, còn lại thì ta dùng đất lấp."

"Được!"

Hai người chia nhau hành động. Hạ Thanh Đào cắm đuốc ngay trước cửa, gánh nước từ bờ suối về rửa sạch vết máu. Một lúc sau, Lục Tùy kéo xác lợn rừng đi, rồi quay về hỗ trợ. Hắn dùng xẻng xúc đất dính máu đem đi đổ, sau đó lấp lại bằng đất sạch.

Bận rộn một hồi, hai người cuối cùng cũng thu dọn "chiến trường" xong, đóng kỹ cổng viện, rồi cùng nhau vào nhà.

truyenfull,truyenfull vn