"Dùng cuốc nhẹ tay thôi, đào chậm mà chắc." Lục Tùy dặn.
"Ừ!" Dù trong bụng vẫn còn hơi sợ bộ xương trắng khi nãy, nhưng y vẫn gật đầu. Y ôm Đại Môn và Tiểu Hắc, men theo con đường ban nãy đến chỗ gốc cây quýt để đào.
Cuốc nhỏ tuy không tiện bằng xẻng, nhưng chắc hẳn Lục Tùy chọn dùng là có lý do. Loại này dễ đào với những gốc cây nhỏ, đào chậm một chút cũng không sao.
Còn bên này, Lục Tùy quay lại vách đá, dọn mấy bụi cỏ và dây leo quanh khe đá rồi cúi người xem kỹ bộ hài cốt.
Nhìn kỹ thì người này có vẻ không giống người địa phương. Trên chân vẫn còn mang đôi ủng đã bị hỏng, nhưng chất liệu rất tốt. Trên người mặc áo dài tay có viền cổ, cổ tay còn đeo bao da. Kiểu trang phục thế này không giống dân thường.
Lục Tùy im lặng suy nghĩ. Dù là ai đi nữa, chết trong rừng sâu hoang vu thế này không nên để phơi thây. Hắn từng đào bùn chôn rác thải, bây giờ đào một huyệt mộ cũng không khó.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy phía đông có một gốc cây thông to. Nơi đó thoáng đãng, có ánh nắng chiếu tới, chính là vị trí thích hợp.
Lục Tùy chọn vị trí, bắt đầu đào hố. Động tác của hắn thành thạo gọn gàng, chẳng mấy chốc đã đào được một hố sâu khoảng hai thước. Hắn lấy bao tay vải do Hạ Thanh Đào may, mang vào cẩn thận nhặt từng khúc xương.
Trong lúc di chuyển, hắn phát hiện dưới thân bộ hài cốt có một thanh đao. Vì bị kẹt trong khe đá, nên không bị mưa gió bào mòn, lưỡi đao vẫn sáng loáng như gương, lạnh buốt như mới rèn xong. Rõ ràng đây là thanh đao tốt.
Tuy vậy, hắn không tham. Hắn đặt cả thanh đao và bộ xương xuống hố, lấp đất lại cẩn thận. Vì sợ bị thú hoang đào lên, hắn còn đè thêm nhiều lớp đá bên trên, gần như làm thành một nấm mồ nhỏ. Sau cùng, hắn nhặt một tảng đá hình chữ nhật, dựng lên làm bia mộ đơn sơ.
"Lục Tùy..."
Hắn quay đầu lại, thấy Hạ Thanh Đào đã đến nơi, hỏi: "Sao ngươi lại tới đây?"
"Ta thấy bên kia cũng xong rồi, nên sang đây xem." Hạ Thanh Đào nhẹ giọng nói, mắt nhìn nấm mộ trước mặt. Y trầm mặc một lúc rồi thở dài: "Không biết người này là ai... Chết giữa rừng núi hoang vu như vậy, người thân chắc đã tìm kiếm suốt bao năm."
Lục Tùy im lặng, không đáp.
Trong lòng hắn nghĩ, từ bộ y phục và thanh đao kia, người này chắc chắn không phải là dân thường. Hắn nhớ tới mảnh lệnh bài mà Hạ Thanh Đào từng nhặt được trong rừng, rất có thể chính là của người này.
Nhưng nhiều chuyện không bằng ít chuyện. Hắn không muốn khiến Hạ Thanh Đào phải bận tâm nên chỉ nói: "Trên người không có giấy tờ hay thứ gì nhận dạng. Dù có báo quan phủ, quan phủ cũng không tra nổi. Ta với ngươi chôn cất như vậy là đã tận tình tận nghĩa rồi."
Hạ Thanh Đào gật đầu, rút từ cổ tay ra một chuỗi hạt nhỏ, đặt trước bia mộ. Y tháo hồ lô bên hông Lục Tùy, mở ra, đổ một ít rượu xuống đất: "Vị đại ca này, tuy không biết huynh là ai, nhưng mong huynh có thể yên nghỉ. Nhà nghèo không có nhang đèn, chỉ có chút rượu nhạt nhà tự nấu, coi như lòng thành."
Tế lễ xong, Lục Tùy tháo bao tay, ném sang một bên. Hắn đi đến khe nước gần đó rửa sạch tay, rồi mới quay lại chỗ vách đá để hái linh chi.
Linh chi mọc trên cao, dù có nhón chân cũng không với tới. Hạ Thanh Đào đứng bên dưới góp ý: "Hay là tìm tảng đá kê chân? Chứ tảng đá này không dễ leo đâu."
"Ừ." Lục Tùy đi tìm một hòn đá lớn, kê dưới chân. Sau đó hắn rút mũi tên đeo sau lưng ra, nhón chân vươn tay, cố gắng dùng đầu mũi tên khều xuống.
"May mà ngươi cao." Hạ Thanh Đào đứng bên dưới nhìn, cười: "Chứ người thấp như ta thì chịu."
Lục Tùy vươn tay, đầu mũi tên khều đúng linh chi. Mới khều được một chút, cả cụm đất đỏ quanh linh chi liền rơi xuống ào ào.
"Thanh Đào, tránh ra một chút!"
Không kịp rồi, đất đỏ rơi xuống người Hạ Thanh Đào. Y "a" một tiếng, vội lùi lại, vừa phủi đất vừa cằn nhằn: "Aida, ta chỉ đứng gần một chút để hổ trợ thôi mà!"
Lục Tùy bật cười: "Ai bảo ngươi đứng sát như vậy, ta còn không dám dùng sức."
"Về nhà nhớ gội đầu cho ta đấy." Hạ Thanh Đào lầu bầu.
"Chờ rửa tay xong rồi hãy nghĩ tới gội đầu." Lục Tùy nói, rồi dùng thêm lực. Cuối cùng linh chi tách ra khỏi đá, rơi thẳng xuống. Hắn nhanh tay đón lấy, ôm gọn linh chi vào lòng.
Đúng là linh chi tốt!
Bình thường nhìn không rõ, nhưng khi cầm trên tay mới thấy linh chi lớn cỡ nào. Tay Lục Tùy vốn đã lớn, vậy mà cụm linh chi to bằng cả hai bàn tay úp vào nhau. Rõ ràng, cây linh chi này đã mọc lâu năm trong núi.
Hắn đưa cho Hạ Thanh Đào xem: "Nhìn xem."
"Oa!" Hai mắt Hạ Thanh Đào sáng rỡ, nói: "To quá chừng! Cái này đem bán chắc được một khối tiền lớn!"
Lục Tùy nhìn y, bật cười: "Hạ tiểu gia nhà ta quả là có số phát tài."
Hạ Thanh Đào cũng cười, đáp: "Phải gọi là người tốt được báo đáp mới đúng!"
Lục Tùy tuy cười theo, nhưng trong lòng không nghĩ vậy. Hắn không tin chuyện "người tốt được báo đáp", chỉ tin Hạ Thanh Đào mệnh tốt. Từ ngày Hạ Thanh Đào gả cho hắn, vận may như đổ dồn về. Có lẽ mười mấy năm xui xẻo trước kia, bây giờ mới được đền bù.
"Hái xong quýt chưa?" Hắn hỏi.
"Ừm... Cuốc không bén, đào hơi mệt nhưng cũng xong rồi."
Lục Tùy cười bật thành tiếng: "Ừ, cuốc nhỏ đào cây đúng là cực thật. Để ta lo."
Hai người bỏ linh chi vào gùi, cùng nhau đào lại gốc cây quýt. Sau đó Lục Tùy vác cây quýt, Hạ Thanh Đào đeo gùi sau lưng, đi hái mấy loại quả dại.
Hai người không tham lam, không tính đi sâu hơn.
Họ hái thêm một ít táo rừng, nho dại, rồi về lại khu rừng sau nhà hái thêm hai cân táo. Hạ Thanh Đào tính đem táo phơi khô để làm mứt, để về nhà ăn vặt hoặc nấu canh, làm bánh đều được.
Cuối cùng, hai người còn đào được ít khoai từ bờ suối. Sau đó quyết định tối nay sẽ nấu canh gà với rau dền và khoai.
Về đến nhà vẫn còn sớm, Lục Tùy nhìn bóng nắng ngoài sân, ước chừng nửa giờ Thân, còn hơn một canh giờ nữa mặt trời mới lặn. Vì Hạ Thanh Đào nói muốn gội đầu, nên hắn tranh thủ nhóm bếp nấu nước ấm, để còn kịp hong tóc lúc trời còn nắng. Vừa dễ khô, lại tránh bị cảm.
Giờ Thân: 13:00-15:00.
Lục Tùy nấu nước bên bếp lớn, Hạ Thanh Đào thì lấy vải sạch lau khô cây linh chi. Y nhớ sách thuốc có viết, linh chi cần được hong gió để bảo quản, không được phơi nắng. Lau sạch xong, y đặt cây linh chi lên cái rổ tre nhỏ, để trên ghế ở gian nhà chính. Nơi đó không bị mưa tạt cũng không có nắng chiếu vào, lại thông gió thoáng khí.
Tiếp theo, y rửa sạch táo và nho dại. Táo thì để riêng ở một góc có nước đọng, còn nho thì bỏ vào chén để ăn vặt. Mấy quả rửa tay thì gói trong túi vải, đặt dưới hiên nhà. Y để sẵn ở đấy, lát nữa có rửa tay, rửa chén hay gội đầu đều có thể dùng.
Lúc này nước cũng đã nóng, Lục Tùy gọi Hạ Thanh Đào ra gội đầu. Y dặn trước: "Ngươi nhớ dùng quả rửa tay để tắm rửa kỹ càng một chút. Dù chúng ta không cố ý bất kính gì, nhưng dù sao cũng đã đụng phải thi thể, lại còn dính bụi đất lúc hái linh chi."
Lục Tùy biết y ưa sạch sẽ, lập tức gật đầu: "Ừ, ta sẽ tẩy rửa sạch sẽ."
Thế là Hạ Thanh Đào gội đầu trước, Lục Tùy tranh thủ trồng tạm cây quýt xuống đất. Đợi y gội đầu xong, hắn mới đi rửa tay, gội đầu tắm rửa dưới sự "giám sát" của Hạ Thanh Đào. Hắn dùng quả rửa tay và nước ấm kì cọ một lượt cho yên tâm.
Tới khi mặt trời ngả về phía tây, hai người xõa tóc hong nắng. Ở giữa núi rừng, trông giống như hai phu phu sống ẩn cư.
Nắng tắt, hai người bắt đầu nấu cơm tối.
Lục Tùy vừa tắm xong, Hạ Thanh Đào không cho hắn nhóm lửa nên tự mình vo gạo, nấu cơm. Y sai hắn đi gọt vỏ khoai sọ. Phần gà rừng còn lại được đem hấp thêm, y cũng nấu thêm một nồi canh rau khô.
Khi bếp nóng đều, y đặt nồi nhỏ lên bếp phụ, bỏ khoai sọ vào, rưới thêm phần nước canh gà, đậy nắp lại ninh liu riu.
Lục Tùy thì đi sắp xếp quần áo, gom mộc nhĩ khô lại, rồi ngồi dưới hiên cắt rau hẹ.
Chờ cơm trong nồi vừa chín tới, nồi khoai sọ cũng vừa mềm, Hạ Thanh Đào đem rau hẹ cắt nhỏ cho vào nồi khoai, đậy nắp đun thêm chút nữa.
Y tách bếp lửa sang một bên, thay nồi đất nấu nước. Còn nồi sắt thì múc canh cho vào bát.
"A Tùy, ăn cơm!" Y gọi.
"Ừ!" Lục Tùy nghe mùi khoai sọ thơm lừng, vội buông việc trong tay, rửa sạch tay rồi vào bếp phụ giúp.
Cả hai người cùng ngồi ăn ở gian nhà chính.
Lần này Hạ Thanh Đào đem cả nội tạng gà nấu chung, món canh khoai sọ rau hẹ mềm ngọt, vừa vào miệng đã tan ra, vị canh gà đậm đà thơm ngậy, thêm chút béo từ chính rau củ, chan vào cơm trắng ăn rất vừa miệng.
"Ngon không?" Hạ Thanh Đào hỏi.
Lục Tùy gật đầu: "Ngon lắm, ngươi giỏi thật đấy."
Hạ Thanh Đào nghe vậy thì vui ra mặt, có phần đắc ý. Y múc thêm canh chan lên cơm cho hắn, còn gắp tim gà với mề gà bỏ vào bát: "Ăn nhiều một chút, ngươi ăn ta mới vui."
Lục Tùy nhìn bát cơm của mình, hỏi: "Thế còn ngươi thì sao?"
"Ta ăn ức gà với cánh gà." Hạ Thanh Đào mỉm cười, nói: "Khoai sọ còn nhiều lắm, phải ăn cho hết. Sáng mai ta nấu canh gà, ăn với bún hoặc mì."
"Ừ, được."
Hai người ăn sạch cả gà lẫn khoai sọ, phần nước canh và xương thì dành cho Đại Môn với Tiểu Hắc. Sau đó dọn dẹp, rửa nồi rửa chén. Lục Tùy xung phong làm phần đó, bảo Hạ Thanh Đào đi tắm trước. Y cũng không khách sáo, liền tự mình đi tắm.
Xong xuôi, hai người ra hiên nhà ngồi ăn táo, ăn nho, nhìn cảnh núi đêm dưới trăng.
Lúc này còn muỗi, Lục Tùy đốt ngải để xua muỗi. Hạ Thanh Đào ngồi bên cạnh không bị muỗi cắn gì cả.
Y vừa ngồi ăn nho, vừa nhìn lên bầu trời đêm, ánh trăng treo lưng chừng phía đông. Núi đen sẫm một màu, thi thoảng có chim bay ngang, kêu vang giữa rừng già. Cảnh đêm không thể gọi là đẹp, thậm chí có phần khiến người ta sợ hãi. Nhưng vì có Lục Tùy ngồi bên cạnh, Hạ Thanh Đào lại cảm thấy yên tâm, thậm chí có chút yêu thích bầu không khí yên tĩnh này.
"Ta nhớ có lần trước..." Y nghiêng đầu nhìn Lục Tùy, nói: "Lần đó ngươi bắt được sơn dương, mà về hơi trễ. Ta ở nhà nhìn núi rừng tối thui phía sau, thấy sợ muốn chết."
Lục Tùy nghe vậy, bật cười: "Lúc ta mới dọn vào đây cũng vậy đó."
"Ngươi cũng sợ sao?" Hạ Thanh Đào nghiêng đầu nhìn hắn, chờ câu trả lời.
"Ừm, lần đầu theo sư phụ vào núi, có lần ta đuổi theo con thỏ. Càng đi càng loạn, đến khi trời tối mịt mới nghe tiếng sư phụ gọi tên ta. Ta lần theo âm thanh đi tới phía trước, quả nhiên thấy được người, nhưng không hiểu sao giữa ta và người lại bị chắn bởi một khe nước, không qua được."
"Sau đó thì sao?" Hạ Thanh Đào hỏi.
Lục Tùy cười: "Thì ta cứ đứng bên này, còn sư phụ tự vòng qua tìm ta."
"Lúc lạc đường ngươi có sợ không?" Hạ Thanh Đào hỏi.
Trong lòng y, Lục Tùy dường như chưa bao giờ có thứ cảm xúc gọi là sợ hãi.
Lục Tùy đáp: "Dĩ nhiên là có sợ, nhưng khi đó ta đã chuẩn bị tâm lý rồi. Nếu không tìm được đường, hay không tìm được sư phụ, thì tìm một gốc cây to, leo lên đó ngủ qua đêm, đợi đến sáng mai rồi tính tiếp."
"Thật gan dạ." Hạ Thanh Đào khen ngợi.
Y thầm nghĩ: Đây mới đúng là Lục Tùy. Không phải hắn không biết sợ, chỉ là hắn luôn có thể bình tĩnh rất nhanh để tìm cách giải quyết.
"Chuyện đó cũng gọi là gan dạ sao?" Lục Tùy nghiêng đầu nhìn y, ánh mắt dịu dàng: "Trong lòng ta, dám ra mặt vì ta đánh người mới thật sự là gan dạ."
Hạ Thanh Đào bị hắn chọc cười, nhưng cũng thấy ngượng, lầm bầm: "Cái đó có gì đâu, chỉ là vì có ngươi đứng bên cạnh thôi. Nói khó nghe thì...là 'chó cậy thế chủ' đó."
"Thì 'tiểu cẩu' đó cũng hung dữ lắm." Lục Tùy không nhịn được cười theo.
"Này!" Hạ Thanh Đào trừng mắt lườm, nói: "Mắng ta đấy à? Cẩn thận ta cắn ngươi bây giờ!"
Lục Tùy lại cười, từ tốn nói: "Đừng cắn ta, đêm nay ta còn muốn lăn lộn với ngươi."
"Ngươi..." Hạ Thanh Đào định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại đỏ mặt, không nói nữa.
Hai người ngồi thêm một lát, trò chuyện rôm rả rồi cùng nhau đi ngủ.