Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 77

Tối qua Hạ Thanh Đào với Bạch Thủy Nhi trò chuyện tới tận nửa đêm mới chịu ngủ. Sáng hôm sau, hai người đều dậy không nổi, đặc biệt là Hạ Thanh Đào, y đã hai đêm liền mất ngủ, lúc ăn sáng vừa ăn vừa ngáp liên hồi.

Lục Tùy thấy y mệt mỏi rã rời, không nhịn được cười: "Tối qua lại thức khuya nữa à?"

"Chắc vậy... cũng không biết ngủ quên lúc nào." Hạ Thanh Đào đáp, lại ngáp thêm một cái.

Bên cạnh, tinh thần của Bạch Thủy Nhi khá hơn đôi chút, cười híp mắt nói: "A Tùy, ngươi đừng trách ta, tối qua ta dạy hắn nhiều thứ lắm! Sau này ngươi tự mình trải nghiệm sẽ biết."

Lục Tùy không nghĩ nhiều, chỉ tưởng bọn họ nói chuyện sinh hoạt vụn vặt, liền đáp: "Nhưng cũng không cần nói chuyện đến quá nửa đêm... Ráng mà ngủ bù đi."

"Chiều còn phải tiễn người ta xuống thuyền, sao ngủ được?" Hạ Thanh Đào vừa nói vừa thở dài. Hơn nữa, buổi sáng trong nhà còn bao việc, sao y nỡ đi nghỉ.

Ngô Trừng lúc ấy đang ăn mì , vừa nhai vừa nói: "Không vội, hôm qua ta với A Tùy đã bàn chuyện thu gạo rồi, chậm nhất cũng phải ngày mai mới đi."

"A? Thu gạo?" Hạ Thanh Đào và Bạch Thủy Nhi nghe xong đều tò mò.

Lục Tùy và Ngô Trừng bèn kể lại kế hoạch đã bàn từ đêm qua. Nghe xong, hai người đều hết sức đồng tình.

Ăn xong bữa sáng, Lục Tùy và Ngô Trừng cùng nhau đi tìm trưởng thôn. Việc này phải báo cho cả mấy thôn lân cận, vì riêng thôn Lục thì lượng gạo thu được chắc không nhiều.

Thuyền của Ngô Trừng lớn, có thể chở đến 4000 cân gạo, nên đã đi một chuyến thì càng đầy càng tốt.

Bạch Thủy Nhi thì trở về thuyền sắp xếp lại chỗ trống để chứa gạo. So với hải sản, gạo dễ vận chuyển hơn, chỉ cần khô ráo là được, không cần bảo quản tươi. Nhưng vì trước đó từng để đá lạnh, nên bây giờ phải xử lý lại phần sàn còn hơi ẩm.

Hạ Thanh Đào cùng Vân Nương thì lo dọn dẹp việc nhà, buổi chiều còn phải ra bến giúp cân gạo. Gạo cũng như dương mai, đều phải chọn lọc kỹ lưỡng. Loại bị vỡ vụn, lẫn tạp chất thì họ không thu.

Đúng lúc này cũng đang vào vụ thu lúa sớm, nhà nào cũng còn dư thóc gạo, nên giá thị trường đang thấp. Bình thường 70 văn một đấu, nay chỉ còn 65. Nếu bán cho tiệm gạo trong trấn thì còn bị ép giá thêm, mà lại phải mang đi xa, rất phiền.

Người trong thôn vốn cũng chưa vội cần tiền, đa phần đều giữ gạo lại, một là vì giá rẻ, hai là còn chưa rõ vụ thu lúa thế nào. Nếu như mùa sau thất bát, mà bây giờ bán rẻ, thì tới mùa đông lại phải mua với giá cao, chẳng khác gì tự làm khổ mình hay sao? Hơn nữa, tự đem gạo lên trấn bán thì lời lãi chẳng được bao nhiêu.

Nhưng nếu là Lục Tùy với Ngô Trừng đến thu, lại khác hẳn. Một là thu đúng giá thị trường 65 văn. Hai là không cần người bán phải chở đi đâu cả. Ba là chỉ cần năm đấu là họ sẽ thu mua. Nhà nào dư gạo, bán vài đấu đổi ít tiền mua đồ gia dụng cũng tốt.

Trưởng thôn của thôn Lục sau khi thông báo khắp thôn, lập tức có người mang gạo ra bến bán. Hạ Thanh Đào với Bạch Thủy Nhi phụ trách kiểm tra chất lượng, còn Lục Tùy, Ngô Trừng, Ngô Hải thì khiêng gạo chất lên thuyền. Vân Nương và Lục Diêm phụ trách trả tiền.

Buổi chiều lại có người dân của các thôn khác kéo tới bán. Có tin đồn rằng bên này thu giá tốt, chỉ cần mang 5 đấu là bán được, nên tin đồn lan rất nhanh. Thậm chí dân người của thôn Hạ cũng đến. Có người còn đứng trước mặt Hạ Thanh Đào khen Lục Tùy không ngớt, bảo rằng Lục Tùy thật giỏi, làm ăn đâu ra đó...

Đến khi trời sẩm tối, họ đã thu đủ 4000 cân, những ai tới trễ đều bị từ chối.

Bữa tối lại ăn ở nhà Lục Tùy, nhưng vì ai cũng mệt nên không bày biện rình rang như tối qua. Vân Nương nấu một nồi mì lúa mạch với canh gà còn lại từ hôm trước, hương vị đậm đà. Mọi người đều đói, ăn xong nhanh gọn.

Tối đó, Hạ Thanh Đào muốn sang ngủ với Bạch Thủy Nhi, nhưng bị Lục Tùy cản: "Đã dính nhau cả ngày rồi còn muốn ngủ chung?"

"Thì chỉ chuyện trò đôi chút thôi mà... Không nói vài câu là thấy thiếu đó!" Hạ Thanh Đào chớp mắt nhìn hắn, ánh mắt mong chờ.

Nhưng lần này, Lục Tùy lại "lạnh lùng vô tình", liếc mắt ra hiệu cho Ngô Trừng. Ngô Trừng lập tức kéo Bạch Thủy Nhi đi: "Không có Thủy Nhi bên cạnh, ta ngủ không được!"

"Ngươi là con nít ba tuổi chắc?" Bạch Thủy Nhi bị Ngô Trừng kéo đi, vừa cười vừa mắng: "Xa ta có một chút là không ngủ được hả?"

Hạ Thanh Đào thấy hai người họ rời khỏi, liền quay sang chu môi nhăn mặt với Lục Tùy: "Khó khăn lắm mới có dịp gặp nhau..."

"Sau này còn nhiều cơ hội." Lục Tùy xoa nhẹ tay y, nói: "Mau đi rửa mặt, rồi ngủ thôi."

"Thôi được." Thực ra Hạ Thanh Đào cũng đã mệt lắm rồi. Hai đêm mất ngủ, hôm nay lại bận rộn suốt ngày. Bây giờ y mệt đến mức không còn sức phản kháng nữa.

Y rửa mặt xong rồi lên giường nằm.

Đến khi Lục Tùy rửa mặt trở vào, thì Hạ Thanh Đào đã ngủ say từ lâu.

Lục Tùy ngồi xuống bên mép giường, ngắm nhìn gương mặt trắng trẻo yên tĩnh của Hạ Thanh Đào, khóe môi khẽ cong. Hắn đưa tay, nhẹ vuốt lên má Hạ Thanh Đào như thể đang chạm vào một món bảo vật quý giá.

Hạ Thanh Đào không có hắn ở bên cạnh, vẫn có thể sống tốt, vẫn vui vẻ. Nhưng nếu hắn không có Hạ Thanh Đào ở bên cạnh, trong lòng cứ cảm thấy trống trải, không sao quen nổi.

Vẫn là nên giữ Hạ Thanh Đào ở bên người. Dù là ai, kể cả Bạch Thủy Nhi cũng không được tranh với hắn.

Một đêm mộng đẹp.

Sáng hôm sau, Hạ Thanh Đào tỉnh dậy, tinh thần sảng khoái, người nhẹ nhõm. Ăn sáng xong liền theo Lục Tùy ra bến tiễn vợ chồng Bạch Thủy Nhi. Vân Nương còn chuẩn bị cho họ một giỏ rau xanh, nào là mướp, đậu tương, cà tím, v.v..., để họ ăn dọc đường cho đỡ nhớ hương vị quê nhà.

Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng cảm động vô cùng. Rõ ràng hai bên chỉ là khách quen tình cờ gặp gỡ, không có chút máu mủ gì, vậy mà tình nghĩa lại còn hơn cả huynh đệ ruột thịt. Gặp được nhân duyên như thế, cũng xem như là may mắn lớn trong đời.

"Tháng Tám ta lại tới! Lúc đó hai chúng ta ngủ chung tiếp nha!" Bạch Thủy Nhi đứng trên thuyền, vẫy tay với Hạ Thanh Đào cười to: "Nhớ giữ gìn sức khỏe!"

"Giữ gìn sức khỏe! Lái thuyền cẩn thận! Ta chờ các ngươi tới!" Hạ Thanh Đào cũng vẫy tay đáp lại, giọng đầy lưu luyến.

Thuyền lớn thuận gió rẽ nước, ánh nắng vàng óng phản chiếu trên mặt sông bị sóng nước xé tan, con thuyền chậm rãi khuất dần xa.

Tiễn khách xong, Hạ Thanh Đào cùng Lục Tùy xuống ruộng. Mảnh đất trước từng trồng bí đao, giờ dây đã úa, bọn họ định cải tạo lại để trồng củ cải.

Lục Tùy cầm cuốc xới đất, Hạ Thanh Đào thì nhổ cỏ, gom sang một bên. Bốn phía yên tĩnh không bóng người, hai người vừa làm vừa trò chuyện.

"Lần trước bán dương mai lời được 2 lượng 550 văn, giờ lại đầu tư hơn 10 lượng 400 văn... Ta chưa nói với nương, sợ nương lo lắng." Hạ Thanh Đào vừa nhổ cỏ vừa nói.

Lục Tùy đánh cuốc, đáp: "Chắc nương cũng đoán ra rồi, chỉ là không hỏi. Nhưng nương cũng hiểu tính cách của Bạch Thủy Nhi với Ngô Trừng, chắc cũng không đến mức lo quá."

"Làm buôn bán có lời có lỗ, cũng là chuyện thường. Có điều nương lớn tuổi rồi, giống như cha mẹ ta ngày trước, cứ cho rằng buôn bán không bằng cày ruộng trồng chè, thấy như vậy mới yên tâm."

Lục Tùy gật đầu, rồi nói: "Lúa mùa cũng gieo rồi, chờ lớn lên một chút, thời tiết dịu lại, ta với ngươi vào núi một chuyến."

"Được nha!" Hạ Thanh Đào vừa nghe nói tới chuyện vào núi liền phấn khởi: "Lần này đi, ngoài dầu, muối, nước tương thì mang thêm ít thịt kho, trứng gà gì đó. Vào núi mà không có thịt heo ăn thì ăn uống không thấy đã miệng gì hết."

Lần trước vào núi là lần đầu, mà Lục Tùy trước kia không để tâm đến chuyện ăn uống, chỉ cần có gà rừng là đủ, nên không chuẩn bị gì nhiều.

Lục Tùy nghe thế, liền đáp: "Được. Lần trước là ta không nghĩ chu toàn, lần này mang nhiều một chút. Ngươi thích ăn thì mua nhiều một chút, tiện thể mua luôn trứng vịt muối."

Hạ Thanh Đào vừa nhổ cỏ vừa lắc đầu: "Ta nghĩ trứng vịt muối không mua cũng được, mang thịt kho, trứng gà là được. Ngươi ra ngoài ăn cơm nắm với trứng là xong."

"Ta ăn gì cũng được." Lục Tùy không quan tâm lắm đến chuyện ăn uống, chỉ cần Hạ Thanh Đào có đồ ngon là được.

"Thì cũng phải để 'các ngươi' ăn cho tử tế chứ."

"Các ngươi?"

Hạ Thanh Đào bật cười: "Ngoài ngươi ra còn có Đại Môn, Tiểu Hắc chứ ai. Cùng nhau đi săn, không có gì lót dạ thì sao mà có sức?"

Lục Tùy khựng tay một chút, sau đó bật cười: "Ngươi đúng là nghĩ chu toàn thật."

"Dĩ nhiên rồi!" Hạ Thanh Đào vừa nói vừa cúi đầu nhổ cỏ. Trong đầu lại lướt qua lời dặn dò và lọ thuốc mỡ mà Bạch Thủy Nhi đưa cho y mấy hôm trước. Bây giờ đang ở giữa ruộng, xung quanh lại không có ai, nên y cũng không thấy ngượng nữa.

Lục Tùy thấy y bỗng dưng đỏ mặt, dừng tay đánh giá mấy lần. Bất chợt đoán ra điều gì, môi khẽ nhếch cười, lại cúi đầu tiếp tục xới đất.

***

Xới đất xong, Lục Tùy đi múc nước, Hạ Thanh Đào dùng gáo tưới đều lên đất, rồi hai người cùng đào rãnh, vùi củ cải xuống, lấp đất lại, vậy là xong một luống.

"Mai làm thêm đất trồng cà tím đi." Hạ Thanh Đào đứng dậy phủi tay: "Trồng ít đậu đũa, sau này làm món đậu chua ăn với cơm cũng ngon."

"Được." Lục Tùy cạo sạch bùn trên cuốc: "Trồng đậu đũa phải có gậy trúc, mai ta dậy sớm vào rừng chặt, không thì người khác lấy hết."

Sau núi có một rừng trúc hoang, ai cũng có thể vào. Nếu không tranh thủ thì những cây trúc tốt sẽ bị người khác chặt mất.

"Ừm." Hạ Thanh Đào xách thùng nước theo sau hắn, nói: "Còn phải rải thêm ít phân nữa, phụ thân của ta nói củ cải rất ăn phân."

"Vừa hay mấy hôm nay đang định dọn chuồng heo. Để ta gom đống bí đao thối lại, ủ phân luôn."

Hai người nhà quê, làm nông nói chuyện đồng áng, chủ đề trò chuyện chỉ quay quanh mấy việc ruộng vườn. Trên đường về còn gặp vài người trong thôn, ai cũng thân thiện chào hỏi. Gần đây nhà Lục Tùy thu mua gạo, ai cũng biết họ làm ăn với thương lái hải sản, lại là làm hợp tác lâu dài, nên ai cũng thêm phần quý mến.

***

Về đến nhà, thấy Vân Nương vừa từ nhà bá nương trở về, tay còn xách theo một quả hương phao, mặt mày tươi rói: "Cây thị của nhà đại bá năm nay ra nhiều trái lắm. Tuy da dày, nhưng nước nhiều lại thơm. Bá nương cứ bắt ta mang một quả về. Quả này thơm ghê, đặt trong nhà cho thơm cũng được!"
(*): bản gốc tác giả ghi là cây hương phao, mà tui tra gg thì không thấy. Mà thấy tác giả miêu tả giống cây thị quá nên t đổi thành cây thị luôn cho mọi người dễ hiểu nhé.

Hạ Thanh Đào rửa tay, cầm lên ngửi thử, mắt sáng rỡ: "Thật đó, thơm quá! Hồi nhỏ ở quê con cũng có cây thị to lắm, mà không ăn được. Vị của nó chua khé, chát miệng, rớt đầy đất cũng không ai thèm nhặt. Chỉ mấy đứa nhỏ không biết gì thì nhặt chơi thôi."

Y lại nói: "Cây nhà đại bá trĩu quả như vậy, sau này con với A Tùy cũng trồng thêm ít cây ăn trái. Chờ sau này có con, cũng có trái cây cho nó ăn chơi."

Vân Nương cười: "Sau này các con làm nhà riêng, thì trồng trong sân mới."

Hạ Thanh Đào ngẩn ra, buột miệng hỏi: "Nương, ý nương là... muốn tách ra ở riêng?"

Ở quê, người ta quý trọng chuyện cả ba đời đều chung sống. Nhưng huynh đệ sau khi lập gia đình, mâu thuẫn khó tránh, nên chia nhà là chuyện thường. Có điều, Vân Nương chủ động nhắc đến chuyện phân gia, quả thực hiếm thấy.

Bà vẫn cười hiền: "Hai đứa lập gia đình rồi, phân ra cũng là chuyện sớm muộn thôi. Ta già rồi, ở chỗ này cũng quen, cứ như vậy là được."

Bà hiểu, Lục Tùy và Hạ Thanh Đào đều là người có bản lĩnh. Căn nhà mới không phải sang năm thì là năm sau cũng dựng xong. Bây giờ bà chủ động nói ra, để hai vợ chồng trẻ bớt áp lực.

"Nương không đi, chúng con cũng không đi!" Hạ Thanh Đào dứt khoát nói.

Vân Nương cười dịu dàng: "Ngốc à. Vậy thì trước cứ làm nhà đi, làm xong nếu tốt, ta cũng đi theo các con qua hưởng phúc."

Bà không nỡ rời xa Lục Tùy và Lục Diêm, đứa nào cũng là con, bên nào cũng thương. Nói vậy để nhẹ lòng Hạ Thanh Đào, khiến y không cảm thấy áp lực.

Quả nhiên, Hạ Thanh Đào nghe xong liền vui vẻ hẳn: "Vậy chúng con sẽ cố gắng!"