Bà thím ấy rõ ràng muốn mua, chỉ là tiếc tiền. Nhưng khi thấy Hạ Thanh Đào không chịu bớt giá, liền thẹn quá hóa giận, bĩu môi nói: "Không mua nữa! Mấy quả trứng thôi mà làm như quý báu lắm vậy!"
Nói xong, bà ta uốn éo thân mình quay lưng bỏ đi.
Hạ Thanh Đào không buồn để tâm. Làm ăn buôn bán mà, gặp đủ kiểu người là chuyện bình thường. Y cũng đã tính sẵn lời lãi nên cũng không muốn tranh chấp.
Một giọng nói vang lên bên cạnh, giọng phu lang trung niên dịu dàng: "Tiểu ca nhi này, tính tình của ngươi tốt thật đó."
Y ngẩng đầu, thấy một phu lang trung niên mặc bộ đồ màu lam, cổ tay đeo vòng vàng, mặt mày ôn hòa, dáng vẻ dễ mến.
"Làm buôn bán thì không nên so đo quá." Hạ Thanh Đào mỉm cười đáp. "Ngươi xem thử trứng vịt muối không? Ta còn có măng khô nữa. Là măng non hái trong rừng, phơi lâu mới được đấy. Nấu canh ăn ngon lắm!"
Phu lang kia ngồi xổm xuống, nhặt một quả trứng đưa lên mũi ngửi, mắt sáng lên: "Đúng là có ủ trứng khéo thật."
"Ngươi nếm thử miếng trứng này đi." Gặp được người sành ăn, Hạ Thanh Đào như gặp tri kỷ, liền đưa quả trứng luộc sẵn cho đối phương: "Thơm lắm!"
Phu lang kia hít nhẹ một hơi rồi gật gù:
"Không tệ chút nào." Rồi nói thêm: "Giá 9 văn một quả, cũng đáng."
Tuy đến Tết Đoan Ngọ giá cả thường tăng, nhưng 9 văn một quả trứng vẫn có hơi cao với người dân bình thường. Có điều, trứng của Hạ Thanh Đào vừa to, vừa thơm, lòng đỏ đẹp, đúng là xứng đáng với giá đó.
"Ngươi nói phải." Hạ Thanh Đào vui vẻ nói: "Không giấu gì, hôm qua ta bán trong thôn hơn 30 quả rồi đấy."
"Cho ta 6 quả."
"Rồi ạ!"
Phu lang kia lại cầm thử bó măng khô bên cạnh, vừa sờ vừa ngửi thử, rồi hỏi: "Phơi kỹ thật, được rửa rất sạch sẽ. Măng này bao nhiêu một cân?"
Nhắc tới chuyện đó, Hạ Thanh Đào có phần đắc ý. Vừa lựa trứng, y vừa nói: "Măng này ta với phu quân cùng lên núi hái, phơi từ đợt trước. Lúc ấy còn làm cả măng ủ muối, măng ủ muối bán 25 văn một cân lận! Loại này tiện hơn, chỉ 15 văn. Ngươi biết xem hàng, nếu lấy cả măng và trứng, ta lấy tròn 67 văn thôi, được không?"
"Được."
Hạ Thanh Đào mở gói măng khô ra cho đối phương xem kỹ, rồi cẩn thận gói lại giúp. Sau đó hai bên thanh toán xong xuôi.
Vừa bán được một món hàng, y phấn chấn hẳn lên. Đang đảo mắt tìm bóng dáng Lục Tùy thì một gã đàn ông trạc hai mươi mấy tuổi bước tới. Gã cao lớn, ăn mặc lôi thôi, vừa đến đã áp sát sạp hàng, dùng tay vọc mấy quả trứng, còn ánh mắt thì không ngừng dán chặt vào mặt y, giọng điệu l* m*ng: "Ca nhi một mình ra chợ bán hàng à?"
Hạ Thanh Đào rất ghét ánh mắt trơ tráo đó, nhưng vì đang buôn bán nên không tiện xua đuổi quá mức. Y chỉ đành tránh ánh mắt hắn, nói: "Phu quân của ta sắp quay về. Ngươi muốn mua gì?"
"Gả chồng rồi à? Ở thôn nào thế?" Gã vẫn không chịu buông tha, tiếp tục hỏi dồn dập.
Y không nhịn được trừng mắt: "Việc này liên quan gì đến ngươi? Rốt cuộc có mua hay không?"
"Ồ." Gã cười cợt, cúi đầu nhìn mấy quả trứng, rồi như nghĩ ra điều gì đó, liền nhặt một quả lên, nói: "Thôi thì ta mua một quả, 5 văn, thưởng cho ngươi."
"Ngươi!" Hạ Thanh Đào suýt nữa nổi nóng, nhưng nhớ lời dặn của Lục Tùy, đành nén lại, lạnh giọng: "Ta bán 9 văn một quả, 5 văn không bán. Mời buông tay."
"Hứ, ta càng muốn mua!" Gã cười khẩy, mặt vênh váo: "Ngươi biết đại ca của ta là ai không?"
Xung quanh có mấy người đang bày hàng hóa cũng nhìn qua. Một người bán rau ngải gần đó nhịn không được lên tiếng: "Ngươi làm sao vậy? Người ta đã nói không bán rồi, còn cố tình dây dưa là sao?"
"Ta cứ muốn mua đấy! Lão già, liên quan gì đến ông?" Gã vẫn nghênh ngang cầm quả trứng, mắt vẫn không ngừng dòm ngó Hạ Thanh Đào: "Ca nhi à, nếu ngươi gọi ta một tiếng 'ca ca', có khi ta lại buông tha cho đấy. Phu quân của ngươi chẳng qua cũng là một tên chân đất mà thôi..."
Gã còn chưa dứt lời thì một giọng nam trầm lạnh vang lên từ phía sau: "Ngươi muốn ai gọi là 'ca ca'?"
Là Lục Tùy đến.
Mọi người đều quay đầu nhìn theo giọng nói, chỉ thấy một người nam nhân cao lớn vạm vỡ đang bước đến. Ở vùng phương Nam, vóc dáng ấy đúng là hiếm thấy. Hắn cao hơn gã kia hẳn một cái đầu, dáng dấp tuấn tú nhưng khí thế âm trầm khiến người khác phải rợn tóc gáy, trông không khác gì Diêm Vương giáng trần.
Hắn tiện tay ném cái rổ xuống đất, một tay túm chặt cổ tay của gã kia: "Buông ra. Không bán cho ngươi."
Bàn tay của hắn siết mạnh, như muốn bóp nát xương tay đối phương. Gã kia đau đến kêu thảm, liên tục cầu xin: "Buông... buông đi... ta buông..."
Gã vội vàng thả quả trứng, lúc này Lục Tùy mới buông tay, lạnh lùng quát: "Cút."
Gã kia thấy hắn dáng vóc khỏe mạnh, vừa nhìn đã biết là người có học võ. Đồng thời, nhìn thấy quanh đây có nhiều người nhìn, đành xấu hổ bỏ đi.
Lục Tùy thật ra rất muốn ra tay mạnh hơn, nhưng nghĩ đến chuyện đối phương có thể có người chống lưng, lại sợ Hạ Thanh Đào lo lắng nên chỉ cảnh cáo một trận là đủ.
Hắn nhấc rổ lên, đưa cho y: "Đói bụng chưa? Ta mua cho ngươi một bát hoành thánh thịt với bánh bao."
Hạ Thanh Đào vẫn còn thấp thỏm, không còn tâm trạng ăn uống. Đợi đến khi Lục Tùy ngồi bên cạnh, y mới nhỏ giọng hỏi: "Hắn có quay lại không?"
Nếu gã gọi người tới thì phiền lắm. Huyện thành tuy dễ bán hàng, nhưng không an toàn. Sau này vẫn nên hạn chế tới thì hơn.
"Không sao." Lục Tùy vừa đẩy bát hoành thánh cho y, vừa an ủi: "Giữa ban ngày ban mặt, hắn không dám làm càn đâu."
Thấy y vẫn chưa yên tâm, hắn nói tiếp: "Yên tâm, trước kia ta từng theo sư phụ đến đây. Ta có quen một người làm trong quan phủ. Có chuyện gì, chỉ cần đến tìm hắn là được."
"Thật sao?" Y biết hắn không nói dối, nghe vậy mới thở phào: "Vậy thì tốt rồi."
Lúc này y mới yên tâm mà ăn hoành thánh, bây giờ mới thấy có vị ngon.
Y liếc nhìn phần ăn của Lục Tùy, thấy hắn chỉ mua hai cái bánh rán, bèn hỏi: "Sao ngươi không mua hoành thánh?"
"Ăn không no, ăn bánh rán thịt còn chắc bụng hơn." Lục Tùy trấn an y: "Ngươi cứ ăn đi, có người đến ta sẽ tiếp."
Hạ Thanh Đào không chịu: "Ngươi cũng nếm thử chút đi, ta không yên tâm ăn một mình."
Nói rồi gắp một miếng hoành thánh đưa đến miệng hắn.
Lục Tùy khẽ cong môi, cũng không từ chối, cúi đầu ăn.
"Ngon không?" Y hỏi.
"Ngon." Hắn đáp: "Chỉ là hổ ăn bướm, chỉ nếm được một ít vị tiên."
(*): ý anh công nói là hương vị ấy rất đặc biệt, thanh khiết như món ngon nơi tiên cảnh, nhưng chỉ được nếm một chút, không đủ thỏa mãn.
Hạ Thanh Đào nghe xong liền bật cười: "Vậy ngươi ăn bánh rán của ngươi đi."
Hai người vừa ăn sáng, vừa bán hàng. Ăn xong, Lục Tùy đi rửa chén muỗng rồi quay lại giúp y. Phần lớn khách hàng đều do Hạ Thanh Đào tiếp chuyện, còn hắn phụ trách gói măng và nhặt trứng.
Gương mặt thanh tú cùng nụ cười dịu dàng của y khiến khách hàng rất thích tiếp chuyện. Tới giữa buổi, trứng vịt muối chỉ còn bốn quả, măng khô còn hai cân nên hai người quyết định ở lại bán nốt rồi mới về.
Bên cạnh có một bà thím bán bánh ngải đã gần hết hàng, còn dư một cái nên bà thím lười ngồi chờ. Bà bèn đưa luôn cho Hạ Thanh Đào, như phần quà cảm ơn vì sáng sớm y đã chia phần điểm tâm cho bà.
Y ngại không từ chối được, đành nhận lấy, vừa ăn vừa xem thử bánh ngải được làm thế nào, để còn học làm theo sau này.
Đang cúi đầu nghiên cứu thì nghe có tiếng người hỏi: "Măng khô này bán sao vậy?"
Lục Tùy đáp: "Mười lăm văn một cân."
"Thế trứng vịt muối thì sao?"
"Chín văn một cái."
"Nhìn cũng không tồi. Trừng lang, chúng ta mua về để trên thuyền ăn dần."
Giọng nói này càng nghe càng quen, Hạ Thanh Đào ngẩng đầu, vừa chạm mắt với người kia, cả hai đều sững sờ, rồi mang theo một chút kinh ngạc và mừng rỡ: "Bạch Thủy Nhi?"
"Thanh Đào?"
Hai người nhìn nhau, cùng bật cười.
Hạ Thanh Đào vội giới thiệu với Lục Tùy: "Đây là a ca ta từng kể với ngươi, người từ phủ Minh Châu tới bán đồ biển."
Sau đó quay sang nói với Bạch Thủy Nhi: "Còn đây là phu quân của ta, Lục Tùy."
Bạch Thủy Nhi mặc áo vàng nhạt, váy trắng, trên mặt luôn rạng rỡ ý cười. Bạch Thủy Nhi đưa mắt đánh giá Lục Tùy một lượt, cười nói: "Phu quân của ngươi trông thật tuấn tú, đứng cạnh nhau càng thêm xứng đôi."
Hạ Thanh Đào cũng nhìn sang phu quân của Bạch Thủy Nhi. Hôm nay người kia cũng đi cùng, chỉ là ăn mặc gọn gàng, tóc búi cao nên bớt đi vài phần dã tính thường thấy. Y cười đáp: "Phu quân của ngươi cũng tuấn tú không kém, xem như tạm xứng với ngươi đi."
Bạch Thủy Nhi nghe vậy liền cười ha ha, quay sang phu quân của mình, nói: "Đệ đệ của ta thật biết nói chuyện!"
Rồi lại quay sang hai người, giới thiệu: "Phu quân của ta tên Ngô Trừng."
Ngô Trừng cười hề hề, chắp tay chào hai người rồi nói: "Vừa hay Thủy Nhi muốn mua ít măng khô với trứng vịt muối, mấy thứ còn lại của ngươi chúng ta xin nhận hết. Hai người mau dọn dẹp một chút rồi đi theo chúng ta uống chén trà."
"Vậy sao được, ngại lắm."
Hạ Thanh Đào vốn đã có thiện cảm với Bạch Thủy Nhi, nay gặp lại nơi đất khách, trong lòng càng thêm thân thiết. Y gom hai bao măng khô còn lại với mấy quả trứng vịt muối cuối cùng, bỏ vào rổ rồi đưa qua, nói: "Nếu a ca đã để mắt tới thì lấy hết đi cũng được."
Bạch Thủy Nhi tươi cười nhận lấy, không từ chối thêm.
Lục Tùy và Hạ Thanh Đào thu dọn rổ không, đặt lên xe bò, rồi cùng vợ chồng Bạch Thủy Nhi đi ra chợ. Bốn người chọn một quán nước mát nơi góc đường vắng vẻ, buộc xe bò dưới tán cây lớn bên cạnh rồi cùng nhau ngồi xuống uống trà.
Vốn dĩ Lục Tùy định đứng dậy trả tiền, ai ngờ Ngô Trừng đã cản lại: "Huynh đệ đừng giành với ta. Phu lang nhà ta dữ lắm, nếu để ngươi thanh toán. Lát nữa về thuyền, thể nào cũng bị quỳ trên khối băng!"
Lục Tùy nghe vậy thì sững người một thoáng, chưa từng nghe qua kiểu "phạt" như vậy. Trong khi đó Ngô Trừng đã nhanh tay trả tiền xong.
Vừa uống nước mát, bốn người vừa trò chuyện, thay nhau trao đổi tin tức. Bạch Thủy Nhi nói:
"Tết Đoan Ngọ năm nay, hải sản bán rất chạy, nhất là mấy nhà khá giả muốn trưng bày 'mười hai món hồng', mà cá đầu đá thì không thể thiếu. Chúng ta liền mang theo mẻ cá tới đây bán. Quả nhiên hôm nay đắt hàng, bán cái vèo là hết. Ta mới tính ghé qua mua ít rau đem về, để sáng mai trên đường về phủ Minh Châu cũng có chút đồ ăn."
Lục Tùy hỏi: "Từ đây về phủ Minh Châu đi thuyền mất bao lâu?"
"Cỡ hai ngày." Ngô Trừng đáp: "Cho nên mỗi lần chúng ta đến, đều là mang đủ hàng hải sản rồi mới đi."
Hạ Thanh Đào nghe vậy, thầm nghĩ vợ chồng Bạch Thủy Nhi chuyến này hẳn là kiếm được không ít bạc. Nhìn dáng vẻ của họ chắc chắn không phải người nghèo, bởi vì họ có thuyền lớn, còn có cả khối băng để giữ hải sản.
Bất quá chuyện tiền bạc là chuyện nhạy cảm, dù hai bên có duyên gặp mặt, y vẫn không tiện hỏi nhiều.
Bạch Thủy Nhi uống một ngụm nước mát, thở dài: "Sống bên biển thì không làm ruộng được, không nhờ vào hải sản thì cũng không sống nổi. Nhưng ra khơi bắt cá nguy hiểm lắm, chúng ta chỉ đi ra biển từ đầu hạ, đến cuối thu là không đi nữa. Một năm chỉ đi hai mùa."
Hạ Thanh Đào gật đầu: "Giống như A Tùy nhà ta vào núi săn thú vậy. Đều là liều mạng kiếm sống, chẳng dễ dàng gì."
"Quả thực là thế." Ngô Trừng liếc nhìn Bạch Thủy Nhi, nói: "Thủy Nhi theo ta, không màn đến khổ cực. Nếu ta không cố gắng, chẳng phải phụ lòng hắn sao."
Hạ Thanh Đào có chút ngạc nhiên, không ngờ Bạch Thủy Nhi lại là người chủ động. Bạch Thủy Nhi thẳng thắn cười, nói: "Phu quân của ta nghèo rớt mồng tơi, cha mẹ mất sớm nên trong nhà chỉ có cái chòi tranh cạnh mép biển. Tết đến chỉ có một bộ đồ là lành lặn, hai huynh đệ còn phải thay nhau mặc. Ta thích hắn vì hắn là người tốt, nhưng cha mẹ ta lại không ưng. Bọn họ cứ muốn gả ta cho viên ngoại làm thiếp. Ta liền tuyệt thực, ép Ngô Trừng viết cho cha ta một tờ giấy nợ 20 lượng bạc, thế rồi hắn mới đưa ta rời nhà."
Nghe đến đây, Hạ Thanh Đào càng thấy kinh ngạc, bất giác bị cuốn theo, hỏi tiếp: "Rồi sau đó thế nào?"
"Sau đó, hắn liều mạng bắt được một con rùa biển lớn, bán được 100 lượng, trả nợ xong thì mua được chiếc thuyền. Từ đó chúng ta sống trên thuyền... Cha mẹ ta chỉ thương ca ca của ta, cứ hết đòi tiền lại đòi bạc. Trốn trên thuyền cũng vui, không ai tìm được chúng ta. Bây giờ hai chúng ta sống rất vui vẻ."