Y xem xong, quả nhiên toàn là hàng tốt, thịt chắc, sạch sẽ, thơm nhẹ mùi hải sản tươi.
"Cá khô trắng rẻ hơn nhưng toàn là phần mỡ, muốn chưng thì phải dùng cá khô cắt tỉa hình bông cúc... chỉ là hơi đắt." Y nhìn người bán: "Bớt thêm chút được không?"
"Coi như làm quen, bớt còn 45 văn một miếng, được không?"
"Được. Vậy cho ta một miếng cá khô cắt tỉa hình bông cúc." Y không chút do dự nói.
Thấy vậy, người quanh đó cũng bắt đầu xì xào: "Trời ơi, con dâu nhà Vân Nương mua khéo ghê! cá khô cắt tỉa hình bông cúc mà cũng dám mua!"
Người khác nói: "Biết gì mà nói! A Tùy nhà người ta giỏi kiếm tiền lắm, còn mua cả trâu nữa mà. Miếng cá khô đó thì nhằm nhò gì!"
Người vừa tỏ ý ganh tị liền bĩu môi, giọng đầy chua chát: "Có tiền thì sao chứ, cũng đâu hơn ai mà ra vẻ như vậy."
Vân Nương tính tình điềm đạm, không chấp nhặt, chỉ cười đáp: "Chuyện nhỏ thôi mà, trong nhà ăn dưa muối mãi cũng ngán. Nay hiếm khi có hàng hải sản tươi rao bán, mà trên trấn lại không có. Đương nhiên muốn mua một ít về cải thiện bữa ăn cho bọn nhỏ."
Người kia Hạ Thanh Đào không quen biết mấy, nhưng cũng là hàng xóm trong thôn. Trước mặt bao người, y không tiện đôi co, giả vờ không nghe thấy, quay sang nói với người bán hải sản: "Phiền ngươi lấy thêm nửa cân Côn Bố, gói giúp ta chung một thể."
"Dạ được!" Người bán hải sản tay chân lanh lẹ gói đồ, vừa đưa vừa lớn tiếng hô: "Chúng ta khó khăn lắm mới tới đây một chuyến, muốn mua thì cứ mua, đừng có ở đó dòm ngó người khác. Có tiền có phải ghê gớm hay không thì ta không biết, chỉ biết không có tiền mà đi ghen ăn tức ở với thiên hạ thì đúng là mất mặt thật!"
Mọi người xung quanh nghe thấy cũng hiểu người bán hải sản đang nói đến ai. Ai nấy đều cười thầm, đưa mắt nhìn nhau mà không ai lên tiếng.
Người phụ nữ vừa buông lời chua ngoa kia lập tức đỏ mặt tía tai, hậm hực quay người bỏ đi.
Người bán hải sản cười sảng khoái, đưa gói đồ cho Hạ Thanh Đào: "Côn Bố 15 văn, cá khô cắt tỉa hình bông cúc 45 văn, nghêu sò tính luôn cho ngươi 35 văn, tất cả là 95 văn."
"Đa tạ." Hạ Thanh Đào mỉm cười, nhận xâu tiền từ tay Vân Nương, tháo ra 5 văn đưa sang: "Ngươi đếm lại giúp ta."
Người bán hải sản nhận lấy tiền, ném cho người bên cạnh rồi nói: "Không cần đếm đâu. Ta tên Bạch Thủy Nhi, mong có dịp được đón tiếp ngươi ghé mua."
"Ta là Hạ Thanh Đào." Y cười đáp: "Nhất định sẽ còn ghé."
Trao đổi tên họ cũng là một cách kết giao bằng hữu. Hạ Thanh Đào thấy Bạch Thủy Nhi thân thiện, trong lòng sinh lòng thiện cảm, mong có ngày được làm bạn.
Về tới nhà, Hạ Thanh Đào đem nghêu sò ngâm vào nước sạch vào bồn nước cho nhả bùn. Vân Nương thì đang ngâm Côn Bố, vừa múc nước vừa lẩm bẩm:
"Mụ Thải Kim kia đúng là nhiều chuyện. Chỉ mua được một con trâu mà đã đồn ầm lên là nhà người ta giàu có. Mua miếng cá khô mà cũng bị soi mói, thiệt đúng là chẳng ra làm sao."
Nếu là những năm trước, Vân Nương nghe người ta nói xấu sau lưng thì chỉ biết nhẫn nhịn, không đôi co. Nhưng bây giờ đã có Hạ Thanh Đào bên cạnh, bà càng thêm vững dạ, lại càng có người để chia sẻ nên không ngại trút hết nổi bực dọc trong lòng.
Hạ Thanh Đào cũng phụ họa: "Phải đó nương, con chỉ nể mặt bà ấy lớn tuổi nên không muốn đôi co giữa nơi đông người. Chứ nếu ở nơi khác, còn lâu con mới để yên. Nhà mình không mua nổi thì thôi, cớ sao lại đi đỏ mắt ghen tỵ với người khác."
Vân Nương ngâm xong Côn bố, ngồi dậy lau tay vào tạp dề, rồi chép miệng: "Hai đứa con trai của bà ta đều chẳng ra hồn. Đứa lớn thì hiền lành vô dụng, đứa thứ hai thì ham ăn lười làm. Năm kia còn mắc nợ sòng bạc trên trấn, suýt nữa bán cả tiểu muội của nó để trả nợ..."
Nhớ lại chuyện cũ, bà không khỏi lộ vẻ xót xa: "Hồi đó người ta đến bắt tiểu muội của nó đi, con bé mới 14 tuổi, khóc đến ngất xỉu. May có ông trưởng thôn ra mặt đứng ra bảo lãnh. Nhà bà ta phải bán mấy mẫu ruộng, thêm hai con heo mới đủ trả nợ. Con dâu cả vì vậy mà phát cáu, đòi dọn ra ở riêng. Bây giờ hai vợ chồng già còn phải sống nhờ vào đứa con thứ, trong tay chỉ còn 5 mẫu ruộng, sống lay lắt cũng phải."
"Khổ nhất vẫn là người con dâu với tiểu muội." Hạ Thanh Đào thở dài, ánh mắt đầy xót xa: "Họ đâu có làm gì sai, mà chịu hết hậu quả thay người khác."
"Đúng vậy." Vân Nương gật đầu: "Thải Kim tự mình nuông chiều đứa con trai út quá mức nên bây giờ mới ra nông nỗi ấy. Lúc trước còn ra vẻ trước mặt ta, cứ tưởng nhà chúng ta nợ nần túng thiếu không lấy nổi vợ cho A Tùy. Bây giờ thấy nhà chúng ta cưới được con dâu như con, lại mua cả trâu, chắc là bà ta nuốt không trôi rồi."
"Thì ra là thế." Hạ Thanh Đào cười nhạt: "Chắc bà ta chẳng nghĩ đến A Tùy là người thế nào, còn hai đứa con của bà ấy là hạng người gì."
Vân Nương cũng bật cười: "Chậc, cái nhà đó còn tưởng con trai mình ghê gớm lắm!"
"Phải rồi." Hạ Thanh Đào cười khẽ.
Hai mẹ con nói chuyện rôm rả, không coi mấy lời ghen ăn tức ở là chuyện gì lớn, chỉ như một cơn gió thoảng qua trong ngày.
Giữa trưa, y đem hoa cúc tưởng đi chưng, lại làm thêm món củ cải xào trứng, đậu hũ chiên vàng, măng khô và rau khô nấu canh.
Cá khô cắt tỉa hình bông cúc sau khi chưng càng dậy mùi, chỉ cần nghe mùi thôi cũng khiến người ta muốn ăn cơm ngay. Loại cá khô này có hương vị đặc biệt, vừa thanh vừa béo, khác hẳn thịt cá thông thường. Ăn kèm cơm nóng vừa mới nấu xong, quả thực là mỹ vị nhân gian.
Món củ cải xào trứng và đậu hũ chiên cũng không kém phần hấp dẫn, vị béo ngậy vừa miệng. Một bữa cơm như vậy không chỉ no bụng mà còn khiến người ăn cảm thấy thỏa mãn. Lục Tùy và Lục Diêm đều ăn thêm một bát nhỏ, buổi chiều làm việc cũng có thêm sức.
Thời tiết bắt đầu oi bức, Hạ Thanh Đào và Vân Nương liền chuẩn bị may thêm quần áo mùa hè cho hai huynh đệ. Mùa hè ra nhiều mồ hôi, quần áo lại phải giặt thường xuyên nên rất nhanh hỏng. Nhất là loại áo mỏng, giặt nhiều thì vải cứng lại, mặc vào khó chịu, nên phải may sẵn vài bộ để thay đổi.
Đợi trưa qua, lúc trời bớt nắng gắt, Vân Nương dẫn Hạ Thanh Đào lên núi hái dương mai.
Lúc này đã vào mùa hè tháng tư, dương mai đã bắt đầu chín. Quả chín sẽ chuyển sang màu đen, nếu không hái kịp sẽ rụng xuống đất và bị chim ăn mất.
Nhà họ trồng bốn cây dương mai, dạo một vòng cũng hái được một rổ nhỏ.
Hạ Thanh Đào vừa hái vừa nếm, khen không ngớt: "Ngon quá! So với cây ở nhà của con còn ngọt hơn!"
Vân Nương biết y nói "nhà của con" là chỉ nhà mẹ đẻ, cũng không bắt bẻ, chỉ cười hỏi: "Thật sao?"
"Thật đấy!" Y gật đầu.
"Cây này là phụ thân của A Tùy hồi trẻ đi xa mua về, chở bằng thuyền cả đoạn đường dài. So với cây giống bản địa, cây này quả to hơn, ngọt hơn." Vân Nương nói, ánh mắt thoáng vẻ hồi tưởng.
Cây dương mai trồng tại bản địa khi chín sẽ có màu đỏ sẫm, còn loại này chín rồi thì chuyển sang màu tím đen, quả lớn hơn, vị cũng ngọt hơn.
Hạ Thanh Đào cười nói đùa: "Chắc công công với phụ thân đã đoán trước A Tùy sẽ cưới phải một ca nhi ham ăn, nên mới trồng cây dương mai ngọt thế này!"
Vân Nương nghe vậy cười đến không khép được miệng.
Hai mẹ con xuống núi, lại trông thấy A Công Bát Phúc đang làm gì đó trong mảnh ruộng dưới chân núi.
"A công làm gì ở đây vậy?" Vân Nương hỏi.
Bát Phúc vẫn duy trì dáng vẻ quen thuộc, chỉ là bộ y phục trên người đã được thay bằng chiếc áo đơn mà Hạ Thanh Đào đưa tặng, chính là chiếc áo mà phụ thân của Lục Tùy qua đời. Ông cầm chiếc cuốc nhỏ, ngẩng đầu nhìn thấy bọn họ thì cười hì hì đáp: "Ta đang đào giun để câu cá đó!"
Hạ Thanh Đào cũng bật cười: "A Công còn biết câu cá nữa cơ à? Lợi hại thật!"
"Tất nhiên rồi." Bát Phúc đáp: "Hôm qua ta còn mò được hai cân ốc nước ngọt đấy! Nấu lên nhắm rượu ăn ngon lắm cơ!"
Y tiện tay bốc một nắm dương mai trong rổ đưa cho Bát Phúc: "A công, dương mai chín rồi. A công nếm thử đi, ngọt lắm."
Bát Phúc vừa định đưa tay ra nhận, y liền khéo léo né tránh: "Trên tay ông đầy bùn, dơ chết đi được. Ông ra mương rửa tay sạch sẽ rồi hẵng ăn."
"Nào có dơ đâu!" Bát Phúc hậm hực nói: "Vậy thì ta không ăn nữa, để ngày mai ta tự mình đi hái!"
Hạ Thanh Đào dở khóc dở cười, đành nhặt vài lá lang ký thảo bên đường, lót dưới lớp dương mai rồi mới đưa cho ông: "Đây, như vậy thì sạch sẽ hơn một chút."
Bát Phúc lúc này mới chịu nhận lấy, vui vẻ ngồi bệt xuống đất, lấy tay bốc từng quả ăn.
Hai mẹ con về nhà, mỗi người một tay thu xếp công việc. Buổi tối, Côn Bố đã ngâm xong, nghêu cũng rửa sạch và có thể chế biến được rồi.
Tối hôm đó, Hạ Thanh Đào làm món nghêu xào cay, cùng thịt kho với Côn Bố. Côn Bố ở trên trấn cũng có bán, nhưng không tươi ngon bằng loại mà Bạch Thủy Nhi mang về. Loại này đem hấp với dưa muối là ngon nhất, nhưng y vẫn muốn bồi bổ cho Lục Tùy và Lục Diêm nên mua về để kho thịt.
Nghêu xào thêm chút thù du, vị cay nhẹ, càng làm dậy mùi hải sản. Tiếc là trong nhà không có ai uống rượu, nếu không thì làm món nhắm cũng ngon.
Cả nhà ăn uống thỏa thích. Cơm nước xong, Lục Tùy và Lục Diêm đi tắm, còn Hạ Thanh Đào và Vân Nương thì dọn dẹp trong bếp. Lúc hai người dọn xong, Lục Tùy và Lục Diêm cũng tắm rửa sạch sẽ, cả nhà ngồi ngoài mái hiên ăn dương mai.
Cuối tháng Tư, trời bắt đầu vào mùa mưa. Gió đêm dưới mái hiên mát rượi, trăng thanh sao sáng, chỉ cần ngồi một lát liền cảm thấy lòng nhẹ nhõm, dễ chịu vô cùng.
Mọi người ngồi trò chuyện thêm một lúc, dương mai cũng đã ăn gần hết, ai nấy đều lần lượt về phòng nghỉ ngơi.
Hạ Thanh Đào cởi áo khoác, nằm lên giường. Lúc thấy Lục Tùy thổi tắt đèn dầu rồi trèo lên giường, y khẽ hỏi: "Ngày mai muốn ăn gì? Mua con cá về chiên chịu không?"
"Gì cũng được." Hắn không kén ăn, lúc trước nhà nghèo nên cái gì cũng từng ăn qua, chỉ là gần đây được y nuông chiều nên mới hơi sành miệng: "Ngươi thích gì thì mua đó."
Hắn nằm xuống, nắm lấy tay y mân mê từng ngón tay thon dài.
Y nghiêng người về phía hắn, cười bảo: "Ta chỉ mới mua chút cá khô thôi mà đã có người bảo ta phá của, dám mua cả thứ ấy. Nếu thật sự muốn ăn cái gì ngon hơn thì chắc bị chửi tận tổ tông mất!"
Lục Tùy buổi chiều cũng nghe mẫu thân nhắc tới chuyện đó, biết y đang nói đùa nhưng vẫn nghiêm giọng nói: "Đừng để ý đến họ, chúng ta có tiêu tiền của nhà họ đâu."
"Ta biết." Y vừa bóp tay hắn, vừa cười: "Chỉ muốn mua chút gì đó bồi bổ cho hai người các ngươi. Dạo gần đây ngươi vất vả quá rồi."
Nghe vậy, Lục Tùy siết tay y một cái. Hắn nghiêng đầu nhìn, trong đôi mắt đen láy thoáng qua ánh sáng lạnh: "Vất vả đến mức phải bồi bổ sao?"
Y đang định đáp, nhưng vừa chạm vào ánh mắt ấy liền hiểu ngay ẩn ý, khẽ nhếch môi: "Ngươi nghĩ đi đâu vậy, ta thấy hai người gầy quá nên muốn bổ dưỡng chút thôi. Rõ ràng ngày nào cũng ăn không ít, chắc do hai ngươi lao động ngoài đồng nhiều quá."
Lúc này Lục Tùy mới dịu ánh mắt đi, nói: "Không cần đâu, năm nào vào thời điểm này ta cũng gầy đi một chút, đến cuối năm sẽ lại đầy đặn thôi."
"Không được, phải ăn!" Y cố chấp, nói: "Gầy thì không đẹp, mà không đẹp thì... không thích sờ."
Nói rồi, y chui thẳng vào lòng hắn.
Lục Tùy bật cười thành tiếng. Trước kia chỉ cần hắn thay áo giúp là y đã đỏ mặt đuổi ra ngoài, vậy mà bây giờ lại dám nói mấy lời táo bạo như vậy. Hắn không nhịn được đùa: "Thì ra Tiểu Đào thích cơ bắp của ta hả?"
Y vùi mặt trong ngực hắn, thì thầm một câu: "Thì... cũng không tệ lắm."
Lục Tùy nghe vậy liền nắm tay y áp lên bụng mình: "Vậy thì sờ thêm chút nữa đi."
"Không, không sờ đâu..." Y lí nhí nói: "Chờ lát nữa ngươi bốc lửa rồi, thì người chịu thiệt vẫn là ta thôi."
Mặt y nóng bừng, lầm bầm nói: "Ngươi đã vất vả cả ngày rồi, đừng phí sức nữa."
"Ta không dùng sức, ngươi dùng sức là được." Lục Tùy vừa cười vừa nói: "Tiểu Đào nhà ta giờ là quả đào chín rồi."
"Ai nha!" Y xấu hổ đến mức cấu nhẹ lên người hắn: "Ngươi... thật không biết xấu hổ!"
Hắn không bận tâm, dùng một tay ôm ngang eo y. Sau đó nhấc bổng y lên đặt lên người mình, thân hình của hắn cao lớn, còn y lại mảnh khảnh, ôm vào lòng vừa khít.
"Tiểu Đào không thương ta, ban ngày cho ăn no nê, ban đêm lại không cho ăn gì cả?"
Y nằm bò trên ngực hắn, mặt đỏ bừng như quả gấc: "Ngươi... coi chừng bị người ta nghe thấy đó."
"Vậy thì nói nhỏ tiếng thôi." Hắn cười khẽ, tay đã bắt đầu không yên phận.
Y không làm gì được hắn, người này cao lớn cường tráng, cứ như sinh ra là để làm chuyện ấy. Y chỉ còn cách tựa vào lòng hắn, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
May mà đang vào mùa bận rộn, cả hai chỉ quấn quýt một lần rồi thôi. Y giả vờ ngủ, không cho hắn làm tiếp. Lục Tùy thấy vậy liền dịu dàng dỗ dành, đích thân giúp y tẩy rửa sạch sẽ, rồi cùng nhau đi ngủ.
Đêm khuya, trăng sáng, vạn vật yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng rả rích vang lên trong bóng tối.
Lục Tùy ôm eo y, lặng lẽ thiếp đi.
Đột nhiên, tiếng chó sủa vang lên phá tan yên lặng: "Gâu gâu! Gâu gâu gâu!"
Hắn mở mắt, theo dõi tiếng động một lát. Quả nhiên nghe thấy tiếng Đại Môn và Tiểu Hắc sủa ngoài sân sau.
Hắn nhẹ nhàng buông eo y, ngồi dậy khỏi giường.
Tiếng chó sủa mỗi lúc dữ dội, Lục Tùy cảm thấy có điều không lành.
Hắn mặc áo, xỏ giày thật nhanh.
Hạ Thanh Đào mơ màng tỉnh giấc, giọng ngái ngủ: "Có chuyện gì vậy?"
Hắn không muốn dọa y, khẽ nói: "Không sao, chắc có chồn lẻn vào. Ta ra xem thử, ngươi ngủ tiếp đi."
Y tin thật, nhắm mắt ngủ tiếp.
Lục Tùy mở cửa, nhẹ nhàng khép lại, rón rén ra sân, rút con dao bổ củi đặt cạnh lều, rồi men theo tiếng sủa tiến ra sau viện.
"Gâu gâu gâu!"
Dường như hai con chó nhận ra hắn, tiếng sủa cũng bớt dồn dập hơn. Lúc hắn tới gần, Đại Môn còn ngẩng đầu, sủa khẽ một tiếng như muốn gọi hắn lại:
"Gâu gâu!"